Vật Chủ

Chương 13



Kết tội

“Họ có ở đây không?” Chúng tôi khạc ra câu hỏi – từ ngữ nhảy ra khỏi miệng chúng tôi như nước nổ bùng trong phổi. Sau nước, câu hỏi này là tất cả những gì chúng tôi quan tâm. “Họ có làm được không?” Trong bóng tối khuôn mặt của Bác Jeb không thể đọc được. “Ai?” ông hỏi.

“Jamie, Jared!” Lời thì thầm của chúng tôi cháy họng như một tiếng thét. “Jared đi cùng Jamie. Em trai chúng cháu! Họ có ở đây không? Họ đã tới chưa? Bác có tìm thấy họ không?”

Có một khoảng lặng rất ngắn ngủi.

“Không.” Câu trả lời của ông dứt khoát, và không có chút tiếc thương nào trong ấy, không có chút cảm xúc gì hết.

“Không,” chúng tôi thì thào. Chúng tôi không phải đang nhắc lại lời ông ấy, chúng tôi đang phản đối việc có lại mạng sống của mình. Ích gì chứ? Chúng tôi nhắm mắt lại lần nữa và lắng nghe cơn đau trong cơ thể chúng tôi. Chúng tôi để cho nỗi đau ấy che lấp nỗi đau trong lòng.

“Này,” một lúc sau bác Jeb nói. “Ta, à, có vài việc phải làm. Cô nghỉ một tí đi, và ta sẽ quay lại tìm cô.”

Chúng tôi không nghe ý nghĩa những lời ông ấy nói, chỉ có âm thanh của nó. Đôi mắt chúng tôi nhắm chặt. Tiếng bước chân của ông ấy lạo xạo xa dần khỏi chúng tôi. Chúng tôi không thể nói ông ấy đã đi hướng nào. Mà dù sao thì chúng tôi cũng không quan tâm.

Họ đã ra đi. Chẳng có cách nào tìm được họ nữa, không có hi vọng gì. Jared và Jamie đã biến mất, một việc mà họ làm rất giỏi, và chúng tôi sẽ không bao giờ gặp họ được nữa.

Nước và không khí lạnh ban đêm làm chúng tôi tỉnh dần, việc chúng tôi chẳng muốn chút nào. Chúng tôi lăn người, để chôn mặt xuống cát lần nữa. Chúng tôi quá mệt, qua cả giai đoạn kiệt sức và lâm vào trạng thái còn đau đớn hơn thế. Chắc chắn là chúng tôi có thể ngủ. Tất cả những gì phải làm là không nghĩ gì. Chúng tôi có thể làm thế.

Chúng tôi đã làm thế.

Khi chúng tôi tỉnh dậy, trời vẫn còn tối, nhưng bình minh đang ló dạng ở chân trời phía đông – những ngọn núi có viền màu đỏ lờ mờ. Miệng chúng tôi đầy cát, và đầu tiên chúng tôi chắc chắn rằng mình đã mơ thấy sự xuất hiện của Bác Jeb. Tất nhiên là chúng tôi đã mơ rồi.

Sáng nay đầu óc chúng tôi đã tỉnh táo hơn, và chúng tôi nhanh chóng nhận ra hình dáng kì lạ ở bên má phải mình – cái gì đó không phải là đá hay xương rồng. Chúng tôi chạm vào nó, và nó cứng và trơn nhẵn. Chúng tôi thúc vào nó, và âm thanh tuyệt vời của tiếng nước óc ách từ bên trong.

Bác Jeb là thật, và ông ấy đã để lại cho chúng tôi một cái bi đông.

Chúng tôi cẩn thận ngồi dậy, ngạc nhiên khi thấy mình không vỡ ra làm hai như một cây củi khô. Thực ra, chúng tôi đã cảm thấy khá hơn. Nước chắc chắn đã có thời gian hồi phục phần nào cơ thể của chúng tôi. Cơn đau giảm đi, và lần đầu tiên trong một khoảng thời gian dài, chúng tôi lại cảm thấy đói.

Những ngón tay của chúng tôi cứng đờ và run rẩy khi chúng tôi vặn cái nắp bi đông. Nó không đầy tận miệng, nhưng có đủ nước để làm căng bụng chúng tôi lần nữa – bụng chúng tôi hẳn phải xẹp lại rồi. Chúng tôi uống tất cả nước; với chúng tôi kiêng khem thế là đủ rồi.

Chúng tôi thả cái bi đông kim loại xuống cát, tạo một tiếng thịch trong không gian yên ắng trước bình minh. Giờ chúng tôi đã thấy hoàn toàn tỉnh táo. Chúng tôi thở dài, thích bị bất tỉnh hơn, và gục đầu xuống tay. Giờ thì sao nào?

“Sao bác lại cho nó nước, hả Jeb?” một giọng giận dữ hỏi, ngay sau lưng chúng tôi.

Chúng tôi quay người, lồm cồm bò dậy. Thứ chúng tôi nhìn thấy làm cho tinh thần dao động và sự nhận thức vỡ vụn.

Có tám con người đứng thành nửa vòng tròn xung quanh nơi tôi đang quỳ dưới một cái cây. Không nghi ngờ gì về chuyện tất cả họ là người, tất cả bọn họ. Tôi chưa từng bao giờ nhìn thấy những gương mặt méo mó lại trong nhiều biểu hiện như thế - không phải loài của tôi. Môi họ mím lại với sự căm ghét, kéo ra đằng sau để lộ hai hàm răng nghiến chặt như những con thú hoang. Những cặp lông mày thấp xuống tận mắt cháy rực giận dữ.

Sáu người đàn ông và hai phụ nữ, vài người trong số họ to lớn, phần lớn bọn họ to hơn tôi. Tôi cảm thấy máu rút ra hết khỏi mặt mình khi tôi nhận ra tại sao họ lại giơ tay cái kiểu kì cục như thế - kẹp chặt ở trước mặt, mỗi tay nắm vào một phần của một đồ vật. Họ đang mang vũ khí. Vài người mang dao – một vài con dao ngắn như những thứ tôi để trong bếp nhà mình, vài cái dài hơn, một cái to đùng và đầy hăm dọa. Con dao này chẳng có tác dụng gì ở trong bếp cả. Melanie cung cấp một cái tên: một con dao rựa.

Những người khác mang những thanh gậy dài, vài thanh là kim loại, vài thanh là gỗ. Dùi cui.

Tôi nhận ra Bác Jeb ở giữa bọn họ. Trên tay ông ấy là một vật mà bản thân tôi chưa từng nhìn thấy, chỉ có trong những kí ức của Melanie, giống như một con dao lớn. Nó là một cây súng trường.

Tôi nhìn bằng con mắt kinh hãi, nhưng Melanie chỉ nhìn tất cả chuyện này với sự phân vân, trí óc cô ấy chùn lại trước số lượng của họ. Tám con người còn sống. Cô ấy đã tưởng chỉ có mình Jeb, hoặc trong trường hợp tốt nhất, là với hai người khác.

Được nhìn thấy quá nhiều đồng loại của cô ấy còn sống khiến lòng cô ấy tràn ngập vui mừng.

Cô là đồ ngốc, tôi bảo cô ấy. Nhìn vào họ xem. Nhìn đi.

Tôi buộc cô ấy phải nhìn nó từ góc nhìn của tôi: nhìn thấy những hình dáng đáng sợ bên trong những chiếc quần jean bẩn thỉu và áo phông mỏng, nâu xỉn vì bụi. Có thể họ đã từng là người như cái cách cô ấy nghĩ về từ này, nhưng vào giây phút này họ là một cái gì khác. Họ là những tên man rợ, những con quái vật. Họ lừng lững trên đầu chúng tôi, háo hức muốn máu của chúng tôi.

Có một bản án tử hình trong con mắt của tất cả bọn họ.

Melanie nhìn thấy tất cả chuyện ấy, và mặc dù bất đắc dĩ, cô ấy phải thừa nhận rằng tôi đúng. Vào lúc ấy, những con người yêu quí của cô ấy đang thể hiện phần tồi tệ nhất – giống như những câu chuyện trên tờ báo bị bỏ lại trong tủ mà chúng tôi đã nhìn thấy. Chúng tôi đang nhìn vào những tên sát nhân.

Đáng lẽ chúng tôi phải khôn ngoan hơn; đáng lẽ chúng tôi nên chết từ ngày hôm qua. Tại sao Bác Jeb lại giữ chúng tôi sống để làm thế này chứ?

Một cơn rùng mình tràn qua tôi trước ý nghĩ ấy. Tôi đã xem lướt qua lịch sử tàn bạo của loài người. Tôi không thể chịu đựng được chúng. Có lẽ tôi nên tập trung tốt hơn. Tôi biết có những lý do khiến con người giữ cho kẻ thù của họ sống sót, thêm một lúc. Những thứ mà họ muốn có từ trí óc hoặc cơ thể của kẻ thù…

Tất nhiên nó ngay lập tức đập vào đầu óc tôi – cái bí mật duy nhất mà họ sẽ muốn có từ tôi. Điều bí mật mà tôi không bao giờ, không bao giờ được kể cho họ. Bất kể họ làm gì với tôi. Tôi sẽ tự sát trước.

Tôi đã không để cho Melanie nhìn thấy cái bí mật mà tôi bảo vệ. Tôi đã sử dụng chính những rào cản của cô ấy để chống lại cô ấy và dựng nên bức tường trong đầu óc tôi và trốn phía sau nó trong khi tôi nghĩ về thông tin ấy lần đầu tiên kể từ khi được cấy vào đây. Trước đây chẳng có lý do gì phải nghĩ về nó cả.

Melanie gần như không chút tò mò về thứ ở bên kia bức tường; cô ấy không thèm cố gắng vượt qua nó. Có nhiều việc đáng lo ngại hơn nhiều ở trước mắt hơn cái thực tế là cô ấy không phải người duy nhất giữ bí mật thông tin.

Việc tôi bảo vệ bí mật của mình trước cô ấy có quan trọng gì không? Tôi không mạnh mẽ như Melanie; tôi không có gì nghi ngờ là cô ấy có thể chịu đựng được sự tra tấn. Tôi có thể chịu đựng được đau đớn bao lâu trước khi cho họ thứ mà họ cần?

Dạ dày tôi cuộn lên. Tự sát là một lựa chọn ghê tởm – tệ hơn cả ghê tởm bởi vì như thế cũng có nghĩa là giết người. Melanie sẽ phải chịu hoặc sự tra tấn hoặc là cái chết. Tôi sẽ chờ cho đến khi tôi hoàn toàn không còn lựa chọn nào khác.

Không, họ không thể. Bác Jeb sẽ không bao giờ để họ làm đau tôi.

Bác Jeb không biết là cô ở đây, tôi nhắc nhở cô ấy.

Nói với bác ấy!

Tôi tập trung vào khuôn mặt của người đàn ông lớn tuổi. Bộ râu trắng dày khiến tôi không nhìn được khuôn miệng của ông ấy, nhưng đôi mắt ông ấy dường như không cháy rực như những người khác. Từ khóe mắt mình, tôi có thể nhìn thấy vài người đàn ông đã chuyển cái nhìn từ chỗ tôi tới ông ấy. Họ đang chờ ông ấy trả lời câu hỏi đã đánh động tôi sự xuất hiện của họ. Bác Jeb nhìn chằm chằm vào tôi, lờ họ đi.

Tôi không thể nói với ông ấy, Melanie. Ông ấy sẽ không tin tôi. Và nếu họ nghĩ là tôi đang nói dối họ, họ sẽ nghĩ tôi là một Người truy tìm. Chắc hẳn họ đã từng trải đủ để biết rằng chỉ có Người truy tìm mới tới đây với một lời nói dối, một câu chuyện được dựng nên phục vụ mục đích thâm nhập.

Melanie nhận ra sự thật trong ý nghĩ của tôi ngay lập tức. Chỉ từ Người truy tìm cũng làm cô ấy giật lại trong căm hận, và cô ấy biết những người lạ này sẽ có phản ứng tương tự.

Dù sao thì cũng không thành vấn đề. Tôi là một linh thể - thế là đủ với họ.

Người cầm con dao rựa – người đàn ông to lớn nhất ở đây, tóc đen với làn da trắng một cách kì lạ và đôi mắt màu xanh sống động – phát ra một âm thanh ghê tởm và nhổ nước bọt. Anh ta bước lên trước một bước, chậm rãi giơ con dao dài lên.

Tốt hơn là hãy nhanh lên. Tốt hơn là bàn tay thô bạo này chứ không phải chính tay tôi giết chết chúng tôi. Tốt hơn là tôi không chết như một sinh vật bạo lực, phải chịu trách nhiệm cho cái chết của Melanie cũng như của chính tôi.

“Chờ đã, Kyle.” Câu nói của Jeb không hề vội vã, gần như là bình thản, nhưng người đàn ông to lớn dừng lại ngay. Anh ta nhăn nhó và quay qua đối mặt với bác của Melanie.

“Tại sao? Bác nói bác đã chắc chắn. Đây là một trong bọn chúng.”

Tôi nhận ra giọng nói này – anh ta cũng là người đã hỏi Jeb tại sao lại cho chúng tôi nước.

“À, phải, chắc chắn cô ta là một. Nhưng chuyện này hơi phức tạp một chút.”

“Như thế nào?” Một người đàn ông khác hỏi. Anh ta đứng ngay cạnh Kyle to lớn, tóc đen, và họ giống nhau nhiều đến nỗi chắc hẳn phải là hai anh em.

“Nhìn xem, đây cũng là cháu gái ta nữa.”

“Không còn nữa,” Kyle nói cộc lốc. Anh ta nhổ nước bọt lần nữa và cố tình bước tiếp một bước nữa hướng về phía tôi, con dao lăm lăm. Tôi có thể thấy từ cái cách đôi vai anh ta giơ ra phía trước rằng lần này lời lẽ sẽ không ngăn được anh ta. Tôi nhắm mắt lại.

Có hai tiếng kim loại vang lên clích, và ai đó hổn hển. Đôi mắt tôi lại mở choàng ra.

“Ta đã nói dừng lại, Kyle.” Giọng Bác Jeb vẫn thư giãn, nhưng khẩu súng trường bây giờ đang được kẹp chặt trong tay ông ấy, và hai nòng thì nhắm thẳng vào Kyle. Kyle đông cứng cách tôi vài bước; con dao rựa giơ ra giữ nguyên phía trên vai anh ta.

“Jeb,” người anh em nói, giọng sợ hãi, “bác đang làm gì đấy?”

“Bước xa khỏi cô gái, Kyle.”

Kyle quay lưng lại với chúng tôi, quay ngoắt sang Jeb trong giận dữ. “Nó không phải là một cô gái, Jeb!”

Jeb nhún vai; khẩu súng vẫn sẵn sàng trên tay, chỉ thẳng vào Kyle. “Có nhiều việc cần phải bàn.”

“Bác sĩ có thể sẽ biết được gì đó từ nó,” một giọng phụ nữ cộc cằn đề nghị.

Tôi rụt lại trước câu nói ấy, nghe chúng trong nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của tôi. Vừa nãy khi Jeb gọi tôi là cháu gái ông ấy, tôi đã ngu ngốc thắp lên một tia lửa hi vọng sống – có lẽ sẽ có chút thương hại. Tôi đã ngốc nghếch nghĩ thế, thậm chí chỉ trong một giây. Cái chết là sự thương hại duy nhất tôi có thể hi vọng từ những sinh vật này.

Tôi nhìn vào người phụ nữ vừa nói, ngạc nhiên khi thấy rằng bà ấy cũng già như Jeb, có lẽ là già hơn. Tóc bà ấy màu xám đậm hơn là trắng, đó là lý do tôi đã không nhận ra tuổi tác của bà ấy trước đó. Khuôn mặt của bà ấy là một đống nếp nhăn, tất cả chúng đều chúc xuống thành những đường nhăn giận dữ. Nhưng có gì đó rất quen thuộc trong những đặc điểm đằng sau những nếp nhăn ấy.

Melanie kết nối giữa khuôn mặt già nua này với một khuôn mặt khác, mịn màng hơn trong kí ức của cô ấy.

“Bác Maggie? Bác cũng ở đây? Làm sao? Còn Sharon –“ Tất cả những câu hỏi là của Melanie, nhưng chúng vuột ra khỏi miệng tôi, và tôi không thể nào ngăn chúng lại được. Chia sẻ ý nghĩ quá lâu trong hoang mạc đã làm cô ấy khỏe hơn, hay làm tôi yếu đi. Hoặc có lẽ đó là do tôi chỉ tập trung vào việc đòn chí mạng sẽ ập xuống từ hướng nào. Tôi thì đang gồng mình lên đón chờ cái chết của chúng tôi, còn cô ấy thì đang có cuộc đoàn viên.

Melanie đã bật dậy được nửa người trong niềm vui sướng ngạc nhiên của cô ấy. Người phụ nữ rất lớn tuổi tên là Maggie ấy lao về phía trước với một tốc độ khác hẳn vẻ ngoài mong manh của bà ấy. Bà ấy không giơ bàn tay cầm cái xà beng màu đen lên. Đó là bàn tay mà tôi đang nhìn, vì thế tôi không thấy bàn tay kia của bà ấy vòng lên và tát mạnh vào mặt tôi.

Đầu tôi giật ra sau rồi lại lên trước. Bà ấy đã tát tôi lần nữa.

“Mi không lừa chúng ta được đâu, đồ kí sinh trùng. Chúng ta biết mi làm thế nào. Chúng ta biết mi có thể giả dạng chúng ta giỏi đến thế nào.”

Tôi nếm được máu trong miệng mình.

Đừng có làm thế lần nữa, tôi mắng Melanie. Tôi đã bảo cô họ sẽ nghĩ gì mà.

Melanie quá choáng váng để trả lời.

“Nào, Maggie,” Jeb bắt đầu nói bằng giọng dàn hòa.

“Đừng có mà ‘Nào, Maggie’ với tôi, đồ lão già ngu! Cô ta có thể đã dẫn cả một đội quân đi kiếm chúng ta.” Bà ấy lùi lại xa khỏi tôi, đôi mắt vẫn đánh giá thân hình bất động của tôi như thể tôi là một con rắn đang cuộn mình. Bà ấy dừng lại bên cạnh em trai bà.

“Tôi không thấy ai khác,” Jeb quạt lại. “Này!” ông ấy la lên, và tôi rụt người lại ngạc nhiên. Tôi không phải là người duy nhất. Jeb vẫy tay trái của ông trên đầu, khẩu súng vẫn lăm lăm bên tay phải. “Ở đây này!”

“Im đi,” Maggie gầm ghè, đẩy vào ngực ông. Mặc dù tôi có lý do để biết là bà ấy rất khỏe, Jeb không hề loạng choạng.

“Cô ta có một mình thôi, Mag. Cô ta gần chết khi tôi tìm thấy cô ta – bây giờ trông cô ta cũng chẳng khá hơn gì. Mấy con rết không hi sinh đồng loại theo cách ấy. Chúng sẽ tới cứu cô ta sớm hơn tôi nhiều. Bất kể cô ta là cái gì, cô ta cũng đi một mình.” Tôi nhìn thấy hình ảnh một loài côn trùng dài, rất nhiều chân trong đầu tôi, nhưng tôi không thấy mối liên hệ nào.

Bác ấy đang nói về cô đó, Melanie phiên dịch. Cô ấy đặt hình ảnh con vật xấu xí ấy bên cạnh kí ức về linh thể màu bạc lóng lánh của tôi. Tôi chẳng thấy giống nhau chỗ nào.

Tôi tự hỏi làm thế nào ông ấy biết trông cô thế nào, Melanie khẽ hỏi. Hồi đầu những kí ức của tôi về hình dáng thật sự của linh thể rất mới với cô ấy.

Tôi không có thời gian để tự hỏi cùng với cô ấy. Jeb đang bước về phía tôi, và những người khác đi sát ngay sau. Bàn tay của Kyle đặt hờ trên vai Jeb, sẵn sàng để giữ ông lại hay ném ông ra sau, tôi không nói được.

Jeb đặt khẩu súng sang tay trái và giơ tay phải ra cho tôi. Tôi nhìn nó nghi ngại, chờ nó đánh vào tôi.

“Nào,” ông khẽ giục. “Nếu ta có thể mang cô đi xa thế, ta đã mang cô về nhà đêm qua rồi. Cô sẽ phải đi bộ một lát nữa.”

“Không!” Kyle làu bàu.

“Ta sẽ mang cô ta về,” Jeb nói, và lần đầu tiên có vẻ gay gắt trong giọng nói của ông. Bên dưới bộ râu, hàm ông nghiến lại thành một vẻ bướng bỉnh.

“Jeb!” Maggie phản đối.

“Chỗ của tôi, Mag. Tôi sẽ làm việc tôi muốn.”

“Lão già ngu!” bà ấy lại quát lần nữa.

Jeb vươn tới và nắm lấy tay tôi nơi nó đang cuộn lại thành nắm đấm trên đùi tôi. Ông kéo tôi đứng dậy. Đó không phải hành động thô bạo; chỉ là ông đang vội. Nhưng chẳng phải việc ông ấy kéo dài mạng sống của tôi vì những lý do của riêng mình là hành động tàn ác nhất hay sao?

Tôi lảo đảo đứng lên. Tôi không cảm nhận được hai chân mình tốt lắm – chúng nhoi nhói như kim châm khi máu chảy xuống.

Có một tiếng xùy không bằng lòng ở sau lưng ông. Nó tới từ nhiều hơn một cái miệng.

“Okay, bất kể cô là gì,” ông nói với tôi, giọng vẫn tử tế. “Hãy ra khỏi đây trước khi trời nóng lên.”

Người chắc hẳn phải là anh em trai của Kyle đặt một tay lên cánh tay Jeb.

“Bác không thể cứ chỉ cho nó thấy chỗ chúng ta sống, Jeb.” “Ta thì cho việc đó chẳng có gì quan trọng,” Maggie gay gắt nói. “Nó sẽ không có cơ hội để kể chuyện đâu.”

Jeb thở dài và rút ra một cái khăn rằn – hoàn toàn bị bộ râu của ông che phủ - từ cổ mình.

“Thế này thật ngớ ngẩn,” ông ấy lầm bầm, nhưng ông vẫn quấn cái mớ giẻ bẩn thỉu, cứng lại vì mồ hôi khô, thành một cái bịt mắt.

Tôi đứng yên hoàn toàn khi ông buộc nó quanh mắt tôi, đấu tranh với nỗi sợ hãi đang tăng lên vì tôi không thể nhìn thấy kẻ thù của mình.

Tôi không thể nhìn được, nhưng tôi vẫn biết đó là Jeb khi ông đặt một bàn tay lên lưng và dẫn đường cho tôi; không ai khác có thể nhẹ nhàng đến thế.

Chúng tôi bắt đầu đi về phía trước, về hướng bắc, tôi nghĩ vậy. Lúc đầu không ai nói gì – chỉ có tiếng cát bị nghiến dưới rất nhiều bàn chân. Mặt đất bằng phẳng, nhưng tôi vấp ngã trên hai chân tê cứng của tôi hết lần này đến lần khác. Jeb rất kiên nhẫn; bàn tay dẫn đường của ông gần như là hào hiệp.

Tôi cảm thấy mặt trời lên cao khi chúng tôi bước đi. Vài bước chân nhanh hơn những bước chân khác. Họ di chuyển lên trước chúng tôi cho đến khi khó mà nghe được tiếng họ. Có vẻ như là chỉ còn thiểu số ở lại với Jeb và tôi. Chắc hẳn trông tôi không có vẻ cần nhiều lính gác – tôi đã ngất xỉu vì đói, và tôi lảo đảo trên từng bước chân; đầu tôi quay cuồng và trống rỗng.

“Ông không định nói với nó, phải không?”

Đó là giọng của Maggie; nó tới từ phía sau tôi vài feet, và nó nghe có vẻ trách cứ.

“Nó có quyền được biết,” Jeb trả lời. Âm điệu bướng bỉnh đã trở lại trong giọng nói của ông.

“Ông đang làm một việc không tốt lành gì hết, Jebediah.”

“Cuộc sống không tốt lành gì, Magnolia.”

(Orkid: hai ông bà này già rùi mà nói chuyện vẫn như hai đứa trẻ cãi nhau ấy, bày đặt kêu tên cúng cơm.)

Thật khó để quyết định ai là người đáng sợ hơn trong hai người ấy. Có phải là Jeb, người dường như rất kiên quyết giữ mạng sống của chúng tôi? Hay là Maggie, người đã gợi ý bác sĩ ngay từ đầu – một danh xưng đã làm tôi sợ hãi, khó chịu một cách bản năng – nhưng dường như có vẻ lo lắng về sự tàn nhẫn hơn là em trai bà ấy?

Chúng tôi bước đi trong im lặng thêm vài giờ nữa. Khi đôi chân của tôi khịu xuống, Jeb để tôi ngồi trên đất và đưa cái bi đông vào miệng tôi như ông đã làm trong đêm.

“Hãy nói ta biết khi cô đã sẵn sàng,” Jeb bảo tôi. Giọng ông nghe có vẻ tốt bụng, mặc dù tôi biết rằng đó là một cách hiểu sai lầm.

Ai đó thở dài sốt ruột.

“Tại sao bác lại làm chuyện này, Jeb?” Một người đàn ông hỏi. Tôi đã nghe thấy giọng nói này trước đó; đó là của một trong hai anh em. “Vì Doc (cách gọi tắt của bác sĩ) à? Bác chỉ cần phải nói thế với Kyle. Bác không cần phải chĩa súng vào anh ấy.”

“Kyle cần có một khẩu súng chĩa vào nó nhiều hơn,” Jeb lầm bầm.

“Xin hãy nói với cháu đây không phải là vì lòng thương hại chứ,” người đàn ông tiếp tục nói. “Sau tất cả những gì mà bác đã thấy…”

“Sau tất cả những gì mà ta đã thấy, nếu ta vẫn không học được lòng trắc ẩn, thì ta là đồ vô giá trị. Nhưng không, đây không phải chuyện về lòng trắc ẩn. Nếu ta có đủ lòng trắc ẩn cho cái sinh vật tội nghiệp này, ta phải để nó chết rồi mới phải.”

Tôi rùng mình trong cái nóng như lò nung.

“Vậy thì, vì cái gì?” em trai của Kyle hỏi.

Có một khoảng lặng dài, rồi bàn tay Jeb chạm vào tay tôi. Tôi nắm lấy nó, cần sự giúp đỡ để đứng lên. Bàn tay kia của ông chạm vào lưng tôi, và tôi lại bắt đầu đi lên phía trước.

“Tò mò,” Jeb nói bằng giọng trầm.

Không ai trả lời.

Khi chúng tôi đi, tôi xem xét vài nhân tố chắc chắn. Một, tôi không phải là linh thể đầu tiên họ đã bắt giữ. Đã có một cách làm mặc định ở đây. Ông “Doc” này đã cố tìm kiếm câu trả lời từ vài người khác trước tôi.

Hai, ông ta đã không thành công. Nếu bất kì một linh thể nào không tự tử mà bị ngã gục trước sự tra tấn của loài người, thì giờ họ sẽ không cần tôi. Cái chết của tôi sẽ là một cái chết nhanh chóng khoan dung.

Kì lạ là, cho dù thế tôi không thể để mình hi vọng một kết thúc nhanh chóng, hay là cố gắng tác động đến cái kết cục ấy được. Việc đó sẽ rất dễ dàng, thậm chí không cần phải tự mình làm. Tôi chỉ phải bịa ra cho họ một lời nói dối – giả vờ tôi là một Người truy tìm, kể với họ những đồng nghiệp của tôi bây giờ đang theo dấu tôi, giả vờ quát tháo và đe dọa ầm ĩ. Hay nói với họ sự thật – rằng Melanie vẫn sống bên trong tôi, và rằng cô ấy đã mang tôi tới đây.

Họ sẽ nhìn nó thành một lời nói dối khác, một lời nói dối mà từ góc nhìn của họ là vô cùng khó cưỡng lại – cái ý tưởng rằng con người có thể sống sót sau vụ cấy ghép – quá quyến rũ, quá quỷ quyệt đến nỗi họ sẽ tin chắc rằng tôi là một Người truy tìm còn hơn cả tôi tự khẳng định. Họ sẽ cho đó là một cái bẫy, nhanh chóng vứt bỏ tôi, và tìm một nơi mới để trốn, xa khỏi đây.

Có lẽ cô nói đúng, Melanie đồng ý. Đó là những gì tôi sẽ làm.

Nhưng tôi vẫn chưa phải chịu cơn đau nào, và vì thế khó mà nghĩ ra được cách tự sát nào cả; bản năng sống còn của tôi dính chặt miệng tôi. Kí ức về lần tham vấn cuối cùng của tôi với Người khuyên giải – một khoảng thời gian quá văn minh đến nỗi dường như nó thuộc về một hành tinh khác – thoáng qua óc tôi. Melanie đang thách thức tôi vứt bỏ cô ấy, một cơn bốc đồng muốn chết, nhưng chỉ là một lời thách thức. Tôi nhớ đã nghĩ thật khó mà suy tính cái chết khi đang ngồi trên một chiếc ghế êm ái.

Đêm qua Melanie và tôi đã ước được chết, nhưng lúc đó cái chết chỉ cách chúng tôi có vài phân. Giờ đây nó rất khác khi tôi lại đứng được trên chân mình.

Tôi cũng không muốn chết, Melanie thì thầm. Nhưng có lẽ cô sai rồi. Có lẽ đó không phải là lý do họ giữ chúng ta sống. Tôi không hiểu tại sao họ lại làm thế… Cô ấy không muốn tưởng tượng những thứ họ có thể làm với chúng tôi – tôi chắc chắn cô ấy sẽ nghĩ đến nhiều thứ tồi tệ hơn tôi. Cô có câu trả lời nào mà họ muốn đến mức ấy?

Tôi sẽ không bao giờ nói. Không phải với cô, không phải với bất kì con người nào.

Một tuyên bố táo bạo. Nhưng mà, tôi vẫn chưa chịu cơn đau nào hết…

Một giờ nữa trôi qua – mặt trời đã ở thẳng trên đỉnh đầu, cái nóng của nó như một vương miện bằng lửa trên tóc tôi – khi âm thanh thay đổi. Những bước chân ken két mà tôi hầu như không nghe thấy nữa giờ vang lên ngay phía trước tôi. Bàn chân của Jeb vẫn lạo xạo trên cát như của tôi, nhưng ai đó phía trước chúng tôi đã bước vào một vùng địa hình khác.

“Cẩn thận nào,” Jeb cảnh báo tôi. “Coi chừng cái đầu cô.”

Tôi do dự, không chắc phải coi chừng cái gì, hay làm sao để coi chừng khi tôi không nhìn được. Bàn tay của ông rời khỏi lưng tôi và ấn xuống đầu tôi, bảo tôi cúi mình. Tôi cúi xuống. Cổ tôi cứng ngắc.

Ông lại dẫn tôi lên trước, và tôi nghe thấy tiếng bước chân chúng tôi tạo ra những âm thanh vang vang tương tự. Mặt đất không tạo cảm giác như cát, cũng không giống đá. Nó bằng phẳng và cứng rắn dưới chân tôi.

Mặt trời đã rời khỏi – tôi không còn cảm thấy nó đốt cháy da thịt tôi hay nung nóng tóc tôi nữa.

Tôi bước thêm một bước, và luồng không khí mới chạm vào mặt tôi. Nó không phải là một làn gió. Nó là hơi nước – tôi bước vào trong nó. Làn gió khô nóng của hoang mạc biến mất. Luồng không khí này yên ả hơn và mát hơn. Có một chút xíu dấu vết hơi ẩm trong nó, một mùi ẩm mốc mà tôi vừa ngửi lại vừa nếm được.

Có quá nhiều câu hỏi trong đầu tôi, và trong đầu Melanie. Cô ấy muốn hỏi những câu hỏi của mình, nhưng tôi giữ im lặng. Bây giờ không có điều gì mà cả hai chúng tôi nói có thể giúp được chúng tôi.

“Okay, cô có thể thẳng người lên,” Jeb bảo tôi.

Tôi chầm chậm ngẩng đầu lên.

Thậm chí cả trong cái bịt mắt, tôi vẫn có thể nói được là chẳng có chút ánh sáng nào. Xung quanh mép của cái khăn rằn hoàn toàn là một màu đen. Tôi có thể nghe thấy những người khác ở đằng sau tôi, lê bước chân một cách sốt ruột, chờ chúng tôi đi về phía trước.

“Đường này,” Jeb nói, và ông lại dẫn đường cho tôi. Những bước chân của chúng tôi vọng lại từ khoảng cách gần – chúng tôi chắc hẳn đang ở trong một không gian khá chật hẹp. Tôi thấy mình cúi đầu xuống một cách bản năng.

Chúng tôi bước thêm vài bước nữa, rồi quẹo quanh một khúc cua ngoặt có vẻ như khiến chúng tôi vòng trở lại đường vừa vào. Mặt đất bắt đầu dốc xuống. Mỗi bước lại càng dốc hơn, và Jeb dùng bàn tay thô ráp của ông để giữ tôi khỏi ngã. Tôi không biết tôi đã trượt và ngã qua bóng tối bao lâu. Cuộc đi bộ có thể gây cảm giác dài hơn thực tế bởi mỗi phút tôi chậm lại vì sợ hãi.

Chúng tôi rẽ một lần nữa, và rồi mặt đất bắt đầu dốc lên. Chân tôi tê và cứng đến nỗi khi con đường dốc hơn, Jeb phải vừa đi vừa kéo tôi lên. Chúng tôi càng đi thì không khí càng ẩm và mốc hơn, nhưng bóng tối thì không thay đổi. Âm thanh duy nhất là những bước chân của chúng tôi và tiếng vọng lại của chúng.

Con đường bằng phẳng hơn và bắt đầu ngoặt và vòng như rắn.

Cuối cùng, cuối cùng, cũng có chút ánh sáng ở quanh đường viền trên và dưới của cái bịt mắt. Tôi ước nó bị trượt xuống, vì tôi quá sợ không dám kéo nó xuống khỏi mắt. Với tôi có vẻ như là tôi sẽ không sợ đến thế nếu tôi có thể nhìn được mình đang ở nơi nào và ai ở cùng tôi.

Đến cùng với ánh sáng là âm thanh. Âm thanh kì lạ, một tập hợp những tiếng lầm rầm. Nó nghe gần giống như một thác nước.

Tiếng rì rào to hơn khi chúng tôi tiến lên phía trước, và càng đến gần thì nó lại càng ít giống tiếng nước hơn. Nó quá khác nhau, âm độ trầm và cao trộn lẫn và vọng lại. Nếu nó không quá trái ngược nhau, có thể nó sẽ giống như một phiên bản xấu xí của thứ âm nhạc không dứt tôi đã nghe và hát trên Thế giới Hát. Bóng tối của tấm bịt mắt phù hợp với kí ức ấy, kí ức của sự mù lòa.

Melanie hiểu cái tạp âm ấy trước khi tôi hiểu. Tôi chưa bao giờ nghe thấy âm thanh ấy bởi vì tôi chưa từng ở với con người trước đó.

Đó là một trận cãi vã, cô ấy nhận ra. Nghe như là rất nhiều người đang cãi nhau.

Cô ấy bị lôi kéo bởi âm thanh. Vậy là có nhiều người hơn nữa ở đây ư? Chỉ mới có tám người cũng làm cả hai chúng tôi ngạc nhiên rồi. Chỗ này là chỗ nào thế?

Những bàn tay chạm vào gáy tôi, và tôi tránh ra khỏi chúng.

“Yên nào,” Jeb nói. Ông kéo cái khăn bịt mắt ra khỏi mắt tôi.

Tôi chậm chạp chớp mắt, và những cái bóng quanh tôi tập hợp lại thành các hình dạng tôi có thể hiểu được: những bức tường thô ráp, gồ ghề; một cái trần lỗ chỗ; một sàn nhà mòn vẹt, bụi bặm. Chúng tôi đang ở nơi nào đó dưới mặt đất trong một cái hang tự nhiên. Chúng tôi không thể nào ở sâu đến thế được. Tôi đã tưởng chúng tôi trèo lên nhiều hơn là đi xuống.

Những bức tường và trần nhà bằng đá có màu nâu tím sẫm, và chúng lỗ chỗ những cái hố nông như là pho mát Thụy Sĩ. Rìa của những cái lỗ dưới thấp đã bị bào mòn đi, nhưng ở trên đầu tôi những đường tròn rõ hơn và rìa của chúng trông có vẻ sắc cạnh.

Ánh sáng tới từ một cái lỗ tròn trên đầu chúng tôi, hình dáng của nó không phải không giống những cái lỗ rải rác trong hang nhưng lớn hơn. Đây là lối vào, một lối vào tới một nơi sáng sủa hơn. Melanie rất háo hức, mê mải với ý nghĩ có nhiều con người hơn. Tôi lùi lại, đột nhiên lo lắng rằng có lẽ không thấy gì lại tốt hơn là có thấy.

Jeb thở dài. “Xin lỗi,” ông lầm rầm, rất thấp đến nỗi chắc chắn tôi là người duy nhất nghe thấy.

Tôi có nuốt nước bọt nhưng không thể. Đầu tôi bắt đầu quay vòng vòng, nhưng cái đó có thể là do đói. Bàn tay tôi run rẩy như như những cái lá trước một cơn gió mạnh khi Jeb thúc tôi đi qua cái lỗ lớn.

Đường hầm mở vào trong một căn phòng lớn đến nỗi đầu tiên tôi không thể chấp nhận cái mà mắt tôi chỉ cho tôi. Trần nhà quá sáng và quá cao – nó giống như một bầu trời nhân tạo. Tôi cố gắng nhìn xem cái gì đã thắp sáng nó, nhưng nó bắn xuống những ngọn giáo ánh sáng sắc nhọn làm đau mắt tôi.

Tôi đã trông chờ âm thanh rì rào sẽ to hơn, nhưng cái hang rộng lớn đột nhiên im lặng như chết.

Sàn hang mờ tối nếu so với cái trần quá sáng ở tít trên cao. Phải mất một lúc mắt tôi mới nhìn được hết các hình dạng.

Một đám đông. Không có từ nào khác cho nó – có một đám con người đang đứng im lìm và lặng lẽ, tất cả đều nhìn chằm chằm vào tôi với cùng những biểu hiện hừng hực căm ghét, tràn đầy thù hận mà tôi đã nhìn thấy lúc bình minh.

Melanie quá choáng không làm được gì khác ngoài việc nhẩm đếm. Mười, mười lăm, hai mươi… hai mươi lăm, hai mươi sáu, hai mươi bảy…

Tôi không quan tâm có bao nhiêu người ở đó. Tôi cố nói với cô ấy việc đó không quan trọng như thế nào. Không cần phải có đến hai mươi người mới giết được tôi. Giết được chúng tôi. Tôi cố khiến cho cô ấy nhìn thấy tình trạng ngặt nghèo của chúng tôi, nhưng lúc này cô ấy không biết gì đến những lời cảnh báo của tôi, hoàn toàn đắm chìm trong cái thế giới con người mà cô ấy chưa từng mơ tưởng tới này.

Một người đàn ông bước lên trước đám đông, và đôi mắt tôi trước hết lao về phía bàn tay anh ta, tìm kiếm loại vũ khí có thể anh ta đang cầm. Bàn tay anh ta nắm lại thành hai nắm đấm nhưng không có bất kì mối đe dọa vũ khí nào. Mắt tôi, đã điều chỉnh được với ánh sáng chói lọi, bắt được sắc thái rám nắng trên làn da anh ta rồi nhận ra nó.

Nghẹn lời vì niềm hi vọng đột ngột khiến tôi choáng váng, tôi ngước mắt lên nhìn khuôn mặt của người đàn ông đó.

***

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.