Vân Thường Tiểu Nha Hoàn

Chương 89: Triền miên



Ngoài đại điện. Mặt trời đỏ chìm sâu, cảnh chiều hôm mênh mông, gió lạnh nhẹ nhàng hiu hiu. Mà thân mình Y Vân lại nóng đến khó chịu, trong lòng hình như đang bị ngọn lửa đun nóng. Nhanh như vậy đã say sao? Là bởi vì rượu hay là bởi vì sự đau khổ trong lòng nàng, cho nên mới say nhanh như vậy. Thần trí có chút mê loạn, nhưng nàng vẫn có cảm giác nàng được bế lên, là một vòng tay ấm áp rắn chắc.

Là ai? Nàng dùng sức giãy giụa, lấy tay đấm lên vai người nọ, vòng tay ôm ấp kia bỗng nhiên dịu dàng hơn, có một sợi tơ sâu nặng, nhu tình vây lấy nàng. “Ngươi…….

Là ai? Ôm ta…. .

làm cái gì? Ngươi……. .

thả ta xuống. ” Giọng nói Y Vân như hoa lan, thanh âm kia bởi vì thấm hương rượu mà càng êm ái say người. Quân Lăng Thiên ôm Y Vân thẳng một đường đến phòng của hắn, dịu dàng đặt nàng lên giường, cúi người xuống, thâm tình nhìn vào đôi mắt như sương mù của nàng, nói: “Ngươi nhìn xem ta là ai?”Y Vân mở đôi mắt say rượu lim dim, nhẹ cười yếu ớt, khuôn mặt ửng đỏ, vành môi kiều diễm, làm cho người khác không nhịn được muốn vuốt ve. Y Vân say rượu thật xinh đẹp, sự thanh lệ cùng mê hoặc hoà vào nhau, hai loại khí chất đối nghịch này kết hợp một cách hoàn mỹ trên gương mặt của nàng, xinh đẹp đến loá mắt. Nàng bỗng nhiên phát ra tiếng cười ha ha ngây ngô, rượu, khiến nàng trở nên khờ dại, trở nên ấm áp, cũng trở nên ngây thơ. “Ngươi nhìn rất tốt nha, dáng vẻ của ngươi thật giống hắn!” Nàng nhẹ nhàng nói. Đầu ngón tay của nàng xoa lên vầng trán Quân Lăng Thiên, trượt xuống đuôi mày, lướt qua đôi mắt đen tuyền, chạm vào vành môi, cuối cùng dừng trên vai của hắn. “Ngươi sao lại có dáng vẻ giống với hắn như vậy, giống hắn đến rạng rỡ, ta nhìn sẽ tan nát cõi lòng. ” Y Vân nắm lấy lồng ngực của mình ngây ngốc nói. Vành môi của nàng vẫn là nụ cười yếu ớt, dáng vẻ nàng say rượu ngây dại, khiến trái tim Quân Lăng Thiên đột nhiên co thắt. Phải sự đau xót như thế nào mới khiến một nữ tử tình nguyện uống rượu, phải sự giày vò như thế nào mới khiến nàng tự nguyện say rượu đến mất đi tri giác thế này.

Hắn biết, bởi vì hắn cũng vừa từ trong say mà tỉnh lại. Cho nên hắn đau lòng. “Ngươi nói ta giống ai?” Thanh âm của Quân Lăng Thiên nhẹ nhàng, mê hoặc hỏi. “Giống hắn! Giống tên ác ma kia, nhưng mà ngươi không phải hắn, không thể nào là hắn.

Hắn muốn cưới Thính Hồ công chúa, hắn sẽ không đến đây.

Có điều, ta không cần hắn đến đây, ta không cần! Hắn muốn cưới ai thì cưới, ta sẽ không để ý!”Y Vân khe khẽ nói, nàng cảm giác mình như đang trôi lơ lửng giữa một đám mây, trước mặt có một lồng ngực dịu dàng, nàng khẽ chạm gương mặt lại gần. “Nhân bất tại, y chính lương, phụ giai kỳ. Hương tẫn lạc, chẩm vi hàn. Nguyệt phân minh, hoa đạm bạc, nhạ tương tư. ” *Người rời đi, y phục vắng lạnh, ngày cưới hiu quạnh.

Tàn hoa rơi, gối lạnh lùng.

Trăng sáng rõ, hoa mong manh, rơi vào tương tư*Y Vân tựa vào trước ngực Lăng Thiên, nhẹ nhàng ngân nga, thanh âm ôn nhu, giọng điệu uyển chuyển, còn mang một tia thương cảm. Quân Lăng Thiên đứng bất động ở thành giường, nhẹ tay khẽ vuốt lên mái tóc Y Vân, nghe thấy cũng trở nên ngây ngốc. “Nhưng mà ta thật sự khó chịu nha, hắn đã nói muốn tấm lòng của ta, hắn không biết nó sớm đã không còn sao, đã rơi vào tay giặc, đã bị hắn cướp lấy.

Cuối cùng vẫn không tìm được trở lại.

Vĩnh viễn không thể tìm thấy. ” Y Vân thì thào nói nhỏ, ôm lấy thắt lưng Quân Lăng Thiên, đặt đầu chôn sâu trong lồng ngực của hắn. Có một tia vui mừng khôn tả từ lòng bàn chân Quân Lăng Thiên chạy ngược lên, thẳng đến đỉnh đầu, lan toả khắp toàn thân, cả người hắn tựa như bị sâu độc bám vào, đứng bất động tại chỗ. Thời gian hình như dừng lại ở một khắc này, đầu Quân Lăng Thiên trống rỗng, hắn không thể suy nghĩ, cũng không thể nhúc nhích, trong mắt chỉ có dáng vẻ Y Vân ngây thơ, trong tai chỉ có giọng nói nhỏ nhẹ của Y Vân, trong lòng chỉ có Y Vân, ngoài ra những thứ khác dường như đều bị che khuất. Hắn gắt gao ôm lấy Y Vân, cả người run rẩy, như lá cây trong gió. “Vân nhi, ngươi nói cái gì?” Thật lâu sau, hắn cúi người, dịu dàng nâng lên gương mặt Y Vân, hỏi. Nhưng mà Y Vân đã nhắm lại đôi mắt, ngủ say sưa, hắn nhịn không được hôn nhẹ lên gương mặt ửng đỏ của nàng. “Lăng Thiên! Lăng Thiên…. ” Trong giấc mộng nàng thì thào gọi tên. Lưng Quân Lăng Thiên cứng đờ. Y Vân chưa bao giờ gọi tên của hắn, nàng nếu không oán hận kêu hắn ác ma, thì cũng lạnh lùng gọi chủ nhân. Nghe thấy nàng dịu dàng gọi tên hắn, nhìn vẻ mặt khi ngủ đến say lòng người của nàng, Quân Lăng Thiên cảm giác đáy lòng tràn đầy tình cảm của hắn đã bị Y Vân vạch ra, chậm rãi rót thành một đại dương nhu tình, bao phủ lấy hắn. “Vân nhi, là ta, là ta!” Quân Lăng Thiên vỗ nhè nhẹ lên lưng Y Vân. Nhìn nàng ngủ say, nghe hơi thở mỏng manh của nàng, trái tim Quân Lăng Thiên như được lấp đầy bởi hạnh phúc. Hắn đem nàng nhẹ nhàng đặt ở trên giường, căn dặn thị vệ chuẩn bị xe ngựa. Hắn muốn mang nàng đi, khi không biết tấm lòng của nàng thì hắn sẽ đem nàng giam ở bên cạnh mình, hiện giờ đã rõ ràng tâm ý của nàng, hắn càng không thể buông tay. Mặc kệ nàng là công chúa hay là nha hoàn, hắn muốn nàng làm nữ nhân của hắn, để cho hắn có thể che chở nàng trong vòng tay, để cho hắn yêu thương nàng cả đời. Màn đêm lặng lẽ buông xuống, một chiếc xe ngựa được mấy tuấn mã bảo hộ, hướng thảo nguyên chạy đến. Tối nay, không có ánh trăng cũng không có ánh sao. Khung cảnh thảo nguyên đen kịt, không có gió, không khí bức rức.

Bầu trời mây đen có chút dày đặc, tối nay nhất định có mưa. Nhưng mà, tâm tư Quân Lăng Thiên lại nhẹ nhàng như muốn bay theo gió. Hết thảy mọi thù nhà nợ nước cũng như mây mù ở trong đầu hắn dần bay đi, lúc này tâm tình hắn rất là vui mừng, căn bản không có chú ý tới bầu trời bắt đầu u ám. “Chúa thượng, sợ sẽ có mưa, chúng ta không bằng tìm một chỗ tránh đi. ” Thị vệ đánh xe ngẩng đầu nhìn bầu trời đen ngòm nói. “Đến nơi nào?” Quân Lăng Thiên hỏi. “Nhanh đến Long Kỳ Sơn, chúng ta tránh trong sơn động một chút đi. ”Quân Lăng Thiên gật đầu đồng ý. Mọi người vừa vào trong động, trên bầu trời liền có ánh chớp xẹt qua, tầng mây thật dày bị ánh chớp giật tạo một lỗ hổng, ầm ầm tiếng sấm truyền tới, cơn mưa nặng hạt liền từ không trung rơi xuống. Y Vân vẫn ở trong ngực Lăng Thiên ngủ rất ngon. Quân Lăng Thiên đem thị vệ của hắn đuổi tới một sơn động khác, miễn cho đánh thức bảo bối trong lòng. Khi Y Vân tỉnh lại, đầu óc choáng váng, trong nháy mắt không biết nàng đang ở chỗ nàng. Dưới thân, là một chiếc nệm thật dày, trên người, đang đắp một chiếc chăn mỏng, nhìn khắp bốn phía, phát hiện nàng đang nằm trong một chiếc lều nhỏ. Nàng nhớ là nàng đã ở trong yến tiệc, Quân Lăng Thiên và Thính Hồ mời rượu nàng, bọn họ hình như sắp thành thân, nếu không phụ hoàng sao lại để bọn họ cùng nhau kính rượu?Nàng hình như đã uống rượu, luôn cười ngây ngô. Các loại ký ức lung tung hiện ra, hình như còn nhớ rõ một vòng tay ấm áp, có một nam tử thì thào khe khẽ ở bên tai nàng. Mà hiện tại, đây là nơi nào?Y Vân nhìn thấy bên ngoài lều, có một đống lửa trại, lều này đúng là được dựng bên trong hang động, bên ngoài sơn động là tiếng mưa rơi ào ào. Sơn động?! Nàng sao lại ở trong sơn động thế này. Y Vân nhớ lại nàng và Quân Lăng Thiên lần đầu gặp nhau cũng là trong sơn động.

Khi đó, hắn lạnh như băng đến đáng sợ, nàng lúc nào cũng đều lo lắng hắn sẽ bóp chết nàng.

Mà hiện tại, trong lòng Y Vân là cảm giác chua xót vô cùng. “Tỉnh?” Thanh âm thâm trầm mà thu hút như nam châm bỗng nhiên vang lên. Y Vân run sợ, nhìn thấy Quân Lăng Thiên từ cửa động chậm rãi đi tới. Ánh lửa, thân ảnh hắn thon dài đang bước từng bước về phía nàng. Gương mặt hắn anh tuấn, dưới ánh sáng ngọn lửa lại càng toả ra sự thần bí, thu hút. Trong ánh mắt của hắn hình như đang ẩn giấu rất nhiều cảm xúc, có thâm tình, có kích động, có mừng rỡ, có thương tiếc, những loại cảm xúc này hoà vào nhau, làm cho đôi mắt của hắn thoạt nhìn sáng rõ như vậy, bức người như vậy, Y Vân thật không dám nhìn. Tâm tình hắn nhìn qua có vẻ không tệ, là bởi vì được tình cảm vun đấp, hay là bởi vì sắp kết hôn với Thính Hồ. Đáy lòng Y vân thoáng mất mát. “Chúng ta….

Đây là nơi nào?” Y Vân tránh nhìn vào mắt của hắn, nhẹ nhàng hỏi. “Đây là sơn động ở Long Kỳ Sơn, chúng ta vốn phải về thôn, gặp phải mưa to. ” Quân Lăng Thiên nhìn chằm chằm vào ánh lửa, nhìn dáng vẻ xinh đẹp của Y Vân nói. Trong mắt của nàng, tràn đầy nghi hoặc, xem ra đã không nhớ rõ những gì đã nói trong lúc say rượu.

Quân Lăng Thiên anh tuấn cười, hắn sẽ làm nàng nhớ. “Quay về thôn?” Y Vân nhớ lại Long Mạc đêm nay sẽ hành động, may là trời mưa, nếu không chẳng phải cứu không được hoàng thượng. “Đúng nha! Trước lúc thành thân ngươi vẫn còn là nha hoàn của ta. ” Quân Lăng Thiên nhìn dáng vẻ Y Vân thất thần nói. Thành thân! Tâm Y vân co rút mạnh mẽ, nàng thiếu chút nữa đã quên hắn sắp thành thân. Mái tóc Y Vân như suối nhẹ nhàng xoã xuống, che đi gương mặt của nàng, ánh mắt hạ xuống, nói: “Các ngươi……khi nào thì thành thân?”Trong mắt Quân Lăng Thiên hiện lên sự đau lòng, cái tiểu nha đầu này, định chịu đựng đến chừng nào đây. “Ba ngày sau! Tối nay trở về liền chuẩn bị việc đón dâu, ngươi có lẽ không biết phong tục cưới ở trên thảo nguyên, rất là náo nhiệt, toàn bộ mọi người trong thôn sẽ tham gia, ta sẽ chuẩn bị một trăm đoàn ngựa thồ, rước nàng về. ” Quân Lăng Thiên ngồi ở bên người Y Vân, dịu dàng nói. Khuôn mặt Y Vân từ từ mất đi huyết sắc, đau xót che phủ đôi mắt, nàng tựa đầu vào góc tường tối tăm, cảm thấy lệ đã muốn rơi ra khỏi khoé mắt. Bỗng nhiên sau lưng có một đôi tay ôn nhu ôm lấy vòng eo của nàng, Y Vân cứng đờ cả người. Nàng xoay người, nén dòng lệ, kêu lên: “Tên ác ma ngươi! Ngươi cút đi, ngươi sắp lấy tỷ tỷ ta, còn muốn chạm vào ta sao, cút đi!”Môi của nàng bỗng nhiên bị lấp lại. Hắn hôn nàng, cuồng nhiệt, mà thâm tình. Y Vân dùng sức muốn đẩy hắn ra, nhưng mà, lại có một chút nuối tiếc. Nước mắt nàng chảy xuống, đều được Quân Lăng Thiên nhất nhất hôn lấy, ngay cả lệ ở trong lòng của nàng, cũng được nụ hôn của hắn lau đi. Nàng cảm thấy có một loại cảm giác giống như say rượu nhè nhẹ dâng lên, nàng kìm lòng không được mà hôn lại hắn, nàng chỉ mong mình có thể vĩnh viễn trầm luân vào khoảnh khắc này.

Thật lâu sau, Quân Lăng Thiên cuối cùng cũng rời khỏi môi của nàng. Nàng nhìn vào đôi mắt nhu tình mà thâm thuý như mặt biển mênh mông của Quân Lăng Thiên, Y Vân cảm thấy gương mặt như đang đỏ bừng lên. Trong đầu hiện lên mớ kí ức lộn xộn khi nàng say rượu, khi đó có một vòng tay ấm áp ôm lấy nàng, là hắn. Hắn không phải sắp cùng Thính Hồ thành thân sao? Chẳng lẽ?Hắn bao bọc lấy nàng, dùng tay nâng mặt nàng lên, nhẹ nhàng nói: “Vân nhi, không có hôn lễ với Thính Hồ, không có gì cả, chỉ có ta và nàng. ”Y Vân chỉ cảm thấy trong đầu nàng trống rỗng. Nàng lúc say rượu đã nói gì đó sao? Nhất định là đã nói cái gì đó, nhưng mà, Y Vân một chút cũng không nhớ. “Ta yêu nàng, nói cho ta biết, nàng thì sao!” Quân Lăng Thiên ôm lấy Y Vân, đôi mắt chăm chú nhìn vào nàng, dịu dàng nói. Ta yêu nàng!Tâm tư Y vân mãnh liệt nảy lên, thiếu chút nữa là nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn yêu nàng! Hắn và Thính Hồ không có chuyện gì, thì ra là thử nàng. “Ác ma này, chàng biết rõ là ta yêu chàng, vậy mà còn trêu đùa ta!” Y Vân bỗng nhiên hô lên. Vừa nói xong, mới phát hiện nàng vừa nói ra tấm lòng của nàng. Trong bóng tối, thừa lúc ánh lửa có phần yếu đi, nàng đã nói ra. Quân lăng Thiên mặc dù đã biết tâm ý của Y Vân, không ngờ khi thật sự nghe nàng nói thì sự vui mừng trong lòng vẫn mãnh liệt như vậy, gần như cả đời này hắn đã chờ đợi một câu của nàng, ta yêu chàng. Hắn ôm chặt lấy nàng. Đầu của hắn vùi trong mái tóc nàng, đầu của nàng lại chôn sâu trong lồng ngực của hắn, nghe thấy tiếng nhịp đập của nhau. Đáy lòng bọn họ như đang nhảy múa, giờ khắc này lại ngọt ngào như thế, say lòng người như thế. Nhưng mà với Y Vân đây vừa là ngọt ngào vừa là ưu thương, bởi vì nàng nhớ đến kế hoạch của Long Mạc, trong lòng đau xót, bởi vì nàng không biết, ngày mai, hắn có còn tin tưởng mà yêu thương nàng nữa không. Ngoài động, tiếng mưa rơi vẫn còn tí tách. Y Vân chìm sâu trong lòng của hắn. Nàng thật không biết, qua tối nay, hắn sẽ có hiểu lầm thế nào với nàng, hắn còn tin tưởng để yêu nàng sao?Vì cái gì mà vận mệnh lại tàn nhẫn với nàng như vậy?Lúc này đây, nàng cái gì cũng không muốn, nàng chỉ muốn có hắn. Y Vân ngẩng đầu, thản nhiên cười, nụ cười dưới ánh lửa thuần khiết như vậy, sáng lạng như vậy, mị người như vậy. Nàng chủ động hôn lên môi của hắn. Thân mình Lăng Thiên run lên, hắn nâng…lên gương mặt của nàng, hôn xuống, từ vầng trán, đến ánh mắt, đến đôi môi, trượt đến trên người của nàng. Ngoài động, hạt mưa vẫn đồm độp rớt xuống, giống như nụ hôn của Lăng Thiên lưu luyến trên người Y Vân. Bàn tay Y Vân vụng về hướng đến y phục của Lăng Thiên. Nàng muốn dùng phương thức đặc biệt này để nói cho hắn biết, nàng yêu hắn sâu đậm đến mức nào.

Nàng muốn người của nàng, lòng của nàng toàn bộ đều trao cho hắn. Động tác Quân Lăng Thiên ngưng lại, tiểu nữ nhân này có biết bản thân đang làm cái gì không?Nhưng sau đó đã hiểu rõ suy nghĩ của nàng, hắn nhẹ nhàng hỏi: “Có thể chứ?”Y Vân thẹn thùng gật đầu. Hết thảy mọi thứ trong trời đất này gần như biến mất, trên thế gian này, chỉ có hai người bọn họ. Bọn họ cuối cùng cũng đã có thể ở bên nhau, bất kể là về thể xác, hay là trong lòng, giờ khắc này là vĩnh hằng. Trong đêm mưa đặc biệt này, lửa trại kia, tiếng mưa rơi kia, ở trong lòng bọn họ thật là đẹp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.