Vân Thường Tiểu Nha Hoàn

Chương 73: Ai là phu nhân của ngươi?



Sự nghi ngờ càng lúc càng dày đặc, phủ kín mọi suy nghĩ.

Chúa thượng?

Vì sao Hồng Điệp lại xưng hô như thế với Quân Lăng Thiên? Còn Quân Lăng Thiên sao lại đưa các nàng đến Phồn Hoa Viên? Rốt cuộc thì thân phận của Quân Lăng Thiên là thế nào?

Nhưng nàng không có cách nào tìm ra lời giải cho những nghi hoặc đó.

Hồng Điệp dẫn mọi người băng qua hành lang, đi vào một căn phòng bí mật ở lầu một.

Phòng được bày biện rất là đơn giản, một bàn một ghế một giường một giá sách.

Y Vân rất ngờ vực, vì sao Hồng Điệp lại dẫn bọn họ đến một căn phòng nhỏ như vậy, lẩn trốn ở đây thì thật là chen chúc. Nhất là còn có hai tên thị vệ trung thành của Quân Lăng Thiên, mỗi người mang theo một chiếc rương thật to, chiếm rất nhiều không gian.

Thật sự là kỳ lạ, chạy trốn mà còn mang theo hai cái rương lớn như thế để làm gì? Nhìn qua cũng không nhẹ, chẳng lẽ Quân Lăng Thiên trộm châu báo từ hoàng cung. Ngẫm nghĩ một chút, thấy cũng có khả năng này, Y Vân vốn cho rằng Quân Lăng Thiên cùng hoàng tử Tinh Mang Quốc đến hoàng cung là có mục đích, hiện tại xem ra có lẽ là vì trộm hai rương châu báo này.

Nhưng mà cũng không đúng, cho dù Tinh Mang Quốc có nghèo túng đến đâu, cũng không thể thực hiện hành động trộm cắp thế này. Hơn nữa, Quân Lăng Thiên đâu phải là người Tinh Mang Quốc.

Đang lúc suy nghĩ miên man, chợt thấy Hồng Điệp vươn đôi bàn tay mềm mại như ngọc, nhẹ xốc lên chăn đệm ở trên giường, đôi tay nàng không biết chạm vào nơi nào, liền nghe thấy tiếng …….Cách……., là âm thanh cơ quan bí mật được mở.

Trên giường hiện ra một cửa động vừa đủ cho một người lớn đi qua, động tối đen như mực, không biết sâu bao nhiêu.

Ngay tức khắc, Y Vân nhớ đến mật thất ngầm dưới đất trong phòng Long Phi, sao những người này đều thích đào cơ quan dưới đất thế này.

Quân Lăng Thiên quay đầu quỷ quái cười, nhìn Y Vân làm điệu bộ mời khách, nói: “Mời vào!”

Y vân thật sự rất là bội phục hắn, trong thời khắc nguy cấp, mà hắn còn có hơi sức cười giỡn.

Bên ngoài bỗng nhiên truyền đến âm thanh náo loạn, tiếng nhạc rung động lòng người đã dừng lại, hình như có người xông vào.

Sắc mặt Quân Lăng Thiên ngưng đọng, nhìn Hồng Điệp nói: “Ngươi ra ngoài thu xếp một chút.”

Hồng Điệp theo lệnh rời đi, khi lướt qua Y Vân, nàng lơ đãng liếc nhìn một cái, ánh mắt chứa đựng sự phức tạp khó tả.

Vẻ mặt kia khiến Y Vân rất khó hiểu.

Y Vân vốn không biết nhiều về nàng, chỉ cảm thấy nàng vì là hoa khôi nên rất là cao ngạo. Sau này khi nàng giúp đỡ Y Vân, Y Vân lại cảm thấy nàng là người lương thiện. Nhưng hôm nay khi nhìn thấy Y Vân, nét mặt lại vô cùng kì lạ?

“Nhanh một chút.” Quân Lăng Thiên thuận tay kéo lấy Y Vân, dẫn nàng vào trong địa thất, tiếp đó là mẫu thân.

Hai thị vệ kia cũng vác chiếc rương tiến vào.

Cửa động bị đóng lại, bên trong mật thất rơi vào khoảng không u tối.

Không khí ẩm ướt hoà vào mùi đất bùn tràn ngập.

Trong bóng tối vô biên, Y Vân nghĩ các nàng sẽ tạm ở lại đây để tránh né quan binh.

Lúc nãy khi nghe thấy lời nói của Quân lăng Thiên, hình như quân binh này là do hoàng hậu phái tới, hoàng hậu có lẽ đã biết tin nàng chạy trốn cùng với mẫu thân. Xem ra người muốn ra tay tàn nhẫn với nàng và mẫu thân

Không biết Thanh Tâm công chúa đã đi đến nơi nào? Có lẽ phần lớn truy binh đã bị dụ đuổi theo các nàng.

Bỗng nhiên có ánh lửa sáng lên, là Quân Lăng Thiên, không biết từ đâu lấy ra được một cây đuốc, giữ ở trong tay.

Ánh lửa chập chờn, thoát ra một làn khói mỏng manh.

Gương mặt Quân Lăng Thiên được ánh sáng soi rọi, khôi ngô mà thần bí.

Ngọn lửa chiếu sáng cả mật thất, lúc này Y Vân mới phát hiện đây hoàn toàn không phải là một căn phòng ngầm dưới mặt đất, mà là một đường hầm rất dài rất xa, đến cả ánh lửa cũng không chiếu tới.

“Chúng ta nên đi thôi.” Quân Lăng Thiên quay đầu lại nói.

Y Vân và mẫu thân vịn vào nhau, theo sát phía sau Quân Lăng Thiên, chậm rãi đi dọc theo con đường.

Mọi người ai cũng không nói gì, chỉ yên lặng bước về phía trước.

Y Vân mặc dù không biết Quân Lăng Thiên sẽ mang nàng đi tới nơi nào, nhưng lúc này nàng không có khả năng hỏi, cũng lười hỏi. Ngay cả có hỏi, thì cũng có làm được gì đâu? Nàng không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể thuận theo hắn.

Bởi vì, Y Vân biết rõ, Hoàng hậu đã phái quân đội hùng hậu đuổi giết các nàng.

Nói không chừng hiện tại Hoàng thượng cũng đã phát hiện mấy người các nàng mất tích, đang cho người truy tìm.

Tuy rằng hiện giờ mục tiêu của bọn họ là đoàn người Tinh Mang Quốc, nhưng một khi đuổi theo đến nơi mà không thấy nàng và mẫu thân, tất nhiên sẽ quay trở lại tìm kiếm các nàng.

Không biết đã đi bao lâu trông địa đạo đen kịt này, Y Vân cảm giác bản thân mệt mỏi vô cùng, nếu không có động lực chạy trốn chống đỡ, nàng chắc đã sớm gục ngã.

Bỗng nhiên, trước mắt sáng rực, là một luồng ánh sáng.

Cảm giác vui mừng vô cùng, cuối cùng cũng đi tới cuối đường.

Mọi người theo chân Quân Lăng Thiên ra khỏi đường hầm.

Hơi thở tươi mát tràn ngập cánh mũi, tiếng nước chảy ào ạt lấp đầy đôi tai, hình ảnh xanh biếc ánh lên mi mắt.

Ngắm nhìn bốn phía, đặt mình vào giữa thiên nhân đất trời thưởng thức mùi hương của hoa của đất.

Địa đạo này không ngờ lại thông đến trong núi!

Y Vân không khỏi thán phục, con đường dài như vậy không biết đã phải hao tốn bao nhiên nhân lực vật lực, càng không biết phải mất bao nhiêu thời gian. Chẳng lẽ Quân Lăng Thiên đã sớm đoán được sẽ có một ngày như thế này?

Càng lúc càng thấy hắn cao thâm khó lường.

Phồn Hoa Viên lại có một bí ẩn như vậy, đây nhất định không chỉ là một thanh lâu bình thường, xem ra nơi này là một cứ điểm của Quân Lăng Thiên trong kinh thành.

Thật sự là không ngờ.

Nhớ đến việc nàng sau khi thoát khỏi tay Quân Lăng Thiên lại trốn ở Phồn Hoa Viên thì thật là buồn cười, thế nào mà nàng lại trốn ở trong hang ổ của hắn.

Từ giữa khe núi xuất hiện một dòng sông rộng lớn, sóng cuộn tuôn trào.

Nước sông được soi dưới ánh nắng, phát ra ánh hồng trong veo.

Ngẩng đầu nhìn lên không trung, mặt trời dần dần chìm xuống, hoàng hôn đang lên, không thể ngờ là bọn họ đã đi mất nửa ngày trong địa đạo.

Chẳng thể trách lại mệt như vậy.

Xuyên qua màng sương mờ mịt, nhìn thấy một con thuyền hoa lệ cao ba tầng đang đậu ở bên bờ sông, ánh nắng chiều chênh chếch làm cả con thuyền mang một màu đỏ rực.

Từ chiếc thuyền vọng lại tiếng đàn tiếng hát, do cách một màn sương, nên càng mờ ảo du dương.

Thuyền này vừa nhìn đã biết là thuyền của gia đình giàu có, chắc chắn là một công tử nhà nào đó đang cùng cô nương thanh lâu ngắm cảnh nghe khúc, thật là biết hưởng thụ nha.

Có hai người từ bờ sông phi thân đến, tài nghệ thật không tầm thường.

Nhìn dáng vẻ chắc là thủ vệ trong gia đình quan lớn, ngay cả y phục trên người cũng là loại tơ lụa hoa lệ.

Ánh mắt lại sắc bén tinh anh, nhìn qua quyết không phải là tôi tớ bình thường.

Bọn họ đi đến trước mặt Quân Lăng Thiên, cúi đầu nói: “Chúa thượng, mọi người cuối cùng cũng đã tới, mau lên thuyền đi. Vừa mới nhận được tin tức của A Lục do bồ câu đưa đến, nói rằng truy binh đã bị bọn họ kìm chân, chúng ta phải nhanh chóng rời đi. Đường bộ đã bị phong tỏa, nếu chậm chỉ sợ đường thủy cũng bị ngăn cấm. Tên Diệp tiểu tử bị chúng ta kéo theo đã muốn hết kiên nhẫn, đang kêu la phải lái thuyền đi.”

Không ngờ bọn hắn là người của Quân Lăng Thiên! Có lẽ Quân Lăng Thiên cho người làm mật thám mai phục trong phủ kẻ khác. Nhân lúc chủ tử nhà đấy du ngoạn, đem bọn họ rời đi.

Chỉ là không biết tên Diệp tiểu tử kia là người phương nào.

Quân Lăng Thiên lạnh lùng ừ một tiếng.

Hai người kia liền tiếp nhận hai chiếc rương trong tay hai tên thị vệ, rồi dẫn mọi người đến chiếc thuyền kia.

Vào trong thuyền, Y Vân được hai người này trực tiếp dẫn đến khoang đáy.

Khoang thuyền phía trên truyền đến tiếng đàn tranh réo rắt cùng tiếng hát mềm mại, thanh âm kia đoán rằng đã được rèn luyện rất nhiều, càng nghe càng hay.

Hiện nàng đang hát một khúc……Hoán Khê Sa

“Ngọc oản băng hàn tích lộ hoa, phấn dung hương tuyết thấu khinh sa. Vãn lai trang diện thắng hà hoa, Thiền tấn dục nghênh mi tế nguyệt. Tửu hồng sơ thượng kiểm biên hà, Nhất tràng xuân mộng nhật tây tà.” (1)

Khúc hát rất là êm dịu du dương, thanh âm uyển chuyển ngọt ngào như rót vào lòng người.

Tiếng ca kia rất là quen thuộc, Y Vân không nén được phải dừng lại lắng nghe, sau một lúc liền nhận ra, đây chính là thanh âm của Mặc Vân ở Phồn Hoa Viên.

Y Vân có chút nghi hoặc liếc mắt nhìn Quân Lăng Thiên,

Nhưng hắn chỉ thản nhiên cười.

Đáy thuyền này có hai lớp sàn, rất là bí mật, vì vậy căn phòng bên dưới rất thấp, chỉ cao ngang người, nhưng được bày trí rất là lịch sự tao nhã.

Y Vân và mẫu thân mỗi người một phòng.

Thuyền kia sau khi chờ bọn họ bước lên, liền bắt đầu tăng tốc chạy về phía trước.

Y Vân mệt mỏi bổ nhào lên giường, nghe tiếng nước ào ào bên tai.

Trong lúc này, suy nghĩ của nàng cũng giống như dòng nước ngoài kia, mãnh liệt tuôn trào, không thể kìm hãm.

Nàng có rất nhiều nghi vấn.

Với tình cảnh trước mắt thì nàng và mẫu thân đã được Quân Lăng Thiên cứu ra khỏi cung.

Các nàng đã xuất cung, đúng vậy.

Nhưng kế tiếp thì thế nào đây? Không biết Quân Lăng Thiên khi nào thì thả các nàng.

Không biết hắn định xử lý các nàng ra sao.

Hắn sẽ không giam lỏng nàng nữa chứ. Như vậy nàng sao có thể ra chiến trường? Cho dù là hắn muốn giam lỏng nàng, thì cũng phải tìm cách để hắn thả mẫu thân đi, cho nên việc quan trọng trước mắt là không để cho hắn biết quan hệ giữa nàng và mẫu thân.

Nếu không với tính cách của hắn, chẳng phải là tạo ra thêm một nhược điểm để hắn uy hiếp nàng sao.

“Phu nhân của ta, đang suy nghĩ gì đấy? Sao lại mất hồn như vậy?” Bên tai bỗng nhiên truyền đến âm thanh tà ma trầm thấp của Quân Lăng Thiên.

Y Vân bỗng nhiên từ trên giường ngồi dậy, tự trách mình suy nghĩ đến xuất thần, không nhận ra là hắn vào khi nào.

Y Vân cáu giận nói: “Ngươi……. Ngươi gọi ta là gì?”

“Kêu phu nhân của ta nha?” Vẻ mặt Quân Lăng Thiên vô tội, “Chẳng lẽ ngươi không thích? Vậy đổi thành cô vợ trẻ của ta đi, tuy cách xưng hô này có chút quê mùa, nhưng lại rất thân thiết nha.”

“Ngươi,” Y Vân lúc này mới tỉnh ngộ, tên Quân Lăng Thiên này vẫn còn nhớ chuyện nàng đáp ứng gả cho hắn.

——————

(1)

Đào hạnh y hy hương án độ. (Hy vọng mùi hương hoa Đào hoa Hạnh còn lưu lại)

Ngọc oản băng hàn tích lộ hoa. (Cốt cách tinh hoa ẩn hiện trong giọt băng giá)

Phấn dung hương tuyết thấu khinh sa. (Nhập vai hài hòa với hương tuyết và áo Thanh sa)

Vãn lai trang diện thắng hà hoa. (Gương mặt ẩn hiện còn đẹp hơn hoa đào)

Thiền tấn dục nghênh mi tế nguyệt (Mái tóc hứng lấy ánh trăng cong như đôi mày ngài.)

Tửu hồng sơ thượng kiểm biên hà. (Gò má đỏ hồng khi uống rượu bên ráng nắng chiều)

Nhất tràng xuân mộng nhật tây tà.” (Ánh nắng phiến xuân chiếu chếch lên mặt)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.