Vật Trong Ao

Chương 43



Tôm Sông rất phẫn nộ.

Dám chắc rằng trên đời này chẳng có con yêu tinh nào sau khi bị người ta nhốt vào pháp khí mà còn có thể cười nổi. Hơn nữa nó không chỉ bị nhốt mà còn bị thần tiên vu oan, rồi sau cùng là chẳng thể tìm được kẻ đầu sỏ....

Cá Chép và Cá Chuối nổi lên mặt nước.

"Nha, Hà Tử, ngươi trở về rồi ~~ tìm thấy Quý Du đại sư không?" Cá Chép hỏi.

Tôm Sông càng thêm phẫn nộ.

Cá Chép và Cá Chuối biết điều tránh đi.

Cá Chép nhìn thấy Hồ Ly và Thính Thông trên bờ, nhỏ giọng nói: "Thế nào?"

Thính Thông bất đắc dĩ nói: "Sư phụ ta không có ở đây..."

"Nhưng cũng đâu cần phải nổi nóng như vậy?" Cá Chuối nói rất khẽ, nhưng Tôm Sông vẫn nghe thấy.

Thế là, Tôm Sông vô cùng phẫn nộ.

Hồ Ly hoảng sợ dòm Tôm Sông, nói nhỏ: "Lúc Hà Tử đi tìm Quý Du, bị một nhân loại nhìn thấy. Người đó nói Hà Tử là một cô nương rất biết đạo lý, nên viết một bài thơ tặng Hà Tử... "

"Chuyện tốt nha!" Cá Chép và Cá Chuối trăm miệng một lời.

"Haizz!!!" Hồ Ly với Thính Thông đồng thời thở dài.

Hồ Ly lặng lẽ lấy ra một tờ giấy, đưa cho đám yêu tinh trong ao xem.

Con Cua chớp chớp mắt, lớn tiếng ngâm: "Gốc thông hỏi chú học trò, rằng thầy hái thuốc lò mò đi xa. Ở trong núi ấy đây mà, mây che mù mịt biết là nơi nao?" *

"Hay cho câu: Ở trong núi ấy đây mà, mây che mù mịt biết là nơi nao... Đúng là tuyệt đối..." Cá Chuối thở dài.

Tôm Sông nháy mắt phát điên.

"Chết tiệt!!! P thằng oắt con! Ỷ vào vài năm đạo hạnh cũng dám bình phẩm!!! Chết tiệt!!! Còn cái tên nhân loại kia!!! Đúng là đồ đầu heo!!! Lại còn dám làm thơ cười nhạo ta!!! Ta rủa hắn cả đời làm gì cũng thất bại, thi không đỗ nổi trạng nguyên, làm hòa thượng cũng không tu nổi!!! Cả đời không ngóc đầu lên được...." Tôm Sông gầm lên giận dữ.

= =|||

"Thật độc..." Cả người lẫn yêu trăm miệng một lời.

"Đúng rồi, Bạch Si đâu?" Hồ Ly nhìn vào ao, hỏi.

"Từ lúc về đến giờ vẫn ở ao bên cạnh ~" con Cua đáp.

"Oa ~~ chẳng lẽ Bạch Si với Giao Long ~~" Hồ Ly vẻ mặt ao ước, "Oa ~~ Trấn Thủy kiếm, xiềng xích, giới luật của trời, soái ca và mỹ nữ ~~ một kịch bản cảm động biết bao ~~ "

= =|||

"Mấy cái sau toàn tự nàng tưởng tượng ra thôi...." Thính Thông không khách khí hất cho nó gáo nước lạnh.

Hồ Ly ai oán, "Người ta tưởng tượng cũng không được sao..."

"..." Thính Thông nhìn nàng, im lặng.

Chúng yêu cũng nhìn bọn họ, im lặng.

Rất lâu, Con Cua nói nhỏ, "Bàng Bàng đói bụng."

Cá Chép và Cá Chuối cũng lập tức phụ hoạ, "Chúng ta cũng đói bụng!"

Thính Thông với Hồ Ly hết trầm mặc, "Chúng ta cũng thế..."

Tôm Sông vẫn đang phẫn nộ, không đếm xỉa tới chuyện đói bụng.

"Ai..." Con Cua nhìn lên trời, vô cùng hoài niệm, "Trước kia những lúc thế này m Minh ca ca sẽ mang đồ ăn ngon đến..."

Lời này vừa nói ra, Cá Chép liền lao nhanh đến che miệng Con Cua, cả đám người và yêu lập tức phòng thủ.

Nhưng đột nhiên Tôm Sông lại không phẫn nộ nữa, nó lẳng lặng nhìn mặt ao.

Trong một lúc xung quanh trở nên yên tĩnh.

Sau đó, Tôm Sông thở dài một tiếng.

"Hà Tử thở dài..." Cá Chép vừa run rẩy vừa nhỏ giọng nói.

"Ta... Ta cũng thấy..." Cá Chuối cũng run rẩy.

"Oa ~~ chẳng lẽ Hà Tử với m Minh ~~" Hồ Ly lại bắt đầu ao ước, "Oa ~~ thiên mã, pháp khí, chiến trường, soái ca và mỹ nữ ~~ một kịch bản cảm động biết bao ~~ "

= =|||

"Tại sao vẫn là soái ca với mỹ nữ..." Thính Thông vừa muốn phàn nàn, đã bị Tôm Sông phẫn nộ ngắt lời.

"Hồ Ly chết tiệt!!!" Tôm Sông túm chặt Hồ Ly, "Đừng tưởng biến thành người thì có thể tùy tiện nói lung tung! Bóp chết ngươi! Bóp chết ngươi!"

Hồ Ly nhịn đau rưng rưng nói, "55555... Người ta nói sai sao... Người ta đâu có nói gì..."

Thính Thông kéo Tôm Sông ra, đem Hồ Ly ôm trong ngực.

"Nàng chỉ tùy tiện nói thôi mà, ngươi đừng quá đáng thế." Thính Thông cau mày, nói rất nghiêm túc.

Hồ Ly núp trong lòng hắn, mím môi nhìn Tôm Sông.

Tôm Sông thu tay, nhìn bọn họ.

Biến thành người, mất đi pháp lực. Là chuyện nó ghét nhất... nhưng mà, ngay lúc này, nó lại bắt đầu hâm mộ. Cùng được làm người, thì ra hạnh phúc như vậy sao?

Đột nhiên nghĩ đến hắn... Thật ra từ bao giờ mình bắt đầu chấp nhận vậy? Mấy ngày bị nhốt trong pháp khí kia rất vui vẻ... thậm chí vui đến mức nó đã quên mất, quên mất mình là yêu tinh....

Nó đột nhiên rơi lệ.

Cả người lẫn yêu đều hoảng hốt.

"Hà Tử!" Cá Chuối khẩn trương nói, "Cát bay vào mắt ngươi sao?"

Cá Chép không chút do dự PIA bay nó.

"Hà Tử, không sao đâu!" Nó trượng nghĩa nói.

Con Cua nhìn Thính Thông, mở miệng: "Thính Thông ca ca, ngươi xem, ngươi làm Hà Tửkhóc rồi..."

Thính Thông đơ ra, "Ta... Ta?"

Hồ Ly gật đầu, "Ta cũng nhìn thấy, là ngươi làm Hà Tử khóc!"

Thính Thông khóe miệng co rúm lại, "Hà... Hà Tử... Thực xin lỗi, không phải ta có ý..."

Tôm Sông không nói gì, chỉ hiện nguyên hình, bò lên tảng đá bên bờ ao.

"Nguy rồi..." Cá Chép thở dài.

"Cái gì nguy rồi?" Con Cua hiếu kỳ.

Cá Chép liếc mắt nhìn nó một cái, "Trẻ ngoan không nên hỏi nhiều... Lão Niêm, mau ra đây nói lạc đề đi."

Chung quanh một mảnh yên tĩnh.

"Lão Nheo đi đến chỗ của Ếch còn chưa trở về..." Con cua đạo.

"Oa ~~ chẳng lẽ lão Nheo và Ếch ~~" Hồ Ly không sợ chết tiếp tục ao ước, "Oa ~~ nội đan tinh phách, giếng nước, bạn thân, soái ca và mỹ nữ ~~ một kịch bản cảm động biết bao ~~ "

= =|||

"Tại sao lần nào cũng là soái ca với mỹ nữ..." Thính Thông vuốt trán, nản.

"Bởi vì thích những thứ đẹp đẽ là bản tính của con người!" Cá Chép xông tới, nói, "Điều này đủ chứng tỏ, Hồ Ly bây giờ trăm phần trăm là con người!"

"Lý Tử, ngươi hiểu biết rộng thật!" Cá Chuối cảm động nói.

"Hê, đương nhiên!" Cá Chép đắc ý.

"Lý Tử!"

"Hắc Tử!"

"Lý Tử!"

...

Khi hai con cá còn đang ồn ào, trên bầu trời đột nhiên có quầng sáng hạ xuống.

Ánh sáng tan đi, Chim Nhạn xuất hiện ở bờ ao, cẩn thận nhìn xung quanh.

"Nhạn đại... Nhạn cảnh quan!" Cá Chép và Cá Chuối lập tức chào hỏi.

"Hảo." Chim Nhạn vẫn chăm chú nhìn, "Hà Tử cô nương không có đây à?"

"Ở đó!" Con Cua giơ càng, chỉ chỉ bên cạnh, "Cái đám âm u kia kìa..."

= =|||

Chim Nhạn nhìn Tôm Sông không có phản ứng, lấy thêm can đảm mở miệng.

"Ta... Ta tới là để tuyên bố kết quả phán quyết..."

Nó còn chưa dứt lời, Tôm Sông đã dùng vận tốc ánh sáng xông tới, trừng nó, "Nói nhanh!"

Chim Nhạn vừa run rẩy, vừa nói: "Vâng... Là thế này. Bởi vì chuyện Kỳ Ký hạ phàm, Tề Thiên Đại Thánh đã cảnh cáo xuống, cấp trên của ta không truy cứu nữa. Với lại, nó cũng trở thành vật cưỡi cho con cháu của tướng quân, bảo gia vệ quốc, cũng coi như là được mọi người ca tụng. Ưu khuyết cân bằng, vô tội được thả... Cho nên, cả nhà cũng không có việc gì ~ "

"Oa ~~" cả đám hoan hô.

"Ta đang hỏi phán quyết của ta!!!" Tôm Sông cả giận nói.

Chim Nhạn nhìn Tôm Sông, nghiêm túc nói, "Hà Tử cô nương càng không cần lo lắng! Mấy ngày trước, Quý Du đại sư đã đốt nhang cầu nguyện, dâng tấu lên Thiên đình, cấp trên đã xác định là nàng bị oan..."

"Ta đã sớm nói là bị oan mà!!!" Tôm Sông quát.

"Hà Tử cô nương, đừng nóng đừng nóng! Ta có đem khoản bồi thường đến cho nàng!" Chim Nhạn vui vẻ nói.

"Bồi thường?" Tôm Sông không hiểu.

"Đúng!" Chim Nhạn nói, "Phí thu nhập, phí đi lại, còn có phí gây tổn thất tinh thần... tất cả cộng lại, cấp trên quyết định..."

Cả đám hồi hộp.

"Quyết định cái gì?" Tôm Sông vội vã hỏi.

Chim Nhạn cười một cái, "Quyết định... Cho nàng làm người trước! Sao hả, nàng còn một trăm năm mới có thể tu thành người mà ~~ quá ổn ~~ "

Tôm Sông một cước gạt ngã nó, "Tên ngu này!!! Ai muốn làm người hả!!!"

"Hả?" Chim Nhạn ngây người, "Không phải nàng muốn làm người sao???"

"Cút!!! Ta muốn tu tiên! Tu tiên!!!" Tôm Sông vừa giẫm, vừa gầm lên giận dữ.

"Nhưng mà, Hà Tử cô nương... Khoản bồi thường, không đủ để làm tiên..." Chim Nhạn ủy khuất nói.

"Ta cóc quan tâm ——" Tôm Sông vừa định gia tăng bạo lực, bên tai đột nhiên vang lên một câu nói.

—— sai ở một trăm năm ——

Là sai ở một trăm năm... Bây giờ, một trăm năm này, lại được Thiên đình bồi thường sao...

Tôm Sông bình tĩnh lại, có chút thất thần.

Chim Nhạn né sang một bên, không hiểu.

"Thật ra, làm người có gì không tốt chứ ~~" Hồ Ly lấy can đảm, cười nói, "Làm người, không phải có thể đi ngắm biển sao?"

Tôm Sông hừ lạnh một cái, "Ngắm biển? Giấc mộng này ta đã buông tha rồi..."

"Hả?" Cả người lẫn yêu đều chấn kinh.

Tôm Sông nhìn lên bầu trời, hăng hái nói, "Ta muốn như Na Tra tam thái tử! Chinh phục biển khơi!"

"Hả?!" Cả người lẫn yêu càng thêm chấn kinh.

"Hừ hừ... Mục tiêu hiện tại của ta là trở thành: Vua hải tặc!!!" Tôm Sông siết chặt tay, hô lớn.

"Hả???!!!" Cả người lẫn yêu chấn kinh vô cùng.

"Được, ta đồng ý làm người, cứ như vậy đi." Tôm Sông vuốt vuốt tóc, bình tĩnh quyết định.

= =

"Quá tốt!" Chim Nhạn cảm động đến rơi nước mắt, "Như vậy ta có thể yên..."

"Cút!" Tôm Sông cả giận nói, "Chuyện ngươi thiếu ta còn chưa bồi thường đâu!"

Chim Nhạn lập tức đáp, "Nàng nói nàng cứ nói, Hà Tử cô nương nói, ta nhất định sẽ làm theo!"

"Cái tên kia là mệnh quan triều đình, trấn thủ biên ải, ta càng muốn quấy nhiễu hải vực, để xem hắn làm sao mà xử lý! Hắc hắc..." Tôm Sông cười gian, "Đi, tố cáo cho cái tên con trai của tướng quân kia là ta sẽ xưng bá bốn biển, hắn cứ tiếp tục ở Hoàng Hà mà ngắm cát đi!"

Chim Nhạn có chút không hiểu, "Ai cơ?"

Tôm Sông đem ánh mắt giết qua."Còn không đi!"

Chim Nhạn lập tức cất cánh, "Đi! Đi liền!"

Cả người lẫn yêu nhìn theo bóng Chim Nhạn rời đi, đồng thời thở dài một tiếng.

" Câu 'Hồng Nhạn truyền thư'... chính là để nói tình huống này sao?" Con Cua đột nhiên nói.

Cả người lẫn yêu đồng thời nhìn nó.

"Bàng Bàng... Ngươi đã hiểu ra..." Cá Chép thở dài.

"Ta cũng hiểu ra..." Cá Chuối cũng than.

Tôm Sông không thèm để ý bọn họ, cười tươi.

Một trăm năm? Chinh phục bốn biển, không cần đến ba năm! Hừ!

"Nhắc mới nhớ, chuyện của chúng ta thì như vậy, còn bên Ếch với Giao Long sẽ phán thế nào?" Con Cua lại mở miệng, hỏi.

= =

"Chuyện này... rất khó nói..."

...

* Bài thơ này của Giả Đảo

Thế mới biết Tôm Sông độc miệng.... oán giận của phụ nữ thật là đáng sợ...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.