Về Đi Anh... Nơi Đây Em Vẫn Đợi!!!

Chương 31: Một ngày cả chúng tôi



Buổi sáng, lúc tôi thức giấc, đã không thấy anh bên cạnh…tôi cảm thấy hơi trống trải, nhẹ bước xuống nhà.

Mùi thức ăn thơm tới nhức mũi, tôi đứng dựa vào một góc bếp, chăm chú ngắm anh…quả thật, người tôi yêu, rất là đẹp trai…kiểu này có khi tôi phải nghiên cứu các phương pháp làm đẹp gấp…không có ngày mất như chơi!!!

Anh nhìn thấy tôi, người vẫn còn mặc tạp dề, tay cầm chảo, anh đảo qua, trao tôi nụ hôn phớt, chỉ vài giây thôi, mà tôi cảm giác cả thế gian như đang dừng lại!

Tôi vào nhà tắm.

Lúc ra, đã thấy bàn ăn bày biện đủ món. Thực ra trước kia, chúng tôi đều rất lơ là, nhưng không hiểu sao, từ khi quen nhau, bữa sáng lại trở thành bữa chính.

Tôi kéo ghế ngồi, tay nhón miếng khoai tây chiên, giòn và thơm quá. Anh nhìn tôi, lườm:

-”Không phải thế này…”

-”Sao? Ăn vụng một chút cũng không được à?”

-”Không phải cái đó…”

Anh nói dứt khoát, sau đó kéo tôi về phía mình, về sau mỗi bữa ăn đều là như thế, nhà thì nội thất đầy đủ, nhưng người đàn ông này, tự định ra điều luật, chúng tôi chỉ được sử dụng một chiếc ghế!

Anh bảo, đấy là việc anh đã muốn được làm, từ rất lâu rồi…Tôi tất nhiên bị câu nói đó làm cho cảm động!

Tôi ngồi trong lòng, anh thì một tay ôm tôi, một tay gắp thức ăn…

-”Vịt…”

-”Hử?”

-”Như thế không thấy khó chịu à?”

-”Em khó chịu?”

Tôi được dùng cả hai tay nên chẳng có gì là không thoải mái cả…

-”Không…anh ý…có nhìn rõ thức ăn không?”

-”Sao? Lo cho anh à?”

Tôi ngượng…dù sao cũng mới công khai yêu nhau, chưa đầy 24 giờ đồng hồ…vâng, mới chỉ thế thôi…tại sao có thể tình cảm được như vậy cơ chứ???

Tôi gắp một miếng bò, đút cho anh, Vịt rất ngoan, cái gì tôi đút, anh đều mở mồm rất to, sau đó ăn một cách ngon lành!

Việc dọn dẹp nhà cửa hay rửa bát chén không có gì thay đổi so với trước kia, anh không phải mẫu đàn ông gia trưởng, tôi cũng không ngại mấy việc đấy, cho nên là, ai làm cũng được…

Ăn xong, anh vẫn đưa tôi đi học như thường lệ.

Có phải là tôi quá quyến rũ hay chăng? Người đàn ông này ngay cả lúc lái xe cũng phải nắm tay mình, rất chặt. Mỗi lần vào lớp, tôi đều cảm nhận được sự chần chừ của anh, khi thì một nụ hôn nồng thắm, lúc thì cắn nhẹ vào tai, mân mê đôi bàn tay- vâng, cứ như sắp chia xa cả thế kỉ ý…thành ra tôi cứ ra khỏi nhà sớm, nhưng lại luôn là người đi học muộn…

Lúc trong xe, anh là người lưu luyến, ra khỏi xe, anh thường bye bye tới mấy lần, tôi vui và thản nhiên…nhưng khi chiếc gương ở cửa xe dần kéo lên, tôi cũng thấy hơi hụt hẫng…nhìn bóng mình phản chiếu trên gương, nhìn chiếc xe đi dần…tự nhiên tôi cảm thấy, mình không phải quyến rũ…mà là mình trúng số!!!

Ra khỏi lớp, luôn thấy anh chờ sẵn…tôi cũng cảm giác mình trẻ con đi rất nhiều, thấy gương mặt anh là tim lại rộn ràng, kể lể đủ thứ chuyện, anh đều lắng nghe rất chăm chú, thi thoảng anh cũng kể vài việc làm ăn, tôi có nghe, nhưng căn bản chắc do ngu dốt, cũng không hiểu lắm…

Một ngày, đang trong giờ học, tự dưng tôi cảm thấy có một mùi hương rất quen, chẳng nhẽ tôi bị tẩu hỏa nhập ma rồi hay sao??? Bị anh làm cho lú lẫn, lúc nào cũng có thể nhớ tới…

-”Khá lắm!”

Tôi chết sững.

-”Vịt??? Làm gì ở đây???”

-”Làm gì nữa, tất nhiên là tới học làm bánh rồi!!!”

Đất trời, lớp học của tôi, diễn ra mấy tháng, cũng còn có vài buổi nữa là kết thúc, bạn học nào giờ cũng cao thủ rồi…nhìn bộ dạng anh, cầm chiếc bát bột mì trộn lên trộn xuống, tôi không nhịn được cười…chẳng hiểu sao cô giáo lại cho ông tướng này vào học nữa…

Tôi bất đắc dĩ giúp đỡ bạn Vịt, nói cho bạn biết quy trình làm gato cơ bản, nói chung là bạn cũng khá thông minh, hôm đó nướng được chiếc bánh, bạn nhờ tôi bắt kem, sau đó gọi đàn em mang tới đại bản doanh chung cho mấy đứa, dặn dò phải nói bánh anh cả đích thân làm…bạn có vẻ tự hào lắm…

Trên đường về, bạn ngân nga huýt sao, sau đó gọi tôi:

-”Ngan…”

-”Hử, Vịt có việc gì gọi?”

-”Nói cho Ngan biết một bí mật nhé…”

-”Ừ, bí mật gì???”

-”Nhưng Ngan đừng nói cho ai…”

-”Vâng, thề…”

-”Hôm nay anh tới thực chất không phải để học đâu…mà là nhớ con Ngan già của anh quá…”

Tôi bật cười, bí mật to lớn khủng khiếp quá…

-”Được, em sẽ giữ kín…có ai dí dao vào cổ em cũng không tiết lộ!”

Anh cũng cười…

Cuộc sống, thật bình dị!!!

Sau bữa cơm chiều, chúng tôi thường cùng nhau xem tivi, tôi thích xem phim, nhất là phim cổ trang Trung Quốc, cứ phim nào có vua đẹp trai, hoàng hậu, phi tần tranh đấu là tôi phát cuồng…

Anh trước đây ghét, nhưng vẫn xem với tôi, thực ra anh đã cùng tôi xem từ khi chúng tôi còn chưa chính thức…chỉ có điều, từ ngày nhận lời yêu, tư thế xem phim của chúng tôi hơi khác…Là anh ngồi, còn tôi thì gối đầu trong lòng anh, nằm thượt trên tràng kỉ…đó là tư thế xem phim tôi rất ưa thích…

Có lần tôi chỉ bâng quơ nói thôi, là sao anh giàu thế mà phòng khách lại bày tràng kỉ, sao không dùng sofa như các nhà khác, có phải êm ái lịch sự không…anh ậm ừ…tôi tưởng anh không để ý, ai dè hôm sau, anh đổi thành sofa thật…

Cũng do tình cờ, tên Cẩm nói cho tôi biết, bộ tràng kỉ này là làm từ loại gỗ rất quý, anh cực thích…phải đấu giá hết kha khá mới giành được về…vì tôi mà…

Tôi cảm động! Bảo với anh, ngồi tràng kỉ quen, giờ lại ghét sofa rồi, bộ tràng kỉ lại trở về phòng khách của chúng tôi, ánh mắt anh có phần vui vẻ, tôi cũng vui lây!

Sau đó tầm 10h thì chúng tôi đi ngủ, tất nhiên tôi cảm nhận được sự khát khao từ đôi mắt anh, nhưng quả thật tôi vẫn chưa sẵn sàng…anh tuyệt nhiên không đòi hỏi, chỉ đùa, chúng tôi sống và sinh hoạt như vợ chồng già sáu mươi vậy…tôi thấy cũng đúng…

Chúng tôi thường nói chuyện rất nhiều, nên tầm 1 giờ sáng mới đi ngủ…

-”Lan…”

-”Sao anh?”

Tôi rúc trong lòng anh, lười lười trả lời…

-”Ngày xưa ý, em bảo em thích tên Lân là sao?”

-”Ừ, thì thích…”

-”Thật không?”

Định trêu thêm nhưng giọng anh có phần tự ái, buồn buồn…tôi vội vàng nịnh nọt:

-”Đùa đấy, ai mà thích, người ta từ lâu trong lòng chỉ có anh thôi…”

Mặt anh không giấu nổi nét rạng rỡ, sau đó thì cười tủm mãi không thôi…tên ranh ma đó còn nhân cơ hội cắn một phát vào tai tôi, ra điều ba hoa:

-”Thưởng cho em đấy…hehe…”

***

-”Lan…”

-”Gì …”

-”Thế còn chuyện hồi anh bị thương ý…em nhớ không…”

-”Ừ, sao?”

-”Xong em lau người cho anh ý…em bảo em quen làm việc đó rồi…là thật hả…”

-”Thật.”

Tôi ngái ngủ.

-”Là ai vậy, người yêu cũ của em à?”

Lúc đó tôi không nghe rõ lắm, nên mới ậm ừ…tự nhiên thấy mình bị lay rất mạnh, anh hỏi dồn dập:

-”Là ai, tên gì, kể đi…cao bao nhiêu, nặng bao nhiêu, đẹp trai bằng anh không??? Em còn yêu không? Lý do gì mà lại chia tay?”

Tôi mơ màng tỉnh giấc:

-”Cái gì cơ?”

-”Anh hỏi người yêu cũ của em…”

Ặc, cái tên này, tưởng tượng gì vậy, nhìn bộ dạng của hắn ta, tự nhiên tôi muốn trêu:

-”Cao hơn anh, đẹp trai lắm, chia tay vì một hiểu lầm nhỏ, còn yêu rất nhiều…”

Sau đó tôi vờ không quan tâm, đi ngủ.

Sáng hôm sau, tưởng anh đã quên, không ngờ mặt mũi lại hầm hầm như thế, ăn cơm cũng không như mọi khi, mặc xác tôi ngồi một chỗ…

Nhưng mà tôi không thấy bực…tên này…đáng yêu chết mất…

-”Ngon quá…”

-”Làm sao mà ngon bằng người em yêu nấu được…”

Dỗi đấy…haha…

Tôi im lặng không nói gì. Anh không chịu được, hỏi:

-”Em yêu ai nhiều hơn?”

Muốn cười lắm rồi mà phải nhịn…

-”Em cũng không biết…”

Anh đứng dậy, đôi mắt trừng lên, sau đó bỏ bữa…tên này, sao lại chơi không đẹp thế chứ, biết rõ tôi lo cho cái dạ dầy hắn cơ mà…

Đành xúc bát cơm, đi ra phòng khách…

-”Nào, em đút nào…”

-”Không ăn…cô ra đi…”

-”Thôi mà, không ăn đói chết à…”

-”Tôi đói kệ tôi…cô yêu ai cô cũng không biết, quan tâm làm gì…”

-”Được, mặc xác anh, đã thế tôi bỏ anh quay lại với anh ấy!!!”

Thực ra nói xong tôi cũng hơi hối hận vì đùa dai…Vịt tức lắm, phẫn nộ lắm…

-”Được, cô đi đi…đi thì đừng về nữa, tới đấy mà vui vẻ đi…”

-”Được, anh đừng có thách…”

Thực ra thú vị mà…tôi quay người, trả vờ đi…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.