Vật Trong Ao

Chương 44



Sáng sớm, trên bầu trời lóe sáng, xuất hiện cầu vồng.

Giao Long nhìn thấy một quầng ánh sáng bảy màu tràn xuống đáy ao, nhuốm màu cả làn nước.

"Chào ~" con rồng có bộ vảy bảy màu mở miệng, chào hỏi.

Giao Long gật gật đầu, "Chào."

Ly nghe thấy tiếng động, dụi mắt, "Hồng?"

Hồng đi đến, vỗ vỗ đầu Ly, "Tiểu Bạch Si, đã lâu không gặp."

Giao Long có chút bất mãn, "Có gì cần thì nói mau, đừng có động tay động chân!"

Hồng thu tay lại, "Ô ô ô ~ nói giọng gì thế ~ "

Giao Long không đáp.

Hồng thở dài, bơi đến bên cạnh Trấn Thủy kiếm, quát: "Giải!"

Xiềng xích rung lên rồi biến mất, Trấn Thủy kiếm cũng rơi xuống đám bùn dưới đáy ao.

Giao Long hoạt động gân cốt, mở miệng: "Là có phán quyết rồi?"

Hồng đưa ra một quyển công văn, nói: "Tuy rằng không phải tội lớn gì, nhưng vì đào thoát khỏi xiềng xích, vẫn bị phán giáng xuống phàm gian.... Ngươi trước kia cũng từng ở thiên cung, hẳn đã chuẩn bị trước rồi chứ?"

Giao Long cười cười, "Không hề gì."

Hồng có chút không hiểu. Trong ấn tượng của nó, Giao Long thân là thần tiên, có sự kiêu ngạo và tôn nghiêm không bao giờ mất. Mà bây giờ, dường như những điều đó không còn quan trọng nữa...

"Ta thì sao? Ta có thể hạ phàm không." Ly vội vàng nói.

Hồng không khỏi cười."Làm người là rất khổ cực, sẽ có sinh lão bệnh tử."

Ly ôm móng vuốt, "Không sao hết."

Nghe xong câu này, Hồng lắc đầu, trêu chọc mà nói: "Nguyện làm uyên ương không làm tiên..."

Giao Long lập tức nổi giận. Nó tiến lên, quát: "Đừng có nói lung tung! Ta bây giờ không còn bị trói vào Trấn Thủy kiếm nữa! Đừng trách ta không nể tình!"

Hồng đáng thương tội nghiệp trốn phía sau Ly, "Sợ quá..."

Ly nhìn tình huống hỗn loạn, ngây thơ mở miệng, "Ta nói sai gì sao?"

"Không..." Giao Long chán nản đáp.

"Tiểu bạch si a, các ngươi muốn cùng nhau hạ phàm sao?" Hồng xoay người, hỏi.

Ly không hề nghĩ ngợi lập tức gật đầu.

Hồng quay đầu nhìn Giao Long đang trầm mặc, cười lắc lắc đầu.

"Được rồi. Ngươi có công trị thuỷ, thiên đình vốn định thăng cho ngươi đi làm quan ở nơi khác, nhưng ta nghĩ ngươi cũng không muốn đi... Ngày mai là lúc hạ phàm, có điều gì còn chưa làm, thì mau thu xếp đi." Hồng thoải mái nói, rồi phóng người lên rời đi.

Giao Long ngửng đầu, nhìn ánh sáng bảy màu chói lóa kia biến mất, trong mắt nồng đậm ý cười.

"Ta muốn trở về ao của mình xem sao." Ly bơi đến bên nó, mở miệng.

"Ừ. Cùng nhau đi."

...

Đã bắt đầu vào đông, gió se se lạnh. Ly hóa thành hình người, chậm rãi đi trên đường, thi thoảng lại nhìn Giao Long ở phía trước một cái.

Nghe nói, xuống nhân gian làm người, sẽ mất hết ký ức hiện tại...

Nó dừng bước, nhìn Giao Long đang từ từ đi xa. Trong lòng đột nhiên có chút xót xa, có rất nhiều chuyện, nó không nhớ được. Nhưng mà, mọi thứ ở nơi này, nó không muốn quên. Từng câu nói, nó cũng muốn nhớ thật kỹ...

Nhận ra sự khác thường của Ly, Giao Long cũng đứng lại, mở miệng: "Sao vậy?"

Ly cười một cái, lắc đầu. Nó chạy đến, nắm lấy tay Giao Long.

"Cho dù thế nào, ta cũng sẽ tìm được ngươi! Lần này, ta sẽ rất nhanh!" Nó lớn tiếng hô.

Giao Long sửng sốt, mặt mày đỏ ửng.

"Có mỗi chuyện đó... cần gì phải nói to như vậy?" Nó thấp giọng nói.

Ly cười, "Ta học Hồ Ly mà, chuyện gì cũng phải nói thật to."

Giao Long bật cười, "Cái tốt không học, học toàn cái xấu."

Ly nắm chặt tay nó, ngây thơ cười.

"..." Giao Long nhìn nó, thật lâu, cười nói, "Ngươi không nhanh cũng không sao. Ta đi tìm ngươi là được..."

Trong một khắc Ly không hiểu lòng mình có gì đang rung động, nhưng, nguyên nhân mà Hồ Ly muốn làm người, cuối cùng nó cũng đã hiểu...

Giao Long kéo nó, tiếp tục đi về phía trước.

Ly đột nhiên hi vọng, đoạn đường này, vĩnh viễn không có đích...

...

...

Vừa mới đến ao, liền nghe thấy tiếng kêu thê lương.

"Ta không muốn ——" Cá Chép sợ hãi kêu.

"Ta cũng không muốn ——" Cá Chuối cũng sợ hãi kêu.

"Bàng Bàng không đồng ý ——" Con Cua cũng sợ hãi kêu.

"Dù sao ta cũng đi... chẳng sao cả..." Tôm Sông thu thập hành lý, nhẹ nhàng nói.

Ếch, Cá Nheo và Hắc Xà đứng trên bờ ao, phản ứng rất cổ quái.

Trước mặt chúng nó, chính là Nghê bảy màu.

Nghê có chút mất bình tĩnh, "Lắm lời! Pháp chỉ của Thiên Cung, há có thể để cho đám tiểu yêu các ngươi lỗ mãng!"

"Ủng hộ dân chủ, phản đối cường quyền!" Cá Chép và Cá Chuối hô lớn.

Nghê lúc này thật sự là nổi giận, "Các ngươi muốn ta cưỡng chế chấp hành hả!!!"

Chúng tiểu yêu lui đến góc ao, run lẩy bẩy.

"Sao thế?" Ly chạy đến, hỏi han.

Nghê liếc mắt nhìn nó một cái, mở miệng, "Pháp chỉ thiên cung, Nhạc Hãn phụng chỉ hạ phàm tróc nã tội phạm, nhưng không làm đúng trách nhiệm, làm ngập lụt thành trấn. Giáng hạ ba cấp, đến ao này làm thủy quan."

"À..." Ly gật gật đầu.

"Chúng ta không muốn!!! Thủy quan của chúng ta là Bạch Si!!!" Chúng tiểu yêu hô.

Hắc Xà nhíu mày, "Xí. Các ngươi không thích, ta cũng chẳng ham!"

"Đừng như vậy ~" Ly cười, "Mọi người là bạn tốt mà ~ "

"Chúng ta còn lâu mới làm bạn tốt của nó!" Chúng tiểu yêu trăm miệng một lời.

Nghê càng không giữ nổi bình tĩnh nữa, "Im lặng cho ta! Ai dám nói lung tung, ta sẽ bắt kẻ đó nhốt vào Lôi Phong tháp!"

= =|||

"Tại sao lại là Lôi Phong tháp?" Con Cua hiếu kỳ hỏi.

"Không thích hắc xà, thì bạch xà đã được chưa!" Nghê khẳng định nói.

= =|||

Cá Nheo thở dài, nói, "Mấy đứa trẻ này, pháp chỉ thiên cung không thể thay đổi. Mọi người chấp nhận đi. Tục ngữ cũng nói, chống lại ông trời, mai này than trách có ai nghe... "

"Ngươi là có ý đồ riêng, lời ngươi nói không tin được!" Cá Chép lập tức phản bác.

"Trời đất chứng giám, ta nào có?" Cá Nheo biện giải.

"Có, có, ai cũng biết ngươi với Hắc Xà là anh em tốt! Ngươi tất nhiên sẽ nói đỡ cho nó, giống như ta với Lý Tử ấy!" Cá Chuối bổ sung.

"Hắc Tử! Đừng đem mối quan hệ thần thánh thuần khiết của bọn mình đánh đồng với chúng nó! " Cá Chép lập tức nói.

"Đúng! Lý Tử, tình cảm của chúng ta không phải kẻ khác có thể so bì!" Cá Chuối phụ hoạ.

"Hắc Tử!"

"Lý Tử!"

"Hắc Tử!"

...

Cá Nheo ở trên bờ choáng váng, không biết nên chen vào thế nào...

"Ách... Nói đến tình cảm... Ta đã từng..." Rất lâu sau, nó mở miệng.

"Lão Niêm! Đừng có nói lạc đề!!!" Chúng yêu tiên trăm miệng một lời.

= =#

Ếch nhìn một đám loạn xị trước mặt, chán nản thở dài.

"Ta thì sao?" Nó mở miệng, hỏi Nghê.

Nghê nhìn công văn trong tay, "Có công trị thuỷ, không trách tội cũ."

"Ờ." Ếch cảm thấy có chút không vui.

"Còn nữa... Tề Thiên đại thánh giúp ngươi tranh thủ, ngươi sau này sẽ là bộ trưởng bộ giải trí văn hóa thiên cung. Hàng tháng đều được nhận miễn phí một cuốn Phong Cách Thiên Cung và một cuốn tạp chí Chân Dung người nổi tiếng." Nghê nhìn công văn nói thêm.

Ếch trong mắt bừng lên ánh sáng."Ôi trời ơi ~~ Đó chính là những cuốn xuất bản có giới hạn, chỉ có người trong ngành mới mua được nha ~~ Tề Thiên đại thánh SAMA, không uổng ta theo đuổi ngôi sao nhiều năm như vậy ~~ liệc có khả năng kiếm được cuốn Kim Thiền Tử - 'Phật pháp vô biên —— chuyện xưa không thể không kể của ta và Như Lai' không nhỉ?"

"Cái đó hả, đâu còn xuất bản nữa? Ta cũng kiếm không được!" Nghê hưng trí, nói.

"Thật sự rất khó kiếm được à?" Ếch gặp người cùng sở thích, lập tức bắt bọn.

"Đúng thế. Nghe nói bây giờ cũng chỉ có Quan m đại sĩ còn một vài bản, nhưng ngài ấy để trong bộ sưu tập, không chịu bán đâu!"

"Sao lại thế! Còn phiên bản D thì sao?"

"Ở chỗ Thiên Bồng Nguyên Soái có, nhưng mà, không có hình, xem không hay!"

"Ôi... Thế làm sao bây giờ?"

"Lên mạng tìm xem. Biết đâu lại có!"

Nghe đến đó, Con Cua hiếu học hỏi, "Lên mạng? Lên mạng là ở đâu?"

Cá Chép và Cá Chuối ngừng tâng bốc nhau, bơi qua.

"Haiz, Bàng Bàng, sao ngươi lại không biết cái đó?" Cá Chép thở dài, "Đó chính là nền công nghiệp mới, nghe nói là do Bàn Tơ Đại Tiên sáng lập! Bây giờ nó chính là kẻ giàu nhất trong tam giới, suốt ngày om xòm mấy vụ bê bối tình cảm! Ngay cả Tề Thiên Đại Thánh với Ngưu Ma Vương cũng bị kéo vào!" *

"Oa..."

"Thế làm sao có thể lên mạng được? " Con Cua hỏi.

"Tìm đến chỗ có mạng nhện đặc biệt của Bàn Tơ đại tiên, là có thể lên mạng. Trong hồ lớn có một cái đấy, giá cả hơi cao, một lần dùng một ngày đạo hạnh." Cá Chép nói.

"Oa..."

Ếch cười một cái, nói, "Cần gì phải đi hồ lớn, trong giếng của ta có sắn một cái kìa, chính là mạng lưới siêu tốc ~ "

"Hả?!" Chúng tiểu yêu kinh ngạc.

Cá Nheo thản nhiên nói, "Đó là đương nhiên, bằng không Ếch không ra khỏi giếng, làm sao có thể theo đuổi ngôi sao?"

"Đúng là công nghệ cao a..." Chúng tiểu yêu sợ hãi than.

Nghê đồng ý gật đầu, sau đó, lập tức phát hiện điều không đúng."Đám yêu tinh các ngươi, đừng có nói lạc đề! Cuối cùng là có lĩnh pháp chỉ hay không?!"

Chúng yêu chán nản.

"Ai... Yêu không đấu lại tiên, ta chấp nhận!" Cá Chép rưng rưng.

"Ta cũng chỉ có thể chấp nhận!" Cá Chuối cũng rưng rưng.

"Bàng Bàng sau này nhất định sẽ làm quan!" Con Cua bi phẫn.

"Sao cũng được, ta đã nói rồi..." Tôm Sông vẫn tiếp tục xếp hành lý.

"Cứ như vậy đi!" Nghê thu hồi công văn, "Hừ, hại ta bỏ mất nửa tập 'Một trái đào dẫn đến huyết án', đi!"

Nói xong, nó hóa thành một luồng ánh sáng bảy màu, tan biến ở chân trời.

"'Một trái đào dẫn đến huyết án'?" Con Cua gãi đầu.

"Vai chính là Tề Thiên đại thánh ~" Ếch cười nói, "May mắn ta xem trên mạng, nên không lo ~ "

= =

Con Cua đột nhiên nghĩ đến cái gì, liền hỏi "Hắc Xà đến làm thủy quan, thế Bạch Si tỷ tỷ phải làm sao?"

Ly đi đến bờ ao, ngồi xuống, "Ta chính là đến để nói với cả nhà, ta muốn đi làm người... "

"Hả?!" Chúng yêu kinh ngạc.

"Ngươi bị giáng xuống nhân gian?" Cá Chép hỏi.

"Không..." Ly vặn mấy ngón tay, "Ta đi cùng Giao Long..."

Chúng yêu im lặng.

"Nguyện làm uyên ương không làm tiên..."

Chúng yêu trăm miệng một lời kết luận, lập tức nhận được ánh mắt tràn ngập sát khí của Giao Long.

"Khi nào thì đi?" Cá Nheo mở miệng hỏi.

"Ngày mai." Ly ngồi đó đáp.

"Cũng là ngày mai ..." Cá Nheo có chút phiền muộn.

"Sao cơ?" Ly không hiểu.

Tôm Sông bò lên bờ, "Ngày mai ta cũng đi, đi làm người."

"Làm người nhiều thật." Ly gãi đầu, nói.

Cá Chép vỗ trán, "Ô hay! Các ngươi nói xem, dạo này dân số tăng vọt, có phải liên quan đến vụ này không?"

Cá Chuối giật mình hiểu ra, "Lý Tử, ngươi giải thích thực độc đáo! Khiến người ta tỉnh ngộ! Chúng ta sau này nhất định không thể làm người!"

"Không sai! Kiểm soát dân số, bắt đầu từ ngươi và ta!" Cá Chép nắm vây của Cá Chuối, nghiêm túc nói.

Tôm Sông khinh bỉ nhìn chúng nó, "Phì! Cá thực đần!"

"Oa —— kỳ thị chủng tộc ——" Cá Chép và Cá Chuối hô.

Ếch không thèm tranh cãi, mở miệng nói, "Nếu cùng là ngày mai, vậy hôm nay quậy tưng bừng đi ~ "

"Tán thành ~~" chúng yêu ủng hộ.

Ly nhìn Giao Long.

Giao Long cười, đột nhiên ấm áp không sao hiểu nổi. Đã không cần tư đấu để xua tan tịch mịch... Nơi này, khiến cho ngươi không có thời gian cảm thấy tịch mịch nữa, Sau này, cũng sẽ không còn tịch mịch nữa....

"Đi tìm Hồ Ly với Thính Thông đi!" Con Cua đề nghị.

"Đúng! Hồ Ly cũng đi làm người ~" Cá Chép ủng hộ.

"Làm thành một tổ ba kẻ cùng sở thích làm người ~~" Cá Chuối bổ sung.

"Cút! Đồ cá não tàn!" Tôm Sông lập tức động thủ.

"Oa —— kỳ thị chủng tộc —— "

"Các ngươi mới là đồ kỳ thị!"

...

Hắc Xà nhìn cảnh tượng trước mặt, thở dài.

"Cố lên đi, Nhạc Hãn ~" Ếch vỗ vỗ vai nó, cười nói, "Say này đây chính là ao của ngươi ~ "

"Đây là nhiệm vụ cấp S mà..." Hắc Xà thở dài.

Cá Nheo ngẩng đầu, cười nói, "A a ~~ nói đến nhiệm vụ cấp S, ta đã từng..."

"Lão Niêm! Không cần nói lạc đề!!!"

= =#

Cá Nheo cười cười. Xem ra, sau này thật sự không thể nói lạc đề....

* Tình tiết dựa theo phim Tây Du Ký của Châu Tinh Trì gồm 2 phần (Nguyệt Quang Bảo Hộp và Tiên Phục Kỳ Duyên). Trong phim này Châu Tinh Trì đóng vai Chí Tôn Bảo, thủ lĩnh của đám sơn tặc, trong lúc dùng Nguyệt Quang Bảo Hộp quay ngược thời gian cứu người yêu mình là Bạch Cốt Tinh (đệ tử của Bàn Tơ Đại Tiên) xảy ra sự cố bị kéo ngược về 500 năm trước, gặp được Tử Hà Tiên Tử (vốn là sợi tim đèn của phật tổ như lai) cũng chính là Bàn Tơ Đại Tiên. Ở đây Chí Tôn Bảo mới phát hiện mình đúng thực là Tôn Ngộ Không chuyển thế, đồng thời cũng nhận ra người mình thật sự yêu là Tử Hà Tiên Tử, sau đó Ngưu Ma Vương vì mê đắm sắc đẹp của Tử Hà Tiên Tử mà ép hôn nàng, cuối cùng xảy ra một hồi đại chiến..... Xác thực là một vụ bê bối to kinh khủng =))

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.