Vết Sẹo Cánh Thiên Thần

Chương 2



Mẹ con tôi sống trong 1 ngôi nhà trại hút gió xây từ thế kỷ XVIII ở ngoại cô Coldwater. Đó là ngôi nhà duy nhất trên đường Hawthorn, và những người hàng xóm gần nhất cũng ở cách chúng tôi đến 1 dặm. Đôi khi tôi tự hỏi liệu người chủ đầu tiên của ngôi nhà có nhận ra rằng trong số bao nhiêu mảnh đất trống, ông ấy lại đi xây nhà trong tâm của 1 vùng nghịch đảo áp suất bí ẩn dường như hút hết tất cả sương mù từ bờ biển bang Maine và đưa nó vào sân nhà chúng tôi ko. Ngôi nhà lúc nào cũng chìm trong 1 màn sương u ám giống như những linh hồn cô đơn phiêu bạt.

Cả tối tôi ngồi trong bếp, bầu bạn với bài tập đại số và Dorethea, quản gia nhà tôi. Mẹ tôi làm ở cty đấu giá Hugo Renaldi, tổ chức những buổi đấu giá bất động sản và đồ cổ dọc vùng Bờ biển Đông. Tuần này bà đang ở vùng ngoại ô phía Bắc New York. Công việc của bà đòi hỏi phải đi nhiều, và bà thuê Dorothea đến nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa. Tuy nhiên, tôi dám chắc rằng danh sách công việc của Dorothea bao gồm cả việc trông chừng tôi thật cẩn thận.

"Trường học thế nào hả Nora?" dorothea hỏi với chất giọng hơi pha thổ âm Đức. Bà đang đứng bên bồn rửa bát, cọ phần lasagna bị cháy khỏi 1 cái âu đất nung.

"Cháu có bạn cùng bàn mới ở lớp Sinh học."

"Đây là tin vui hay tin buồn nhỉ?"

"Vee là bạn cùng bàn cũ của cháu."

"Hừm." Bà cọ mạnh hơn, bắp thịt ở tay rung lên. "Vậy thì là điều ko hay rồi."

Tôi thở dài đồng tình.

"kể cho bà nghe về người bạn cùng bàn mới của cháu đi. Cô bé đó thế nào?"

"Tên đó cao, da ngăm ngăm và làm cháu bực mình." Và khép kín 1 cách kỳ quái. Đôi mắt Patch là 2 quả cầu đen thẳm. Cậu ta nắm được mọi chuyện mà chẳng để lộ ra điều gì. Ko phải là tôi muốn biết thêm về Patch. Vì tôi ko thích những gì ở bề ngoài, nên tôi ngờ rằng mình sẽ thích những thứ đang ẩn sâu bên trong.

Tuy nhiên, điều này ko thực sự đúng. Tôi thích nhiều thứ mà tôi đã trông thấy. Đôi cánh tay thuôn dài chắc nịch, đôi vai rộng nhưng mềm mại, và 1 nụ cười nửa giễu cợt nửa quyến rũ. Tôi ko đồng tình lắm với bản thân, cố lờ đi những cảm giác khó cưỡng đang bắt đầu nảy nở ấy.

Chìn giờ, Dorothea đã hoàn tất công việc buổi tối và khóa cửa ra về. tôi bật đèn sân 2 lần để tạm biệt bà; chắc hẳn ánh đèn đã xuyên qua được đám sương mù nên bà đáp lại bằng 1 tiếng còi xe. Tôi còn lại 1 mình.

Tôi điểm danh những cảm xúc đang diễn ra trong mình. Tôi ko đói. Tôi ko mệt. Tôi thậm chí cũng ko cô đơn lắm. Tôi chỉ hơi lo lắng về bài tập môn Sinh học. Tôi đã nói với Patch rằng sẽ ko gọi điện, và 6 tiếng trước tôi thực sự nghĩ thế. Giờ đây tất cả những gì tôi có thể nghĩ đén là tôi ko muốn bị trượt tý nào. Sinh học là môn khó nhất với tôi. Điểm số của tôi bấp bênh giữa A và B. Trong tâm trí tôi, đó là điểm quyết định để tôi có 1 suất học bổng toàn phần hay bán phần trong tương lai.

Tôi đi vào bếp rồi nhấc điện thoại lên. Tôi nhìn vào những gì còn lại của 7 con số vẫn in trên tay và thầm mong Patch sẽ ko nhận điện thoại của mình. Nếu cậu ta ko thể hay ko chịu hợp tác làm bài với tôi, tôi sẽ có cớ để thuyết phục thầy đổi lại chỗ ngồi. Lòng khấp khởi hy vọng, tôi bấm số của cậu ta.

Patch trả lời ở hồi chuông thứ ba. "Có việc gì thế?"

Cố lấy giọng thản nhiên, tôi nói: "Mình gọi điện để hỏi cậu rằng tối nay bọn mình có thể gặp nhau được ko? Mình biết cậu đã nói là cậu bận nhưng..."

"Nora." Patch gọi tên tôi như thế nó là điểm nút của 1 câu chuyện cười. "Tưởng cậu sẽ ko gọi điện? Ko bao giờ cơ mà.?"

Tôi ghét việc mình đang nuốt lời. Tôi ghét Patch vì hắn nhắc lại chuyện này. Tôi ghét thầy McConaughy và những bài tập điên rồ của thầy. Tôi mở miệng, hy vọng thứ gì đó khôn ngoan sẽ tuôn ra: " Thế nào? Bọn mình có thể gặp nhau ko?"

"Thực sự thì, mình ko thể."

"Ko thể, hay là sẽ ko?"|

"Mình đang chơi bi-a dở." Tôi nghe giọng cậu ta như đang cười. "Một ván rất quan trọng."

Phía đầu dây của patch vang lên những tiếng ồn ào, và tôi tin rằng cậu ta đang nói thật - về trò bi-a. Liệu nó có quan trọng hơn bài tập của tôi hay ko thì vẫn còn phải bàn.

"cậu đang ở đâu thế?" Tôi hỏi.

"Quán game Bo's. Ko phải là nơi dành cho cậu đâu."

"Thế thì hãy trả lời mình qua điện thoại. Mình có 1 danh sách các câu hỏi ngay..."

Cậu ta gác máy.

tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại, ko thể tin vào mắt mình. Tôi xé 1 tờ giấy ra khỏi vở rồi viết 3 chữ "Tên ngớ ngẩn" ngay ở dòng đầu tiên. Ở dòng dưới tôi thêm vào: "Hút xì gà. Sẽ chết vì ung thư phổi. Hy vọng là sớm thôi. Thân hình tuyệt vời."

Tôi ngay lập tức gạch nhằng nhịt lên cái câu cuối cùng cho đến khi nó ko còn đọc nổi nữa.

Đồng hồ ở lò vi sóng nhấp nháy con số 9:05. Lúc này tôi có 2 sự lựa chọn. Hoặc tôi bịa ra cuộc phỏng vấn với Patch, hoặc tôi sẽ lái xe đến quán Bo's. Lựa chọn đầu tiên có vẻ hấp dẫn hơn, nếu tôi có thể lờ đi lời cảnh cáo của thầy rằng sẽ kiểm tra tính xác thực của tất cả các câu trả lời. Tôi ko biết nhiều về Patch để bịa ra cả 1 cuộc phỏng vấn. Còn sự lựa chọn thứ 2? Ko có 1 chút hấp dẫn nào dù là mơ hồ.

Tôi lần lữa việc quyết định lâu đến mức có đủ thời gian để gọi điện cho mẹ. Tôi và bà đã thỏa thuận với nhau rằng vì bà đi công tác rất nhiều nên toi phải hành động có trách nhiệm và đừng biến mình thành loại con gái cần được giám sát liên tục. Tôi thích sự tự do của mình và ko muốn làm gì để mẹ có ly sdo cắt bớt thu nhập và kiếm 1 công việc gần nhà để canh chừng tôi.

Đến hồi chuông thứ 4, hộp thư thoại của bà trả lời.

"Con đây," tôi nói. " con chỉ gọi hỏi thăm mẹ thôi. Con phải hoàn thành bài tập môn Sinh học đã, rồi mới đi ngủ. Trưa mai mẹ gọi cho con nhé, nếu mẹ muốn. Yêu mẹ."

Sau khi gác máy, tôi tìm thấy 1 đồng 25 xu trong ngăn kéo tủ bếp. Tốt nhất là hãy phó mặc những quyết định phức tạp cho định mệnh.

"Mặt ngửa thì đi," tôi nói với khuôn mặt trông nghiêng của George Washington, "mặt sấp thì ở nhà."

Tôi tung đồng xu lên trờ, ép nó vào mu bàn tay và chỉ dám hé mắt nhìn. Tim tôi như ngừng đập.

"Giờ thì mình ko tự quyết định được nữa," tôi lẩm bẩm.

Muốn kết thúc chuyện này càng sớm càng tốt, tôi giật tấm bản đồ khỏi tủ lạnh, chộp lấy chìa khóa rồi lùi chiếc Fiat Spider ra khỏi lối xe chạy. Có lẽ hồi năm 1979 chiếc xe này trông cũng dễ thương lắm, nhưng giờ tôi chẳng thích thú gì nước cơn màu nâu socola, đống gỉ sắt bám tràn lan trên tấm chắn bùn hay những ghế ngồi bọc da màu trắng rách te tua của nó.

Quán game Bo's hóa ra xa hơn tôi tưởng, nó nằm gần bờ biển, mất nửa tiếng đi bằng ô tô. Với tấm bản đồ ép trên vô lăng, tôi lái chiếc Fiat vào bãi đỗ xe đằng sau 1 tòa nhà gạch xi với bảng hiệu điện tử nhấp nháy dòng chữ "QUÁN GAME BO'S, TRÒ BẮN ĐẠN SƠN & PHÒNG BI-A OZZ'S". Những hình vẽ graffiti nhằng nhịt trên tường, đầu mẩu thuốc lá rải đầy nền đất. Rõ ràng Bo's sẽ đầy rẫy những sinh viên ưu tú và những công dân kiểu mẫu tương lai. Tôi cố tỏ ra tự tin và lạnh lùng, nhưng trong lòng thấy hơi bất ổn. Sau khi kiểm tra lại xem mình đã khóa tất cả các cửa xe chưa,tôi bước vào trong.

Tôi đứng vào hàng, chờ để được đi qua sợi dây chắn. Khi nhóm trước tôi trả tiền xong, tôi chen qua, bước về phía mê cung của còi hụ và những chiếc đèn nhấp nháy.

"Cô nghĩ là cô được vào miễn phí à?" 1 giọng khàn khàn sặc mùi thuốc lá quát lên.

Tôi quay ngoắt lại và chớp mắt nhìn gã thu ngân xăm mình to béo. Tôi nói: " tôi ko đến chơi game. Tôi đang tìm 1 người."

GÃ càu nhàu: "Muốn bước qua tôi, phải trả tiền." Nói rồi gã đặt tay lên quầy thu tiền, trên đó dính sẵn 1 bảng giá, chỉ ra rằng tôi phải trả 15$. Chỉ chấp nhận tiền mặt.

Tôi ko có tiền mặt. Mà nếu có,tôi cũng sẽ ko phung phí nó cho vài phút tra hỏi Patch về cuộc sống riêng của cậu ta. Tôi bỗng thấy tức điên lên với cái sơ đồ chỗ ngồi và hơn hết là việc phải ở đây. Tôi chỉ cần tìm Patch và thực hiện cuộc phỏng vấn ở bên ngoài. tôi ko lái xe suốt cả quãng đường đến đây để ra về tay trắng.

"Nếu 2 phút nữa tôi ko quay lại, tôi sẽ trả 15$", tôi nói. Trước khi có thể suy xét nhạy bén hơn hay kiên nhẫn thêm, tôi đã làm 1 điều hoàn toàn ko hợp với tính cách của mình là chui qua sợi dây chắn. Ko dừng lại ở đó, tôi vội vã đi khắp quán và căng mắt ra tìm Patch. Tôi tự nhủ rằng ko thể tin nổi là mình lại làm thế này, nhưng tôi giống như 1 quả bóng tuyết đang lăn, đã lấy được đà và tốc độ. Lúc này tôi chỉ muốn tìm thấy Patch và chuồn ra ngoài ngay lập tức.

Gã thu ngân đuổi theo sau tôi, quát: "Này!"

Patch ko ở tầng chính, tôi chạy xuống cầu thang, theo biển chỉ dẫn đến phòng bi-a Ozz's. PHía chân cầu thang, ánh đèn lờ mờ chiến lên vài bàn poker kín người ngồi. Khói xì gà dày đặc gần bằng sương mù bao quanh nhà tôi đang phủ kín cái trần thấp lè tè. Nằm giữa những bàn porker và quầy bả là 1 dãy bàn bi-a. Patch đang nhoài người trên cái bàn xa tôi nhất và cố htwjc hiện 1 cú cân bóng khó.

"Patch!" tôi gọi.

Tôi vừa dứt lờ, cậu ta đã phóng gậy đi, lướt nó trên mặt bàn rồi ngẩng đầu lên nhìn tôi với vẻ vừa ngạc nhiên vừa tò mò.

Gã thu ngân dậm chân bình bịch trên những bậc cầu thang ngay sau tôi, túm chặt lấy vai tôi: "Lên trên ngay!"

Miệng Patch lại nở 1 nụ cười bí hiểm - ko thể biết đó là chế nhạo hay thân thiện. "Cô ấy đi với tôi."

Lời nói này có vẻ làm lung lay gã thu ngân, khiến gã nới lỏng tay. Trước khi gã đổi ý, tôi hất tay gã ra và bước len lỏi qua những chiếc bàn về phía Patch. BAn đầu tôi sải những bước dài, nhưng khi đến gần cậu ta, tôi thấy sự tự tin của mình tụt dần.

Ngay lập tức tôi nhận ra thứ gì đó khác lạ ở con người này. Tôi ko thể nhận biết chính xác được, nhưng nó gần giống như 1 luồng điện năng.

Con người này tự tin thái quá chăng?

Có lẽ Patch thấy hoàn toàn tự do khi được là chính mình. Và đôi mắt đen đó đang gắn chặt lấy tôi. Chúng giống như nam châm bám theo mỗi bước tôi đi. Tôi khẽ nuốt nước bọt và cố lờ cảm giác nôn nao đang cồn lên trong bụng. Tôi ko thể nhận dạng rõ rằng, nhưng ở Patch có thứ gì đó ko ổn. Thứ gì đó ko bình thường. Thứ gì đó ko...an toàn.

"Xin lỗi vì đã gác máy," Patch nói, tiến đến bên tôi. "Sóng điện thoại ở đây chập chờn quá."

Ừ, có lý đấy!

Patch nghiêng đầu ra hiệu cho những người khác rời đi. 1 thoáng im lặng đén khó chịu. Tên bỏ đi đầu tiên huých vào vai tôi khi hắn đi qua. Tôi lùi lại 1 bước để giữ thăng bằng và ngẩng lên đúng lúc nhận được những cái nhìn lạnh lùng từ 2 người chơi khác khi họ rời khỏi chỗ.

Hay thật. Tôi đâu có lỗi khi là bạn chung bàn của Patch?

"8 bóng àh?" Tôi hỏi cậu ta, nhướng mày cố ra vẻ am hiểu và tự tin. Có lẽ cậu ta đã đúng - Bo's ko phải là nơi thích hợp với tôi. Nhưng thế ko có nghĩa là tôi sẽ chạy trốn. "Tiền cược bao nhiêu?"

Patch cười to hơn. Lần này tôi dám chắc cậu ta đang chế nhạo tôi. "bọn mình ko chơi vì tiền."

Tôi đặt túi xách lên cạnh bàn. "Tiếc quá. Mình đang định cược tất cả những gì mình có với cậu. " Tôi giơ tờ giấy bài tập lên, trên đó đã viết được 2 dòng. "Chỉ vài câu hỏi nhanh thôi và mình sẽ ra khỏi đây."

"Tên ngớ ngẩn?" Patch đọc to, tựa người vào cây gậy bi-a. "Ung thư phổi? Đó là 1 lời tiên đoán đấy à?"

Tôi vung vẩy tờ giáy bài tập. "Mình cho rằng cậu cũng góp phần tạo nên ko khí ở đây đấy. Mấy điếu xì gà 1 đêm thế? 1? Hay 2?"

"Mình ko hút thuốc." Cậu ta nói có vẻ thành thật, nhưng tôi ko tin.

"Hừm," tôi nói, đặt tờ giấy xuống giữa quả bóng số 8 và quả bóng màu tía. Tôi vô tình thúc khuỷu tay vào quả bóng màu tía khi viết "rõ ràng là xì gà" ở dòng thứ 3.

"Cậu đang phá đám cuộc chơi đấy," Patch nói, vẫn cười.

Tôi bắt gặp ánh mắt của cậu ta và ko thể ko mỉm cười đáp lễ- nhưng chỉ thoáng qua thôi. "Hy vọng là nó ko có lợi cho cậu. Giấc mơ lớn nhất của cậu?" Tôi thấy tự đắc với câu hỏi này vì tôi biết nó sẽ làm cho Patch bối rối và đòi hỏi cậu ta phải suy nghĩ cẩn thận.

"Hôn cậu."

"Ko hay ho gì đâu!" tôi nói, nhìn thẳng vào mắt cậu ta, may là ko ấp úng.

"Ko hay ho gì, nhưng lại khiến cậu đỏ mặt."

Tôi ngồi lên mép bàn, cố tỏ ra bình thản như lúc nãy rồi bắt tréo chân, kê tờ giáy lên đùi. " Cậu có đi làm ko?"

"Mình làm nhân viên phục vụ ở Borderline. Đó là nhà hàng Mexico nổi tiếng nhất trong thị trấn."

"Tôn giáo?"

Patch có vẻ ko bất ngờ trước câu hỏi này, nhưng cũng ko mừng rơn vì nó. "Hình như cậu vừa nói là chỉ hỏi nhanh vài câu thôi. Cậu hỏi đến câu thứ 4 rồi đấy!"

"Tôn giáo?" Tôi hỏi, kiên quyết hơn.

Patch đưa tay xoa cằm. "Ko phải tôn giáo...mà là giáo phái."

"Cậu là thành viên của 1 giáo phái à?" Tôi nhận ra giọng mình tỏ rõ sự ngạc nhiên - trong khi ko nên như vậy - nhưng đã quá muộn.

"Thực ra thì, mình đang cần 1 cô gái khỏe mạnh làm vật tế. Mình đã lên kế hoạch nhử cho cô ấy tin tưởng mình trước, nhưng nếu bây giờ cậu sẵn sàng..."

Tôi ko cười nổi. "Cậu ko hề gây ấn tượng gì với mình."

"Mình còn chưa thử mày."

Tôi tuột xuống bàn và đứng trước mặt Patch. Cậu ta cao hơn tôi cả 1 cái đầu. "Vee nói là cậu học năm cuối. Cậu trượt môn Sinh học lớp 10 mấy lần rồi? 1 lần? Hay 2 lần?"

"Vee ko phải là người phát ngôn của mình."

"Cậu đang chối là đã bị trượt à?"

"Ý mình là năm ngoái mình ko đi học." Đôi mắt cậu ta khiêu khích tôi. Nó chỉ khiến tôi cương quyết hơn.

"Cậu trốn học à?"

Patch đặt gậy bi-a lên mặt bàn và ngoắc ngón tay ra hiệu cho tôi lại gần hơn. Tôi ko làm theo.

"1 bí mật." Cậu ta nói với giọng kín đáo. "Trước đây mình chưa bao giờ đi học. 1 bí mật khác: đi học cũng ko nhàm chán như mình tưởng."

Patch đang nói dối. Ai cũng phải đi họ. Đó là luật. Cậu ta đang nói dối để làm tôi tức đên lên.

"Cậu nghĩ minh đang nói dối à," cậu ta cười nói.

"Cậu chưa bao giờ đi học sao? Nếu đó là sự thực - dù mình chả tin lắm - vậy điều gì khiến cậu quyết định đi học năm nay vậy?"

"Cậu."

1 nỗi sợ hãi dâng lên trong tôi, nhưng tôi tự nhủ rằng làm cho tôi sợ chính là điều Patch muốn. Thế nên, vẫn giữ nguyên lâp trường, tôi có tỏ ra khó chịu. Tuy nhiên mất 1 lúc tôi mới nói được: "Đó ko phải là câu trả lời thành thật."

Hình như cậu ta vừa bước lại gần tôi hơn, bởi cơ thể chúng tôi đột nhiên chỉ còn cách nhau trong gang tấc.

"Đôi mắt cậu, Nora. Đôi mắt xám lạnh lùng đó thật khó lòng cưỡng lại được." Patch nghiêng đầu sang 1 bên, như thế để quan sát tôi từ 1 góc mới. "Và đôi môi cong cong quyến rũ đến chết người kia..."

Tôi ko giật mình lắm bởi lời khen đó, mà 1 phần trong tôi còn phản ứng tích cực với nó. Tôi lùi lại. "Đủ rồi. MÌnh đi đây."

Nhưng ngay khi những lời đó thốt ra khỏi miệng, tôi biết chúng ko đúng tý nào. Tôi thấy cần phải nói thêm điều gì nữa.Lục lọi giữa đống ý nghĩ đang rối tung trong đầu, tôi có tìm xem điều mình cần phải nói đó là gì. Tại sao Patch cứ chế nhạo tôi, và tại sao cậu ta lại hành động như thể tôi đã làm gì đó để đáng bị như vậy?

"Có vẻ cậu biết nhiều về mình," tôi nói, cố giữ giọng kiềm chế, "hơn là cậu nên biết. Có vẻ cậu biết chính xác những gì phải nói để làm mình khó chịu."

"Nhờ cậu mà việc đó cũng dễ dàng hơn."

1 tia giận dữ bùng lên trong tôi. "Cậu thừa nhận rằng cậu cố tình làm thế này à?"

"làm thế này?"

"KHiêu khích mình ấy."

"Hãy nói lại từ ' khiêu khích' đi. Miệng cậu trông cũng rất khiêu khích khi cậu nói thế đấy."

"Chuyện giữa bọn mình đã xong. Chơi nốt ván bi-a của cậu đi!" Tôi túm lấy cây gậy bi-a trên bàn và giơ về phía Patch. Cậu ta ko cầm nó.

"Mình ko thích ngồi cạnh cậu," tô nói. "Mình ko thích làm bạn chung bàn với cậu. MÌnh ko thích nụ cười ngạo mạn của cậu."

Hàm tôi giật giật - 1 phản ứng chỉ xảy ra khi tôi nói dối. Tôi ko biết có phải mình đang nói dối ko. Nếu có, tôi thực sự muốn đá cho mình 1 cái.

"Mình ko thích cậu," tôi nói 1 cách thuyết phục nhất có thể và ấn cây gậy vào ngực Patch.

"Mình thấy vui vì thầy huấn luyện viên đã cho bọn mình ngồi cạnh nhau. " Cậu ta nói.

Tôi nhận thấy chút châm biếm trong từ " thầy huấn luyện viên", nhưng ko thể hiểu được bất cứ ẩn ý nào trong đó. Lần này, cậu ta cầm lấy cây gậy.

"Mình sẽ thay đổi điều đó," tôi đốp lại.

Patch nghĩ chuyện này thật khôi hài và nhe răng cười. Cậu ta giơ tay về phía tôi, và trước khi tôi kịp tránh ra, cậu ta đã gỡ thứ gì đó khỏi tóc tôi.

"Mẩu giấy," Patch giải thích và phủi nó xuống đất. Khi Patch giơ tay ra, tôi nhận thấy còng cổ tay cậu ta có 1 vết bớt. Ban đầu tôi nghĩ đó là 1 hình xăm, nhưng nhìn lại lần nữa tôi thấy đó là 1 vết bớt hơi gồ lên, màu nâu đỏ, giống hình 1 giọt sơn bị bắt tung tóe.

"Quả là vị trí ko đẹp đẽ cho 1 vết bớt," tôi nói, cực kỳ khó chịu vì nó ở 1 cỗ rất giống vết sẹo của tôi.

Patch đột nhiên kéo tay áo xuống. "Cậu muốn nó ở vị trí kín đáo hơn à?"

"Mình chẳng muốn nó ở đâu cả." Tôi ko chắc câu này nghe ra sao và thử lại: "Mình ko quan tâm đến vết bớt của cậu, chấm hết."

"Còn câu hỏi nào ko?" Patch hỏi. "Hay lời bình luận nào đó?"

"Không."

"Vậy hẹn gặp lại ở lớp Sinh học."

Tôi định nói rằng cậu ta sẽ ko bao giờ gặp lại tôi nữa. Nhưng tôi ko thể nuốt lời đến 2 lần trong 1 ngày được.

°°°

Đêm đó, 1 tiếng "rắc" làm tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi nằm im, mặt vẫn úp lên gối, mọi giác quan được đẩy lên mức cảnh giác ao nhất. Mẹ tôi đi công tác ít nhất mỗi tháng 1 lần, vì thế tôi đã quen với việc ngủ 1 mình và ko còn tưởng tượng ra tiếng bước chân rón rén đi dọc hành lang về phía phòng tôi hàng tháng nay. Thực ra thì tôi chưa bao giờ thấy hoàn toàn cô độc. Ngay sau khi bố tôi bị bắn chét ở Portland khi đang mua quà sinh nhật cho mẹ tôi, 1 bóng hình kỳ lạ đã bước vào cuộc đời tôi. Như thể ai đó đang đi bên cạnh thế giới của tôi, quan sát tôi từ xa. Ban đầu, sự hiện diện của bóng hình đó khiến tôi thấy sợ, nhưng khi nó chẳng gây ra điều gì tồi tệ, sự lo lắng của tôi cũng giảm dần. Tôi bắt đầu tự hỏi liệu có phải ông trời đã ban cho tôi cảm giác đó ko, hay có phải linh hồn bố tôi đang ở bên tôi ko. Ý nghĩ đó thường giúp tôi yên lòng - nhưng tối nay, sự hiện diện đó lại khiến tôi lạnh toát.

Khẽ quay đầu lại, tôi thấy 1 cái bóng đang lướt qua mặt sàn. Tôi ngoảnh lại nhìn ra cửa sổ, ánh trăng mỏng manh là thứ ánh sáng duy nhất trong phòng có thể tạo nên 1 cái bóng. Nhưng ngoài đó ko có gì cả. Tôi siết chặt chiếc gối vào mình và tự nhủ rằng đó chỉ là 1 đám mây lướt qua mặt trăng, hay chỉ là 1 mẩu rác đang bay trong gió. Tuy nhiên, phải mất vài phút tôi mới trấn tĩnh lại được.

Cuối cùng tôi cũng có đủ can đảm để ra khỏi giường, khoảng sân dưới cửa sổ phòng tôi thật tĩnh mịch và yên ắng. Chỉ còn âm thanh của những nhành cây xào xạc cọ vào ngôi nhà, và tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực.

Becca Fitzpatrick

Vết sẹo cánh thiên thần

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.