Vân Thường Tiểu Nha Hoàn

Chương 72: Xuất cung



Bầu trời xanh thẳm làm lòng người say đắm, như muốn hút lấy ánh mắt của con người. Từng áng mây trắng bồng bềnh, mờ mịt, như một mảnh lụa bị xé nát, mỏng manh. Ở chính giữa con đường được lót bởi một tấm thảm màu đỏ, kéo dài đến tận phía xa.

Hai bên thảm đặt từng chậu hoa quý báu, đang toả hương thơm nhè nhẹ, sắc hoa ngày càng rực rỡ. Người thân của công chúa đứng lặng yên trên thảm đỏ. Trước mắt nơi nơi đều là cẩm y hoa phục, váy áo ngũ sắc, dưới ánh mặt trời rực sáng càng thêm phần lộng lẫy. Nhạc công cung đình, đội ngũ chỉnh tề, đứng ở hai bên đường, tấu lên khúc nhạc vui mừng. Thanh Tâm công chúa khoác lên mình chiếc áo cưới đỏ thẳm, khăn voan cũng một màu đỏ rực phủ trên đầu, yên tĩnh đứng trên thảm đỏ. Từ đây, nàng sẽ rời bỏ đất nước quê hương để đi đến một nơi xa lạ. Xuyên qua khăn voan đỏ, nàng nhìn lại hoàng cung. Ánh nắng chiếu vào chiếc khăn, ngoại trừ một vùng ánh sáng hồng hồng, nàng cái gì cũng không nhìn thấy. Đó là hoàng cung nơi nàng đã lớn lên, nơi còn lưu lại rất nhiều niềm vui nỗi buồn, nàng lặng lẽ vén lên hỉ khăn, một lần cuối nhìn ngắm cung điện nguy nga và những người thân yêu quý, lúc này nàng thật sự lưu luyến không rời, lệ tràn đôi mi. Nàng khẽ vẫy tay, từ biệt từng gương mặt quen thuộc trước mắt. Nhưng nàng lại không nhìn thấy nhưng người nàng muốn gặp. Phụ hoàng, sau khi chủ trì xong hôn lễ, liền vội vàng rời đi, không biết là có việc gì? Người hiểu nàng nhất chính là Nhị hoàng huynh, hiện tại cũng đang ở biên ải đánh giặc.

Ngay cả Y Vân tỷ tỷ, nàng cũng không thể gặp.

Đại ca ca của nàng, Long Phi vốn là có mặt, nhưng không biết đã rời đi khi nào. Y Vân tỷ tỷ e rằng vẫn còn ở am ni cô, thân phận của tỷ ấy, không cho phép đến đưa tiễn nàng sao?Lau đi dòng lệ trên gương mặt còn non nớt, Thanh Tâm công chúa được hai cung nữ dìu lên xe ngựa. Phía sau xe, là mười hai thị nữ Tinh Mang Quốc tiếp bước đi theo. Hôn sự lần này tuy là dựa theo tập tục của Nam Long Quốc, nhưng những thị nữ Tinh Mang Quốc vẫn mặc y phục của dân tộc các nàng. Phục sức tuy rườm rà phức tạp, nhưng lại vô cùng xinh đẹpÁo lót bên trong đều là dạng áo vải tay dài màu trắng, cả cổ áo lẫn tay áo đều có thêu uyên ương hí thuỷ, phượng hoàng kết hoa, áo khoác dài không tay màu đỏ.

Trên đầu cài trâm bạc, lược bạc, ngang eo rũ xuống một chiếc thắt lưng màu bạc, trên cổ tay là một đôi chuông cũng từ bạc. Gương mặt các nàng đều được che đậy bởi một chiếc khăn sa màu đỏ, đây là những phục sức không thể thiếu đối với phụ nữ trong tộc. Dạng trang phục như vậy càng làm lộ ra nét đẹp ngoại quốc, làm cho người khác có một cảm giác thần bí, sống động mà duyên dáng. Y Vân và mẫu thân đứng yên ở giữa mười hai thị nữ, mặc trên người y phục của tộc người Tinh Mang Quốc, trên gương mặt là chiếc khăn sa mà đỏ.

Chải theo kiểu tóc của các nàng, may mắn là mẫu thân để tóc tu hành, nếu không thật không biết phải nguỵ trang như thế nào mới tốt. Tâm tình Y Vân lúc này kích động vô cùng. Cổng thành nguy nga, đồ sộ kia đang dần gần trong gang tấc, cửa chính của hoàng cung đã mở rộng.

Ngay lập tức, nàng có thể thoát ra ngoài, thoát ra khỏi căn nhà giam đẹp nhất trên đời. Mẫu thân hiện cũng đang rất xúc động. Giờ khắc này, Y Vân thật sự cảm kích Quân Lăng Thiên. Hôm kia khi nhận được thư của hắn, lúc mở thư nàng cũng không quá hy vọng.

Nhưng khi đọc xong, sự chu đáo an bài của hắn đã thuyết phục nàng, ngay lúc đó, nàng quyết định sẽ tin hắn một lần. Dựa theo sự sắp xếp của Quân Lăng Thiên, hôm qua khi trời vừa vào đêm, các nàng liền bày trận pháp bên trong am ni cô. Bên ngoài am ni cô có những thị vệ do hoàng thượng bí mật phái đến, là vì người phòng hờ trường hợp các nàng bỏ trốn, mặc dù nói không hạn chế sự tự do nhưng chỉ cần bước ra ngoài liền có người lặng lẽ theo dõi. Đến giờ Tý (11h đêm đến 1h sáng), có thanh âm gõ cửa nhẹ nhàng truyền đến, Y Vân cùng mẫu thân được Quân Lăng Thiên giúp đỡ rời khỏi am ni cô. Trước khi đi không quên đặt Thập Tuyệt Trận bên ngoài am, đem những tên thị vệ bị Quân Lăng Thiên đánh bất tỉnh giam vào trong trận. Không biết những thị vệ này sẽ bị vây bao lâu trong trận. Mới vừa rồi, hoàng thượng từ trong hôn lễ vội vàng rời đi, khiến Y Vân hoang mang không ngừng, chỉ mong, chỉ mong là không bị phát hiện. Y Vân quay đầu nhìn về Quân Lăng Thiên, chỉ thấy hắn an nhiên cưỡi ngựa, thong thả đi phía sau đoàn người.

Đôi mắt bình tĩnh như mặt hồ yên sóng, bên môi là nụ cười thanh nhã mê người. Nhìn dáng vẻ của hắn, cảm giác khẩn trương trong lòng Y Vân liền từ từ thả lỏng.

Đoàn người chậm rãi hướng đến cánh cổng hoàng cung. Một bước. Hai bước. Qua mỗi một bước đi, Y Vân đều có thể nghe thấy tiếng tim nàng đập mạnh. Mắt thấy đã gần đi đến cửa cung. Bỗng nhiên, một thanh âm ôn hoà cất lên, “Dừng lại!”Giọng nói tuy không lớn, nhưng Y Vân tựa như nghe thấy tiếng sấm đánh bên tay. Thật ôn hoà, nhưng lại như một chậu nước lạnh băng giội vào đáy lòng đang thấp thỏm của Y Vân. Nàng kinh hoàng ngẩng đầu, nhìn thấy Long Phi vội vàng rời khỏi đám ngươi phía sau, hình như đã chạy một đoạn đường dài, trên trán đã lấm tấm mồ hôi.

Gương mặt hắn vẫn tái nhợt như cũ, chỉ là ánh mắt lại vô cùng sắc bén chậm rãi lướt qua từng người thị nữ các nàng. Hiển nhiên là đang tìm người, Y Vân đè nén xuống cảm giác run rẩy, hoà vào các thị nữ bình thường khác tỏ vẻ nghi hoặc nhìn hắn. Long Phi bỗng nhiên đi đến trước mặt hoàng hậu nói:”Mẫu hậu, trong cung nhi thần mất một cung nữ, tìm mãi không ra, nghi ngờ rằng cung nữ này hiện đang lẩn trốn trong đoàn người đưa dâu, tìm cách xuất cung, mong mẫu hậu cho phép nhi thần kiểm tra. ”Tâm Y Vân kinh hoảng, Long Phi hắn cuối cùng vẫn không tha cho nàng, không khỏi có chút căng thẳng, lòng bàn tay ướt đẵm mồ hôi. Hoàng hậu mỉm cười, ánh mắt yêu thương nhìn Long Phi nói: “Phi nhi, thân thể của ngươi không tốt, trở về nghỉ đi, một tiểu cung nữ, sao có thể trốn bên trong đoàn người đưa dâu?”

“Mẫu hậu, chắc chắn là trốn ở đây, xin mẫu hậu hãy đồng ý với lời thỉnh cầu của Phi nhi.

Mời các thị nữ Tinh Mang Quốc tháo xuống khăn che mặt, nhi thần chỉ nhìn qua một lượt là được. ” Long Phi bướng bỉnh nói. Hắn biết Y Vân nhất định sẽ tìm cách xuất cung, nên vừa rồi mới đi đến am ni cô nhìn qua. Trong am đúng là có bày trận pháp, Long Phi biết am ni cô này vào ban đêm sẽ bày trận, nhưng không ngờ ngay cả ban ngày cũng có, hiển nhiên là có chuyện.

Nhớ đến Y Vân đã từng đến xin hắn giúp nàng xuất cung.

Hắn liền chắc chắn rằng nàng nhất định là lẫn trốn vào trong đoàn người này. “Hoàng nhi, hôm nay là ngày vui của muội muội ngươi, cứ coi như là thả tiểu cung nữ kia đi.

Huống chi đây là phong tục của Tinh Mang Quốc, khăn sa trên mặt thị nữ cũng chính là đại diện cho khăn che của tân nương tử, sao có thể tuỳ ý tháo xuống?” Hoàng hậu từ tốn nói. “Mẫu hậu…. ” Long phi vẫn không cam lòng. Quân Lăng Thiên đi phía sau đoàn người, lúc này đang chậm rãi cưỡi ngựa bước đến. “Hoàng hậu, nếu như thế, vậy xin mời Đại hoàng thử kiểm ta.

Tinh Mang Quốc thật không gánh nổi tội danh cướp người. ”Hắn thong thả nói, ánh mắt bình tĩnh kín đáo, giọng nói bao hàm sự mỉa mai châm chọc. Hiện tại hắn không có một chút hoảng hốt, dường như hắn căn bản là không làm chuyện gì, có gì cứ kiểm tra. Người này, thật là không sợ sao?“Phi nhi, không cần náo loạn, người đâu, dìu Đại hoàng tử trở về nghỉ ngơi. ” Lời nói Hoàng hậu không hề yêu thương, mà là vô cùng uy nghi. Mấy tiểu thái giám bước đến, đỡ Long Phi rời đi. Long Phi biết hoàng hậu đã kiên quyết, chỉ đành thở dài một hơi, hắn không cam lòng nhìn lại, trong ánh mắt là ưu sầu nặng trĩu. Y Vân thật kinh ngạc về quyết định của hoàng hậu, mới vừa rồi thật sự còn rất sợ nàng sẽ cho phép Long Phi điều tra. Nhìn dáng vẻ Long Phi cô độc, Y Vân có chút xót xa, thật sự là một sự xoay chuyển kịch tính nha. Y Vân vẫn không quên ngày đó khi nàng chạy khỏi Phồn Hoa Viên thì chính Long Phi đã cứu nàng, đưa nàng vào cung.

Mà người nàng muốn rời khỏi là Quân Lăng Thiên. Hôm nay, mọi chuyện lại đảo ngược. Người ngày đó nàng muốn thoát khỏi lại cứu nàng xuất cung, trong khi người cứu nàng khi đó lại là người nàng muốn chạy trốn. Thật sự là thế sự khó lường mà. Quân Lăng Thiên hướng hoàng hậu thi lễ, nói: “Cám ơn hoàng hậu đã tín nhiệm. ”Đoàn người tiếp tục rời đi, không còn có ai ngăn cản. Đã thoát rồi, cuối cùng cũng đã thoát. Khi chân Y Vân bước lên trên mảnh đất ngoài hoàng cung, nhìn lại tường thành cao ngất kia, nàng mới dám thở ra một hơi. Vừa ra khỏi cung, đã có xe ngựa chờ sẵn, hiển nhiên quân Lăng Thiên đã sớm chuẩn bị tốt. Quân Lăng Thiên ra lệnh cho các thị nữ đó lên xe.

Mười hai người, phân ra ba chiếc xe ngựa. Y Vân và mẫu thân vừa lên xe, ra lệnh một tiếng, xe liền vội vàng chạy đi. Kỹ thuật của người đánh xe này vô cùng tốt, Y Vân kinh ngạc phát hiện, hắn chính là một trong những thị vệ của Quân Lăng Thiên. Đi được một đoạn đường, đột nhiên chiếc xe rẽ sang một con hẻm nhỏ. Lại đi thêm một đoạn, Y Vân cảm thấy xe lại hướng đến một con ngõ khác. Trong hẻm im ắng, không người qua lại. Từ cửa sổ, Y Vân nhìn ra phía ngoài, chẳng biết tại sao cảm giác nơi này rất là quen thuộc, hình như nàng đã từng đến đây. Mãi cho đến khi rẽ vào một chỗ ngoặt, Y Vân mới phát hiện phía trước chính là Phồn Hoa Viên. Các nàng đi vào cửa sau của Phồn Hoa Viên. Tiếng nhạc êm tai từ phía trước truyền tới, Phồn Hoa Viên lúc nào cũng vô cùng náo nhiệt. Một thân ảnh duyên dáng vội vàng ra đón, là Hồng Điệp.

Vẫn một thân váy áo hồng sắc, ánh mắt xinh đẹp động lòng người. Y vân nhìn thấy Hồng Điệp, nhớ đến lần trước là chính nàng giúp mình rời khỏi Phồn Hoa Viên, nên sinh lòng cảm kích.

Đang định cảm tạ nàng đã ra tay giúp đỡ, nhưng ánh mắt nàng lướt qua Y Vân, rất là lạnh nhạt. Nàng hướng về quân Lăng Thiên bẩm báo: “Chủ thượng, mọi thứ đã chuẩn bị xong. ”Quân Lăng Thiên gật đầu, vẻ mặt nghiêm khắc nói: ” Truy binh của Hoàng hậu lập tức sẽ chạy tới, ngươi phái người đi ngăn cản. ” Nói xong, liền dẫn Y Vân cùng mẫu thân đi đến một gian phòng. Y Vân nhìn lại phía sau, có bóng dáng thi vệ đang khuân hai chiếc rương thật to.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.