Vết Sẹo Cánh Thiên Thần

Chương 1



COLDWATER, MAINE NGÀY NAY

Tôi bước vào lớp sinh học mà miệng há hốc: trên bảng đen, 1 nàng búp bê Barbie với 1 chàng búp bê Kent đang bị dính chặt đầy bí ẩn vào đó trong tư thế nối tay vào nhau và hầu như hoàn toàn khỏa thân, ngoại trừ "1 số chỗ" được che bởi mấy chiếc lá nhựa. Trên đầu chúng là 1 dòng chữ được tô đậm bằng phấn hồng:

MỜI CÁC BẠN CÙNG KHÁM PHÁ QUÁ TRÌNH SINH SẢN CỦA CON NGƯỜI (SEX)

Đứng cạnh tôi, Vee Sky nói: "Thảo nào trường mình lúc nào cũng cấm dùng điện thoại có gắn camera. Những hình ảnh này mà xuất hiện trên tạp chí điện tử thì mình sẽ có đủ bằng chứng để yêu cầu Bộ giáo dục cắt ngay cái môn Sinh học này đi. Và khi đó tụi mình sẽ có hẳn 1 tiết để làm những việc hữu ích hơn - như nhờ các anh chàng dễ thương lớp trên kèm cặp bọn mình theo từng đôi chẳng hạn."

"Sao thế Vee?" Tôi nói. "Mình tưởng cậu đã mong chờ môn học này từ kỳ trước cơ mà?"

Vee cụp mi và cười ranh mãnh: "Môn này đâu có dạy cho mình những điều mình chưa biết!"

"Vee? Cậu đã...biết hết rồi á?"

"Đừng có hét toáng lên thế!" Nó nháy mắt. Đúng lúc đó chuông reo, và chúng tôi nhanh chóng ngồi vào chỗ.

Thầy huấn luyện viên McConaughy túm lấy cái còi đang lủng lẳng trên dây đeo cổ và thổi: "Cả lớp, ngồi xuống!" Thầy vốn là huấn luyện đội bóng rổ của trường, và thầy coi việc dạy môn Sinh học lớp 10 nà như là 1 nhiệm vụ phụ.

"Lũ nhóc các em đừng có nghĩ tình dục chỉ 1 cuộc dạo chơi 15' ở ghế sau ô tô. Nó là cả 1 khoa học. mà khoa học là gì nhỉ?"

"Là 1 thứ chán ngắt," vài đứa phí cuối lớp nói vọng lên.

"Là môn duy nhất em chẳng hiểu gì hết," đứa khác nói theo.

Thầy hướng mắt lên mấy dãy bàn đầu, và ngừng lại ở tôi. "Nora?"

"Là sựu nghiên cứu về thứ gì đó ạ," tôi nói.

Thầy bước tới và gõ bộp ngón tay troe lên mặt bàn của tôi. "Còn gì nữa?"

"Là tri thức thu được thông qua thực nghiệm và quan sát." Trôi chảy. Những lời tôi vừa phát ra chẳng khác nào lời phsat thanh viên đọc audibook.

"Hãy diễn đạt theo cách của em đi."

Tôi liếm môi và cố tìm 1 từ đồng gnhixa.

"Khoa học là...1 sự điều tra, đúng ko ạ?" Tôi như hỏi lại thầy.

"Khoa học đúng là 1 sự điều tra," thầy nói. xoa 2 tay vào nhau. "Khoa học đòi hỏi chúng ta hóa thân thành những thám tử."

Thế thì kể ra Khoa học cũng thú vị thật. Nhưng tôi đã học trong lớp của thầy McConaughy đủ lâu để ko nuôi hy vọng về điều đó.

"Muốn điều tra tốt thì cần thực hành," thầy tiếp tục.

"Sẽ cũng thế," 1 lời bình luận khác lập tức vọng lên từ cuối lớp. Cả lớp phá lên cười còn thầy trỏ ngón tay vào kẻ nói leo cảnh cáo.

"Đó ko phải là bài tập về nhà tối nay đâu." Nói rồi thầy lại hướng về tôi: "Nora, em đã ngồi cạnh Vee từ đầu năm học phải ko?"

Tôi gật đầu nhưng lại có cảm giác rất xấu về chuyện này.

"Cả 2 em đều cùng ở trong ban biên tập báo điện tử của trường?"

Tôi lại gật đầu.

"Thầy cá là các em nhiểu nhau khá rõ."

Vee đá chân tôi dưới gầm bàn. Tôi biết nó đang nghĩ gì. Thầy McConaughy chẳng thể biết được chúng tôi hiểu nhau đến mức nào. Ý tôi ko chỉ dừng lại ở những bí mật 2 đứa cùng chôn vùi trong nhật ký. Vee chẳng giống tôi chút nào. Nó là 1 cô nàng tóc vàng mắt xanh quyến rũ với thân hình đầy đặn. Còn tôi là đứa tóc nâu mắt màu xám khói với những lọn tóc xoăn bất trị thách thức cả những chiếc máy duỗi tóc tốt nhất, lại còn cau lêu đêu như 1 cái ghế ở quầy bar. Nhưng có 1 sợi dây vô hình đã gắn kết chúng tôi lại với nhau, tôi và Vee đều tin rằng chúng tôi đã thân thiết từ trước khi được sinh ra, và sẽ mãi mãi gắn bó bên nhau trong suốt phần đời còn lại.

Thầy nhìn xuống cả lớp: "Thực ra, tôi tin chắc rằng các em đều hiểu khá rõ về người bạn đang ngồi cạnh mình. Các em chọn chỗ ngồi đó vì 1 lý do đặc biệt, đúng ko? Sự quen thuộc. Tiếc là những thám tử giỏi nhất lại tránh sự quen thuộc. Nó làm nhụt đi bản năng điều tra. Thế nên ngày hôm nay chúng ta sẽ lập 1 sơ đồ chỗ ngồi mới."

Tôi định mở miệng phản đối nhưng Vee đã làm thế trước tôi: "Em phản đói! Đã tháng 4 rồi, năm học sắp kết thúc rồi. Bây giờ thầy ko thể bày ra cái trò này được."

Thày McConaugh khẽ mỉm cười: "Tôi hoàn toàn có thể bày cái trò này đến tận ngày cuối cùng của học kỳ. Và nếu em trượt môn của tôi, năm tới em quay lại đây, tôi sẽ lại bày cái trò này ra đấy."

Vee lườm thầy. Nó nổi tiếng vì cái lườm đó. Đó là cái nhìn có thể nói lên mọi thứ mà ko phải thốt ra thành tiếng. rõ ràng đã miễn nhiễm với nó, thầy đưa còi lên miệng và chúng tôi hiểu ra vấn đề.

"Những em ngồi bên trái bàn - bên tay trái của các em đó - di chuyển lên 1 chỗ. Những em ngồi bàn đầu - đúng, bao gồm cả em đấy, Vee ạ - chuyển xuống bàn cuối."

Vee nhét vở vào ba lô và kéo khóa lại. Tôi cắn môi khẽ vẫy tay tạm biệt nó rồi nhẹ nhàng quay lại, kiểm tra chỗ trống đằng sau mình. Tôi biết tên của mọi đứa trong lớp...trừ 1 thành viên. 1 gã trai từ nơi khác chuyển đến. Thầy giáo chưa bao giờ gọi cậu ta, và có vẻ cậu ta thích vậy. Cậu ta ngồi thượt ra sau tôi 1 bàn, đôi mắt đen lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía trước. Lúc nào cũng vậy. Có lúc tôi ko tin rằng cậu ta chỉ ngồi đó, ngày qua ngày, nhìn vào khoảng ko. Cậu ta đang nghĩ gì đó, nhưng bản năng bảo tôi rằng có lẽ tôi ko cần biết đó là gì.

Cậu ta đặt cuốn sách Sinh học xuống bàn và ngồi xuống chỗ của Vee.

Tôi mỉm cười: "Chào, mình là Nora."

Đôi mắt đen của cậu ta nhìn xoáy vào tôi, khóe miệng nhếch lên. tim tôi đập luống cuống và trong lúc đó, 1 cảm giác u ám như bóng ma lướt qua đầu tôi. Nó biến mất ngay lập tức nhưng tôi vẫn nhìn người bạn mới chằm chằm. Nụ cười của cậu ta chẳng hề thân thiện. Đó là 1 nụ cười báo hiệu rắc rối. Và 1 lời hứa hẹn.

Tôi tập trung nhìn lên bản. Barbie và Kent nhìn lại tôi với nụ cười phấn khích đến khó hiểu.

Thầy giáo nói: "Sự sinh sản của con người là 1 chủ đề khó..."

"Eo ơi!" Cả lớp đồng thanh rên rỉ.

"Nó đòi hỏi 1 sự nghiên cứu thuần thục. Giống như mo i ngành khoa học, cách tiếp cajant ốt nhất la fphair nỗ lực điều tra. Về phần cả lớp, hãy thực hành kỹ năng này bằng cách tìm hieru về người bạn cùng bàn mới của mình càng nhiều càng tốt. Ngày mai, hãy mang đến đây 1 bản tổng kết những khám phá của các em, và chắc chắn là thầy sẽ kiểm tra tính xác thực của nó đấy! Đây là môn Sinh học, ko phải môn Văn, vì thế đừng có nghĩ đến việc bịa ra các câu trả lời cho mình. Thầy muốn thấy khả năng tương tác và làm việc theo nhóm thật sự của các em!" Trong lời nói này ngụ ý 3 chữ "nếu ko thì...." to tướng.

Tôi ngồi im như tượng. Bây giờ đến lượt cậu ta - tôi đã mỉm cười, và hãy xem nó đã đem lại kết quả ra sao. Tôi chun mũi, cố đoán xem cậu ta có mùi gì. Ko phải mùi thuốc lá. Mùi gì đó nồng nặc và hôi hám hơn.

Xì gà.

Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ trên tường và gõ gõ bút chì theo nhịp kim giây. Đặt khuỷu tay lên bàn, tôi ngồi chống cằm và thở dài.

Hay thật. Với tốc độ này tối sẽ trượt mất.

Tôi vẫn nhìn về phía trước, nhưng lại nghe thấy tiếng bút sột soạt của anh chàng bên cạnh. Anh chàng đó đang viết, và tôi muốn biết cậu ta viết gì. 10' ngồi cạnh nhau ko đủ để cậu ta đoán được điều gì về tôi. KHẽ liếc sang bên, tôi thấy tờ giấy của cậu ta đã viết được khá nhiều.

"Cậu đang viết gì thế?" Tôi hỏi.

"Và cô ấy nói tiếng Anh." Cậu ta vừa nói vừa viết câu đó xuống, nét bút vừa chậm rãi vừa uyển chuyển.

Tôi nghiêng sát về phía cậu ta hết mức có thể, cố đọc xem cậu ta còn viết gì nữa, nhưng cậu ta đã gập đôi tờ giấy lại.

"Cậu vừa viết gì thế?" Tôi hỏi.

Cậu ta vớ lấy tờ giấy còn trắng nguyên của tôi kéo về phía mình. Cậu ta vo tròn nó lại,và trước khi tôi kịp phản đối, cậu ta quăng nó vào thùng rác bên cạnh bàn giáo viên. Cú ném thật chuẩn xác.

Tôi nhìn chằm chằm vào thùng rác 1 lúc, vừa tức giận vừa ko thể tin nổi vào mắt mình. Rồi tôi giở vở ra đến 1 trang giấy trắng. "Tên cậu là gì?" Tôi hỏi, cây bút chì trong tư thế sẵn sàng để viết.

Tôi ngước lên đúng lúc bắt gặp 1 nụ cười ám muội nữa. Nụ cười này dường như thách thức tôi moi được thông tin từ cậu ta.

"Tên cậu?" Tôi lặp lại, hy vọng cái giọng ấp úng này chỉ là do mình tưởng tượng ra.

"Cứ gọi mình là Patch. Ý mình là cứ gọi mình thế thôi."

Cậu ta nháy mắt khi nói thế, và tôi dám chắc rằng cậu ta đang chế nhạo tôi.

"Cậu thường làm gì lúc rảnh rỗi?" tôi hỏi.

"Mình chả có lúc nào rảnh."

"Mình đoán là bài tập này sẽ được chấm điểm, vì thế hãy giúp mình!"

Cậu ta ngả người ra sau, đan tay sau gáy.

"Giúp kiểu gì?"

Tôi dám chắc đó là 1 lời bóng gió, và tôi có tìm cách thay đổi chủ đề.

"Thời gian rảnh," cậu ta chậm rãi nhắc lại. "Mình chụp ảnh."

Tôi viết chữ Nhiếp ảnh lên giấy.

"Mình chưa nói xong," cậu ta nói. "Mình đang có hẳn 1 bộ sưu tập về 1 phóng viên báo điện tử, người luôn tin rằng ăn thực phẩm hữu cơ là đúng đắn, bí mật làm thơ, và luôn run bắn khi nghĩ đến việc phải lựa chọn giữa trường Stanford, Yale, và...trường gì lớn lớn có tến bắt đầu bằng chữ H nhỉ?"

Tôi nhìn kẻ ngồi cạnh 1 lúc, rùng mình bởi cậu ta nói rất chính xác. Tôi ko nghĩ đó là do ăn may. Cậu ta biết. Và tôi muốn biết bằng cách nào - ngay bây giờ.

"Nhưng cuối cùng thì cậu cũng sẽ chẳng học trường nào trong số đó cả."

"Mình sẽ ko ư?" Tôi hỏi mà chẳng kịp suy nghĩ.

Cậu ta móc tay xuống dưới ghế của tôi và kéo lại gần hơn. Tôi ko biết mình nên bỏ chạy trong sợ hãi hay chẳng làm gì cả và vờ tỏ ra ngán ngẩm. Cuối cùng, tôi đã chọn cách thứ 2.

Kẻ đáng ghét tiếp tục: "Dù cậu đủ điểm vào cả 3 trường nhưng cậu chê chúng vì thứ thành tích sáo mòn. Đưa ra nhận xét là điểm yếu lớn thứ 3 của cậu."

"Thế còn điểm yếu thứ 2?" Tôi hỏi, lòng thầm tức tối. Gã này là ai? Đây có phải là 1 trò đùa khó chịu ko?

"Cậu ko biết cách tin tưởng. Cậu toàn tin tưởng... lầm người."

"Thế còn điểm yếu thứ nhất?"

"Cậu luôn kiềm chế cuộc sống của mình."

"Là sao?"

"Cậu sợ những gì mình ko thể kiểm soát được."

Tóc gáy tôi dựng đứng lên, ko khí xung quanh dường như lạnh cóng. Bình thường thì tôi sẽ đi thẳng lên bàn giáo viên và đòi được đổi chỗ, nhưng lúc này tôi ko thể để cho Patch ảo tưởng rằng cậu ta có thể dọa dẫm hay làm tôi hoảng sợ. Tôi bỗng thấy cần phải tự vệ và ko được chùn bước trước con người này.

"Cậu có khỏa thân khi ngủ ko?" Cậu ta hỏi.

Miệng tôi suýt há hốc ra, nhưng thật may tôi đã ngăn lại được. "Mình khó lòng kể cho người như cậu nghe về chuyện đó."

"Đã bao giờ phải đi khám bác sĩ tâm thần chưa?"

"Chưa," tôi nói dối. Thật ra tôi đang cần tư vấn từ bác sỹ tâm lý ở trường - Tiến sĩ Hendrickson. Đó là điều bất đắc dĩ, và tôi ko muốn nhắc đến nó.

"Từng làm gì bất hợp pháp chưa?"

"Chưa." thỉnh thoảng phóng xe vượt quá tốc độ thì ko tính. Nhất là với cậu ta. "Sao cậu ko hỏi mình thứ gì bình thường ấy? Như...loại nhạc yêu thích của mình chẳng hạn?

"Mình sẽ ko hỏi những gì mình có thể đoán."

"Cậu đâu biết mình thích nghe loại nhạc nào?"

"Nhạc Baroque. Cậu chỉ thích những gì có trật tự, có kiểm soát. MÌnh cá là cậu chơi...đàn cello?" Patch nói như thể vừa tự nhiên đoán được vậy.

"Sai rồi." Lại 1 lời nói dối nữa, nhưng lần này nó gây nên 1 cảm giác ớn lạnh chạy dọc dưới da tôi. Cậu ta thực sự là ai? Nếu cậu ta biết tôi chơi cello, cậu ta còn biết gì nữa?

"Cái gì đấy?" Patch gõ bút vào phía trong cổ tay tôi. tôi rụt tay lại theo bản năng.

"1 vết bớt."

"Trông như sẹo ấy. Cậu từng co sý định tự tử hả Nora?" Mắt cậu ta giao với mắt tôi, và tôi có thể cảm thấy cậu ta đang cười. "bố mẹ vẫn sống chung hay li dị rồi?"

"Mình sống với mẹ."

"Bố cậu đâu?"

"Bố mình đã mất năm ngoái."

"Sao ông ấy lại mất?"

Tôi ngập ngừng:

"Ông ấy bị...giết. Chuyện này hơi riêng tư, nếu cậu ko phiền."

1 thoáng im lặng và sự sắc lạnh trong mắt Patch dường như dịu đi đôi chút. "Chuyện đó chắc khó khăn lắm." Nghe cậu ta nói có vẻ rất thực lòng.

Chuông reo và Patch đứng dậy bước ra cửa.

"Chờ đã," tôi gọi. Cậu ta ko ngoảnh lại. "này!" Cậu ta đang đi qua cửa. "Patch! Mình vẫn chưa biết gì về cậu!"

Patch quay lại và bước về phía tôi. Cậu ta cầm lấy tay tôi, viết nguệch ngoạc gì đó lên nó trước khi tôi kịp nghĩ đến việc rụt lại.

Tôi nhìn xuống 7 con số viết bằng mực đỏ trong lòng bàn tay và vẽ 1 nấm đấm quanh chúng. tôi muốn nói với cậu ta rằng ko đời nào chuông điện thoại của cậu ta reo tối nay. Tôi muốn cảnh cáo cậu ta rằng cậu ta có lỗi khi cứ hỏi tôi suốt buổi. Tôi muốn làm rát nhiều thứ, nhưng tôi chỉ đứng trơ ra đó như thể ko biết cách mở miệng.

Cuối cùng tôi nói: "Tối nay mình bận rồi."

"Mình cũng thế." - Kẻ đáng ghét nhe răng cười và đi mất.

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, cố hiểu xem chuyện gì vừa xảy ra. Có phải gã trai này cứ cố tình hỏi han tôi để ngốn hết thời gian ko? Để tôi bị trượt? Cậu ta nghĩ 1 nụ cười tươi sẽ chuộc lỗi cho mình? "Phải rồi," tôi nghĩ. "Đích thị là hắn đã nghĩ thế!"

"Mình sẽ ko gọi đâu!" Tôi gọi với theo. "ko - bao - giờ!"

"Cậu đã hoàn thành bài báo ngày mai chưa?" Đó là Vee. Nó bước đến cạnh tôi, hí hoáy viết gì đó lên tập giấy ghi chép luôn mang theo người. "Mình đang nghĩ đến việc lên tiếng về sự bất công của những sơ đồ lớp Nora ạ. Mình phải ngồi cạnh 1 đứa con gái vừa trị xong bệnh chấy sáng nay - ôi, thật khủng khiếp!"

"Tên mới ngồi cạnh mình kìa," tôi chỉ vào lưng Patch trong hành lang. Cậu ta có dáng đi tự tin đến khó chịu, cái dáng lẽ ra phải đi liền với áo phông bạc màu hay mũ cao bồi. Nhưng Patch ko mặc những thứ đó. Cậu ta là kiểu người chuyên mặc quần - Levi's-đen-áo-thun-đen-đi-giày-đen cơ.

"Cái gã bị đúp đó hả? Chắc là hắn đã học hành rất trầy trật lần đầu tiên. Hay lần thứ 2. " Nó nhìn tôi đầy hiểu biết. " Lần thứ 3 thì hay đấy."

"Hắn làm mình thấy sợ. Hắn biết mình thích loại nhạc gì. Ko cần chút gợi ý nào, hắn nói 'Nhạc Baroque'. Mình ko bắt chước được cái giọng trầm trầm đó của hắn."

"Ăn may chăng?"

"Hắn còn biết...những chuyện khác nữa."

"Chẳng hạn?"

Tôi thở dài. Cậu ta biết nhiều hơn những gì tôi có thể đoán định.

"Chẳng hạn như biết cách chọc tức mình," cuối cùng tôi nói. "Mình sẽ bảo thầy đổi chỗ lại cho bọn mình."

"Làm đi. Mình có thể đặt 1 cái tít câu khách trên tạp chí điện tử ngày mai. Học sinh lớp 10 phản công. Hay, hay hơn là: Sơ đồ chỗ ngồi bị bẽ mặt. Ừm. Mình thích cái tít đó đấy."

Vào cuối buổi, chính tôi mới là người bị bẽ mặt. Thầy gạt phăng lời nải nỉ xin thay đổi chỗ ngồi của tôi. rõ ràng tôi đã bị dính vào Patch.

Từ lúc này.

Becca Fitzpatrick

Vết sẹo cánh thiên thần

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.