Vết Sẹo Cánh Thiên Thần

Chương 10



Tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại réo rắt. Vẫn còn mơ mơ màng màng, tôi bịt gối lên đầu và cố ngăn âm thanh đó. Nhưng điện thoại cứ reo. Reo mãi.

Cuộc gọi chuyển sang thư thoại. Năm giây sau, chuông lại reo.

Tôi thò một tay xuống giường, quờ quạng tìm quần và móc điện thoại ra khỏi túi.

“Vâng?” Tôi vừa ngáp vừa nói, mắt vẫn nhắm tịt.

Có tiếng người thì thào giận dữ ở đầu bên kia: “Cậu làm sao thế? Chuyện gì đã xảy ra khi cậu đi mua kẹo bông thế? Và khi đó sao không bảo mình là cậu đang ở đâu để mình đến bóp cổ cậu hả?”

Tôi vỗ vỗ cườm tay lên trán.

“Mình cứ nghĩ là cậu bị bắt cóc rồi cơ!” Vee tiếp tục: “Mình nghĩ là cậu đã bị dụ đi! Mình nghĩ là cậu đã bị giết!!!”

Tôi cố tìm đồng hồ trong bóng tối. Tôi gạt tay vào chiếc khung ảnh trên bàn cạnh giường, thế là tất cả các khung ảnh sau nó đều vị đổ theo dây chuyền.

“Mình về chậm một chút”, tôi nói. “Lúc mình về trung tâm vui chơi thì cậu đã đi rồi.”

“Chậm? Chậm là chậm thế nào?”

Những con số màu đỏ trên đồng hồ đập vào mắt tôi. Mới hơn hai giờ sáng.

“Mình đã đi vòng quanh bãi đổ xe suốt một tiếng đồng hồ” Vee nói. “Elliot đã đi khắp công viên, giơ ra cho người ta xem bức ảnh duy nhất của cậu mà mình có trong điện thoại. Mình đã cố gọi điện cho cậu hàng tỷ lần. Mà khoan. Cậu đang ở nhà à? Cậu về bằng cách nào thế?”

Tôi dụi mắt. “Patch đưa mình về.”

“Kẻ rình rập Patch sao?”

“Ôi, mình không có nhiều lựa chọn, đúng không?” Tôi nói cộc lốc. “Cậu đã về mà không đợi mình”.

“Giọng cậu có vẻ xúc động. Thực sự xúc động. Không, không hẳn thế. Mà là kích động…bối rối…hứng khởi”. Tôi có thể cảm thấy mắt nó đang mở to ra. “Hắn hôn cậu rồi, đúng không?”

Tôi không trả lời.

“Hắn đã làm thế! Mình biết mà! Mình đã thấy cái cách hắn nhìn cậu. Mình biết chuyện này sẽ xảy ra! Mình đã lường trước điều này mà!”

Tôi không muốn nghĩ về nó.

“Nó như thế nào?” Vee thúc ép. “Một nụ hôn nhẹ nhàng? Ngọt ngào? Hay một nụ hôn nóng bỏng?”

“Gì cơ?”

“Chỉ là hôn chụt một cái, hay cậu đã mở miệng, hay dùng đến cả lưỡi? Đừng ngại. Cậu không cần trả lời đâu. Patch không phải loại người cứ tiến từng bước một. Đã dùng đến lưỡi rồi. Chắc chắn như thế!”

Tôi lấy tay che mặt. Có lẽ Patch đã nghĩ rằng tôi không biết cách tự chủ. Tôi đã ngã vào vòng tay cậu ta. Tôi đã tan chảy như bơ. Ngay trước khi đuổi cậu ta về, tôi chắc rằng mình đã thốt ra một âm thanh vừa như thở phào khoan khoái lại vừa như rên rỉ ngây ngất.

Điều đó giải thích cho nụ cười ngạo mạn của cậu ta.

“Bọn mình nói chuyện này sau được không?” Tôi nói, véo sống mũi.

“Còn lâu.”

Tôi thở dài. “Mình mệt lắm”.

“Không thể tin nổi là cậu lại có ý định để mình phải đoán già đoán non”.

“Mong rằng cậu sẽ quên chuyện này đi”.

“Còn lâu.”

Tôi cố thả lỏng những đường cơ trên cổ, ngăn chặn trước cơn đau đầu mà tôi cảm thấy đang mon men hình thành. “Bọn mình vẫn đi mua sắm chứ?”

“Mình sẽ đón cậu lúc bốn giờ”.

“Mình tưởng năm giờ bọn mình mới gặp nhau mà”.

“Tình thế đã thay đổi. Mình thậm chí còn có thể đến sớm hơn nếu trốn được cái khoảng thời gian dành cho gia đình. Mẹ mình đang hết sức phiền muộn. Bà tự trách bản thân rằng kỹ năng làm mẹ của bà chính là nguyên nhân khiến mình bị điểm kém. Thế là bà đã quyết định các thành viên trong gia đình phải dành thời gian ở bên nhau. Hãy chúc mình may mắn đi”.

Tôi tắt máy và lại chui vào giường. Tôi hình dung ra nụ cười ám muội và đôi mắt đen lấp lánh của Patch. Sau khi lăn lộn trở mình trên giường trong vài phút, tôi chào thua, không cố thư giãn nữa. Chừng nào Patch còn lởn vởn trong tâm trí tôi, tôi không thể thấy thoải mái được.

Khi tôi còn nhỏ, Lionel – con trai đỡ đầu của Dorothea – từng đập vỡ một tấm kính trong phòng bếp. Anh ta dọn hết các mảnh vỡ và chừa lại một mảnh cho tôi, thách tôi liếm nó. nó. Say mê Patch cũng gần giống như liếm mảnh vỡ đó. Tôi biết điều đó thật ngu ngốc. Tôi biết mình sẽ bị thương. Nhưng sau chừng ấy năm, có một điều ở tôi vẫn không thay đổi: tôi vẫn bị sự nguy hiểm quyến rũ.

Đột nhiên tôi ngồi thẳng dậy và vớ lấy điện thoại. Tôi bật đèn.

Điện thoại báo pin vẫn còn đầy.

Xương sống tôi lạnh toát. Máy mình đã hết pin rồi cơ mà? Vậy sao mẹ tôi và Vee đều gọi đến được?

Mưa rơi lộp bộp trên những mái hiên sặc sỡ của các cửa hàng dọc bến tàu. Những ngọn đèn khí đốt kiểu cổ xếp theo hình chữ chỉ dọc hai bên đường đang lung linh tỏa sáng. Tay xoay xoay chiếc ô, Vee và tôi bước vội trên vỉa hè và dừng lại dưới mái hiên trắng sọc hồng của cửa hàng Victoria’s Secret. Chúng tôi cùng gửi ô và dựng chúng bên ngoài lối vào.

Một tràng sấm rền vang khiến chúng tôi chạy ù vào trong.

Tôi giậm chân giũ nước mưa ra khỏi giày cho đỡ lạnh. Vài lọ tinh dầu được đốt lên và bày ở trung tâm cửa hàng, một mùi hương ngào ngạt kỳ lạ bao quanh tôi.

Một người phụ nữ mặc đồ đen quàng cái thước dây quanh cổ bước tới chỗ chúng tôi: “Các em có muốn đo miễn phí…”

“Bỏ cái thước dây chết tiệt đó ra,” Vee cáu kỉnh. “Tôi đã biết cỡ của tôi rồi. Không cần phải nhắc nhở!”

Tôi đành nhe răng cười vẻ xin lỗi người phụ nữ đó rồi theo Vee tiến về phía những thùng hàng giảm giá ở phía cuối.

“Một bộ ngực hơi… khủng chẳng có gì đáng xấu hổ cả”, tôi bảo Vee rồi nhặt một cái áo lót satin màu xanh lên và tìm giá của nó.

“Ai nói là xấu hổ?” Vee nói. “Mình không xấu hổ. Sao mình phải xấu hổ? Những đứa con gái mười sáu tuổi nào mà có bộ ngực lớn như mình đều do bơm silicone cả - và ai cũng biết điều đó. Sao mình phải xấu hổ chứ?” Rồi nó lục lọi một cái thùng. “Cậu nghĩ ở đây có cái áo lót nào nén được “cục cưng” của mình không?”

“Có loại áo thể thao đấy, chúng có một tác dụng phụ khủng khiếp là khiến cậu trông như chỉ còn một bầu ngực đồ sộ vậy”, tôi nói, mắt tia được một cái áo lót ren màu đen trong đống đồ.

Đáng lẽ tôi không nên nhìn vào đống đồ lót này. Tự nhiên nó khiến tôi nghĩ đến những thứ gợi cảm. Như là hôn. Như là Patch.

Tôi nhắm mắt và nhớ lại cảnh tượng tối qua. Cái chạm tay của Patch vào đùi tôi, đôi môi ấy lướt trên cổ tôi…

Tôi giật mình khi Vee ném vào ngực tôi một chiếc quần lót in hình con báo màu ngọc lam. “Trông hợp với cậu đấy”, nó nói: “Tất cả những gì cậu cần là một cái mông giống như mình để mặc nó cho vừa.”

Tôi đang nghĩ gì vậy? Tôi đã suýt hôn Patch. Con người này dường như đang xâm chiếm tâm trí tôi, con người đã cứu tôi khỏi bị ngã lộn cổ ở trò Archagel – vì tôi chắc chắn chuyện đó là thực dù chẳng có lời giải thích nào hợp lý cả. Tôi băn khoăn liệu có phải cậu ta đã làm thời gian ngừng lại và đỡ được tôi khi tôi đang rơi xuống không. Một khi cậu ta nói chuyện được bằng ý nghĩ với tôi, có thể… cậu ta còn làm được những điều khác nữa.

Hoặc có lẽ, tôi rùng mình nghĩ, tôi không còn tin vào tâm trí mình được nữa.

Tôi vẫn giữ mẩu giấy Patch nhét vào túi mình, nhưng tôi không đời nào đến bữa tiệc đó tối nay. Tôi thích sự hấp dẫn giữa chúng tôi, nhưng tôi còn sợ sự bí ẩn và kỳ quái hơn. Từ giờ tôi sẽ gạt bỏ Patch ra khỏi cảm xúc của mình – và lần này tôi sẽ làm thật. Nó giống như một chế độ ăn kiêng lành mạnh. Vấn đề là, lần ăn kiêng duy nhất mà tôi thực hiện đã phản tác dụng. Lần ấy tôi đã thử không ăn socola trong một tháng. Không một miếng nào. Hết hai tuần, tôi bỏ cuộc và chén một lượng socola nhiều hơn cả những gì tôi sẽ ăn trong ba tháng.

Tôi hy vọng chế độ ăn kiêng socola này không phải là điềm báo cho những điều sẽ xảy ra nếu tôi cố tránh Patch.

“Cậu đang làm gì thế?” Tôi hỏi, hướng sự chú ý đến Vee.

“Cậu nghĩ là mình đang làm gì? Mình đang cởi những cái nhãn ghi hàng hạ giá ra khỏi những chiếc áo lót này và dán chúng vào những chiếc không hạ giá. Thế là chúng mình sẽ có một đống áo lót quyến rũ với giá rẻ bèo!”

“Cậu không thể làm thế được. Cô ấy sẽ quét mã vạch khi cậu thanh toán. Cô ấy sẽ biết những gì cậu đang làm!”

“Mã vạch? Họ không quét mã vạch.” Giọng nó nghe không chắc chắn lắm.

“Có đấy. Mình thề! Có trời đất chứng giám!” Tôi nghĩ thà thề bừa đi còn hơn thấy Vee bị tống vào tù.

“Ừ, nghe cũng có lý…”

“Cậu phải lấy thứ này,” tôi ném một chiếc quần lụa vào Vee, hy vọng sẽ làm nó xao lãng.

Nó giơ chiếc quần lót lên. Những con cua màu đỏ nhỏ xíu được thêu trên nền lụa.

“Đây là thứ ghê tởm nhất mà mình từng thấy. Nhưng mình thích cái áo lót ren cậu đang cầm. Cậu mua nó đi, còn mình sẽ tiếp tục tìm kiếm.”

Tôi trả tiền. Rồi, nghĩ rằng mình sẽ quên Patch dễ dàng hơn nếu xem xét thứ gì đó lành mạnh hơn, tôi tha thẩn đến quầy mỹ phẩm dưỡng da.

Tôi đang ngửi một lọ Dream Angles, bỗng cảm thấy một sự hiện diện quen thuộc ở quanh mình. Giống như ai đó vừa làm đổ một muỗng kem vào lưng áo tôi. Đó là sự rùng mình quen thuộc tôi thường thấy mỗi khi Patch đến gần.

Vee và tôi là hai người khách duy nhất trong cửa hàng, nhưng phía bên kia cánh cửa sổ bằng kính dày, tôi thấy một gã đội mũ trùm đầu lùi vào dưới một mái hiên khuất bên đường. Thoáng hoảng sợ, tôi đứng bất động trong một phút trước khi kịp định thần và đến tìm Vee.

“Đi thôi Vee,” tôi bảo nó.

Nó đang xem cái áo ngủ. “Chà. Xem này! Bộ pyjama bằng vải flannel giảm giá tới năm mươi phần trăm. Mình đang cần một bộ flannel đây. ”

Tôi vẫn dán mắt về phía cửa sổ. “Mình nghĩ mình đang bị theo dõi, ”

Đầu Vee ngẩng lên. “Patch?”

“Không. Nhìn sang đường đi.”

Vee liếc theo. “Mình chẳng thấy ai cả.”

Tôi cũng không thấy gì nữa. Một chiếc ô tô phóng qua, chắn ngang tầm nhìn của tôi. “Mình nghĩ hắn đã vào trong cửa hàng rồi.”

“Sao cậu biết là hắn đang theo dõi cậu?”

“Một cảm giác xấu.”

“Trông hắn có giống ai đó mà chúng ta quen không? Kiểu như… một sự kết hợp giữa Pippi Tất dài và Phù thủy Tinh quái miền Tây rõ ràng sẽ khiến chúng ta liên tưởng đến Marcie Millar chẳng hạn!”

“Đó không phải là Marcie,” tôi nói, mắt vẫn dõi sang bên đường. “Tối qua lúc ra khỏi trung tâm vui chơi để đi mua kẹo bông, mình đã thấy ai đó quan sát mình. Mình nghĩ hắn ta cũng đang ở đây.”

“Cậu không đùa đấy chứ? Sao bây giờ cậu mới kể với mình? Hắn là ai?”

Tôi không biết. Và đó là điều đáng sợ nhất.

Tôi quay sang hỏi cô bán hàng: “Cửa hàng này có cửa sau không ạ?”

Cô ta ngẩng lên khi đang dọn một cái ngăn kéo. “Nó chỉ dành cho nhân viên thôi.”

“Hắn là nam hay nữ?” Vee muốn biết.

“Mình không biết.”

“Này, sao cậu nghĩ là hắn đang theo dõi cậu? Hắn muốn gì chứ?”

“Dọa mình.” Lý do này nghe có vẻ hợp lý.

“Sao hắn lại muốn dọa cậu?”

Một lần nữa, tôi không biết.

“Bọn mình phải đánh lạc hướng hắn thôi,” tôi bảo Vee.

“Mình cũng đang nghĩ thế đấy,” nó nói. “Chúng ta đều rất giỏi trò đánh lạc hướng mà! Đưa mình cái áo khoác jean của cậu”.

Tôi nhìn nó chằm chằm. “Không đời nào. Chúng ta chẳng biết gì về kẻ này cả. Mình sẽ không để cậu mặc đồ của mình để ra ngoài đó đâu. Nếu hắn có vũ khí thì sao?”

“Đôi khi trí tưởng tượng của cậu làm mình phát sợ”, Vee nói.

Tôi phải thừa nhận rằng cái ý nghĩ kẻ lạ mặt kia có vũ khí và rắp tâm giết người là hơi cường điệu. Nhưng với tất cả những điều kinh khủng vừa xảy ra mấy hôm nay, tôi không trách mình vì đã quá hoang mang và nghĩ đến tình huống xấu nhất.

“Mình sẽ ra ngoài trước,” Vee nói. “Nếu hắn đi theo mình, cậu hãy đi theo hắn. Mình sẽ leo lên đồi đến chỗ nghĩa địa, và bọn mình sẽ chặn đầu chặn đuôi hắn và tra cho ra câu trả lời.”

Một phút sau Vee rời cửa hàng, khoác áo của tôi. Nó cầm chiếc ô đỏ của tôi giơ sát ngay trên đầu. Nếu không kể nó cao hơn tôi gần chục phân và hơi quá…đầy đặn thì trông nó chẳng khác tôi là mấy. Lom khom nấp sau một giá áo ngủ, tôi thấy kẻ đội mũ trùm đầu đó bước ra khỏi cửa hàng bên kia đường và đi theo Vee. Tôi lom khom lại gần cửa sổ hơn. Dù kẻ đó cố tình mặc áo ni rộng lùng thùng và quần jean để che giấu thân hình, tôi vẫn nhận ra dáng đi đó là của phụ nữ. Đích thực là phụ nữ.

Vee và ả ta rẽ ở góc phố và biến mất, tôi bèn bước ngay về phía cửa. Bên ngoài, cơn mưa đã nặng hạt hơn.

Tôi túm lấy ô của Vee rồi bước vội dưới những mái hiên để tránh cơn mưa xối xả. Tôi cảm thấy mông quần mình ẩm ướt. Giá mà tôi đi ủng!

Phía sau tôi, bến tàu trải dài đến tận bờ biển xám mênh mông. Trước mặt tôi, dãy cửa hàng chạy tới chân một quả đồi có dốc đứng. Trên đỉnh đồi, hàng rào nhô cao của nghĩa địa lờ mờ ẩn hiện sau những lùm cây.

Tôi mở khóa chiếc Neon, mở hệ thống sưởi và khởi động cần gạt nước trên kính chắn gió với vận tốc cao nhất. Tôi lái xe ra khỏi bãi và rẽ trái, tăng tốc đi lên ngọn đồi quanh co. Đám cây cối quanh nghĩa địa thấp thoáng phía trên đầu, cành lá rung rinh loang loáng phản chiếu qua sự chuyển động điên cuồng của cần gạt nước. Những bia mộ bằng cẩm thạch trắng dường như nhô lên từ trong bóng tối, còn những bia mộ màu xám lại như tan biến vào không gian ảm đạm nhạt nhòa.

Bất thình lình, một vật thể màu đỏ va vào tấm kính chắn gió ngay trước mặt tôi rồi nảy lên và bay qua nóc xe. Tôi nhấn phanh, chiếc Neon phanh kít lại ở ven đường.

Tôi mở cửa và bước ra sau xe xem thứ gì vừa va vào xe mình.

Tôi bàng hoàng trước những gì đang nhìn thấy. Chiếc ô đỏ của tôi nằm lẩn trong đám cỏ. Nó đã bị gãy, dúm dó như thể vừa bị một vật khác cứng hơn đập vào thật mạnh.

Qua màn mưa xối xả, tôi nghe thấy tiếng nức nở nghẹn ngào.

“Vee?” tôi gọi rồi vội bước sang bên đường, lấy tay che mắt khỏi nước mưa khi quét mắt bốn xung quanh. Một thân hình đang nằm co ro ngay phía trước. Tôi chạy tới.

“Vee!” Tôi quỳ xuống cạnh nó. Vee đang nằm nghiêng về một bên, chân co lên tận ngực và rên rỉ.

“Chuyện gì đã xảy ra thế? Cậu có sao không? Cậu có thể cử động không?” Tôi ngửa đầu ra sau, hấp háy mắt qua làn mưa. Nghĩ đi! Tôi gào lên với tâm can. Điện thoại di động của tôi. Trong xe. Tôi phải gọi 911.

“Mình sẽ nhờ người giúp,” tôi bảo Vee.

Nó rên rỉ và nắm chặt tay tôi.

Tôi cúi mình xuống, ôm nó thật chặt. Nước mắt ầng ậng trong mắt tôi. “Chuyện gì đã xảy ra? Có phải là kẻ đã đi theo cậu không? Hắn đã làm thế với cậu đúng không? Hắn đã làm gì?”

Vee lẩm bẩm gì đó không rõ, nghe như “túi xách”.

Rõ ràng túi xách của nó đã biến mất. “Cậu sẽ ổn thôi”. Tôi cố giữ giọng bình tĩnh. Một cảm giác đau xót trào lên trong tôi, và tôi cố ngăn nó lại. Tôi chắc chắn kẻ gây ra vụ này chính là kẻ đã theo dõi mình ở Delphic và đi theo mình ngày hôm nay, nhưng tại tôi…tại tôi mà Vee rơi vào vòng nguy hiểm. Tôi bấm số 911, và một nhân viên tổng đài nhấc máy.

Cố gắng nén cơn xúc động, tôi hổn hển: “Em cần xe cứu thương. Bạn em đã bị tấn công và bị cướp!”

Becca Fitzpatrick

Vết sẹo cánh thiên thần

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.