Vật Trong Ao

Chương 40




Thiên cung, từng đám mây trắng, tiên nhạc văng vẳng.

Thỉnh thoảng có tiên hạc, tiên nữ, tiên nhân, tiên bảo, tiên bối... Bay qua trước mắt chúng yêu.

"Lý Tử... Chẳng lẽ chúng ta sẽ phải sống hết đời ở cái nơi trắng bềnh bệch này hay sao?" Cá Chuối rưng rưng nói.

"Hắc Tử, đừng sợ. Cho dù ở đâu, ta cũng sẽ bên cạnh ngươi!" Cá Chuối cũng rưng rưng nói.

"Lý Tử!" Cá Chuối cảm động không thôi.

"Hắc Tử!" Cá Chép cầm tay Cá Chuối, cũng cảm động.

"Lý Tử!"

"Hắc Tử!"

...

"Im miệng!" Giao long và Hắc Xà đồng thời hô.

Cá Chuối và Cá Chép vẻ mặt vô tội ôm chặt lấy nhau, nước mắt lưng tròng nhìn hai vị tiên.

"Phạm tội thật đáng sợ..." Con Cua ở bên cắn góc áo.

"Kiên nhẫn là đức tính tốt." Ếch vỗ vỗ đầu nó, an ủi.

"A a ~~ nói đến kiên nhẫn nhéo, ta đã từng..."

"Lão Niêm! Đừng có nói lạc đề!!!" Chúng yêu trăm miệng một lời.

= =#

Hắc Xà nhìn nhìn Cá Nheo, "Nhạc Tuyển... Ngươi..."

Cá Nheo thở dài, "Lau khô lệ, không muốn hỏi, tại vì sao*..."

= =|||

"Khụ khụ! Nghiêm túc, nghiêm túc nào!" Chim Nạn cau mày nhắc nhở.

"Rõ rồi!" Chúng yêu nghiêm túc nói.

Thế là, chúng yêu thống nhất một vẻ mặt nghiêm túc.

Chim Nhạn nhìn Giao Long, Ếch, Hắc Xà và Ly, than thở một câu, "Ta nói, các ngươi cũng đừng có không coi ai ra gì như vậy chứ. Dẫu có ô dù thì cũng nên khiêm tốn một chút chứ? "

"Ô dù?" Ly hiếu học mở miệng.

"Trẻ ngoan không cần biết." Chúng yêu trăm miệng một lời hồi đáp.

Ly vô tội nhìn sang Giao Long.

Giao Long khóe miệng co lại một chút, "...Trẻ ngoan không cần biết."

Ly mở to đôi mắt ngây ngô, hai hàng lông mày nhíu lại.

Hắc Xà sững sờ nhìn chúng nó, không thể tả nổi cảm giác của mình.

"Thấy thú vị sao?" Ếch cười hỏi.

Hắc Xà liếc mắt nhìn nó một cái, gật nhẹ đầu.

Ếch ngẩng đầu nhìn bốn phía, "Thiên cung... Vẫn nhàm chán như vậy..."

Chim Nhạn lập tức xông lên, che miệng Ếch, "Bà chị, ta đã nói mà, dẫu có ô dù cũng nên khiêm tốn một chút!"

"Nói đến ô dù nhéo, ta đã từng..."

"Lão Nheo! Đừng có nói lạc đề!!!"

= =#

"Nhạn đại ca... Không, Nhạn cảnh quan, mời ngài tiếp tục." Cá Chép nghiêm túc nói.

Chim Nhạn phi thường hài lòng nắm tay Cá Chép, "Tiểu huynh đệ, có tiền đồ!"

"Đúng, ta chính là một lương yêu tuân thủ kỷ pháp!" Cá Chép hồi đáp.

"Ta cũng vậy!" Cá Chuối hô lên.

"Còn có ta nữa!" Con Cua không cam lòng lạc hậu.

Ly vừa muốn hô theo, liền bị Giao Long giữ chặt."Ngươi không phải yêu, không cần loạn theo chúng nó!"

Ly chớp mắt mấy cái, gật đầu.

Ngay lúc đo, một tiếng kêu vang tận mây xanh, "Là các ngươi!!!"

Chúng yêu tiên vừa quay đầu lại, lúc này hô lên, "Hà Tử!!!"

Ly chạy đến đầu tiên, khóc như hoa lê đẫm mưa. "Hà Tử~~ "

Tôm Sông kinh ngạc nói: "Sao các ngươi lại ở chỗ này?"

"Hà Tử cô nương, để ta giải thích cho ~~" Chim Nhạn ngoan ngoãn tiến lên.

Tôm Sông một cước gạt ngã nó, hung hăng giẫm."Hừ!!! Đồ khốn Chim Nhạn! Ta còn tưởng ngươi tới tìm ta có việc gì! Thì ra là vớt ta lên trời! Uổng công ta coi ngươi là huynh đệ!!! Giẫm chết ngươi! Giẫm chết ngươi! Giẫm chết ngươi!!!"

= =|||

"Oán giận của phụ nữ rất là đáng sợ, mấy đứa nhớ kỹ." Cá Nheo xoay người, giáo dục đám tiểu yêu có liên can phía sau.

Thiên binh đứng một bên thấy thế, lập tức đi lên, kéo Tôm Sông ra.

"Buông ta ra!!! Dù sao cũng phạm luật trời rồi, đánh thêm tên cảnh sát cũng chẳng làm sao!!! " Tôm Sông phẫn nộ.

Chim Nhạn quỳ rạp trên mặt đất, trên lưng còn in dấu chân. Nó cố gắng đứng lên, rưng rưng, "... Từ xưa trung nghĩa khó vẹn toàn..."

"A a... Nói đến trung nghĩa nhéo, ta đã từng..."

"Lão Niêm! Đừng có nói lạc đề!!!"

= =#

"Lão Niêm nói lạc đề ba lần, có phải chứng minh là tâm tình đang rất tốt không?" Con Cua gãi đầu, hỏi.

"Chúc mừng ngươi! Đã ngộ đạo!" Cá Chuối và Cá Chép hô to.

Chim Nhạn khuôn mặt có chút vặn vẹo nhìn đám yêu tiên kia, run rẩy nói: "Nghiêm túc một chút, có được không?"

"Được!" Vẫn là câu trả lời như chém đinh chặt sắt.

"Hà Tử, bây giờ ngươi như thế nào?" Ly không bị quấy nhiễu, liền kéo tay Tôm Sông, nén lệ hỏi thăm.

Tôm Sông phẫn nộ, "Ta bị oan!!!Chuyện của Ký Kỳ rõ ràng không liên quan đến ta! Ta chỉ trùng hợp ở cùng chỗ với nó!! Hơn nữa cũng không phải ta muốn ở với nó! Ta bị Quý Du thu vào pháp bảo, đưa cho cái tên nhóc m Minh kia!!! Thật ghê tởm!!!"

"Oa, không phải bỏ trốn!!!" Cá Chép chấn kinh.

"Oa, là bị bắt cóc!!!" Cá Chuối cũng chấn kinh.

"Oa, là Quý Du đại sư làm!!!" Con Cua càng thêm chấn kinh.

"Sao lại như vậy..." Ly căm giận.

"Thời thế đổi thay, lòng người khác xưa..." Ếch tổng kết.

Cá Nheo cẩn thận dè dặt rúc vào một bên, giả vờ vô tội.

Tôm Sông không hề phát hiện, tiếp tục hô to, "Ta bị oan!!! Ta muốn kháng án!!!"

Chim Nhạn khôi phục một chút nguyên khí, tiến đến trước mặt Tôm Sông, đưa ra một quyển công văn, "Cái đó... Hà Tử cô nương, chuyện này chủ yếu là do nàng tự tiện xông vào phủ tướng quân... Cho nên..."

Tôm Sông càng thêm nổi giận, nó một cước gạt ngã Chim Nhạn, tiếp tục giẫm, "Ghê tởm, đó cũng là vì cái tên khốn m Minh!!! Làm gì mà bắt ta!!! Giẫm chết ngươi giẫm chết ngươi giẫm chết ngươi!!!"

= =|||

"Oán giận của phụ nữ thật hết sức đáng sợ..." Chúng tiểu yêu nhìn Cá Nheo, nghiêm túc nói.

"Hiểu là tốt rồi." Cá Nheo thở dài.

Ngay lúc cả đám yêu tiên tranh cãi ầm ĩ, trên bầu trời đột nhiên hiện ra quầng sáng bảy màu.

Xuất hiện, là hai con rồng có lớp vảy bảy màu.

"Ô ~~ náo nhiệt vậy ~~" một con trong đó mở miệng cười.

"Hồng SIR!" Chim Nhạn nhanh chóng từ mặt đất nhảy dựng lên, cúi chào.

Giao Long không khỏi cứng ngắc, "Hồng... Hồng SIR..."

"Ô ~ tiểu Giao ~" Hồng cười, chào hỏi.

"Không được gọi ta là tiểu Giao!!!" Giao Long lập tức gầm lên giận dữ.

"A a ~" Hồng cười cười, "Tá hình thuật của ngươi đúng thực là càng lúc càng lợi hại... Nhưng mà, cứ như vậy, chân khí sẽ hao tổn, chân thân sẽ chịu không đấy?"

Giao Long trầm mặc một chút, "Không sao, đằng nào cũng phạm luật trời rồi..."

Hồng tiếp tục cười, "Nghĩ thoáng thật."

Hồng nhìn chung quanh đám yêu tiên một chút, "Tất cả ở đây là phạm luật gì của trời vậy?"

"Báo cáo, SIR, là tự ý thả thiên mã, còn có cả dùng nước hành hung." Chim Nhạn nghiêm túc đáp.

Hồng gật gật đầu, "Vậy à... vụ án này để cho ta đi. Ta sẽ tra rõ ràng ~ "

"YES, SIR!" Chim Nhạn cúi chào, đáp.

Con rồng bảy màu khác mở miệng, "Hồng, chúng ta đi đi."

Hồng xoay người, "Cứ như vậy đi, ta đi trước ~ "

"GOOD BYE, SIR!" Chim Nhạn bảo trì nghiêm, nhìn chúng nó ly khai.

"Oa ~~ thực ngầu ~~" Cá Chép ao ước nói.

"Oa ~~ thực đẹp trai ~~" Cá Chuối cũng ước ao nói.

"Oa ~~ thực uy phong ~~" con cua càng thêm ao ước, "Bàng Bàng sau này cũng muốn làm quan ~~ "

"A a ~~ nói đến làm quan nhéo, ta đã từng..."

"Lão Niêm! Đừng có nói lạc đề!!!"

= =#

Chim Nhạn vuốt trán thở dài, "Ta đã nói... Dẫu có ô dù đi chăng nữa cũng nên khiêm tốn một chút mà..."

...

...

Vòm trời xanh thẳm, hai con rồng bảy màu bay xuyên qua tầng mây, trải ra cầu vồng diễm lệ.

"Ngươi lại ôm việc rồi." Nghê bất mãn nói.

"A a, có sao đâu ~ dù sao cũng nhàn rỗi ~" Hồng cười, nhìn cơn lũ rút lui khỏi trấn nhỏ, "... vậy, đi tìm vài người bạn đã..."

"Ai?"

"Vài người ~ "

"..."

Ngày hôm đó, trên bầu trời, cầu vồng xuất hiện rất lâu, cứ như vĩnh viễn không biến mất vậy...

...

* Bài hát Thủy Thủ của Trịnh Trí Hóa.