Vân Thường Tiểu Nha Hoàn

Chương 47: Một đêm kinh hiểm



“Chuyên tâm một chút.” Lạnh lùng, bá đạo, chứa đựng một ma lực không cưỡng nổi, trừ bỏ Quân Lăng Thiên còn ai có giọng nói như vậy đây.

Đúng là tên ác ma này!

Chả trách mọi chuyện lại như vậy. Ngoài trừ hắn, còn ai có thể làm ra chuyện tồi tệ này, thảo nào ma ma lại khẩn trương như thế, vì cớ gì mà Tế Yêu lại bị thương, hèn gì thanh âm của hắn trở nên là lạ, thì ra là cố ý giả giọng đây mà.

Y Vân không biết phải hình dung tâm tình của mình giờ phút này thế nào.

Luôn luôn sợ hãi đến ngày bị hắn bắt được, nhưng khi thật sự rơi vào tay hắn, nàng ngược lại không cảm thấy sợ.

Cảm giác này liên tục bao phủ trong lòng.

Y Vân oán hận dùng sức cắn nát môi Quân Lăng Thiên, mùi vị máu tươi tràn ngập trong miệng.

Trong bóng đêm Quân Lăng Thiên một chút cũng không dừng lại. Hắn một lần nữa đoạt lấy môi của nàng, mang theo sự mãnh liệt, bất chấp mọi thứ mà bá đạo.

Y Vân cố gắng đẩy hắn ra, nhưng chỉ như con kiến cố lay đại thụ, chỉ là mơ mộng hảo huyền. Y Vân từ từ bỏ đi kháng cự, nàng cảm thấy bản thân thật vô lực, không còn cách nào.

Nàng chỉ có thể theo hắn chậm rãi mà sa vào, sa vào. Không biết đã qua bao lâu, Y Vân dường như cảm thấy ý thức của nàng dần dần mê loạn, tâm tư bị mất phương hướng. Có một tia rung động xa lạ kéo tới, dần dần tràn ngập cả thể xác và tinh thần.

Thật lâu sau, vòng ôm bá đạo kia cũng buông lỏng nàng ra.

Ánh sáng loé ra, nến bùng sáng, bóng tối kéo lui, ý thức của Y Vân cũng dần thanh tỉnh, đôi mắt thu thuỷ mê đắm, nhìn thấy gương mặt hiện ra, gần ngay trước mắt, tuấn mỹ mà tà tứ. Truyện "Vân Thường Tiểu Nha Hoàn "

Là hắn, là Quân Lăng Thiên, dáng vẻ lười nhác mà tao nhã, đôi mắt phượng hẹp dài hiện ra tia sáng mê say, giữa đôi lông mày tràn đầy vẻ ôn nhu hiếm thấy.

Hắn như vậy, nhìn qua trầm tĩnh như nước mà ôn nhu bá đạo.

Y Vân cảm giác tâm nàng lại không thể kiềm chế mà xuất hiện từng hồi rung động không nên có.

“Tiểu ma nữ, thậm chí ngay cả trong bóng đêm ngươi cũng có thể nhận ra ta? Xem ra ta ở trong lòng ngươi ấn tượng thật sâu sắc nha.” Môi Quân Lăng Thiên hơi vểnh lên, dùng giọng điệu hài hước nói.

“Ngươi, ngươi chính là hoá thành tro bụi ta cũng có thể nhận ra ngươi!”

“Vậy sao? Vậy sao ngươi còn muốn hôn ta? Có phải hay không còn tưởng nhớ đến nụ hôn lần đầu tiên kia?” Hắn cúi người lại gần, trong mắt loé ra tia cười giảo hoạt.

“Ngươi,” Y Vân câm lặng, tức giận thầm nghĩ, nàng thế nào lại hôn hắn, hôn một tên ác ma, hơn nữa còn là chủ động.

Nhìn thấy bộ dạng Y Vân quẫn bách, trong bóng đêm Quân Lăng Thiên im lặng nở nụ cười. Nhớ tới mới vừa rồi dáng vẻ nàng ngượng ngùng, khẩn trương, sợ hãi, nhớ tới nàng kinh hoàng nói mình có bệnh, đã cảm thấy buồn cười.

Dòng lệ lặng lẽ từ hai má nàng chảy xuống, từng giọt từng giọt tí tách rơi. Y Vân từng thề vĩnh viễn không rơi lệ trước mắt tên ác ma này, nhưng sao lại không kiềm chế được?

Tay phải Lăng Thiện nhẹ giơ lên, tiếp lấy nước mắt của nàng, nhưng lệ vẫn liên tục rơi xuống không từng, từng giọt nối dài không dứt.

Sợi tóc hỗn độn rối tung, nàng trông tiều tuỵ như vậy, bất lực như vậy.

Tâm Lăng Thiên căng thẳng, nàng thương tâm như thế? Bởi vì nụ hôn vừa rồi của hắn? Nàng khinh thường hắn sẽ chạm vào nàng? Trong lòng nàng vĩnh viễn chỉ có tên Long Mạc kia, cho dù hắn ta đã từng làm tổn thương trái tim nàng.

Còn hắn ở trong lòng nàng chỉ là một tên ác ma sao? Một tên ác ma mà nàng khinh bỉ?

Ánh mắt Quân Lăng Thiên u ám, sâu thẳm như hồ sâu, làm cho người khác không thể đoán ra hắn đang suy nghĩ gì.

“Ngươi muốn như thế nào mới bằng lòng buông tha ta?” Giận dữ bộ dạng khóc lóc và vô năng của mình, Y Vân nâng mắt hỏi. Nàng thật sự mệt mỏi, nàng không muốn lúc nào cũng nơm nớp lo sợ như vậy.

“Ta muốn tâm của ngươi! Ngươi sẽ cho ta sao?” Quân Lăng Thiên nửa đùa nửa thật nói.

Tâm? Y Vân kinh ngạc, hắn đang nói cái gì? Cần tâm của nàng? Chẳng lẽ cần nàng yêu hắn?

Lẽ nào, thương thế mà hắn gây ra cho nàng còn chưa đủ, còn muốn trái tim nàng bị thương? Kết cục khi yêu một ác ma là gì, không cần nghĩ cũng biết.

“Điều đó không có khả năng, chẳng thà để cho ta chết!” Y Vân oán hận nói.

“Vậy sao? Tốt lắm, nếu muốn ta thả ngươi tự do, cũng trừ phi ta chết!” Trong đôi mắt tà mì hiện lên vẻ thất vọng, Quân Lăng Thiên lạnh lùng nói. Nếu muốn Quân Lăng Thiên chết, chẳng phải so với lên trời còn khó khăn hơn. Truyện "Vân Thường Tiểu Nha Hoàn "

Y Vân chán nản, nàng tại sao lại trêu phải một tên ác ma như vậy.

“Hay là, ngươi có thể thử lại trốn đi từ trong tay ta? Ngươi có thể bày trận nha! Bản thân ta muốn biết ngươi còn có thể bày ra trận gì!” Nghĩ đến việc bị tiểu nữ tử này vây trong trận pháp, đã cảm thấy ảo não.

Đúng nha, nàng có thể từ trong tay hắn trốn đi hai lần, nói không chừng còn có lần thứ ba!

Y Vân cười nhạt một tiếng, luôn có hy vọng.

Bàn tay trắng nõn vuốt lại mái tóc hỗn độn, Y Vân nghiêng người từ trên giường leo xuống.

Quay đầu hướng Quân Lăng Thiên nói: “Ta có thể trở về hay không? Đừng quên, lời nói vừa rồi của ngươi.”

“Ta mới vừa nói cái gì? Ta không nhớ rõ.” Quân Lăng Thiên nói xong, hai mắt sáng ngời nhìn nàng.

Y Vân hít sâu một hơi, tên ác ma chết tiệc này, chẳng lẽ còn muốn nàng lặp lại một lần nữa, “Ngươi nói, ta hôn ngươi, ngươi để ta trở về.”

“Ngươi nhắc tới, bản thân ta mới nhớ lại, hình như là có nói qua, nếu như thế, ngươi đi đi.” Quân Lăng Thiên nhìn Y Vân hai má ửng hồng, nói.

Y Vân vừa nghe, cuống quít xoay người rời đi, sợ hắn lần nữa hối hận.

“Nhưng mà,” Thanh âm Quân Lăng Thiên kéo dài, “Ngàn vạn lần không thể rời khỏi Phồn Hoa Viên, mấy ngày nay ta sẽ ở nơi này, đừng để cho ta không tìm thấy ngươi.”

Nhìn thấy nàng không quay đầu lại mà vội vàng rời đi, bên môi Quân Lăng Thiên gợi lên nét cười câu hồn, nhìn thấy bóng lưng nàng ngoan cường chậm rãi biến mất ở hành lang uốn khúc, tan vào bóng tối, hắn phất tay đóng cửa phòng, nhắm mắt nằm lại trên giường, nơi này còn lưu lại dư âm hương thơm của nàng, đầu lưỡi khẽ lướt trên môi, nơi miệng vết thương bị nàng cắn, hắn nở nụ cười, có lẽ là nên để nàng tự do.

Nàng bao giờ cũng như vậy, cho dù hắn trêu đùa nàng thế nào, cũng không làm nàng khuất phục, nàng làm cho hắn vừa thương xót lại vừa không cách nào dứt bỏ.

Hắn bỗng nhiên rất muốn có được tâm của nàng, loại dục vọng này mãnh liệt như vậy, mãnh liệt khiến hắn có chút bất an.

Y Vân vội vã xuyên qua hành lang gấp khúc, hướng lầu hai đi đến. Nàng không hề chú ý tới, ở chỗ khuất nơi hành lang, có một nữ tử hồng y, là Hồng Điệp, lúc này trong đôi mắt nàng, tản ra ánh nhìn ghen tị, khiến cả người nàng trong như một đoá hoa độc nở ra trong bóng tối.

Đêm càng khuya, Phồn Hoa Viên tối nay dường như vắng vẻ hơn ngày thường. Có lẽ nguyên nhân là bởi vì tên ác ma kia.

Y Vân ở trên giường xoay người khó ngủ, nhanh như vậy đã rơi vào tay Quân Lăng Thiên, thực khiến Y Vân chán nản không thôi.

“Hoàng Nhan! Hồng Điệp hôm nay có vũ, mau đến nhạc kèm.” Ngoài cửa một tiểu nha đầu truyền lời.

Hoa khôi Hồng Điệp khiêu vũ là tuỳ tâm tình của nàng, không biết hôm nay nàng là vui hay buồn, nhưng Y Vân có thể biết được tâm tình chính mình thực tệ hại.

Đứng lên trang điểm một chút, liền đến tấm bình phong bên cạnh sân khấu.

Sau bình phong đã đặt sẵn đàn tranh tinh xảo.

Xem ra tâm tình Hồng Điệp hôm nay thực tốt, khúc nhạc mà được diễn tấu bởi đàn tranh sẽ trầm thấp mà bi thương.

Ngồi xuống, ánh mắt Y Vân vô tình nhìn thấy phía dưới đàn, có một tay nải màu trắng, Y Vân ngạc nhiên cầm lên, bên trong còn có một bộ nam trang bạch sắc.

Ngoài ra còn một lá thư, trên đó lưu lại bút tích, “Nhạc đến nửa đoạn, cải trang trốn đi, có tiếp ứng.”

Y Vân nghi hoặc liếc mắt nhìn Hồng Điệp đang đứng bất động trên sân khấu, lúc này đây nàng vẫn là bày ra một dáng vẻ mê người, đầu cúi thấp, không biết là đang suy nghĩ về điệu múa, hay là còn chờ gì khác.

Chẳng lẽ nàng muốn cứu mình? Vì sao? Y Vân tự thấy nàng cùng Hồng Điệp cũng không có giao tình gì quá sâu sắc. Bởi vì nàng luôn kiêu ngạo, người khác khó có thể tiếp cận, lời nói giữa hai nàng có thể đếm được trên đầu ngón tay, nàng vì cái gì mà mạo hiểm đắc tội với Quân Lăng Thiên nguy hiểm mà cứu mình? Truyện "Vân Thường Tiểu Nha Hoàn "

Tuy rằng không nghĩ ra, nhưng Y Vân sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào có thể trốn khỏi Quân Lăng Thiên.

Đem nam trang bạch sắc mặc lên người, đem trâm ngọc trên mái tóc từng cái tháo xuống, sau đó chải một kiểu tóc nam nhân đơn giản.

Y Vân lại đem gương mặt trang điểm lau đi, nước hoa hoàng sắc kia cũng đã đến kỳ hạn nửa tháng, Y Vân lấy khăn tỉ mỉ lau sạch, hồi phục lại màu da vốn có của nàng.

Trong nháy mắt trở thành một bạch y công tử thanh tú, cùng Hoàng Nhan bạch y thần sắc mang bệnh, đầu đầy châu ngọc như hai người khác nhau.

Mới vừa chuẩn bị xong xuôi, trên sân khấu cánh tay ngọc của Hồng Điệp giương nhẹ, chiếc eo nhỏ nhắn xoay tròn, bắt đầu múa.

Bước chân Hồng Điệp hôm nay rất chậm, nhất cử nhất động tràn ngập vẻ bi thương nồng đậm, Y Vân thực dễ dàng đi theo tiết tấu của nàng.

Tiếng tranh như thanh âm nước chảy, kỹ thuật nhảy duyên dáng động lòng, tất cả như quyện vào nhau, khách nhân đều lẳng lặng lắng nghe tiếng nhạc, chú tâm thưởng thức điệu múa.

Ai có thể đoán được, tâm tư người tấu nhạc cũng như người khiêu vũ.

Múa đến nửa đoạn, thân mình Hồng Điệp bỗng nhiên nhẹ nhàng nhảy lên, giống như một nàng Hồ Điệp theo gió tung bay, tiếp đó lại nhẹ nhàng hạ xuống, tư thế duyên dáng nằm trên vũ đài, tay hạ xuống, đầu cúi thấp, vũ y hồng sắc ở trên sân khấu trải thành một vòng tròn.

Động tác của nàng bất động như vậy, từ xa nhìn lại, trông như một con Hồ Điệp kiều diễm thu lại đôi cánh, nhẹ nhàng dừng bên một đoá hoa hồng.

Vũ ngưng nhạc dừng, cũng không có ai nói chuyện, tất cả mọi người lẳng lặng chờ đợi, cùng đợi Hồng Điệp lại một lần nữa ở trên đoá hoa vui mừng mà múa.

Ai cũng không chú ý tới, có một bóng trắng ở sau bức bình phong chợt loé rồi biến mất.

Y Vân lợi dụng thời khắc này mà lặng lẽ chạy đi.

Thủ vệ của Phồn Hoa Viên chỉ thấy một công tử tuấn mỹ, nghênh ngang đi ra, nghĩ thầm, một công tử như vậy sao mới vừa rồi không thấy hắn tiến vào?

Trước cửa Phồn Hoa Viên cảnh vật vẫn như nửa tháng trước, đèn đuốc sáng trưng, xe ngựa không dứt.

Vẫn có mấy nữ tử xinh đẹp lắc lư dáng vẻ mê người đứng trước cửa.

Nhưng mà người lúc này với ngày ấy không giống nhau, nàng không phải là đi vào, mà là rời đi.

Gió đêm rét lạnh thổi tới, lướt nhẹ lên bạch y của nàng, ánh sao trên bầu trời lấp lánh như ánh mắt khẽ cười.

Đêm, xinh đẹp như vậy.

Một chiếc xe ngựa hoa lệ cấp tốc chạy đến bên cạnh nàng.

“Nhanh lên xe.” Một tiếng nói trầm thấp dịu dàng truyền đến.

Y Vân quay đầu, thân ảnh gầy yếu, trong đêm tối lại càng thêm tái nhợt, là Thương Dung.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.