Vân Tịch Truyện - Thiên Tài Tiểu Độc Phi

Chương 35: Bị trừng phạt, cáo mượn oai hùm (*)




(*) 狐假虎威: Cáo mượn oai hùm: dựa bóng của kẻ mạnh hơn để thị uy, ra oai hay làm chuyện không hay với người khác. (the fox exploits the tiger"s might)

Bị nói rõ điểm yếu trước mặt mọi người, Mục Lưu Nguyệt lập tức luống cuống: "Ngươi...... Ta chỉ là quan tâm đến an nguy của ca ca ta, loại tình huống này, ai biết ngươi là hảo tâm hay xấu ý...... Ngươi nữ nhân này không cần nắm một chút sai nhỏ không chịu bỏ qua!"

"Nghịch nữ, còn không câm miệng!"

"Bang" một tiếng roi sắc bén vang lên, đem Mục Lưu Nguyệt đang nói luyên thuyên quay trở về.

"A...... Cha! Ngươi đánh ta!" một miệng vết thương hiện ra trên cánh tay Mục Lưu Nguyệt, da tróc thịt bong, so với Hàn Vân Tịch bị thương ngày đó còn muốn thâm hơn.

Mục đại tướng quân tức giận ngập trời: "Lão tử đánh chính là ngươi! Tuổi còn nhỏ đã có tâm địa ác độc, Tần Vương phi thiệt tình muốn trị bệnh cứu người, ngươi lại phỏng đoán này nọ, đối nghịch cùng Vương phi, suýt nữa hại tính mạng ca ca ngươi, nghịch nữ như vậy, không nên đánh hay sao?"

Dứt lời, lại một roi vút qua, trên người Mục Lưu Nguyệt lại thêm một đạo vết máu, sợ tới mức đôi tay ôm lấy đầu, khóc lóc thảm thiết.

"Không cần đánh! Cha, ta biết sai rồi! Ô ô...... Ta cũng không dám nữa, không dám!"

Mục đại tướng quân ném roi xuống, tới quỳ trước mặt Hàn Vân Tịch, "Vương Phi nương nương, đã cứu nhi tử ta, lão thần cám ơn ngươi!"

Hắn nói, dập đầu thật mạnh một cái vang đầu, ngay sau đó lại nói, "Là lão thần vu hãm ngươi, trừng phạt lão thần là đúng tội, thỉnh Tần Vương điện hạ ban tội, thỉnh Vương Phi nương nương ban tội."

Cái lão đông tây này thô lỗ lại dã man, còn đầu thì óc đơn giản nhưng thật ra rất rộng lượng nha. Biết sai liền nhận, không giống Bắc Cung Hà Trạch cùng Mục Lưu Nguyệt như vậy, chỉ biết viện cớ.

Bất quá, này không đủ để làm hắn thoát tội, chuyện này nguyên nhân chính, chính là hắn! Hàn Vân Tịch từ trước đến nay không thiện lương như vậy.

Thấy Long Phi Dạ chậm chạp không mở miệng, Hàn Vân Tịch liền lớn mật làm chủ, "Mục đại tướng quân, ngươi cũng đã lớn tuổi, ăn qua muối so với tiểu bối chúng ta còn nhiều hơn, ngươi như thế nào lại không phân rõ đúng sai, nhìn không thấu thị phi đây?"

Hai chữ "Thị phi" này, ai nghe đều hiểu được là ám chỉ Trường Bình công chúa cùng Mục Lưu Nguyệt. Trường Bình công chúa tức giận đến nắm chặt nắm tay, muốn cãi cọ, nhưng người ta không chỉ tên nói họ, nàng cãi cọ không được.

Mục đại tướng quân liên tục gật đầu, "Là lão thần già rồi nên hồ đồ, già rồi nên hồ đồ."

"Sau này nha, xem người xem sự, giữ mắt thật sáng. Ngươi cũng là người đức cao vọng trọng, bổn vương phi sẽ không phạt ngươi, chỉ mong ngươi nhớ kỹ, bổn vương phi không phải là phế vật."

Hàn Vân Tịch lời này vừa ra, Long Phi Dạ ánh mắt lạnh băng trở nên thâm thuý thêm.

Nữ nhân này đủ thông minh, Mục đại tướng quân cùng Bắc Cung Hà Trạch không giống nhau. Mục đại tướng quân chính là tướng quân tay cầm trọng binh a! Huống chi cáo trạng không phải là hắn, giam giữ Hàn Vân Tịch cũng không phải hắn, có thể để nàng giáo huấn như thế đã không tồi, như thế nào còn có khả năng phạt thật.

Hàn Vân Tịch kể từ đó, ngược lại là để lại một cái ân tình rất lớn cho Mục đại tướng quân.

Mục phủ, thiếu Hàn Vân Tịch một phần tình.

"Vâng! Lão thần lĩnh mệnh." Mục đại tướng quân đáy mắt hiện lên một mạt thưởng thức, sảng khoái đáp ứng.

Cùng Mục đại tướng quân nói xong, Hàn Vân Tịch chuyển hướng sang Trường Bình công chúa. Từ khi chuyện này bắt đầu, Hàn Vân Tịch chịu đủ loại tra tấn ủy khuất, đều là do cái công chúa điêu ngoa ngoan độc này ban tặng. Không cho nàng một ít giáo huấn, Hàn Vân Tịch như thế nào giải thoát được căm phẫn này.

Bất quá Trường Bình thân là công chúa, khiển trách chuyện của nàng, không phải hoàng thẩm Hàn Vân Tịch này có thể làm.

Hàn Vân Tịch nhìn nhìn Long Phi Dạ, nghĩ thầm, cái khối băng lớn này, có thể thay ta nói vài câu lời nói công đạo hay không?

Trường Bình công chúa lúc này cũng trộm ngắm Long Phi Dạ liếc mắt một cái, thấy sắc mặt hắn không hề vui, trong lòng có điểm hoảng hốt. Sợ hãi tiến đến khom người, "Tần hoàng thúc, Trường Bình cũng là lo lắng cho Thanh Võ ca ca mới nhất thời hồ đồ, tin vào lời gièm pha, mới vội vàng để Bắc Cung đại nhân hồ nháo, ngươi tha thứ ho ta lần này đi."

"Chịu tội chính là hoàng thẩm ngươi, không phải bổn vương." Long Phi Dạ lạnh lùng nói.

Lời này thật là nằm ngoài dự kiến của Hàn Vân Tịch, gia hỏa này tới là tới, nhưng thật ra đem hết thảy đẩy đến sạch sẽ, loại thái độ không rõ ràng này, ai có thể đoán ra hắn đang nghĩ gì đây?

Cái khối băng lớn này tới cứu nàng là vì thể diện Tần Vương phủ, cũng là vì thuốc giải độc của hắn, điểm này Hàn Vân Tịch thật ra có thể khẳng định được.

Lời này, Trường Bình công chúa cũng đoán không ra, bất quá, nàng mới không tin rằng Tần hoàng thúc là vì Hàn Vân Tịch mà tới, Tần hoàng thúc sở dĩ đến, phần lớn là vì giữ gìn thể diện Tần Vương phủ đi.

Làm trò trước mặt Tần Vương, Trường Bình công chúa cũng không dám quá kiêu ngạo, chẳng sợ trong lòng có một trăm một ngàn điều không vui, chung quy vẫn là thấp đầu, "Hoàng thẩm, Trường Bình hiểu lầm ngươi......"

Một câu xin lỗi, nói như tiếng muỗi hừ hừ. Nàng rất không cam lòng, đôi tay giấu ở trong tay áo nắm đến gắt gao, móng tay đều đâm đến trong lòng bàn tay. Hôm nay nàng xem như mất mặt ném về đến nhà, nàng trộm hướng Mục Thanh Võ một bên nhìn lại, chỉ thấy Thanh Võ ca ca đang nhìn nàng chán ghét.

Trường Bình công chúa nhanh chóng tức điên lên, nàng âm thầm ghi hận, Hàn Vân Tịch, đều là ngươi cái nữ nhân đáng giận này, lần này tính mạng của ngươi lớn, lần sau ngươi tuyệt đối sẽ không gặp may như vậy!

Lúc này, Mục Thanh Võ che lại vết thương, quỳ xuống, "Đa tạ Tần Vương điện hạ, Tần Vương phi ân cứu mạng!"

Hàn Vân Tịch vội vàng duỗi tay ra đỡ: "Thiếu tướng quân, ngươi thương thế còn chưa khỏi, nhanh nhanh đứng dậy. Miệng vết thương nếu bị nứt ra, ngươi sẽ phải nằm thêm 8 đến 10 ngày!"

Mục Thanh Võ không dám để Hàn Vân Tịch đỡ, vội vàng tránh đi, kỳ thật nếu có thể, hắn rất hy vọng cùng nữ nhân này nói nhiều thêm một chút sau đó mới mở cửa ra.

Ngày đó nhìn thấy nữ nhân này một mình một người đi vào đại môn Tần Vương phủ, hắn liền biết, nữ nhân này không tầm thường!

Bất đắc dĩ, hắn bị thương quá nặng, một khi dịch chuyển, trước mắt tối sầm lại, cả người lảo đảo thế nhưng lại hướng phía Hàn Vân Tịch bên này ngã xuống.

"Thanh Võ ca ca!"

Trường Bình công chúa hô to, như mũi tên chạy như bay đi qua, đúng lúc lôi kéo Mục Thanh Võ đến phía nàng bên kia, Mục Thanh Võ đã mất đi ý thức, bất tỉnh nhân sự.

Trường Bình công chúa nhìn về phía Hàn Vân Tịch, vẻ mặt đầy phẫn nộ: "Hàn Vân Tịch...... Thanh Võ ca ca vì sao lại hôn mê, có phải ngươi động tay động chân gì hay không?"

Hàn Vân Tịch làm lơ Trường Bình công chúa, mà là vẫy vẫy Mục đại tướng quân lại đây nâng Mục Thanh Võ dậy, giúp hắn quay về trên giường nằm xuống.

Hàn Vân Tịch xem mạch, lúc này mới nói, "Hôn mê nhiều ngày, trong thân thể năng lượng không đủ, để hắn nghỉ ngơi đi, tỉnh lại cho ăn cháo gạo kê, ba ngày sau mới có thể bắt đầu tiến hành bồi bổ, tuần tự từng bước, không thể ăn quá nhiều."

Mục đại tướng quân liên tục gật đầu, "Đa tạ Tần Vương phi, ân cứu mạng, Mục phủ trên dưới đều sẽ nhớ kỹ."

Trường Bình công chúa vừa thấy tình cảnh này, trong lòng càng thêm nén giận, tức giận nói, "Mục đại tướng quân, ngươi vì sao cái gì cũng đều nghe nữ nhân này, Thanh Võ ca ca vừa rồi rất tốt, hiện tại lại té xỉu, nhất định là có vấn đề!"

Mục đại tướng quân nghe được thì tức giận trong lòng, hận không thể giống như Mục Lưu Nguyệt, cũng vụt cho Trường Bình công chúa một roi. Đáng tiếc Trường Bình là công chúa, không phải hắn có thể giáo huấn, không thể không mạnh mẽ nhịn xuống. Bất quá, trong lòng hắn đã hạ quyết tâm, Trường Bình công chúa tùy hứng điêu ngoa, có nàng ở đây, trong phủ sẽ không có một ngày bình yên. Mặc kệ như thế nào, hắn nhất định sẽ không để Trường Bình công chúa gả vào Mục phủ!

Hít sâu mấy hơi, Mục đại tướng quân mới bình tĩnh lại, lạnh lùng nói, "Công chúa điện hạ, Thanh Võ tạm thời không có việc gì, ngươi vẫn là mời trở về đi."

Trường Bình công chúa lập tức lắc đầu, "Không, ta muốn nhìn thấy hắn, hắn bất tỉnh, ta không thể quay về, ta muốn chiếu cố hắn!"

"Công chúa điện hạ, ngài là kim chi ngọc diệp (金枝玉叶: golden branch and jade leaf), câu nói đầu tiên của ngươi có thể muốn tính mạng Thanh Võ chúng ta, Thanh Võ không nhận nổi chiếu cố của ngươi."

Mục đại tướng quân có thể nói là phun hết mọi thứ trong đầu hắn ra, công chúa đánh không được, nói vài câu cũng là có thể đi.

Trường Bình công chúa không ngốc, nghe ra được chi ý trào phúng, nàng mím môi muốn khóc, "Mục đại tướng quân đây là đang trách tội ta sao? Ta lại không phải cố ý!"

"Công chúa hiểu lầm, lão thần không dám. Lão thần chỉ là cảm thấy nam nữ thụ thụ bất thân (那女授受不親: men and women should not touch hands when giving or receiving things), công chúa lưu lại sẽ làm người đàm tiếu, vẫn là mời trở về đi." Mục đại tướng quân lạnh lùng nói.

Hàn Vân Tịch đứng một bên muốn cười ra tiếng. Thậm chí ngay bản thân nàng cũng có thể nhìn ra Trường Bình công chúa yêu thích Mục Thanh Võ. Lấy thân phận của nàng, hôn sự này vốn là nắm chắc. Bất quá kinh qua lần này nàng giảo hoạt như thế, Mục đại tướng quân có thể nhìn đến nàng mới là lạ. Mục đại tướng quân không đồng ý, liền tính dù là hoàng đế hay thái hậu, cũng vô pháp cưỡng bức. Trường Bình lại muốn gả vào Mục phủ, quả thực chính là vọng tưởng.

Bất quá, đây cũng là nàng tự làm tự chịu, Hàn Vân Tịch mới không đáng tiếc thay nàng.

Trường Bình công chúa cũng biết Mục đại tướng quân sẽ không tán thành hôn sự của bọn họ, nhưng cho dù là vậy, từ trước tới giờ cũng chưa từng nặng lời như thế với nàng nha.

Nàng còn muốn nói thêm, lại thấy biểu tình lạnh lùng của Mục đại tướng quân, làm tim nàng đau xót. Quay đầu nhìn thấy Hàn Vân Tịch đang tủm tỉm cười nhìn nàng, trong lòng càng phát hoả: "Ngươi cười cái gì mà cười, sớm muộn gì ngươi sẽ có thời điểm để khóc!"

Trường Bình công chúa hung tợn rống lên một tiếng, dậm chân một cái, xoay người lệ ròng mà chạy đi.

Hàn Vân Tịch không chút nào để ý, nhìn bóng dáng Trường Bình công chúa đi xa, bên môi gợi lên một mạt ý cười vui sướng.

Trường Bình công chúa, ta xem ngươi có thể hoành hành đến bao lâu? Ngày đó ở thiên lao Đại Lý Tự trúng độc, rất nhanh sẽ hiệu nghiệm đi. Cái loại độc này là virus hiện đại, vì thế thái y hay thần y thời cổ đại không ai có thể chữa khỏi u của ngươi a!

Đến lúc đó, xem người khóc là ai!

Hàn Vân Tịch không nhiều lời, nàng để lại mấy túi thảo dược, lại tỉ mỉ hướng dẫn Mục đại tướng quân cách thay đổi dược, cùng với hết thảy những kiêng kị cần thiết. Mục đại tướng quân đều nhất nhất nhớ kỹ.

Ngoài cửa, Long Phi Dạ bất động thanh sắc đem hết thảy xem ở trong mắt, lúc này rốt cuộc mở miệng, thanh âm cơ hồ không có độ ấm, "Hàn Vân Tịch, là lúc ngươi cần phải trở về chứ?"

Ách......

Vừa mới náo động như thế nhưng lại để cho tôn đại thần này sốt ruột chờ ở cửa.

"Ân, bây giờ liền trở về." Nàng tung ta tung tăng chạy ra, vui vẻ tươi cười, ẩn ẩn có loại cảm giác, gia hỏa này dường như không hề cao hứng.

Tốt thôi, thành hôn mới chưa được mấy ngày nàng đã vào thiên lao, thân là trượng phu, hắn xác thật là không có gì để cao hứng.

Mục đại tướng quân cùng đám người vội vàng đưa ra tới cửa, mà Long Phi Dạ không nói hai lời quay đầu liền đi.

Hắn chính là lạnh lùng như thế: giống một tòa băng sơn, lại giống một điều bí ẩn, mỗi người đều sợ hãi, tò mò.

Hàn Vân Tịch ngoan ngoãn đuổi kịp, nhớ tới lời cảnh cáo lúc trước của Trường Bình công chúa, lại cảm thấy buồn cười. Nàng thật đúng là bị nói trúng rồi, để gia hỏa Long Phi Dạ này tới mang về nhà.

Long Phi Dạ chân dài, đi rất nhanh, Hàn Vân Tịch đều phải chạy chậm mới theo kịp, rốt cuộc, lúc nàng ra đại môn Mục tướng quân phủ, mới nhớ tới một việc.

Cố Bắc Nguyệt!

Cố Bắc Nguyệt còn bị nhốt tại thiên lao, tên kia là bị Bắc Cung Hà Trạch bí mật giam giữ, không mấy người biết đến, chắc là không bị tra tấn chứ?

Thấy Long Phi Dạ lên xe ngựa, Hàn Vân Tịch lo lắng nói, "Điện hạ, ta...... Ta đã quên một việc, chờ ta một chút được không?"

Lời vừa ra khỏi miệng, Hàn Vân Tịch liền hối hận, tôn đại thần Long Phi Dạ này làm sao mà có khả năng chờ nàng? Vì thế, Long Phi Dạ đang muốn mở miệng, nàng liền vội vàng nói thêm, "Điện hạ, nếu không ngươi đi về trước đi, ta rất nhanh sẽ trở về."

Ai ngờ, Long Phi Dạ liếc cũng chưa liếc nàng một cái, trực tiếp buông màn xe, lạnh lùng nói, "Nửa canh giờ sau ta ở trong Phù Dung Viện không nhìn thấy ngươi, hậu quả tự chịu!"

Hắn lạnh nhạt đến độ không thèm hỏi nàng vì sao lại ở lại, dứt lời sai khiến xa phu rời đi.

Hàn Vân Tịch hơi sốc, thật lạnh! Nàng hơi rùng mình, vội vàng quay đầu trở về cùng Mục đại tướng quân nói chuyện về một giấy giấy sinh tử kia, cũng nói Mục đại tướng quân chạy nhanh đi Đại Lý Tự thả người.