Vật Hi Sinh Tu Chân Ký

Chương 11



Trình Dung cũng ngẩng đầu nhìn theo, giây phút nhìn thấy Tô Ngưng Mi, hô hấp không khỏi ngưng trệ. Tô Ngưng Mi một đầu tóc đen óng ả , khuôn mặt trắng nõn, hai má hồng nhuận lộ ra vẻ khỏe khoắn, trên mặc áo lông đen,phía dưới là quần jeans xám, bộ dáng so một tháng trước còn muốn khỏe mạnh xinh đẹp hơn vài phần, sắc mặt Trình Dung có chút thay đổi, trong lòng cũng có chút bất bình dâng lên, nàng ở bên ngoài liều sống liều chết thu thập vật tư, nó lại ở nhà sành ăn, bảo dưỡng nhan sắc xinh xắn đẹp đẽ, dù là ai trong lòng đều sẽ không thoải mái.

Không đợi Trình Dung mở miệng, cô gái có mái tóc xoăn đỏ ngồi cạnh nàng ta đã quay đầu nhìn về phía Trình Dung, chỉ trích nói:"Chị Dung, đây chính là Tô Ngưng Mi, em gái của chị hả? Thực làm như mình vẫn là tiểu thư hào môn như trước đâu? Tận thế đến, căn bản không còn ai nhân nhượng cô ta, rõ ràng có một thân sức mạnh còn không chịu đi ra ngoài thu thập vật tư, mỗi ngày ở nhà hết ăn lại nằm!"

Trình Dung vội vàng kéo cô gái tóc hồng,"Tiểu Tĩnh, em đừng nói nữa...Em gái chị được nuông chiều từ bé, sợ bây giờ vẫn chưa quen..."

Tô Ngưng Mi giận dữ cười, đi từng bước một xuống lầu, đi đến ngồi xuống sofa, hất hàm nhìn cô gái tóc hồng: "Cô là ai a? Đã đến nhà của tôi còn dám chỉ trích tôi? Đầu óc cô còn bình thường đi."

Cô gái tóc hồng nghe vậy, giận dữ, giương nanh múa vuốt định nhào tới chỗ Tô Ngưng Mi, lại bị Trình Dung và Vu Hạo Tĩnh kéo lại. Trình Dung liếc mắt một cái nhìn Tô Ngưng Mi, nói xin lỗi: "Tiểu Mi, em đừng nóng giận, họ đều là hộ gia đình sống cùng toà nhà với chúng ta, là vài ngày trước bọn chị thanh lý zombie trong toà nhà mà quen biết, họ đều là thức tỉnh giả, đây là Khang Tiểu Tĩnh-thổ hệ dị năng giả.” Lại chỉ cô gái tóc ngắn bên cạnh Khang Tiểu Tĩnh, cô bé này tên Hàn Bảo, thủy hệ dị năng giả." Lại chỉ hai anh chàng giống nhau như đúc đang ngồi đối diện: "Họ là hai anh em song sinh, anh là Tưởng Nhật, em là Tưởng Nguyệt, đều là phong hệ dị năng giả.”

Cuối cùng còn lại một người đàn ông trung niên, người kia không đợi Trình Dung giới thiệu, đã nhìn Tô Ngưng Mi nói:"Tô tiểu thư, tôi là Khổng Văn Ninh, cũng là lực lượng biến dị giả giống cô, về sau xin chỉ giáo thêm."

Tô Ngưng Mi yên lặng gật đầu, mấy người này đều là nhân vật trong nội dung truyện, người vừa gây sự với nàng-Khang Tiểu Tĩnh là người ủng hộ Trình Dung một cách ngu ngốc, Hàn Bảo trong nội dung truyện không có quan hệ gì với Trình Dung, sau này tách khỏi Trình Dung, Tưởng Nhật thì thích Hàn Bảo, cuối cùng vì cứu Hàn Bảo nên chết vì bị đàn zombie bao vây tấn công, về phần người đàn ông trung niên kia cũng có ý nghĩ không an phận với Trình Dung như Trần Đức Thanh, cuối cùng bị nam chủ giết chết. Mấy người này đều đã mất hết người thân, chỉ còn lại cô đơn.

Bọn họ như vừa mới thu thập vật tư trở về, trên người dính đầy vết máu, mang theo một mùi xác thối tởm lợm, trong phòng khách đồ ăn để rải rác.

Khang Tiểu Tĩnh rốt cục bình tĩnh lại, hung tợn trừng mắt liếc nhìn Tô Ngưng Mi một cái, quay đầu nói với mọi người:" Đồ ăn này là chúng ta ở bên ngoài cực khổ lắm mới thu thập được, theo tôi thấy chúng ta nên chia đều đi, về phần cái người ngồi mát ăn bát vàng kia thì để cô ta tiếp tục đói bụng đi."

Trình Dung có chút khó xử nhìn thoáng qua Khang Tiểu Tĩnh: "Tiểu Tĩnh, em đừng như vậy, là do mấy ngày nay Tiểu Mi không thoải mái, về sau có thể cùng đi thu thập vật tư với chúng ta mà, có phải vậy không Tiểu Mi?" Câu cuối cùng là hỏi Tô Ngưng Mi .

Tô Ngưng Mi ha ha cười lạnh hai tiếng, không nói gì.

Bỗng nhiên Vu Hạo Tĩnh vỗ vỗ đầu, hấp dẫn ánh mắt mọi người, lúc này mới đẩy gọng kính vàng trên mũi nói:"Được rồi, không nói chuyện này nữa, trong khoảng thời gian này vật tư khu phụ cận đã bị chúng ta thu thập hết, chúng ta phải đi xa chút thu thập vật tư thôi, hướng cửa tiểu khu rẽ phải, phía trước mấy trăm thước là siêu thị Gia Nhạc Phúc, vừa khéo mấy ngày hôm trước chúng ta có chiếc xe vận tải, dùng để chứa vật tư không còn gì tốt hơn. Thời kì này zombie phía dưới tiểu khu đã bị chúng ta thanh lý sạch sẽ, nhưng không biết ngoài tiểu khu là tình trạng gì, ngày mai ai muốn cùng đi siêu thị thu thập vật chất?"
Mấy người đều muốn đi, Tô Ngưng Mi cũng giơ tay: "Ngày mai tôi cũng đi." Chủ yếu vì nàng nhớ bên cạnh siêu thị có của hàng bán hạt giống, không gian của nàng đã mở ra toàn bộ, có nhiều chỗ để gieo trồng lương thực , về sau đồ ăn rất quan trọng, hiện tại nàng phải chứa nhiều loại lương thực một chút, dù sao việc này cũng không phải vô ích, huống chi nàng còn nhớ kho hàng cấp chuyển của siêu thị Gia Nhạc Phúc, mấy thứ vật tư này có càng nhiều càng tốt.

Siêu thị Gia Nhạc Phúc kia cách tiểu khu không xa, nàng thường xuyên đi dạo quanh đây nên lộ tuyến vô cùng quen thuộc, vị trí trong siêu thị cũng rất quen thuộc,chỉ là khi đến siêu thị nàng có nắm chắc tránh được những người kia để đi tới kho hàng hay không thôi.

Nghe thấy Tô Ngưng Mi cũng phải đi, Khang Tiểu Tĩnh khinh thường bĩu môi: " Ồ Tô thiên kim tiểu thư cũng đi ra ngoài sát zombie sao, đừng tưởng rằng cô thức tỉnh lực lượng thì rất lợi hại, cấp 1 lực lượng biến dị giả kia so với cấp 1 dị năng giả vẫn thua kém rất nhiều..."

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt người đàn ông trung niên tên Khổng Văn Ninh kia ngay lập tức bị thay đổi. Tô Ngưng Mi liếc mắt nhìn Khang Tiểu Tĩnh một cái, ngón tay mảnh khảnh sờ xuống mặt bàn làm từ thủy tinh công nghiệp, ngón tay cái cùng ngón trỏ nhẹ nhàng nắm góc bàn, tiếng góc bàn bị đứt thaycho câu trả lời, sắc mặt Khang Tiểu Tĩnh tức khắc thay đổi.

Trình Dung cuống quít đi ra hoà giải: "Được rồi, Tiểu Tĩnh, em đừng nói nữa, Tiểu Mi rất lợi hại, hiện tạimọi người đều đã gắn thành một đoàn, đừng gây tổn hại hòa khí. Hiện tại cũng không còn sớm, đem đồ ăn phân chia rồi trở về nghỉ ngơi đi, sáng mai tập hợp tại đây."

Lúc phân chia đồ ăn, Khang Tiểu Tĩnh nhất quyết không chịu đem đồ ăn phân cho Tô Ngưng Mi, nhưng lại phân cho Trần Đức Thanh cùng Trình Văn Quân. Tô Ngưng Mi cũng không để ý, trong không gian của nàng có nhiều đồ ăn như vậy, còn có thể được ăn các loại rau xào, đối với loại đồ ăn như bánh bích quy, mì ăn liền nàng căn bản không hứng thú nổi.

Nhưng Hàn Bảo diện mạo hoạt bát đáng yêu lại đem hai bao mì ăn liền phân cho Tô Ngưng Mi, lại đưa cho nàng hai bình nước khoáng,"Của chị này, chị lấy ăn đi, chị đừng để ý tới lời nói của Tiểu Tĩnh."

Tô Ngưng Mi cười cười, nói một tiếng cám ơn, nhận lấy mì ăn liền cùng nước khoáng.

Không lâu sau, mọi người đều trở về nhà của mình. Khang Tiểu Tĩnh ở tại lầu 6, Tưởng Nhật-Tưởng Nguyệt ở tại lầu 8, Hàn Bảo ở tại lầu 18, bất quá Tưởng Nhật muốn đưa Hàn Bảo về tận nhà mới yên tâm, Tôn Văn Ninh ở tại lầu 20.

Sắc trời tối đi rất nhanh, nước và điện đã sớm bị cắt, trong nhà cũng không có một ngọn nến, mọi người đều tùy tiện ăn vài thứ rồi trở về phòng.

Tô Ngưng Mi trở về phòng, vào không gian. Trước khi tận thế đến nàng đã mua thật nhiều mầm móng, Tô Ngưng Mi tìm chút lấy ra ngô giống, ngô là lương thực phụ, tỉ lệ trưởng thành cao, nàng tính toán gieo thử xem ra sao. Nàng ở phía sau nhà gỗ nhỏ mở ra một khối đất, đem ngô giống gieo xuống đất, lại rắc xuống thêm một tầng thổ nhưỡng mỏng. Mặc dù đối với việc nhà nông nàng không thông thạo lắm, nhưng đại khái cũng biết nên làm như thế nào.

Mới xoay người gieo trồng một lúc, Tô Ngưng Mi đã mệt không chịu được, nhìn phiến đất đen lớn, một ý tưởng bỗng loé lên trong đầu Tô Ngưng Mi, không gian này cùng với nàng tâm ý tương thông, không biết có thể chỉ động não mà điều khiển cho thổ nhưỡng được mở ra hay không. Ôm ý định thử qua một lần, Tô Ngưng Mi phát hiện thế mà lại thành công , cách đó không xa xuất hiện một ô đất long long mở ra, lại dùng ý niệm gieo toàn bộ ngô giống xuống đất, Tô Ngưng Mi liền phát hiện linh khí trong cơ thể không còn nhiều liền ngồi xuống bắt đầu tu luyện, lại vận hành bảy bảy bốn mươi chín lần đại chu thiên, Tô Ngưng Mi liền cảm thấy linh khí trong cơ thể càng thêm dư thừa, dường như so với lần tu luyện trước tăng lên rất nhiều.

Tô Ngưng Mi kinh ngạc, không nghĩ tới gieo trồng còn có thể gia tăng tốc độ tu luyện, thật sự là không sai, về sau có thể một bên gieo trồng lương thực một bên tu luyện rồi.

Thấy thời gian không còn sớm, Tô Ngưng Mi ra khỏi không gian muốn đi toilet trước rồi nghỉ ngơi thật tốt, để ngày mai có tinh thần thu thập vật tư. Đang nghĩ tới vậy, bên tai Tô Ngưng Mi lại truyền đến thanh âm tinh tế, tựa hồ là truyền đến từ phòng bên cạnh. Bên cạnh là phòng của Trình Dung, Tô Ngưng Mi nghĩ nghĩ, dùng thần thức bao trùm căn phòng đó. Trong phòng không có ai, lại chuyển thần thức ra ban công thì thấy cảnh tượng khiến người ta phun trào máu mũi.

Trên ban công có cái cửa sổ sát đất, cửa sổ làm bằng thuỷ tinh công nghiệp rất dày, Vu Hạo Tĩnh đang ôm lấy thân hình trơn mịn của Trình Dung từ phía sau, ép nàng ta áp trên cửa kính, hai con thỏ trắng mịn non mềm bị áp đếnbiến đổi hình dạng.

Trong phòng Tô Ngưng Mi xem đến mức trợn trắng mắt há mồm đến khi linh khí trong cơ thể không còn lại bao nhiêu mới vội thu hồi thần thức trở lại. Nàng biết nếu không phải vì nàng đã đạt tới Trúc Cơ, chỉ sợ đến nghe còn không thể chứ đừng nói đến chuyện cách vách xem người ta XXOO.

Không ngờ hai người này phát triển nhanh chóng đến vậy, nàng mới chỉ một tháng không ở cùng họ thôi mà...

Không ngờ hai người này phát triển nhanh chóng tới vậy, nàng chỉ mới hơn một tháng không ở chung cùng bọn họ thôi mà... khẩu vị hai người kia nặng tới nỗi diễn thịt rồi.

Bất quá mệnh nữ chủ là hảo mệnh, chỉ cần là nam nhân của nàng ta thì không chỉ có dáng người tốt thôi đâu, thân thể cũng cao lớn mà làm việc kia cũng rất đỉnh cao , tùy tiện một lần hết một, hai, mấy giờ cũng không chỉ là nói suông.

Ý còn chưa hết, sau khi vào toilet, Tô Ngưng Mi liền trở về không gian ngủ. Hiện thời nàng đều là ngủ ở trong không gian, trong không gian linh khí dồi dào, vô cùng tốt đối với thân thể Tô Ngưng Mi.

Ngủ một giấc đến hừng đông, Tô Ngưng Mi mới trở về trong phòng.
Hiện tại mới là mùa thu, đã tới mức làm cho người ta không chịu nổi, Tô Ngưng Mi biết khi tận thế tiến đến, hai mùa phân cực bị biến đổi đặc biệt nghiêm trọng, mùa hạ độ ấm nóngđến dọa người, mùa đông có thể khiến người bị đông chết.

Bên trong mặc áo lông dê thật dày, bên ngoài mặc một kiện áo lông, hạ thân cũng võ trang nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh, Tô Ngưng Mi mới đi ra khỏi phòng.
Trình Dung, Trần Đức Thanh, Trình Văn Quân đã đang ăn cái gì đó, bất quá đều là một ít bánh mì, mì ăn liền cùng một chút đồ ăn linh tinh. Tô Ngưng Mi ăn cái bánh mì lại uống thêm chút nước, liền im lặng ngồi ở trên sofa chờ những người khác đến.
Nhưng chưa đợi được những người khác đến, lạinghe thấy ngoài cửa sổ bỗng nhiên truyền đến một thanh âm tinh khí mười phần: "Trần Đức Thanh, ba đã đến rồi, mau xuống dưới đón ba đi,nhanh nhanh, ai đã đem đại môn đều khóa chặt a...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.