Về Đi Anh... Nơi Đây Em Vẫn Đợi!!!

Chương 14: Chọc giận đại ca



Lúc đàn em nói hắn còn tưởng bọn chúng trêu, đang định oánh cho mỗi đứa một trận. Bây giờ nhìn dáng vẻ nàng hớt ha hớt hải, vừa dạy vừa quay đầu, sợ sệt nhìn đằng sau, hắn mới hiểu rõ, thế nào là đau …

Mấy hôm nay, nàng ngoan ngoãn nghe lời, hắn tuy có không thích nàng sợ hắn, nhưng vẫn nghĩ không sao…miễn là nàng bên hắn…Giờ mới biết, trong lòng nàng, chưa bao giờ khuất phục, chỉ là nhẫn nhịn đợi thời cơ…vậy là nàng cũng coi hắn như bao kẻ bắt cóc, hành hạ nàng trong quá khứ???

Hắn đối với nàng, có gì là không tốt?

Cuộc sống hắn cho nàng – ắt hẳn phải sung sướng gấp vạn phần cái cuộc sống trước kia của nàng…

Vậy tại sao?

Tại sao?

Nàng tìm cách bỏ chạy…

Nàng ghét hắn – ghét tới vậy ư???

Hắn phải làm gì? Thả nàng…rồi tìm cách chinh phục nàng lại từ đầu?

Nói thì dễ, làm thì không phải vậy…

Một là – hắn sợ nếu thả, sự thật là xểnh một giây thôi…rồi để tìm thấy nàng, rất mất công, nàng của hắn, chẳng giỏi cái gì…nhưng trốn rất giỏi…Tất nhiên hắn không tự ti tới mức hắn không thể tìm ra nàng…nhưng cái cảm giác, không biết nàng ở đâu, khiến hắn bực bội…

Hai là – hắn không kiên nhẫn được tới thế, với thái độ của nàng hiện tại…bao giờ cho nàng chấp nhận hắn…có thể là không bao giờ…

Ba là – cảm giác hàng ngày có nàng, đã thành thân thuộc, hắn không thể thích nghi nổi cái cuộc sống một mình nữa…

Và cuối cùng…hắn thực sự sợ, khi hắn không bên nàng, nàng gặp gỡ, trao trái tim cho người khác…vậy thì sau đó, hắn có chinh phục cũng ích gì??? Cho nên, trước khi hắn chiếm được nàng, tốt nhất, vẫn giam nàng bên mình…để nàng không có cơ hội yêu ai cả…

-”Cô em, định chạy đi đâu…”

-”Tôi…tôi chẳng chạy đi đâu cả…”

-”Bắt lại…cho nó một bài học cho tao…”

Hắn ngồi trong xe, yên lặng theo dõi bọn đàn em…lúc gọi điện, bọn chúng hỏi hắn, có phải đối xử gì đặc biệt với nàng…hắn không nói gì, bọn chúng hiểu như luật thường mà xử, với những người chạy trốn…

Với nàng, hắn không lỡ ra tay, vậy để bọn nó cho nàng một bài học…để nàng đừng bao giờ nghĩ lại những chuyện ngốc nghếch đó nữa…

Hắn tưởng hắn sẽ hả giận…đời thật trớ trêu…khi thằng Cẩm vừa giơ tay lên định đánh, lòng hắn lại xót xa…nhanh chóng bước ra khỏi xe.

-”Anh ạ!”

Hắn khẽ dơ tay ra hiệu, bọn nó biết đường, lặng lẽ lui…còn nàng, người vẫn run cầm cập…Hắn thản nhiên nhìn nàng.

Trong lòng nàng nghĩ đợt này chết chắc, nàng thừa hiểu, cái giá phải trả của những cuộc chạy trốn không thành…

Nàng lấm lét nhìn trộm khuôn mặt hắn…Ánh mắt rất buồn, cả vài phần tức giận…nàng không dám cất lời nói gì cả, nàng đã tính, nhưng nói gì, giờ này cũng thiệt thòi…nàng đợi sự trừng phạt của hắn.

Trước kia là một Việt thân thiện, sau dần là Việt đáng sợ…nhưng hôm nay mới lần đầu tiên chứng kiến Việt lãnh đạm…thái độ thờ ơ, dưng dửng, hắn vác nàng lên xe, không nói một lời, cả đoạn đường, nàng luôn cẩn thận chú ý dò xét nét mặt.

Về tới nhà, dáng vẻ nhỏ bé gầy gò ấy vẫn đi theo hắn.

Hắn vào bếp, mở tủ lạnh, nàng biết điều, lấy nước cho hắn.

Hắn mệt mỏi dựa vào ghế salon ở phòng khách, nàng nhẹ nhàng đấm bóp vai…đầu óc nàng luôn ở trạng thái căng thẳng nhất, phải thôi, trước kia từng bị hành hạ đánh đập, tra tấn các kiểu, nàng trải qua hết, thực sự là nàng rất sợ…khốn khéo nhất thời điểm này, chính là nịnh nọt khiến hắn nguôi giận…

Thái độ chăm sóc của nàng, càng khiến hắn khó chịu…Cái hắn muốn, là nàng gần gũi thực sự…chứ không phải hôm nay ngoan ngoãn, ngày mai tìm đường chạy…

Hắn bực dọc vào phòng ngủ, nàng lẽo đéo đi theo, tới lúc này thì hắn không thể chịu được, cơn điên trong lòng hắn không thể kìm chế lâu hơn.

Hắn không biết nên làm gì với nàng, thường ngày quản người, làm sai, hắn chỉ có một phản ứng duy nhất, là đập, đánh, tới khi nào hả giận…nhưng nhìn cái dáng người gầy tong teo, hắn không nỡ…

Hắn với tay, siết chặt nàng…hôm nay nàng mặc áo sơ mi trắng…

Hắn khẽ đẩy cổ áo, để lộ vai trần nõn nà. Nàng run, hắn biết vậy, còn không biết trong cái đầu nhỏ bé này toan tính cái gì??? Hắn mặc kệ, dồn toàn bộ ức hận dồn lên bờ vai mảnh mai…hắn cắn, bằng cả tình yêu và tức giận, tới khi hắn đủ tỉnh táo, thì chỗ đó đã rớm máu…

Dù đau tới tái mặt, nàng cũng không hề khóc, nàng tự vạch cổ áo, nói với hắn:

-”Tâm trạng đã khá lên chưa…Còn bên này nữa, đại ca có muốn xả hận tiếp không?”

-”EM CÚT RA NGOÀI…”

Nàng lặng lẽ rời đi, hắn tự nhốt mình trong phòng rất lâu…lần này chỉ có vậy thôi sao? Nàng đã tự tưởng tượng những hình phạt rất hà khắc dành cho mình, nhưng, chỉ có vết cắn này sao? Chẳng phải lần này là lần nàng được khoan hồng nhất hay sao?

Nhiều chuyện, gương mặt, ánh mắt hắn…khiến nàng suy nghĩ…cũng cảm thấy hắn rất lợi hại, nàng tính, bây giờ không phải thời cơ, có lẽ đợi một thời gian nữa hãng trốn, tạm thời hắn không làm gì quá đáng cả, nàng ở lại, cũng có lợi, dù sao nàng cũng muốn nốt khóa học làm bánh.

Hắn ở trong phòng rất lâu, tối cũng không xuống.

Nàng ở tầng dưới, ăn tạm bát cơm nguội, xem mấy chương trình linh tinh, nhưng chẳng vào đầu, mắt luôn hướng lên phía tầng trên…Mọi khi những việc này luôn làm với hắn…hôm nay cảm thấy, hơi lẻ loi…

Nàng đi tắm, ngâm mình rất lâu, hắn mua cho nàng đủ loại nước hoa, tinh dầu cao cấp, trước kia nàng chưa từng thấy…

Nhẹ nhàng bước ra, đoán hắn phải xuống dưới nhà rồi…vậy mà không hề thấy???

Hắn làm gì trong đó?

Tại sao nàng thấy bất an?

Tại sao lo lắng?

Kệ hắn, hắn chết đi…thì nàng được tự do…

Nhưng con người, luôn có những lúc không làm theo những gì bộ não mách bảo…sốt ruột, nàng đành mò mẫm lên gác…cửa phòng không hề khóa, nàng rón rén đi vào…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.