Về Đi Anh... Nơi Đây Em Vẫn Đợi!!!

Chương 28: Ba của con…ba đang ở nơi đâu ?



Không biết là tiệc mừng cháu bé ra đời hay là người lớn nhân cơ hội ăn chơi nữa??? Đã là bữa cơm thứ ba rồi mà khách khứa ra vào không ngớt…Tất nhiên người cùng nhà thì luôn ngồi cùng mâm…

-”Mâm này thì ai cũng quen thân rồi, chỉ có mỗi một người…Trâm Anh giới thiệu đi chứ nhỉ?”

-”Anh Minh, trí nhớ anh kém quá…”

-”Trí nhớ anh không kém…”.

Anh nháy mắt cô em gái, Trâm Anh hiểu ý, lòng muốn được như anh hiểu nhầm lắm, cơ mà khổ nỗi, cô không muốn trong mắt Việt, mình là người vô lí:

-”Chỉ là bạn em thôi…”

-”À thế à…”

Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của nó, Minh cũng không hỏi gì thêm, sau khi nâng ly, cảm ơn mọi người nể mặt tới mừng con trai, anh quay sang hỏi thăm cô bạn thân nhất của vợ mình:

-”Thế nào em, mọi chuyện trong Nam ổn chứ…”

-”Vâng, công việc mọi thứ đều tốt…”

-”Đã bắt cóc được anh nào chưa?”

Uyên nghe vậy liền cướp lời bạn, khoe với chồng:

-”Ngay chiếc bàn này này có người thích nàng ý say đắm…mà nàng còn ngây ngô lắm….”

Một câu nói mà khiến cả hai người giật mình…

-”Mày nói linh tinh gì vậy?”

Lan xấu hổ, tự dưng mọi người cùng nhìn vào mình…

Trâm Anh biết thừa ý chị dâu, được thể khiêu khích:

-”Chưa chắc đã phải do Lan ngây ngô, mà do anh trai…đần đần không biết tán gái…”

Làn này là Lân, tai mặt đỏ bừng…con bé này…anh trai nó còn chưa có cơ hội tỏ tình mà nó đã loa loa ra như thế…

-”Nào, mọi người ăn nào…”

Anh nhanh nhẹn chữa ngượng bằng cách gắp cho mỗi người một miếng nem hải sản…

Sự đời đâu có dễ như thế…cả bữa ăn, Lân Lan luôn bị trêu, gán ghép…Uyên Minh thì tỏ ra khá phấn khích…không phấn khích sao được, nhất là với Uyên, người bạn thân nhất rất có khả năng sẽ thành người một nhà, theo đúng nghĩa đen…

Xuyên suốt…chỉ có một người không nói lời nào…ánh mắt hắn luôn dừng ở nàng…nàng vui chứ? Được công tử của gia đình danh gia vọng tộc để mắt tới…anh chị em thì ủng hộ nhiệt tình…xem ra con đường làm dâu nhà giàu trải sẵn hoa hồng??? Có cô gái nào là không hạnh phúc???

**********************

Lân dẫn nàng đi dạo loanh quanh, phải nói nhà anh rất đẹp, không kém gì nhà nàng đang ở…Họ dừng lại bên chiếc hồ …anh nói đầy ẩn ý:

-”Mấy con cá này, có đôi có cặp…thật thích…”

-”Vâng…”

-”Lúc nãy mọi người…”

Nàng tinh ý, thẳng thắn đáp:

-”Em biết mọi người trêu mà, anh không cần phải thấy khó xử đâu…”

Chợt, anh mạnh dạn cầm tay nàng:

-”Nếu đó không phải là trêu…em thấy sao…”

-”???”

-”Thực ra từ lần đầu gặp em ở lễ cưới, anh đã có cảm giác rất lạ…từ hôm vào Nam về tới giờ…anh không lúc nào là không nhớ tới em, tưởng em chặn số, anh đã rất buồn…”

-”Em…”

-”Anh biết, mình quen nhau chưa lâu, nói ra thì thực sự có phần đường đột…nhưng mình có thể tìm hiểu nhau…được không em?”

Ánh mắt anh đầy mong chờ….

-”Em…em…”

Nàng rất bối rối, Lân cố để ý, gương mặt người con gái này không có chút biểu hiện vui mừng hay phấn khởi nào cả….thực sự anh sợ, sợ bị từ chối, liền cướp lời:

-”Đừng! Em đừng nói gì cả…hãy suy nghĩ về nó nhé, một tuần, một tháng…hay hai tháng…lúc nào nghĩ kĩ hãng cho anh câu trả lời…”

Đối với nàng, sự việc này có chút bất ngờ.

-”Cậu Lân, cậu Minh gọi cậu…”

-”Tôi biết rồi…”

Lân còn do dự, nhưng Lan đã nhanh quyết định thay anh:

-”Anh đi trước đi, em muốn ở lại ngắm cảnh một tý…”

-”Ừ…”

Thở dài nhìn đàn cá…lòng nàng có phần trĩu nặng…ước chi vừa nãy là Vịt thì tốt biết mấy…đó là em chồng của Uyên, nàng giờ phải nghĩ cách từ chối thật khéo…

Còn đang ngẩn ngơ thì một bóng người đã tiến đến…một mùi hương rất quen thuộc:

-”Vịt…”

-”Em còn nhớ, em từng thua cá cược…”

-”Nhớ..”

-”Và em phải làm một việc theo ý tôi, bây giờ là lúc…”

-”Việc gì?”

Hắn nhìn nàng đầy ẩn ý, bàn tay đỡ sau gáy, khóe môi nhanh chóng hành động…Hắn hôn nàng, một nụ hôn đầy mạnh mẽ…chất chứa cả khát khao lẫn ghen tuông…

Nàng biết, đây đơn giản chỉ là trả nợ một lần thua cược, nàng cũng biết hắn có ý đồ gì đó…nhưng nàng không thể kháng cự…

Người nàng như bị rút toàn bộ sức lực, mềm nhũn dựa nơi hắn, họ trao nhau nụ hôn nóng bỏng, ngọt ngào…Dường như hắn muốn cắn nát đôi môi bé nhỏ…

Khát vọng khiến hắn trở nên tham lam không có điểm dừng…sau một hồi lâu dây dưa, hắn mới chịu buông…

Không khí giữa hai người ngượng ngập vô cùng, nàng lên tiếng cố xóa tan nó:

-”Hết nợ nhé…”

Hắn đau lòng…Với nàng, thứ ngọt ngào thuần khiết kia…chỉ là một món nợ nàng trả hắn…không hề có xúc cảm???

Hắn bực mình bỏ đi…nàng ngồi lại, hôm nay không hiểu là ngày gì nữa, Trâm Anh từ xa đi tới, giọng bực mình:

-”Tao không ngở mày là loại vậy…”

-”???”

-”Đừng giả đò nữa, tao trông thấy hết rồi…cả anh Việt và anh Lân, đều bị mày vờn…”

-”Này, nói cho tử tế…”

Cơn giận của Trâm Anh, không chỉ vì việc phát hiện cô gái trong lòng Việt là một đứa kém hơn cả bình thường…mà còn là những đè nén từ khi biết thân thế của mình…tất cả dồn hết lên cái tát trời giáng dành cho Lan…

Nể mặt bạn mình còn làm dâu nhà nó, Lan thẳng thắn:

-”Có gì từ từ nói, động chân động tay là không hay…”

-”Tao không có gì để nói với mày cả…loại gái trơ trẽn…loại điếm…”

Trâm Anh dơ tay…Bốp…Một phát nữa…

-”Loại không cha không mẹ…đầu đường xó chợ…bẩn thỉu…”

Điên…phải nói bây giờ thì không cần biết người trước mặt là con nhà ai, liên quan tới ai…ngay lúc cô ta vung tay ra nàng đã kịp giữ lại, sau đó cũng đáp trả cô ta một cái…

Trâm Anh trước giờ được cưng như trứng nước, tất nhiên gặp chuyện vừa rồi, trong lòng không tránh khỏi uất hận…

-”Sao? Chị là nể em còn là em chồng của bạn thân nhất của chị nhé…nếu không…hôm nay em không xong rồi…”

Không ngờ Lan lại mạnh mẽ tới thế, khác hẳn bà chị dâu nhu mì của mình, cô cứng họng…trở nên yếu thế…may thay, liếc thấy ba từ xa, nhếch mép cười rồi nói thầm với Lan:

-”Con điếm…cha mẹ mày đều là chó nên đẻ ra loại như mày…”

-”Cô…”

-”Sao…cả họ tộc nhà mày đều là loại không ra gì…tao đố…mày là cái con bán l…cho thiên hạ, lợi dụng trai…? Dám nữa không, tao thách…”

-”Im miệng!”

BỐP…

Tiếc là nàng rơi vào bẫy quỷ! Đứa con gái đang láo toét tự dưng hiền lành, khóc lóc:

-”Em xin chị, có gì từ từ nói…em xin lỗi, là em sai…”

Ba cô bé đi tới, bộ mặt tức giận hầm hầm…chỉ thẳng vào Lan:

-”Này cô, có gì thì những người văn hóa với nhau đừng động chân động tay…”

-”Bác nên hỏi con gái bác trước…”

-”Ba, là con sai, ba ạ, con khiến chị tức giận…ba đừng đổ lỗi cho chị…”

-”Nó bị đánh nó còn xin lỗi cô, còn cô…tôi nghĩ cô nên xin lỗi con gái tôi…ngay lập tức…nếu không?”

-”Nếu không thì sao?”

Dưới sự đe dọa của ông, cô gái vẫn điềm tĩnh, đôi mắt mở to không có gì là sợ hãi…

-”Cô quả thật…không biết phải trái…”

-”Ba, thôi mà, mình vào nhà đi…đừng làm to chuyện…”

Trâm Anh khẽ thơm lên cổ ba, ông Đức cười hiền từ…Vừa đi, cô vừa ngước nhìn ba…

-”Ba, cõng con…”

-”Được, con gái rượu…lên đây…”

Sống mũi cô thấy cay…ba là tuyệt nhất…Trâm Anh thương ba nhất trên đời…nhưng …nếu ba biết…ba biết cô không là con gái ba…thì sẽ ra sao…

-”Ba à?”

-”Sao tiểu công chúa?”

-”Ba sẽ luôn làm ba của con chứ?”

-”Hỏi hâm, ba không là ba của con thì ai là ba của con?”

-”Ba thương con nhất không?”

-”Biết rồi còn hỏi?”

-”Ba sẽ thương con mãi mãi chứ…”

-”Mãi mãi…”

-”Thật nhé!”

-”Thật!”

-”Ba thề đi…”

-”Ba thề…”

Một cảm giác bình an lan tỏa…cô ngủ trên lưng ba…giống như con mèo lười…lưng ba, thật rộng lớn, thật vững chãi…

Xa xa, có một người con gái chứng kiến cảnh tượng ấy…quả là cảm động tới lòng người…một giọt lệt khẽ lăn dài…Ba? Ba của con…thực sự ba đang ở đâu? Ba có còn trên thế gian này không? Nếu có, ba sẽ thương con như ông ấy thương con gái chứ????Ba à…con nhớ ba lắm…cả mẹ nữa…hai người có nhớ con không??? Hai người là lạc mất con, hay là không cần con nữa…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.