Vân Thường Tiểu Nha Hoàn

Chương 60: Phá trận xin thuốc



Tiếng trống canh đêm từ trong bóng đêm dần truyền đến, tĩnh mịch mà xa xăm. Đã là canh tư, bóng tối cũng vì thế mà âm trầm hơn.

Trong hoàng cung nơi nơi sớm đã tắt đèn, dõi mắt nhìn tới cũng chỉ thấy một màu đen kịt. Y Vân đáp ứng với lời thỉnh cầu của Kha Quý, nhưng nàng không biết am ni cô ở nơi nào, nên Kha Quý đã phái theo mấy tiểu thái giám đi trước dẫn đường. Khi vẫn còn chưa rời đi, bỗng nhìn thấy Long Mạc chậm rãi bước ra từ trong điện, dưới bóng đêm bạch y lại thêm phần nổi bật. Sắc mặt hắn trầm mặc, chân mày khẽ chau, phất tay áo cho lui mấy tiểu thái giám kia, hắn nhìn thật sâu vào Y Vân, ôn nhu nói: “Vân nhi, ta đi cùng ngươi!”

“Không cần đâu, ngươi nên ở lại chăm sóc cho Hoàng thượng đi.

Y Vân sẽ không có việc gì. ” Dù gì Hoàng thượng vẫn còn đang hôn mê, nàng sao có thể để Đại ca ca vì nàng mà phân tâm. Trong bóng đêm, Long Mạc nhẹ thở dài một hơi, thong thả nói: “Phụ hoàng gần đây thường xuyên ngất xỉu, Kha công công đã nói tạm thời sẽ không có việc gì.

Có bọn họ cùng ngự y bên cạnh, ta cũng yên tâm.

Cái mà ta lo lắng chính là Vong Tình kia, bệnh của phụ hoàng, ngự y trong cung đều không có cách chữa trị, lẽ nào nàng lại có thể? Nếu thật sự lợi hại như vậy, tại sao, ta trước giờ chưa từng nghe qua?”

“Đại ca ca, ngươi không cần quá lo lắng, Thánh Thượng cát nhân thiên tướng *Ý nói: Người hiền đức thì được trời giúp*, chắc chắn sẽ không xảy ra việc gì, nếu Kha công công đã nói nàng có thể trị hết bệnh cho hoàng thượng, ta nhất định sẽ tận lực mời nàng đến. ”Nghe thấy một tiếng Đại ca ca từ Y Vân, đáy lòng Long Mạc có chút run động, hắn đã đợi tiếng gọi Đại ca ca này từ lâu, cuối cùng rồi cũng chờ được đến ngày này.

Tiếng Đại ca ca vừa êm dịu, lại nhẹ nhàng, tựa như giọng nói trẻ thơ, đã chạm đến tận đáy lòng thâm sâu của hắn. Trong phút chốc, Long Mạc nhìn tha thiết vào Y Vân, như ngây dại. Hắn không biết phía trước rồi sẽ có khó khăn, trắc trở gì đang chờ bọn họ, nhưng, hắn tuyệt đối sẽ không lùi bước. Hắn muốn dùng năm tháng cả một đời để bù đắp cho những sai lầm mà hắn đã phạm phải, hắn muốn che chở cho nàng, bảo vệ nàng, hắn muốn nàng mãi mãi không phải chịu bất cứ một tổn thương nào. “Ta sẽ đi cùng ngươi, như thế sẽ nhanh hơn một chút. ” Long Mạc nói xong, bước tới phía trước Y Vân, bỗng nhiên nở nụ cười quỷ quyệt. Y Vân liền thấy hoa cả mắt, khi còn chưa tỉnh táo lại từ trong dáng vẻ tươi cười rực rỡ của Long Mạc, nàng đã cảm thấy chiếc eo của mình bị hắn ôm lấy.

Thoắt cái, Long Mạc đã ôm nàng nhảy lên nóc nhà, hướng phía Tây Bắc bay tới. Suy nghĩ bỗng nhiên quay cuồng, nhưng cảm giác bay đi thế này làm Y Vân rất sảng khoái, giống như một con chim tự do được bay lượn trên bầu trời. Gió vào ban đêm vốn rất lạnh, lướt vùn vụt qua hai bên gò má, nhưng khi tựa vào lòng ngực của Long Mạc, lại có cảm giác ấm áp và an tâm vô cùng. Bây giờ, chỉ có nàng cùng Đại ca ca, sẽ không có bất cứ một kẻ nào có thể quấy rầy bọn họ. “Sợ sao?” Long Mạc cúi đầu nhìn Y Vân, hỏi. “Không sợ!” Y Vân ngẩng đầu, mỉm cười nói. Lướt đi trên mái nhà, trước mắt đều là ngói lưu ly, dưới ánh sáng nhàn nhạt của vầng trăng, thật giống như đang đi trên sóng cao biển rộng.

Cả một Hoàng cung rộng lớn đều thu hết vào trong tầm mắt. Bỗng nhiên, một ánh đèn le lói từ cung điện hướng đông vô tình rơi vào mi mắt. “Đại ca ca, ai ở trong cung điện kia? Đã trễ thế này mà vẫn cón sáng đèn. ”Long Mạc híp mắt, chăm chú quan sát, nói: “À, là Ngọc Tuyền Cung nơi Hoàng tử Tinh Mang Quốc cư ngụ. ”Tâm Y Vân hoảng hốt, Tinh Mang Quốc, vậy chính là nơi ở của Quân Lăng Thiên.

Đột nhiên, Y Vân nghĩ tới thời điểm ở Khuynh Đình Sơn, Quân Lăng Thiên cũng ôm nàng nhảy xuống núi như thế này. Nhớ đến hắn, sắc mặt Y Vân liền tối sầm lại, nàng vẫn chưa nói cho Long Mạc biết, người mặc tử y trong hôn lễ hôm nay chính là tên Quân Lăng Thiên từng bắt cóc nàng. Đang do dự không biết có nên nói cho hắn biết hay không, Long Mạc đã nhận ra nét mặt Y Vân có chút bất thường, liền ôm nàng dừng trên một mái nhà. “Làm sao vậy, Vân nhi, ngươi sợ sao?”

“Không phải, là ta là bỗng nhiên nghĩ tới một người. ”Hay là cứ nói đi, không biết Tinh Mang Quốc và Quân Lăng Thiên có âm mưu gì, tốt hơn là Long Mạc nên đề phòng trước.

Nghĩ đến đây, Y Vân kiên quyết nói: “Đại ca ca, người mặc tử y ở trên điện hôm nay chính là kẻ đã bắt cóc ta, Quân Lăng Thiên!”Long Mạc có chút kinh ngạc, “Vân nhi, ngươi nói thật chứ?”

“Là thật, hắn và hoàng tử tinh mang quốc có quan hệ, ta nghĩ việc thành thân với Thanh Tâm công chúa cũng là có ý đồ. ”Long Mạc nhẹ chau mày, đôi mắt hơi khép lại, hôm nay ở trên điện, hắn đã cảm thấy người mặc tử y kia có chút quen thuộc, thật không ngờ hắn ta chính là Quân Lăng Thiên.

Chẳng trách, hắn phái thị vệ điều tra khắp nơi, vẫn không tìm thấy kẻ khả nghi nào ở trong kinh thành, thì ra là trốn ở trong cung. Tinh mang quốc cùng Nam Long Quốc luôn có mối quan hệ thân thiết, không lẽ lần kết thân này cũng có mục đích đen tối gì sao? Tên Quân Lăng Thiên kia nhìn không giống người Tinh Mang Quốc, hắn là thế nào với Tinh Mang Quốc? Lẽ nào thật sự là có âm mưu?Trong nháy mắt, mọi nghi vấn cứ lần lượt nổi lên. Không ngờ, tên ác ma bắt cóc Y Vân chính là hắn? Lại không ngờ hắn cũng là một nam tử khôi ngô tài giỏi như vậy. Đột nhiên, Long Mạc nhớ tới cái đêm hắn cùng Quân Lăng Thiên quyết đấu, hắn ta đã nói một câu. “Vân nhi của ngươi? Rơi vào trong tay Quân mỗ ta, nàng vẫn còn là Vân nhi của ngươi sao? Nàng sớm đã là nữ nhân của ta. ”Nỗi đau trong lòng Long Mạc dần dần lan toả, đau đớn làm hắn không thể thở nổi. Hắn không biết, Vân nhi của hắn bị cướp đi lâu như vậy, đã phải chịu đựng những khổ sở như thế nào, hắn đau lòng, tự trách bản thân, bi thương, tức giận, tất cả những chuyện này đều là do hắn, chính hắn đã đem nàng trao cho tên ác ma kia. Long Mạc ôm chặt lấy Y Vân, sợ nếu lỡ buông tay, sẽ lại mất đi nàng.

Sợ không cẩn thận, nàng liền bị kẻ khác cướp đi. “Đại ca ca, ngươi làm sao vậy?” Y Vân bị Long Mạc ôm chặt đến không thở được, gương mặt ửng đỏ, nhỏ giọng hỏi. Ánh mắt Long Mạc hiện lên vẻ ác liệt, hắn lạnh giọng nói: “Vân nhi, Đại ca ca nhất định sẽ bắt được tên ác ma dám khinh thường ngươi, ta sẽ báo thù cho ngươi. ”Báo thù? Y Vân ngẩn ra, giết quân Lăng Thiên sao? Y Vân bây giờ mới phát giác nàng chưa bao giờ có ý muốn giết hắn, mặc dù nàng là hận hắn.

Bản thân nàng vì sao lại mềm lòng với hắn như vậy.

Trong khi Y Vân vẫn chưa quên những nhục nhã mà hắn đã gây ra cho nàng. “Đại ca ca, thực ra hắn cũng không làm gì ta, ta nghĩ hắn bắt ta chẳng qua là muốn đối đầu với ngươi.

Hắn và ngươi hình như là có thâm thù đại hận gì đó.

Đại ca ca, ngươi đã từng có lỗi gì với hắn sao?”Long Mạc đăm chiêu, ở trong ký ức của hắn, cũng chưa từng gặp qua hắn ta. Hắn khẽ lắc đầu, nhưng bất kể thế nào, sau này cũng phải đề cao cảnh giác. Long Mạc một lần nữa ôm lấy Y Vân, hướng am ni cô vọt tới. Một lát sau, am ni cô Tố Tĩnh cũng hiện ra trước mắt. Thấp thoáng phía sau rừng trúc là từng gian nhà trong am, trước có vài gốc chuối tây, bàn trà cây hạnh, còn có hòn non bộ, mới nhìn qua thì rất đỗi bình thường, nhưng, nếu tỉ mỉ xem xét, Y Vân liền kinh ngạc phát hiện ra, am ni cô này cùng cây cối, núi giả là có bao hàm trận pháp trong đó, mà lại đúng là loại Thập Tuyệt Trận trên sách của mẫu thân. Thập Tuyệt Trận? Nơi này sao có thể bày được Thập Tuyệt Trận?Chẳng biết tại sao, đáy lòng nàng vụt qua một cảm giác vui sướng cùng run rẩy. Y Vân bước nhanh hai bước, đứng ở phía trước am. Đè nén kích động trong lòng, cao giọng hô:” Xin hỏi Vong Tình tiền bối có ở đây không?”Hoàn toàn yên tĩnh, không hề có tiếng đáp lại, chỉ có tiếng lá cây xào xạt trong gió. Thời điểm đêm tối mù mịt thế này, ắt hẳn họ đã sớm đi ngủ. “Vân nhi, nghe ý tứ của Kha công công, vị Vong Tình này đúng là rất khó mời.

Có lẽ họ không quan tâm đến chúng ta, không bằng ta trực tiếp gõ cửa đi. ” Long Mạc nói xong, tiến lên phía trước hai bước. “Không thể!” Y Vân khẩn cấp hô, nhưng đã trễ. Long Mạc đã sắp rơi vào trong Thập Tuyệt Trận. Y Vân lo lắng không thôi, vội vàng nghiêng mình lách trận, nhưng vướn phải góc áo của Long Mạc, trong lúc hấp tấp cả hai cùng nhau tiến vào Thập Tuyệt Trận. Phía trước tức khắc liền xuất hiện một luồng gió kỳ lạ, bốn phía sương mù bao phủ, ánh trăng trên bầu trời cũng trở nên tối tăm. Khung cảnh huyền ảo, lúc ẩn lúc hiện, lúc trước chỉ có vài gốc hạnh cùng núi giả thoáng chốc đã biến ảo khôn lường thành vô số bóng hình. “Vân nhi, không xong rồi, chúng ta đã xâm nhập vào trận. ” Long Mạc trầm giọng nói, nắm chặt lấy cổ tay Y Vân. Y Vân không chút kinh hoàng, nhắm lại đôi mắt.

Cẩn thận nhớ lại cách bày bố Thập Tuyệt Trận. Một lát sau nàng dần mở mắt, xác định vị trí đang đứng, sau đó từng bước tìm ra đường thoát. Dẫn đường cho Long Mạc, đi vài bước về hướng đông, lại mấy bước qua hướng tây, rồi bước vài bước theo hướng bắc. Chỉ trong chốc lát, bọn họ men theo con đường thoát thân, tiến đến trước cửa am. “Vân nhi, làm sao ngươi lại có khả năng phá trận?” Long Mạc kinh ngạc nhìn gương mặt trần tĩnh như nước của Y Vân, hỏi. “Y Vân đã từng xem qua trận này. ” Y Vân thong thả nói. “Các ngươi làm sao có thể phá được Thập Tuyệt Trận?” Bỗng nhiên một giọng nói nhẹ nhàng trong suốt truyền đến. Y Vân quay đầu, chỉ thấy dưới ánh trăng nhàn nhạt, một nữ ni áo vải lặng yên trước gió. Trong khoảnh khắc này, khung cảnh xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, riêng chỉ có tiếng gió thổi vi vu, hai người im lặng nhìn nhau. Nữ ni kia không xinh đẹp, trên mặt nàng có một vết sẹo quái lạ, nó đã phá huỷ đi gương mặt của nàng, nếu không có vết sẹo kia, có lẽ nàng cũng là một nữ tử tuyệt mỹ.

Bù lại nàng có một khí chất thanh tao.

Làm cho người khác nghĩ ngay tới sắc trời trong vắt cùng ánh trăng lạnh lùng, trông rất xa xăm, mông lung, mà thanh khiết. Nàng lẳng lặng nhìn Y Vân, nét mặt tuy rằng không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt lại như tràn ngập từng trận sóng to gió lớn. “Ngươi? Là ai? ” Thật lâu sau Y Vân chậm rãi nói, thanh âm có chút run rẩy, nữ ni này mang đến cho nàng cảm giác rất là thân thuộc. “Bần ni Vong Tình! Không biết hai vị thí chủ đêm khuya đến thăm, là có chuyện gì?” Vị nữ ni áo vải kia bình tĩnh nói, thanh âm ngân nga. “Bệnh tình Hoàng thượng nguy kịch, chúng ta đến là để cầu tiền bối ra tay cứu giúp. ” Long Mạc nhìn thấy không khí kỳ lạ giữa hai người, từ từ nói. “Xin tiền bối cứu giúp Hoàng thượng. ” Y Vân nhìn sâu vào đôi mắt nữ ni. Đôi mắt kia trong suốt, dịu dàng như vậy, làm cho Y Vân có một cảm giác ấm áp vô cùng. Nàng chậm chạp thở dài một hơi, nói:”Bệnh tình của hắn lại tái phát à?”Vậy là nàng rất quen thuộc với căn bệnh của hoàng thượng. “Các ngươi chờ một lát. ” Nói xong, liền bước vào trong sân, nhổ lên vài gốc dược thảo. Lấy ra một chiếc chài giã thuốc, nhẹ nhàng giã, mài, nghiền, thời điểm nàng làm tất cả những chuyện này, động tác thong thả nhưng thuần thục, sau đó từ trong phòng mang ra một viên thuốc, trộn với thảo dược giã nhuyễn kia, rồi vo tròn lại. Nhẹ nhàng đưa cho Y Vân, nói: “Dùng nước uống vào. ”Sau đó chẳng nói thêm một lời, chậm rãi đi vào trong am. Long Mạc và Y Vân nhìn nữ ni kia làm xong toàn bộ, bọn họ thật không ngờ rằng, không phải mất một câu một chữ nào cũng có thể xin được thuốc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.