Vân Thường Tiểu Nha Hoàn

Chương 71: Ác ma biến thành quân tử



Có lẽ là vì cơn mưa ảnh hưởng đến cơ thể, cũng có lẽ vì sự cự tuyệt của Quân Lăng Thiên. Tóm lại, là từ lúc Y Vân trở về liền ngã bệnh. Bị nhiễm thương hàn, cả người vô lực, lúc nóng lúc lạnh. May mắn là mẫu thân tinh thông y thuật, điều chế dược thảo, tự tay giúp nàng uống thuốc. Chén thuốc, đắng chát vô cùng, từ đầu lưỡi của nàng từ từ rót vào trong lòng. Là thuốc hay, cho nên đắng. Nhưng, cho dù thuốc có hay thế nào cũng không trị được đáy lòng đau thương của nàng. Nàng cảm thấy bản thân đã bị thương. “Nhan Y Vân, ngươi có biết ta cứu ngươi ra khỏi hoàng cung, có bao nhiêu khó khăn hay không? Ta vì sao phải giúp ngươi? Quân Lăng Thiên ta muốn nữ nhân thế nào mà không có? Hà tất bởi vì một nữ tử mà mạo hiểm tính mạng của mình, huống chi ngươi còn không có trái tim của nữ nhân. ”Lời nói lạnh lùng của Quân Lăng Thiên, từng câu từng chữ như một khối băng nện vào trong lòng của nàng. Nàng không nên. Nàng không nên đánh cược trên người tên ác ma này, lại càng không nên đánh cược hạnh phúc của mình, kết quả cũng sẽ không thất bại thảm hại như vậy.

Hắn từ đầu đến cuối đều trêu đùa nàng, tuy rằng trước đó nàng đã chuẩn bị tinh thần sẽ bị hắn đùa giỡn, nhưng vẫn không tránh được sự thương tâm phẫn nộ. “Vân nhi, nghĩ thoáng một chút đi, nương biết ngươi đã cố gắng hết sức.

Hãy nghỉ ngơi thật tốt, sau khi dưỡng bệnh xong lại tiếp tục nghĩ cách. ”Giọng nói mẫu thân mềm nhẹ như nhung vang lên bên tay nàng. Y Vân thật sự khốn khổ, mỗi lần ở cùng với Quân Lăng Thiên, nàng bất cứ lúc nào cũng ở trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu, khiến cho thể xác cũng như tinh thần vô cùng mệt mỏi. Bởi vì ý thức dần bị lu mờ, nên Y Vân ngủ thật say, đến bây giờ nàng mới biết thế nào là giấc ngủ không mộng mị. Cũng không biết đã ngủ bao lâu, mãi cho đến có tiếng chim hót truyền đến. Lanh lảnh, vui tai. Mở to đôi mắt, ngắm nhìn ánh nắng tràn ngập trong căn phòng. Thì ra mưa đã tạnh, khó mà có được thời tiết tốt như vậy. “Vân nhi. ” Thanh âm yêu thương của mẫu thân vang lên bên người. Y Vân lúc này mới phát hiện mẫu thân luôn túc trực bên cạnh nàng. Gương mặt như ngọc của mẫu thân vô cùng mệt mỏi, trong đôi mắt tràn ngập lo âu. “Nương, Vân nhi đã làm nương lo lắng, Vân nhi đã ngủ bao lâu?”

“Một ngày một đêm, ta đã bỏ thêm dược liệu giúp ngươi ngủ ngon vào trong thuốc, như thế nào, ngủ rất say nha.

Cơ thể có phải thấy tốt hơn đúng không?” Thanh âm mẫu thân thương yêu vô cùng. Y Vân lúc này mới cảm giác cả người sảng khoái, con ma ốm đã bỏ đi mất. “Thuốc của nương thực hiệu nghiệm, Vân nhi rất tốt, nhưng mà, Vân nhi bất lực, không tìm ra người có thể giúp chúng ta xuất cung. ” Y Vân gục đầu xuống, bất đắc dĩ nói, không ngờ khi tỉnh lại còn phải tiếp tục đối mắt với vấn đền này. Lúc này làm sao còn có tuyệt xử phùng sanh đây.

*tìm đường sống từ chỗ chết*Mẫu thân cười nhạt một tiếng, nói, ” Vân nhi, việc này có vội vàng cũng không được, chúng ta cứ tiếp tục nghĩ cách.

Ngươi vừa hết bệnh, thân mình vẫn còn yếu, trước tiên ngồi dậy ăn cơm đi.

Lúc ngươi ngủ say thì Thanh Tâm công chúa có tới thăm, mẫu thân thấy nàng hình như có việc muốn nói với ngươi.

Nếu không việc gì nữa, thì lát nữa, ngươi thử đến chỗ nàng xem thế nào. ”Đáy lòng Y Vân hơi nặng trĩu, Thanh Tâm công chúa có thể xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ ở biên cương có tin tức truyền đến?Chẳng biết mùi vị của bát cháo loãng thế nào, Y Vân liền vội vàng đi đến Tẩm Tâm Cung của Thanh Tâm. Sau cơn mưa bầu trời đặc biệt trong suốt, không khí cũng trong lành thư thái. Cây cối hai bên đường như được cơn mưa gội rửa, màu sắc ngày càng xanh tươi.

Trong bụi hoa, từng đoá hoa lác đác, trải qua một cơn mưa gió, nên đã gục ngã ít nhiều, trên cành chỉ còn trơ lại mấy cánh hoa hồng xơ xác. Trên mặt đường thỉnh thoảng có vài vũng nước nhỏ, được ánh mặt trời soi sáng, phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Trái tim Y Vân hiện tại đang bay ra tận biên cương, bước chân vội vàng, thỉnh thoảng lại giẫm phải vũng nước, từng giọt nước vương trên vạt áo của nàng. Đi vào Tẩm Tâm Cung, Y Vân cảm thấy không khí có chút bất thường. Ban đầu là cảm giác bận rộn. Sau đó là sự vui mừng. Tâm tình của nàng đang căng như dây đàn hiện tại cũng chùn xuống rất nhiều.

Ít nhất cũng không phải tin xấu. Tiếp đó chính là sự nghi hoặc, có chuyện vui gì sao?Một tiểu cung nữ bạch y dẫn Y Vân đến tẩm cung của Thanh Tâm. Vừa mới bước vào trong điện, lọt vào tầm mắt của nàng là một căn phòng hỗn độn. Nhưng, sự hỗn loạn lại khiến người ta vui mừng. Trên chiếc giường lớn hoa lệ là đủ loại đồ vật với màu sắc sặc sỡ, chính là lụa là gấm vóc, tơ tằm mềm mượt. Trên bàn được bày rất nhiều châu báu lung linh tinh xảo. Thanh Tâm công chúa một thân áo xanh ngồi trên ghế, đang thưởng thức một chiếc ngọc bội vô cùng tinh tế. Nhìn thấy Y Vân, Thanh Tâm vui mừng chào đón. “Y Vân tỷ, sức khoẻ của tỷ thế nào rồi? Tỷ thật làm Thanh Thâm lo lắng nha, hiện đã không sao rồi chứ?”

“Ta không sao, nhưng mà nơi này của công chúa có chuyện gì thế, hình như là có người sắp xuất giá nha. ”

“Ta,” Thanh Tâm không lên tiếng, gương mặt đã ửng hồng. Nàng phất tay ra hiệu cho mọi người lui ra, trong phòng chỉ còn lại hai người các nàng. Nàng mới mở miệng nói, “Tỷ tỷ, ta đúng là sắp thành thân.

Gả cho Tuyết Lạc Ân. ”Thanh Tâm nói xong, liền thẹn thùng cúi đầu. Thì ra những đồ vật trong phòng đều là quà mừng.

Thanh Tâm cuối cùng vẫn muốn đi hoà thân sao? Nhưng mà, nhìn thấy dáng vẻ của nàng, chắc là rất vừa lòng với hôn sự này, có lẽ trái tim nàng đã dành cho hoàng tử Tinh Mang Quốc. Nhưng mà tâm tư Y Vân lại có chút nặng nề. Y Vân chợt thấy có điều gì đó không đúng, chiến sự nơi biên ải vẫn chưa dứt, Hoàng thượng lại vội vã đem nữ nhi gả đi sao?“Thanh nhi, việc này sao trước đây chưa từng nghe ngươi nói tới?” Y Vân nghi ngờ hỏi. “Đúng là hôm qua mới quyết định, Tuyết Lạc Ân bỗng nhiên phải về nước, là hắn hướng phụ hoàng thỉnh hôn. ”

“Thanh nhi, ngươi là thật tâm thích vị hoàng tử kia?” Y Vân lo lắng hỏi han. Thanh Tâm thẹn thùng gật gật đầu. Y Vân tuy có chút không an tâm, nhưng mà, nàng đã hai lần gặp qua Tuyết Lạc Ân, cảm giác hắn cũng là một người chân thật, không hề giống như Quân Lăng Thiên gian xảo.

Nếu, Quân Lăng Thiên thật sự có âm mưu gì, nói không chừng ngay cả Tuyết Lạc Ân cũng không biết rõ. Y Vân nhớ lần đầu khi gặp Tuyết Mạn La, nàng ta đã từng nói, ca ca của nàng say mê Thanh Tâm công chúa. Có lẽ vị hoàng tử này thật sự thích Thanh Tâm. Hai người vừa nói xong, một tiểu cung nữ vội vàng chạy tới, bẩm báo: “Công chúa, hoàng tử Tinh Mang Quốc cho người mang lễ vật đến. ”Thanh Tâm sửng sốt, chưa từng nghe nói còn có một thủ tục như vậy, có lẽ là phong tục ở nơi bọn họ. Liền dẫn Y Vân đến tiền điện đón người. Vừa bước vào đại điện, một thân ảnh tử sắc lọt vào mi mắt Y Vân. Nàng giống như bị điểm huyệt, không biết phải phải ứng như thế nào. Tử ảnh kia chính là Quân Lăng Thiên. Hắn không phải đang ở nhà ngục sao? Làm thế nào có thể xuất hiện ở đây? Y Vân thật sự không tin vào mắt mình. Hắn hiên ngang anh tuấn đứng đấy, cả người thật sự siêu phàm thoát tục. Toàn thân dường như toả ra một thứ ánh sáng nhu hoà, ấm áp như gió, trong suốt như ngọc. Ánh mắt của hắn như vực sâu thăm thẳm, nhìn không thấy đáy, bên môi lại hiện lên nét cười thản nhiên. Trong phút chốc, Y Vân tưởng như mình đã trải qua một khoảng thời gian rất dài.

Người mà mấy ngày trước nàng còn nhìn thấy bị giam giữ ở trong ngục chẳng qua chỉ là một người khác. Đây là hắn sao? Chẳng lẽ hắn có thuật phân thân? Hay là hắn trốn ra? Làm sao có thể như vậy?Y Vân thầm nghĩ, cho dù là Quân Lăng Thiên tự mình trốn ra, hay là được giúp đỡ, thì hắn cũng phải bị truy đuổi bởi thị vệ nhà lao mới đúng.

Sao có thể quang minh chính đại mà đứng ở đây, lại mang theo nụ cười đắc ý nhìn nàng như thế. Hắn cuối cùng là làm sao có thể ra ngoài?Hắn không thể được thả, chẳng phải hắn đã nói là sẽ bị xử tử hay sao?Tuy nhiên sự xuất hiện của hắn, làm Y Vân liền rõ ràng một việc. Không hề nghi ngờ, cái hôn lễ bất ngờ này là do một tay hắn an bài. “Tham kiến công chúa. ” Quân Lăng Thiên nhìn công chúa cười nói. “Miễn lễ. ” Thanh Tâm khách khí nói. “Quân Lăng THiên phụng mệnh hoàng tử, đặc biệt mang tới sính lễ theo như phong tục của Tinh Mang Quốc, mong công chúa nhận lấy. ” Thanh âm thanh nhã của hắn quanh quẩn bên trong điện.

Một đám cung nữ toàn bộ đều nhìn chằm chằm vào hắn, đang đoán xem vị nam tử tao nhã này là ai?Quân Lăng Thiên phất tay, liền có một hàng thị nữ Tinh Mang Quốc nối chân nhau bước vào, y phục của các nàng đều rất kỳ lạ, nhưng xinh đẹp vô cùng, cầm khay ngọc trên tay, trong đó bày ra một ít báu vật quý hiếm. Ánh mắt của mọi người đều bị ánh sáng lấp lánh đó bao phủ, thật sự là rực rỡ muôn màu nha. Thừa lúc mọi người đang xếp đặt sính lễ, thừa lúc tầm mắt mọi người đều đang chú ý tới những món đồ quý giá đó. Quân Lăng Thiên bỗng nhiên quay đầu nhìn Y Vân mỉm cười. Nụ cười kia như ánh mặt trời rực sáng chói lọi, cái nhìn nóng bỏng đó khiến Y Vân có chút khó thở. Nụ cười này đúng là làm điên đảo chúng sinh. Chỉ có Y Vân nhìn thấy, mà hắn cũng chỉ vì Y Vân mà cười. Nhưng nụ cười đó chỉ là thoáng qua, chợt loé lên rồi biến mất, rất nhanh hắn đã khôi phục lại dáng vẻ an nhiên trầm tĩnh. Y Vân còn tưởng nàng chẳng qua là bị hoa mắt mà thôi. Có lẽ hắn vốn không có cười, nàng nguyền rủa hắn như vậy, hắn còn có thể cười với nàng sao?Bỗng nhiên một thị nữ Tinh Mang Quốc đụng phải vào nàng, Y Vân liền bước lui về phía sau, nàng kia vội vàng vươn tay đỡ nàng. Ngay một phút va chạm này, trong tay Y Vân liền xuất hiện một mảnh giấy. Thị nữ kia cúi đầu, cuống quýt xin lỗi Y Vân. Y Vân đáp: “Không sao. ”Mà tay nàng, theo bản năng nắm thật chặt mảnh giấy kia, cảm giác như tờ giấy bé nhỏ đó sẽ mở ra một con đường cho nàng. Nàng không biết thị nữ đó, lời nhắn gửi này ắt hẳn là do một người mà nàng quen biết giao đến. Không thể nghi ngờ, đây có lẽ là của Quân Lăng Thiên.

Hắn thật sự sẽ giúp nàng sao?Y Vân nhìn về phía Quân Lăng Thiên, nhưng hắn tuyệt nhiên không nhìn nàng, còn đang bận chỉ huy những thị nữ rời khỏi đại điện. Chờ đợi thị nữ rút lui hết, Quân Lăng Thiên mới tao nhã đi đến trước mặt Thanh Tâm công chúa, thi lễ. Sau đó, liền ung dung bước đi, chậm rãi lui ra ngoài. Thần thái của hắn vô cùng trầm tĩnh, bên môi vẫn là nụ cười thu hút, lúc này đây, trông hắn chẳng giống ác ma, mà giống một quân tử hơn. Lướt qua bên người Y Vân, hắn vô cùng khách sáo gửi cho nàng một nụ cười mê người, giống như hắn chưa từng quen biết nàng, đây chẳng qua chỉ là lần gặp mặt đầu tiên của bọn họ. Quân Lăng Thiên rời đi, để lại trong điện những lời bàn tán khe khẽ. Nói rằng hắn tao nhã, hắn anh tuấn, nụ cười hắn thực mê người. Y Vân có thể nhận thấy sự ngưỡng mộ của những cung nữ kia đối với Quân Lăng Thiên. Nhưng lúc này nàng không rảnh rỗi để quan tâm đến những chuyện đó, bàn tay nàng nắm chặt mảnh giấy, run lên nhè nhẹ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.