Vân Thường Tiểu Nha Hoàn

Chương 50: Hoàng hậu sửng sốt



Đối với Y Vân, đây là một buổi sáng không như bình thường. Đây là buổi sáng đầu tiên nàng đến Hoàng cung. Hoàng cung, có lẽ đây là nơi mà người người ngày đêm mơ đến, nhưng mà, đối với Y Vân mà nói, đây chẳng qua chỉ là một toà nhà giam tráng lệ nguy nga mà thôi. Nàng không thích nơi này, có lẽ nguyên nhân là bởi vì mẫu thân, mẫu thân, vì muốn thoát đi nhà giam này mà phải giả chết. Y Vân cũng luôn tránh phải đến nơi này, Thanh Tâm công chúa từng cho nàng một khối ngọc bài, dặn nàng có việc gì thì có thể vào cung tìm, nhưng Y Vân chưa từng dùng đến. Thật không nghĩ đến, trong tình thế bắt buộc, nàng vẫn phải đến nơi này. Đời người thật có nhiều điều không nói trước được!Đêm qua vào Uyển Phong Cung, trời đã khuya, sau khi thu xếp nơi ở, nàng liền để nguyên quần áo mà ngủ. Nàng ngủ một mạch đến lúc mặt trời đã lên cao, đã lâu không ngủ được nhiều như vậy, nhưng, lại không an ổn, trong mộng luôn xuất hiện hình ảnh Long Mạc cùng Quân Lăng Thiên đánh nhau, làm nàng vô cùng lo sợ. Y Vân rửa mặt chải đầu xong, cúi đầu liếc nhìn xiêm y trên người, lúc ở Phồn Hoa Viên là nghê thường hồng y, sau đó thoát ra là cải trang thành nam tử bạch y theo sắp xếp của Hồng Điệp, khi đã ra ngoài lại mặc y phục của tiểu thái giám trong cung. Mọi chuyện liên tiếp thay đổi, mỗi một thời điểm lại đổi một tầng xiêm y, có thể thấy được, đêm qua nàng đã trải qua không ít sự tình, tâm tình thay đổi liên tục. “Đang suy nghĩ gì đấy?” Một tiếng nói dịu dàng truyền đến. Y Vân quay đầu, là Thương Dung đại ca của nàng, Long Phi Đại hoàng tử, mỉm cười dừng chân nơi cánh cửa. Hắn hiển nhiên là vừa mới rửa mặt chải đầu xong, trang phục gọn gàng, rực rỡ, gương mặt tái nhợt bởi vì nụ cười ấm áp như gió xuân kia mà thần thái thêm phần hồng hào. “Y Vân tham kiến Đại hoàng tử. ” Y Vân cuống quýt hành lễ, đã biết hắn là Đại hoàng tử, dĩ nhiên là khó tránh khỏi lễ nghi phiền phức. Trên mặt Long Phi vơi đi nét tươi cười, sau khi Y Vân hành lễ, liền ngẩng người ra, mày hơi nhíu lại. “Vân nhi, ngươi cần gì phải vậy? Ta vẫn là Thương Dung đại ca của ngươi, ngươi hành lễ như vậy, chẳng phải xem ta là người xa lạ? Mau bình thân, sau này không cho phép như vậy!” Long Phi quở trách nói. Y Vân cười vui vẻ, ở bên cạnh Long Phi, luôn khiến nàng thực nhẹ nhàng. “Chỉ sợ là không được, ở Hoàng cung Y Vân sao có thể xưng hô thế này, đang muốn cùng ngươi bàn bạc một chút, ta nghĩ nên đóng giả thái giám của ngươi. ”

“Thái giám? Vì sao không giả dạng cung nữ?” Nhìn thấy y phục trên người Y Vân, cười tươi tắn,”Cũng tốt, ngươi giả dạng thành tiểu thái giám, sẽ không bị người khác chú ý nhiều bằng cung nữ, với lại cùng Đại ca đi lại trong cung cũng tiện hơn.

Một lát ta liền phái người mang cho ngươi mấy bộ y phục thái giám vừa vặn. ”Nói xong hai người liền đi đến phòng trước dùng bữa. Đêm qua vội vàng đến, Y Vân không rỗi xem qua Uyển Phong Cung. Uyển Phong Cung là cung điện của Long Phi, bày trí không mấy xa hoa, rất đơn giản. Trong viện có một hoa viên, nhưng không biết có phải vì có quan hệ với tính tình của chủ nhân nơi đây, mà hoa viên này làm cho người ta có cảm giác thật tịch liêu, thái giám cung nữ hầu hạ trong cung cũng không nhiều. Vừa dùng xong bữa sáng, liền có công công đưa đến mấy bộ y phục thái giám, Long Phi từ Uyển Phong Cung cho một tiểu thái giám mang đến một yêu bài. *bài: mảnh ván đề chữ làm dấu hiệu hay yết thị*Trên yêu bài viết…Tiểu Vũ. Xem ra thân phận của nàng sau này là Tiểu Vũ. Y Vân đổi lại trang phục thái giám, đem yêu bài giắt lên thắc lưng, thật là giống một tiểu thái giám tuấn tú thanh nhã. Mới vừa chuẩn bị xong xuôi, liền có thái giám đến tuyên chỉ, nói là Hoàng Hậu nương nương cho gọi Long Phi yết kiến. Y Vân vốn không muốn đi lại khắp nơi, nhưng đã vào cung, khó tránh khỏi tò mò muốn tìm hiểu một chút, dù sao cũng xem như đây là nơi mẫu thân từng sống qua. Hai người liền theo sau công công tuyên chỉ hướng Ngọc Đình Cung của Hoàng hậu mà đi. Đêm hôm qua, ấn tượng của Y Vân đối với hoàng cung cũng chỉ là nơi cung điện trùng điệp mà thôi. Lúc này một đường đi tới, thật không chỉ có vạn phần thán phục. Hoàng cung, không hổ danh là nơi vua ở, một hai câu không thể nào diễn tả hết được. Khắp nơi cây cao xanh um, một thân che trời, hoa thơm cỏ lạ.

Thấp thoáng sau bóng cây, là mái cong trùng điệp, cung điện nối tiếp.

Lúc thì hành lang gấp khúc quanh co, lúc thì sân viện rộng lớn, rồi lại thoáng một mảnh hoa viên. Trên đường thỉnh thoảng gặp từng tốp năm ba thái giám cung nữ, nhìn thấy Long Phi đều cúi đầu phục tùng, cung kính hành lễ. Người hầu trong cung, thân phận nô tài, cũng không dễ làm. Bọn họ xuyên qua hoa viên, hành lang gấp khúc, hòn non bộ, cuối cùng đi vào một cung điện, trên bức hoành đề: Ngọc Đình Cung. Sớm đã có thái giám vào thông báo. Long Phi quay đầu hướng Y Vân dặn dò: “Một lát nhìn thấy mẫu thân, đừng tuỳ tiện nói chuyện, miễn cho mẫu hậu hoài nghi thân phận của ngươi!” Nói xong liền chậm rãi thong thả đi vào, Y Vân theo sát phía sau. Tai nghe Long Phi cất cao giọng nói: “Phi nhi vấn an mẫu hậu. ”Y Vân cũng vội quỳ xuống hành lễ nói: “Thỉnh an Hoàng hậu nương nương, nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế. ” Nghĩ thầm, giả dạng tiểu thái giám thực phiền phức không thôi. “Hãy bình thân, Phi nhi, đến ngồi bên mẫu hậu. ” Một tiếng nói trong suốt mà ôn nhu. Sau khi bình thân, Y Vân liền đứng hầu sau Long Phi, lúc này mới có thể chiêm ngưỡng phượng nhan vị Hoàng hậu đương triều , đã hơn ba mươi tuổi, dáng vẻ rất là xinh đẹp, có lẽ do cung phục hoàng sắc phụ trợ thêm, nhìn qua thêm phần đoan trang.

Không hổ là Hoàng hậu, ngay cả tư thế ngồi trên ghế cũng thập phận đoan chính, cương trực, rất có uy nghi. “Phi nhi, gần đây thân thể thế nào?” Vẻ mặt Hoàng hậu quan tâm, Đại hoàng tử này, đúng là làm nàng lo lắng, chẳng biết thân thể tại sao liền suy sụp, trước đây cũng đâu có như thế này. “Hồi mẫu hậu, Phi nhi từ khi an dưỡng bệnh tình tới nay, thân mình đã tốt hơn nhiều. ”

“Aizz, thân thể của ngươi, thật đúng làm mẫu thân lo lắng, chẳng biết lúc nào có thể khoẻ mạnh. ” Nói xong từ từ thở dài. “Mẫu thân không cần lo ngại, Phi nhi không sao.

Nhưng mà mẫu hậu gọi Phi nhi đến, là có việc gì?”

“Ah, là như vầy, tuổi ngươi cũng không còn nhỏ, mấy năm nay bởi thân mình gầy yếu, không có nạp phi.

Mẫu hậu cùng phụ hoàng ngươi nghĩ, cần cho ngươi một phi tử, nói không chừng có thể có tin vui.

Thiên kim Diệp thừa tướng Diệp Chỉ Lan nghe nói lan tâm tuệ chất, hay là để mẫu thân cho gọi nàng tiến cung, ngươi tự mình nhìn qua, xem có vừa ý không. ”Diệp Chỉ Lan? Đây không phải vị Thiên kim thừa tướng đánh đàn ở Hội hoa xuân hay sao? Nàng đúng là mỹ mạo vô song, tài đánh đàn lại không tệ, nhưng mà Y Vân nhớ rõ nàng vốn nhìn trúng Long Mạc nha. “Việc này không vội, Phi nhi không dự định sẽ nạp phi. ” Long Phi nhẹ chau mày. “Như vậy sao được, nếu không phải Mạc nhi bỗng nhiên huỷ hôn, đã thành hôn từ lâu, còn ngươi sao cũng lại thoái thác chuyện này.

Lại nói đến Mạc nhi, cũng không biết mê luyến nữ tử thế nào, đem hôn sự dời đi hết lần này lến lần khác, còn muốn huỷ hôn, thật sự là có lỗi với Nguyệt gia, lần này cho dù thế nào mẫu thân cũng muốn làm chủ, đem hôn sự của hai người các ngươi lo liệu. ” Hoàng hậu bỗng nhiên hạ quyết tâm, hai vị hoàng tử này đã đến tuổi kết hôn, nhưng lại không nguyện lập gia đình, thật là khiến nàng đau đầu. Huỷ hôn? Dời ngày hôn sự? Chẳng lẽ Long Mạc vẫn chưa thành thân cùng Nguyệt Hạ Hương?Tâm tình Y Vân ngừng trệ, hoảng hốt không thôi.

Việc này, Long Phi vì sao không nói với nàng. Cứ tưởng rằng hắn sớm đã thành thân cùng Nguyệt Hạ Hương. Y Vân biết Long Mạc huỷ hôn nhất định là có quan hệ đến nàng, trong lòng không khỏi co rút đau đớn, người cũng có chút ngẩn ngơ, Đại ca ca của nàng, sao phải khổ như vậy? Hoàng hậu và Long Phi còn tiếp tục nói, thế nhưng Y Vân cái gì cũng không nghe thấy. “Mẫu hậu, việc này để sau hãy bàn bạc đi, Phi nhi muốn hồi cung nghỉ ngơi. ” Long Phi quay đầu liếc nhìn Y Vân, thấy nàng thần sắc lãnh đạm cúi đầu mà đứng, không biết đang suy nghĩ cái gì, liền nhẹ giọng hướng mẫu thân nói. “Được rồi, ngươi đi đi. ” Hoàng hậu bỗng nhiên nhìn Y Vân phía sau Long Phi nói: “Tên nô tài kia, ngươi nên hầu hạ tốt chủ tử. ” Nói xong, vô tình liếc mắt qua Y Vân. Thân thể ốm yếu, một thân y phục thái giám màu lam, chỉ nhìn một bên mặt đã cảm thấy người này thật thanh tú.

Càng làm cho người khác không dời đi ánh mắt chính là khí chất lãnh đạm nhẹ nhàng của hắn, như một khối hàn băng trong suốt mà không rét lạnh. “Này tiểu thái giám, hình như ngươi là người mới? Ngẩng đầu lên!”

“Nô tài không dám. ” Y Vân nghe vậy nói. “Miễn cho ngươi vô tội!” Hoàng hậu nhẹ nhàng ra lệnh. “Dạ. ”Y Vân chậm rãi ngẩng đầu, lại cuống quýt hạ xuống.

Phượng nhan Hoàng hậu không phải loại nô tài như nàng có thể tuỳ tiện chiêm ngưỡng, Y Vân biết quy cũ. Nhưng trong phút chốc ngẩng mặt đó, trước mắt Hoàng hậu lướt qua một tia kinh hãi, giống như một đầm nước sâu bị người ném một viên đá, gợi lên từng vòng gợn sóng. “Ngươi! Ngươi là ai?” Thanh âm Hoàng hậu không kìm được run lên từng hồi. Long Phi đáp: “Mẫu hậu, hắn chẳng qua chỉ là một thái giám trong cung, mẫu hậu sao lại kinh ngạc như vậy?”

“Hắn thật là thái giám?” Hoàng hậu không tin nói. “Tuyệt đối đúng vậy.

Hắn gọi là Tiểu Vũ, vào cung chưa bao lâu, một mực hầu hạ con, rất là tận tâm. ” Nhìn thấy thần sắc mẫu hậu, Long Phi cũng không trách được có chút nghi hoặc.

Y Vân tại sao lại làm mẫu hậu khẩn trương như vậy? Chính hắn còn chưa bao giờ nhìn thấy mẫu hậu biến sắc như thế. “Thế ah?” Hoàng hậu kìm nén kinh ngạc trong lòng, khôi phục vẻ mặt trầm tĩnh. “Mẫu hậu nhìn thấy hắn giống một vị cố nhân, vì vậy thực kinh ngạc, là ta quá lo nghĩ, người trong thiên hạ, có hàng ngàn dáng vẻ khác nhau, hơi giống nhau cũng là điều bình thường. ” Nói xong, khẽ vuốt lấy trán, “Mẫu hậu cũng mệt rồi, Phi nhi cáo lui đi. ”Long Phi cùng Y Vân sau khi hành lễ thì rời khỏi. Hai người yên lặng không nói gì thật lâu, Y Vân cũng không biết mình đang suy nghĩ gì. Vị Hoàng hậu kia, nhìn thấy dung mạo nàng lại kinh ngạc như thế, nghĩ đến năm đó mẫu thân ở trong cung hẳn là đã làm nên một trận phong ba không nhỏ. Y Vân thở dài, nhớ đến mẫu thân lại làm nàng buồn bã. Long phi trộm nhìn Y Vân, thấy đôi mày kẻ đen của nàng khẽ chau, trong mắt dường như có từng cơn sóng. Nàng đang suy nghĩ gì? Là đang trách hắn không nói cho nàng chuyện hôn sự của Long Mạc?Y Vân cúi đầu suy tư, chưa từng chú ý tới vẻ mặt ôn hoà của Long Phi dần biến mất, gương mặt tái nhợt tràn đầy hàn ý, khoé miệng run run trông trầm lắng mà lãnh liệt. Ánh sáng rực rỡ, hai người đều có tâm sự mà bước tới

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.