Vân Trung Ca

Quyển 3 - Chương 2: Buồn nào buồn bẵng vĩnh việt biệt ly




Từ khi Lưu Phất Lăng chuyển tới Ôn Tuyền Cung, Thượng Quan Tiểu Muội vẫn chưa từng gặp lại hắn. Đột nhiên nàng nhận được thái giám thông truyền, hoàng thượng muốn gặp nàng. Nàng không thấy vui sướng, ngược lại cảm thấy lòng dạ rối bời, thậm chí không muốn đi bái kiến, tựa hồ không phải đối mặt, có một số sự tình sẽ vĩnh viễn không phát sinh.

Khi Tiểu Muội đi vào trong điện, Lưu Phất Lăng đang viết chữ nghe thấy tiếng động ngẩng đầu, thấy nàng, khẽ cười, bảo nàng qua ngồi. Trước mắt Tiểu Muội có một lớp sương mù, nàng mơ hồ nhớ lại, khi vừa mới tiến cung, có một lần nàng lén tới Thần Minh đài, hoàng thượng đột nhiên đi lên, nàng sợ tới mức lập tức tìm chỗ trốn. Vu An phát hiện ra nàng, hết sức tức giận, hỏi nàng muốn nghe lén chuyện gì, nàng rất sợ hãi, chỉ khóc mà không trả lời.

Hoàng thượng nghe được động tĩnh, đã đi tới, ngồi xổm người xuống, nhẹ nhàng hỏi nàng, "Vì sao lại một mình tới chỗ này, có người bắt nạt muội sao?"

Nàng thấy lúc này nàng trở nên cao bằng hoàng đế, sợ hãi đột nhiên mất đi, nàng nức nở nói rằng nhớ nhà, nghe nói Thần Minh đài là chỗ cao nhất trong thành Trường An, có thể nhìn thấy toàn bộ Trường An, nàng cảm thấy có lẽ đứng ở trên Thần Minh đài, có thể nhìn thấy cha mẹ, thế nhưng lan can rất cao, bất kể là nàng nhảy chân cao tới bao nhiêu, cũng không nhìn ra bên ngoài được.

Hoàng thượng nhìn nàng chăm chú, sau một hồi trầm mặc, thực ôn nhu lau đi nước mắt cho nàng, ôm lấy nàng, đi đến bên cạnh lan can, chỉ vào hướng Bắc, nói: "Phủ đệ của cha và mẹ muội ở ngay bên kia."

Nàng chỉ nhìn thấy nhà cửa nối tiếp không dứt, căn bản không nhận ra đâu là nhà của nàng, càng không thể nhìn thấy cha mẹ. Thế nhưng, cho dù không nhìn thấy cha mẹ, nàng vẫn ngơ ngác nhìn về phía Bắc xuất thần. Bởi vì, chỉ có như thế, nàng mới có thể cảm thấy rằng nàng cách bọn họ gần một chút, nàng không phải chỉ có một mình cô đơn.

Nàng vẫn ngơ ngác nhìn phương Bắc, mà hoàng thượng vẫn ôm nàng, không thúc giục, không hỏi, chỉ trong im lặng, cho nàng một sức mạnh để dựa vào.

"Hoàng thượng. . . Đại ca ca, tại sao người lại tới Thần Minh đài? Người muốn nhìn thấy gì vậy?" Nàng nhẹ giọng hỏi.

Ánh mắt của hắn hướng về phía Tây, không trả lời.

Hắn buông nàng xuống, lệnh cho Vu An đưa nàng quay về Tiêu Phòng Điện, rồi phân phó Vu An, về sau nàng muốn đi chơi ở chỗ nào, cũng không được hạn chế.

Kỳ thật nàng rất muốn hỏi, muội cũng không thể tới tìm huynh chơi mà. Nhưng nàng không dám, bởi vì hắn mặc dù đứng ở bên cạnh nàng, ánh mắt lại vẫn nhìn phía Tây, rõ ràng là hắn dường như rất gần, nhưng thực tế lại rất xa xôi.

Sau đó, nàng dần dần phát hiện, nàng tốt nhất là đừng đi tới bất cứ chỗ nào cả, bởi vì bất kể là nàng đi tới chỗ nào, cũng đều có ánh mắt u ám nhìn chằm chằm vào nàng, nàng bắt đầu hiểu được, tuy rằng cha mẹ nhiều lần nói với nàng, nơi này là nhà mới của nàng, nhưng ở đây không phải là "Nhà" của nàng, thế giới của nàng chỉ gói gọn trong Tiêu Phòng Điện mà thôi.

........................

Tiểu Muội ngồi vào phía dưới Lưu Phất Lăng.

Lưu Phất Lăng cầm thánh chỉ giao cho nàng, nàng mới vừa nhìn thoáng qua, đột nhiên ngẩng đầu, "Hoàng thượng. . ."

Lưu Phất Lăng cười nhạt nói: "Đừng kinh hoảng, không phải thực ban nàng chôn cùng, chỉ là một đạo thánh chỉ che mắt người khác để cho nàng tự do, thay nàng tháo xuống gông xiềng hoàng hậu nặng nề đó."

Trong lòng Tiểu Muội có chút thất vọng, nhưng dường như lại ngóng trông thánh chỉ đó là hắn thực sự có ý định như vậy.

"Tiểu Muội, những chuyện từ trước tới giờ, trẫm phải đa tạ nàng."

Tiểu Muội lắc lắc đầu, hắn có thể thường đến Tiêu Phòng Điện, cho dù chỉ là tới nói chuyện cùng nàng, nàng cũng thấy vui vẻ.

"Trẫm đã làm cho nàng để lỡ không ít thời gian, may mà nàng cũng còn nhỏ tuổi, năm nay mới mười lăm tuổi, sau này..."

Tiểu Muội cắt ngang lời Lưu Phất Lăng, "Thần thiếp không muốn xuất cung."

Lưu Phất Lăng trầm mặc một lát rồi nói: "Đạo thánh chỉ này trước hết nàng cứ giữ lại, có lẽ tương lai nàng sẽ thay đổi chủ ý, có ý chỉ này ở đây, Lưu Tuân cũng không dám không giúp nàng."

Tiểu Muội nghe thấy tên "Lưu Tuân", vẫn không thấy lộ kinh ngạc, mà là rất bình tĩnh nói: "Lưu Tuân muốn kế thừa đế vị, nhất định phải thay đổi tôn thất, vậy hắn sau này sẽ là cháu trai của hoàng thượng, thần thiếp sẽ là thái hoàng thái hậu."

Lưu Phất Lăng gật đầu, "Hắn sẽ rất hiếu thuận với nàng, trẫm sẽ lệnh Lục Thuận đến Trường Nhạc cung hầu hạ nàng, nàng có thể tín nhiệm hắn."

Lưu Phất Lăng giao mấy ấn tỉ cho Tiểu Muội, sau khi Tiểu Muội nhìn thấy rõ ràng, sắc mặt đại biến, "Hoàng thượng, đây, đây là binh phù điều động quân trú đóng tại Quan Trung*, còn đây, đây là quốc tỉ, đây là binh phù điều động trú binh tại Tây Bắc..."

*Quan Trung: thuộc lưu vực sông Vị, tỉnh Thiểm Tây.

Lưu Phất Lăng dặn dò: "Mấy thứ này, nàng phải cẩn thận cất kỹ, không được cho bất kỳ người nào biết, chờ sau khi Lưu Tuân đã kiểm soát được thành Trường An, nàng giao mấy thứ này cho hắn. Nàng và Hoắc Quang dù sao cũng có quan hệ huyết thống, Lưu Tuân lại có bản tính đa nghi, hắn cảm động và nhớ tới ân đức của nàng, sau này sẽ không hoài nghi nàng giúp Hoắc Quang, cũng sẽ không chỉ vì mệnh lệnh của trẫm, mà thêm cả vì thể diện mà đối xử tử tế với nàng."

Tiểu Muội cầm binh phù điều động trú binh tại Quan Trung, chỉ cảm thấy phỏng tay, "Tướng quân thống lĩnh trú binh ở Quan Trung là người của Hoắc Quang, khi cần thiết, Hoắc Quang khẳng định có biện pháp không cần binh phù mà điều động được quân đội."

"Hoắc Quang có thể tự tiện điều động quân đội, nhưng lương thảo ở đâu? Mười vạn đại quân trong một ngày sẽ tiêu hao bao nhiêu lương thảo? Nếu ông ta không thể cho binh lính ăn no bụng, ai sẽ nguyện ý đi theo ông ta gây loạn? Binh phù này trên thực tế là khống chế lương thảo, khi cần thiết, nàng giao cho Lưu Tuân, tự hắn sẽ hiểu được nên làm như thế nào."

Tay Tiểu Muội nhẹ run rẩy, "Hoàng thượng, người tin thiếp?" Người cũng biết, nếu thiếp đem mấy thứ này giao cho Hoắc Quang thì hậu quả thế nào chứ?

Lưu Phất Lăng nhìn thẳng vào Tiểu Muội, nhẹ cười, "Trẫm tin nàng."

Trong mắt Tiểu Muội có một màn sương mù, nàng gắt gao nắm chặt lấy quốc tỉ, dùng tính mạng mà hứa, "Thần thiếp nhất định sẽ giao chúng cho Lưu Tuân."

Lưu Phất Lăng mỉm cười lắc lắc đầu, "Biến cố còn nhiều lắm, Hoắc Quang, phiên vương, còn có vài người vẫn ẩn nhẫn chưa lộ diện như Mạnh Giác, không nhất thiết cần phải để Lưu Tuân thắng lợi, nhưng mục đích của trẫm là nhất định phải tránh được thảm hoạ chiến tranh. Trong lúc cục diện rối loạn, chọn người làm hoàng đế, Lưu Hạ đích xác không bằng Lưu Tuân, nhưng đem thảm hoạ chiến tranh so sánh với thiên hạ nhiễu loạn, về điểm này chênh lệch cũng sẽ không tính rõ nặng nhẹ được. Tiểu Muội, lấy một tháng làm hạn định, nếu sau một tháng, Hoắc Quang nắm Trường An trong tay, Lưu Hạ có thể thuận lợi đăng cơ, sẽ giao quốc tỉ cho Lưu Hạ, lấy danh nghĩa hoàng thái hậu ban bố ý chỉ để hắn đăng cơ, nhưng nếu..." Ý cười của Lưu Phất Lăng nhạt đi, vẻ mặt nghiêm trọng, "Một khi Lưu Hạ đăng cơ, nhất định phải bắt hắn lập tức hạ chỉ giết Lưu Tuân."

"A?" Thượng Quan Tiểu Muội kinh ngạc.

"Lưu Tuân đăng cơ, Lưu Hạ sẽ không gây ra đại loạn, nhưng nếu Lưu Hạ đăng cơ, Lưu Tuân không chết, giang sơn Đại Hán tương lai tất loạn, chịu khổ chính là vạn dân thiên hạ, cho nên nhất định phải Lưu Hạ vừa đăng cơ, lập tức hạ chỉ ban chết cho Lưu Tuân."

Thượng Quan Tiểu Muội nhìn xuống quốc tỉ, binh phù trong tay, chỉ cảm thấy trên vai trĩu nặng. Nàng nghĩ đến cả đời này của nàng chính là một quân cờ, không ngờ rằng giang sơn xã tắc, lê dân thiên hạ thậm chí có ngày lại đều đặt cả lên trên vai nàng.

Lưu Phất Lăng thở dài một tiếng, trong mắt có áy náy, "Việc này vốn không nên để cho nàng gánh vác, nhưng trừ nàng ra, trẫm thật sự không tìm được người nào..."

Tiểu Muội tươi cười xinh đẹp, "Hoàng thượng, thần thiếp rất vui lòng, thần thiếp là hoàng hậu của người, hưởng thụ lễ bái của vạn dân, giữ vững xã tắc an ổn, lê dân tránh khỏi binh qua, đều là việc của thần thiếp, thần thiếp nhất định sẽ dốc hết toàn lực đem quốc tỉ, binh phù an ổn giao cho tân đế."

"Trẫm cũng an bài vài người cho Lưu Tuân, những người khác thì không nói, nhưng Triệu tướng quân cũng là một người có tâm nhãn, cho nên trẫm còn đặc biệt lưu lại một đạo thánh chỉ cho ông ta, nếu là Lưu Hạ đăng cơ, đạo thánh chỉ kia hiển nhiên sẽ tới tay Lưu Hạ, nếu Lưu Tuân đăng cơ, việc này, nàng đều phải coi là trước giờ chưa từng nghe qua."

Tiểu Muội ra sức gật gật đầu, tỏ ý bản thân nàng đã hiểu rõ hết rồi, chợt nhớ tới một chuyện, "Lưu Hạ đăng cơ, có lẽ sẽ khoan dung với Lưu Tuân, Lưu Tuân đăng cơ, lại chỉ sợ sẽ không khoan dung cho Lưu Hạ, hoàng thượng đã có an bài như thế nào? Thần thiếp trong lòng hiểu rõ, cũng tốt cho việc tuỳ cơ ứng biến."

Lưu Phất Lăng khẽ cười, trong mắt lại thấy thương xót "Tiểu Muội, không được phụ ông trời ban cho nàng thông tuệ, cần phải dùng thông tuệ này để làm cho mình hạnh phúc."

Tiểu Muội cúi đầu không nói lời nào.

"Trẫm đã lệnh cho Lưu Tuân viết một đạo ý chỉ, chấp thuận không hại tới tính mạng Lưu Hạ và Vu An."

Khóe miệng Tiểu Muội khẽ cong lên, mang theo vài phần thản nhiên và trào phúng, "Hiện tại hắn vì đạt được hoàng vị, hiển nhiên là cái gì cũng đều đồng ý."

Lưu Phất Lăng mỉm cười không nói gì, chăm chú nhìn Tiểu Muội một lát, nói: "Trẫm phái người đưa nàng quay về Trường An, nàng... Nàng về sau hết thảy đều phải cẩn thận."

Tiểu Muội không di chuyển, ngẩng đầu, yên lặng nhìn Lưu Phất Lăng. Toàn bộ tình cảm chất chứa trong ánh mắt, lần đầu tiên không chút gì che dấu hiển thị hết thảy, Lưu Phất Lăng chỉ thản nhiên cười, tựa hồ cái gì cũng đều hiểu, lại tựa hồ cái gì cũng đều không hiểu.

Tiểu Muội nhẹ giọng thỉnh cầu: "Hoàng đế đại ca, thần thiếp không thể ở lại chỗ này chăm sóc cho người sao...?"

Lưu Phất Lăng cầm quốc tỉ, binh phù bọc lại cẩn thận, đặt vào trong lồng ngực Tiểu Muội, ôn hòa nhưng kiên quyết nói: "Tiểu Muội, về sau phải biết chăm sóc tốt cho mình, đoạn đường phía trước nàng còn rất dài, thiên địa bên ngoài cũng rất rộng lớn, không ngại đem thời gian mười lăm năm vừa qua coi như một giấc mộng, mọi người, mọi sự cũng đều chỉ như một giấc mộng phù hoa, khi tỉnh mộng, tất cả đều có thể quên đi."

Khi Lưu Phất Lăng rút tay về, Tiểu Muội đột nhiên túm chặt lấy hắn, Lưu Phất Lăng ngây người một chút, không rút tay ra, chỉ thản nhiên nhìn nàng, trong ánh mắt có lãnh đạm, có thương xót, còn có xin lỗi.

Ngón tay của hắn lạnh lẽo, Tiểu Muội nghĩ rằng có thể dùng ấm áp trên lòng bàn tay nàng làm cho tay hắn ấm áp, "Đại ca. . ." Trong mắt Tiểu Muội nước mắt dâng trào, "Thiếp... thiếp..."

Lưu Phất Lăng gật gật đầu, "Ta đều hiểu được."

Mặc dù Tiểu Muội lòng như đao cắt, hết sức lưu luyến, nhưng chỉ giây lát là buông tay hắn ra, cười lau đi nước mắt. Tới tận lúc này, chung quy là nàng không có được hoa xuân trăng thu*, cho dù cuối cùng cũng chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước**, nhưng nỗi lòng của nàng, dù sao hắn cũng từng chú ý tới, hắn từng hiểu được.

*Hoa xuân trăng thu là những thứ rất đẹp, chỉ khoảng thời gian tươi đẹp.

**Hoa trong gương, trăng trong nước là những thứ không có thật, chỉ sự ảo mộng, hão huyền. Ý câu là Tiểu Muội không có thời gian hạnh phúc nào, dù cho thời gian hạnh phúc này là do nàng ấy tự tưởng tượng cũng không có, nhưng nỗi lòng nàng, Phất Lăng đều hiểu. Câu này nó trúc trắc quá thể, tớ đập đầu vô màn hình mấy lần mới chế ra được thế này.

Nàng hành lễ cáo lui với Lưu Phất Lăng, cũng không quan tâm tới lễ nghi quân thần, vẫn luôn luôn chăm chú nhìn thẳng vào hắn, giống như muốn đem hết thảy hình ảnh của hắn ghi khắc vào trong lòng.

Nàng mỉm cười rời khỏi đại điện, mỉm cười ngồi trên nhuyễn kiệu*, mỉm cười phân phó thái giám khởi kiệu, nhưng trong khoảnh khắc khi cỗ kiệu được nâng lên, nước mắt nàng lại rơi xuống như mưa.

*Nhuyễn nghĩa là mềm, chắc là một loại kiệu được thiết kế êm ái, thoải mái.

Tuy rằng tuyết lớn rơi xuống, nhưng thái giám khiêng kiệu đi lại không bị ảnh hưởng chút nào, không tốn bao nhiêu thời gian, Ôn Tuyền Cung đã khuất xa khỏi tầm mắt.

"Ngừng!" Tiểu Muội đột nhiên quát lên.

Thái giám lập tức dừng bước, cỗ kiệu còn chưa ngừng hắn, Thượng Quan Tiểu Muội đã nghiêng ngả lảo đảo nhảy ra khỏi cỗ kiệu. Lục Thuận vốn tưởng rằng hoàng hậu đột nhiên nhớ tới chuyện gì đó chưa làm xong, nhưng không ngờ nàng chỉ đứng ở bên kiệu ngẩn người, ngửa đầu ngây ngốc nhìn đỉnh núi, không nói không cử động.

Tuyết rơi vô cùng nhanh, chỉ một thời gian ngắn, trên đầu, trên người Tiểu Muội cũng đã phủ đầy tuyết. Lục Thuận sợ hoàng hậu bị lạnh, khom người đi đến bên cạnh người hoàng hậu, thấp giọng nói: "Hoàng hậu nương nương, thời gian cũng không còn sớm, nên lên đường hồi cung." Vừa đưa mắt nhìn lên, lại thấy hoàng hậu đầy mặt là nước mắt, hắn tựa hồ hiểu được gì đó, trong lòng ảm đạm, lẳng lặng lui trở về.

Tiểu Muội đứng ngây ngốc hồi lâu, chậm rãi xoay người, chậm rãi đi xuống phía chân núi. Ít nhất, hiện tại chúng ta còn đang ở cùng trong một ngọn núi. Lục Thuận mời nàng lên kiệu, nàng coi như không hề nghe thấy, chỉ từng bước một tự mình đi tới.

Thiên địa trắng xoá mênh mông.

Một bóng người nhỏ nhắn nghênh gió tuyết, gian nan bôn ba. Trên đường núi uốn lượn, một đường vết chân mờ mờ in trên mặt tuyết. Gió bắc thổi tới, bông tuyết bay múa. Chỉ chốc lát, dấu chân trên đường núi đã hoàn toàn biến mất. Chỉ còn đường núi trống rỗng, quanh co uốn lượn giữa đỉnh núi thê lương.

Năm nay tuyết thật là kỳ quái, ngừng lại rồi rơi, rơi rồi lại ngừng lại, liên tiếp rơi xuống như vậy tới hơn mười ngày, không thấy lúc nào bầu trời quang đãng, đường núi đã bị phong kín, rất khó có thể đi lại.

Ôn Tuyền Cung tựa như là một thế giới tách biệt khỏi hồng trần, Lưu Phất Lăng đã hoàn toàn không hề để ý tới chuyện bên ngoài, chỉ cùng Vân Ca an an tĩnh tĩnh trải qua từng ngày. Số lần hắn phát tâm thống không còn thường xuyên như trước, nhưng tinh thần càng ngày càng không được tốt, một khi phát bệnh, thời gian hôn mê cũng càng ngày càng dài.

Ban đêm, Vân Ca thường thường ngủ rồi thức dậy, trở mình ngồi dậy, dán sát vào lồng ngực của hắn, nghe tiếng tim hắn đập. Xác nhận nghe được tiếng tim đập, ngây ngốc cười một cái, mới có thể an tâm ngủ tiếp.

Có đôi khi, Lưu Phất Lăng không hề nhận ra, có đôi khi, hắn biết Vân Ca thức dậy, Vân Ca lắng nghe, khi Vân Ca nhẹ nhàng ôm hắn, ngủ trở lại, hắn sẽ mở to mắt, vừa ngắm gương mặt mỏi mệt của nàng khi ngủ, vừa hi vọng chính mình đừng có đột nhiên phát bệnh, khiến cho nàng khó được ngủ yên.

Hóa ra, khi trời xanh tàn nhẫn, ngay cả lẳng lặng ngắm nhìn gương mặt một người lúc say ngủ, cũng đều là một loại khẩn cầu xa xỉ.

Tình cảm quá sâu, quá đậm, nhưng thời gian lại quá ngắn, quá ngắn.

Có lẽ hai người đều hiểu được, thời gian ở cạnh nhau trong giây lát sẽ mất đi, cho nên cả ngày lẫn đêm đều một tấc cũng không rời.

Ban ngày, nàng ở bên cạnh hắn, là tay của hắn, là ánh mắt của hắn, nàng làm cho hắn những chuyện hắn đã không thể làm được, kể lại cho hắn nghe những chuyện ở thế giới bên ngoài phòng sinh động như thật cho hắn nghe, hắn tuy rằng chỉ có thể nhìn thấy mọi thứ trong phòng, nhưng toàn bộ thiên địa theo ánh mắt của nàng, theo giọng nói dịu dàng du dương của nàng, cũng đi vào trong lòng hắn. Trong không gian chỉ một tấc vuông, nhưng lại là thiên địa rộng lớn, hai người thường thường cất tiếng cười không ngừng.

Buổi tối, nàng cuộn tròn trong lòng hắn, đọc sách cho hắn nghe, kể chuyện xưa cho hắn, cũng sẽ cầm lấy tiêu, thổi khúc nhạc. Hắn đã không thể thổi được một khúc nhạc hoàn chỉnh, nhưng kỹ thuật thổi tiêu của nàng tiến bộ thần tốc, nàng thổi khúc nhạc hắn vẫn thường thổi, trong làn điệu uyển chuyển, trong mắt của hắn có quyến luyến, trong mắt nàng có nước mắt, lại sợ làm hắn áy náy vội lấy tay lau đi, cảm xúc thay đổi rất nhanh, nở nụ cười. Hắn nhìn gương mặt tươi cười của nàng, hiểu được nếu mình áy náy cũng đều là dư thừa.

Vào một đêm khuya mọi người yên tĩnh, vẫn giống như thường ngày, Vân Ca đọc Nam Cương địa chí cho Lưu Phất Lăng nghe, trong văn chương của người xưa, hai người cùng ngao du sơn thủy, cùng nhau thưởng thức cảnh tượng hiếm thấy, đọc được hồi lâu, lại không nghe thấy Lưu Phất Lăng lên tiếng đáp lại.

Vân Ca sợ hãi, "Lăng ca ca."

Mặt nàng dán sát vào trước ngực hắn, nghe được tiếng tim đập, nàng mới yên tâm, đặt cuốn sách sang một bên, chỉnh lại gối đầu và đệm tựa cho hắn, để cho hắn ngủ được thoải mái hơn. Thổi tắt đèn, nàng nằm sát bên cạnh hắn, đầu dán vào ngực hắn, nghe tiếng tim của hắn đập, mới có thể an lòng ngủ. Tiếng tim của hắn đập chính là an ổn của nàng.

Tới nửa đêm, Lưu Phất Lăng đột nhiên bừng tỉnh, "Vân Ca."

Vân Ca vội đáp: "Làm sao vậy?"

Lưu Phất Lăng cười hỏi: "Nàng đọc tới đâu rồi? Ta dường như thất thần."

Trong lòng Vân Ca đau xót, lại chỉ mỉm cười nói: "Thiếp thấy hơi mệt, không muốn đọc nữa, cho nên đã đi ngủ."

Lưu Phất Lăng nghe tiếng bông tuyết tuôn rơi bên ngoài, cảm thấy trong ngực khó chịu tựa như mốn nứt ra, "Vân Ca, đi mở cửa sổ ra, ta muốn nhìn cảnh bên ngoài."

"Được", Vân Ca thắp đèn lên, muốn giúp hắn khoác thêm áo, quấn chặt chăn rồi mới xuống giường. Lưu Phất Lăng nói: "Đợi một chút." Hắn muốn giúp Vân Ca khoác áo cẩn thận.

Bởi vì tay chân không theo hắn điều khiển, mỗi một động tác đều chậm tới dị thường. Vân Ca lại giống như không hề để ý tới, chỉ vừa thì thầm nói chuyện, vừa chờ hắn giúp nàng sửa sang lại, giống như những ngày trước kia.

Chờ hắn sửa sang lại áo choàng cho nàng xong, Vân Ca đi đến phía trước cửa sổ, mới vừa đẩy cửa sổ ra, một trận gió bấc cuốn theo bông tuyết, quét thẳng vào trong phòng. Gió thổi trúng bình hoa mai để trên bàn khiến nó lắc lư, mành, rèm trong phòng đều bị thổi cuốn lên, mấy bức tranh mai trong tuyết đã được vẽ xong để trên bàn trước giường cũng bị cuốn lên, xoay tròn trên mặt đất.

Vân Ca vội vàng nhảy vài bước trở về, lấy hai cái thước ngọc thạch đè lên bức tranh. Nàng chui vào trong chăn, "Thật là lạnh mà!" Nói xong lấy tay lạnh như băng sờ lên mặt Lưu Phất Lăng.

Lưu Phất Lăng cảm thấy trên mặt gió thổi vù vù, tê tê, nhưng lại không có cảm giác lạnh gì cả, hắn lấy tay chạm vào tuyết còn chưa tan trên mặt Vân Ca, cũng không có cảm giác gì.

Tuy là đêm khuya, nhưng tuyết lớn phủ một màu trắng toát, cũng không thể thấy bên ngoài tối đen, ngược lại trong thiên địa lại có một loại sáng trắng thê lương.

Trong sân, đôi người tuyết Vân Ca đắp lúc đầu tay trong tay, nhưng bởi vì tuyết rơi xuống rất lâu, người tuyết bị tuyết rơi xuống phủ kín, đã không nhìn ra hình dạng lúc đầu.

Hai người ôm lấy lẫn nhau, lẳng lặng nhìn bên ngoài. Thiên địa không tiếng động, bông tuyết bay múa. Hắn cảm thấy trong ngực càng lúc càng khó chịu, tuy rằng không có đau đớn, nhưng nửa người lại bắt đầu không có cảm giác, ẩn ẩn hiện hiện, hắn biết trước chuyện gì sẽ xảy ra.

Lưu Phất Lăng nhẹ giọng hỏi: "Vân Ca, nàng sẽ quên ta chứ?"

Vân Ca ra sức gật đầu, "Ừ, thiếp sẽ quên chàng."

"Vân Ca, nàng nhìn thấy bức tranh mai trong tuyết trên bàn chứ? Vào thời khắc hoa đẹp nhất, ta đã họa nó vào bức tranh, cảnh tượng đẹp đẽ đó đọng lại ở bức tranh, nàng cũng chỉ nhìn thấy thời điểm nó đẹp nhất. Kỳ thật, hoa mai trên cành không giống như vậy, sẽ bị nhuốm bụi, sẽ úa tàn, héo rũ, khó coi rồi rụng xuống. Ta cũng như thế, cũng không khẳng định là lúc nào cũng tốt như vậy được, nếu chúng ta chung sống cả đời, ta cũng sẽ thường làm cho nàng tức giận, làm cho nàng đau lòng, chúng ta cũng sẽ cãi nhau giận dỗi, nàng cũng sẽ thương tâm rơi lệ."

Hắn nắm chặt tay Vân Ca, lưu luyến trần thế không buông, đó là điều duy nhất hắn không thể yên tâm. Lúc đầu vốn tưởng rằng chỉ cần hắn hữu tình, nàng hữu ý, hắn có thể nắm tay nàng, cùng ngắm nhìn mâu tụ mây tan trên bầu trời, cùng ngắm hoa nở hoa tàn trước sân, cho tới lúc bạc đầu. Nhưng hóa ra, hắn dùng hết toàn lực, có thể ngăn cản sinh ly, nhưng không cách nào tránh khỏi tử biệt.

"Không nên nhớ mãi không quên thời khắc hoa mai đẹp đẽ nhất, đấy chẳng qua là một loại biểu hiện giả dối. Nếu dùng hoa mai trong bức tranh so sánh với hoa mai trong hiện thực, như vậy với chúng là không công bằng."

Vân Ca gắt gao nhắm hai mắt lại, nhưng lông mi không ngừng run rẩy, "Ừ."

Gió thổi bay tóc nàng, cùng quấn lấy tóc Lưu Phất Lăng.

Hắn đang mỉm cười, nhưng trong ánh mắt của hắn là lo lắng, nói chuyện cũng dần dần khó khăn, cũng hiểu được nàng cũng biết, giữa hắn và nàng không cần nhiều lời, nhưng lại có không yên lòng, "Nàng nhớ lần đó chúng ta ngắm mặt trời mọc chứ? Bất luận là phát sinh chuyện gì, cũng không được bỏ cuộc, kiên trì đi tiếp, khẳng định sẽ nhìn thấy phong cảnh không tưởng tưởng được, có lẽ sau này sẽ không phải là đoạn đường lúc đầu nàng đã đi, cũng không phải đỉnh núi lúc trước nàng đã leo lên, nhưng một con đường khác sẽ có phong cảnh khác, một đỉnh núi khác cũng sẽ có cảnh mặt trời mọc mỹ lệ như vậy, không cần nhớ mãi không quên con đường lúc đầu..."

Vân Ca nhẹ nhàng hôn lên môi hắn, mỉm cười nói: "Chàng yên tâm, thiếp sẽ rời khỏi Trường An, sẽ quên đi mọi thứ đã diễn ra ở nơi này. Thiếp sẽ đi Miêu Cương, đi Yến Bắc, đi khắp thiên sơn vạn thủy, thiếp sẽ còn viết một quyển sách ẩm thực, có lẽ còn có thể gặp được một người rất tốt với thiếp, để hắn đi cùng thiếp lên núi, cùng nhau ngắm mặt trời mọc, để hắn ăn đồ ăn thiếp làm, thiếp sẽ không nhớ mãi không quên chàng... thiếp sẽ quên..."

Vân Ca vẫn cười, tiếng nói lại càng lúc càng nhỏ lại, dần dần chìm trong tiếng gió bấc, càng về sau đã không phân biệt rõ là nói với Lưu Phất Lăng, hay là tự nói với mình.

Ngoài cửa sổ, tuyết rơi xuống càng lúc càng nhiều hơn, trong thiên địa một mảnh trắng xóa mênh mông, ngoại trừ màn tuyết dày đặc đầy trời, đã không thấy gì khác. Thời gian cũng giống như bị cái lạnh thấu xương kia làm đông cứng lại, hai người cùng dựa sát vào nhau, thiên địa tĩnh lặng ôm lấy bọn họ, là một chớp mắt, nhưng đã là một đời, là một đời, nhưng chỉ trong chớp mắt.

Lưu Phất Lăng muốn đưa tay sờ lên má Vân Ca, nhưng không còn một chút sức lực nào. Hắn cố gắng đưa tay, đột nhiên, một trận đau đớn mãnh liệt dồn tới, trong lồng ngực dường như có vạn mũi tên đâm thẳng vào tim, ngay cả hô hấp đều trở nên khó khăn, trước mắt tất cả đều xoay tròn, hắn cố hết sức nói: "Vân Ca, hát cho ta bài hát đó, bài... bài..."

Dường như thấu hiểu, Vân Ca cầm tay hắn nhẹ nhàng đưa lên, đặt lên trên gương mặt nàng, ôm lấy thắt lưng hắn, kề sát vào lồng ngực của hắn, nhẹ giọng ngâm nga:

"Hắc hắc đích thiên không đê thùy

Lượng lượng đích phồn tinh tương tùy

Trùng nhân phi trùng nhân phi

Nhĩ tại tư niệm thùy."

Tạm dịch:

Bầu trời đêm buông xuống

Ngàn sao cùng chiếu sáng theo

Trùng nhi bay lên, trùng nhi bay lên

Chàng đang nhớ tới ai.

Đây là bài Vân Ca hát trên núi Cam Tuyền, trong chương 15 quyển Thượng: Khúc hát dưới cầu vồng, khúc hát khiến cho Phất Lăng phải xông cả vào bụi gai để tìm người hát.

Trước mắt Lưu Phất Lăng chậm rãi biến thành tối đen, hắn cố gắng muốn nhìn Vân Ca thêm một lần nữa, nhưng nàng ở trong mắt hắn chậm rãi mờ đi, dần dần chìm vào bóng tối. Dùng hết toàn lực, cảm giác không yên lòng bằng cả thất hoang lục hợp*, không muốn buông xuôi nhiều như năm sông bốn biển cũng đành phải nén xuống tận chỗ sâu trong đáy lòng, như một tiếng thở dài không dấu vết, tan vào trong đời đời kiếp kiếp luân hồi.

*Thất hoang lục hợp chỉ khắp phía trời đất. Quả thực câu này tớ không hiểu lắm đâu, có hơi chế bậy một tí.

"Thiên thượng đích tinh tinh lưu lệ

Đích thượng đích hoa nhân khô nuy

Lãnh phong xuy lãnh phong xuy

Chích yếu hữu nhĩ bồi"

Tạm dịch:

Bầu trời sao rơi lệ

Trên mặt đất Hoa nhi héo rũ

Gió lạnh thổi tới, gió lạnh thổi tới.

Chỉ cần có chàng theo cùng.

Nghe tiếng tim hắn đập từ từ biến mất, sắc mặt Vân Ca càng lúc càng tái nhợt, cho tới cuối cùng không còn một tia huyết sắc, trắng bệch giống như những bông tuyết bay ngoài cửa sổ.

Một phòng tịch mịch lạnh lẽo.

Trong điện chỉ có tiếng mành lay động theo gió thổi, càng làm cho căn phòng thêm lạnh lẽo thê lương. Bàn tay trên gò má nàng dần dần lạnh đi, cho đến cuối cùng lạnh như băng tuyết, nàng lại không hề có cảm giác, vẫn như trước hát lại bài hát hết lần này tới lần khác.

Tiếng ca dịu dàng uyển chuyển, thể hiện ra tương tư và chờ đợi trong suốt một đời.

Màn đêm dài đằng đẵng không có tận cùng.

Bầu trời mơ hồ hiện ra ở phía đằng xa, lộ ra từng đợt ánh sáng rực rỡ màu vàng và đỏ, làm cho những bông tuyết trắng đang bay phấp phới trong gió cũng được nhuộm một màu đỏ tươi đẹp.

Vân Ca ngẩng đầu, nhìn phía ngoài cửa sổ.

"Lăng ca ca, mặt trời sắp xuất hiện rồi, chúng ta có thể ngắm mặt trời mọc trong tuyết rồi!"

Thân thể bên cạnh nàng không có phản ứng gì, sắc mặt bình thản, khóe môi khẽ mỉm cười. Nàng ôm chặt lấy hắn, ngẩng đầu, đôi mắt không hề chớp, nhìn chằm chằm về phía Đông.