Vết Sẹo Cánh Thiên Thần

Chương 3



Thầy McConaughy đang đứng trên bục giảng thao thao bất tuyệt về điều gì đó, nhưng tâm trí tôi chẳng màng đến những phức tạp của khoa học.

Tôi đang mải nghĩ ra những lý do vì sao Patch và tôi ko nên ngồi chung bàn nữa, và liệt kê chúng ra trên mặt sau 1 bài kiểm tra cũ. Ngay khi hết giờ, tôi sẽ đem nộp chúng cho thầy. "Ko hợp tác làm bài tập," tôi viết. "Ko hứng thú làm việc theo nhóm."

Nhưng những điều đang lo ngại nhất tôi lại ko đưa vào danh sách. Vị trí vết bớt của Patch thật kỳ cục, và tôi thấy kinh hãi bởi sự kiện ở cửa sổ phòng mình đêm qua. Tôi ko hề nghi ngờ Patch theo dõi tôi, nhưng tôi ko thể lờ đi sự trùng hợp rằng mình gần như chắc chắn đã trông thấy ai đó nhòm vào cửa sổ chỉ vài giờ khi gặp cậu ta.

Nghĩ đến việc mình đang bị Patch theo dõi, tôi thò tay vào ngăn trước của ba lô lấy ra 2 viên thuốc sắt trong lọ rồi uống cả 2 viên. Chúng mắc vào họng tôi 1 lúc, rồi trôi tuột xuống.

Từ khóe mắt. tôi thấy lông mày Patch nhướng lên.

Tôi định giải thích rằng mình bị thiếu máu và phải uống sắt vài lần 1 ngày, đặc biệt là khi căng thẳng, nhưng tôi đã nghĩ lại. Bệnh thiếu máu ko đe dọa đến tính mạng...miễn là tôi uống thuốc đều đặn. Tôi ko nghĩ Patch có ý định hại tôi, nhưng dù sao đi nữa, tình trạng sức khỏe của tôi là 1 điểm yếu mà tốt hơn hết nên được giữ bí mật.

- Nora?

Thầy huấn luyện viên đang đứng trước lớp, giơ tay ra hiệu rằng thầy đang chờ đợi 1 điều - câu trả lời của tôi. Má tôi đỏ rần.

- Thầy có thể nhắc lại câu hỏi ko ạ? - Tôi hỏi.

Cả lớp cười khúc khích.

Thầy nói, hơi bực mình.

- Em muốn người bạn đời tương lai của mình có những phẩm chất nào?

- Bạn đời tương lai?

- Nhanh lên, chúng ta ko có cả buổi chiều đâu.

Vee đang cười phía sau tôi.

Họng tôi dường như nghẹn lại. "Thầy muốn em liệt kê ra những đặc điểm của 1 ...?"

- Người bạn đời tương lai, đúng, nó sẽ hữu ích đấy.

Vô tình, tôi nhìn về phía Patch. Patch đang ngả lưng vào ghế, gần như ngồi thượt ra, quan sát tôi với vẻ hài lòng. Cậu ta nở nụ cười ranh mãnh - "bọn mình đang đợi đấy."

Tôi khoanh tay lên bàn, hy vọng trông mình bình tĩnh hơn những gì mình đang cảm thấy. "Em chưa bao giờ nghĩ về điều này."

- Chà, vậy thì hãy nghĩ nhanh đi.

- Thầy có thể gọi bạn khác trước được ko ạ?

Thầy sốt ruột chỉ tay về phía bên trái tôi. "Đến lượt em đấy, Patch."

Ko như tôi, Patch nói đầy tự tin. Cậu ta đã đổi lại tư thế nên người hơi ngả về phía tôi, đầu gối chúng tôi chỉ cách nhau 1 chút.

- Thông minh. Hấp dẫn. Yếu đuối.

Thầy vội liệt kê các tính từ đó lên bảng. "Yếu đuối?" Thầy hỏi. "Sao lại thế?"

Vee nói leo: " Điều này có liên quan gì đến bài học của chúng ta ko ạ? Em ko thấy những đặc điểm mong muốn của người bạn đời ở bất cứ đâu trong sách giáo khoa."

Thầy ngừng viết và ngoảnh đầu lại. "Mọi động vật trên hành tinh này đều thu hút bạn tình nhằm mục đích duy trì nòi giống. Những con ếch thì phình người lên. Những con khỉ đựa lại tự vỗ ngực mình. Em đã bao giờ trông thấy 1 con tôm hùm đực rướn chân và hươ hươ càng để thu hút sự chú ý của con cái chưa? Sự hấp dẫn là yếu tố đầu tiên dẫn đến sự sinh sản ở tất cả các loài vật, bao gồm cả con người. Sao em ko cho cả lớp biết các tiêu chuẩn của mình nhỉ, em Sky?"

Vee giơ 5 ngón tay lên: "Bảnh bao, giàu có, biết chiều chuộng, biết che chở, và có 1 chút nguy hiểm." Mỗi từ được xướng lên là 1 ngón tay nó cụp xuống.

Patch khẽ cười. "Vấn đề là ở chỗ con người ko biết sự hấp dẫn đó có được đáp lại ko."

- Ý hay đấy! Thầy nói.

- Con người thật yếu đuối. - Patch tiếp tục, "bởi họ rất dễ bị tổn thương." Lúc ấy, đầu gối Patch chạm vào đầu gối tôi. Tôi dịch ra xa, ko dám tự hỏi xem hành độgn đó của cậu ta có ý nghĩa gì.

Thầy gật đầu: "Khả năng hấp dẫn ở con người - và cả khả năng sinh sản - rất phức tạp. Đó là 1 trong những đặc điểm phân biệt chúng ta với những loài khác."

Hình như Patch khẽ khịt mũi trước ý này.

Thầy tiếp tục: "Từ thưở sơ khai, phụ nữ đã bị thu hút trước người bạn đời có những kỹ năng sinh tồn mạnh mẽ như thông minh và dũng cảm, bởi đàn ông có những phẩm chất này thường có khả năng mang bữa tối về nhà vào cuối ngày." Thầy giơ 2 ngón tay cái lên và cười: "Bữa tối tương đương với sinh tồn, các em ạ."

Ko 1 ai cười.

- Tương tự như vậy. - Thầy tiếp tục, "đàn ông bị thu hút bởi vẻ đẹp vì nó biểu thị cho sức khỏe và tuổi trẻ. Ko ích gì khi chung sống với 1 người phụ nữ yếu ớt ko nuôi nổi con cái." Thầy đẩy gọng kính lên sống mũi và cười tủm tỉm.

- Thầy phân biệt giới tính quá. - Vee phản đối.

- Hãy nói cho chúng em nghe về những gì liên quan đến phụ nữ ở thế kỷ XXI ấy.

-Nếu em tiếp cận sự sinh sản với con mắt khoa học, em Sky ạ, em sẽ thấy rằng trẻ con là chìa khóa dẫn đến sự sinh tồn của loài người. Và em càng có nhiều con, thì sự đóng góp của em vào quỹ gene càng lớn.

Tôi gần như nghe thấy tiếng đảo mắt của Vee.

- Em nghĩ cuối cùng thì chúng ta cũng đang tiến gần đến chủ đề của ngày hôm nay. Sex.

- Gần như vậy. - thầy nói, giơ 1 ngón tay lên. "Trước sex là sự hấp dẫn, nhưng sau sự hấp dẫn là ngôn ngữ của cơ thể. Em phải cho người bạn đời tương lai biết rằng ' tôi có quan tâm', ko chỉ bằng lời nói"

THầy chỉ vào cái "tên" bên cạnh tôi: "Được rồi, Patch. Chẳng hạn như em đang ở trong 1 bữa tiệc. Căn phòng có rất nhiều cô gái với đủ mọi vóc dáng. Em thấy những cô nàng tóc vàng, tóc nâu, tóc đỏ, tóc đen. Vài cô bạo dạn, trong khi những cô khác lại khá nhút nhát. Em tìm thấy 1 cô phù hợp với tiêu chuẩn của em - hấp dẫn, thông minh và yếu đuối. Em làm cách nào để cho cô gái đó biết được rằng em thích cô ấy?"

- Tách riêng cô ấy ra. Nói chuyện với cô ấy.

- Tốt. Bây giờ đến câu hỏi quan trọng nhé: em làm thế nào để biết được liệu cô ấy có ý với em hay muốn em tiến tới hay ko?

- Em quan sát cô ấy - Patch nói. Em đoán cô ấy đang nghĩ gì và cảm thấy gì. Cô ấy sẽ ko đến trước mặt và nói với em, đó là lý do em phải chú ý. Cô ấy có quay về phía em ko? Cô ấy có nhìn vào mắt em, rồi nhìn đi chỗ khác? Cô ấy có cắn môi và nghịch tóc, như Nora đang làm bây giờ hay ko?

Căn phòng rộ lên tiếng cười. Tôi thả tay xuống lòng mình.

- Bạn ấy đang có ý với em - Patch nói, lại va vào chân tôi lần nữa. Tôi đỏ bừng mặt.

- Rất tốt ! Rất tốt ! - Thầy nói giọng phấn khởi, cười rạng rỡ trước sự chăm chú của chúng tôi.

- Những mạch máu trên mặt Nora đang giãn ra và da bạn ấy đang nóng lên. - Patch nói. "Bạn ấy biết mình đang bị chú ý. BẠn ấy thích sự chú ý, nhưng ko biết làm thế nào để đối diện với nó."

- Mình ko đỏ mặt.

- Bạn ấy đang căng thẳng, Patch nói - Bạn ấy vuốt ve cánh tay để hướng sự chú ý từ khuôn mặt xuống thân hình, hay có lẽ là làn da của bạn ấy. Cả 2 đều là những điểm nhấn.

Tôi gần như lặng đi. Hắn đang giỡn, tôi tự nhủ. Ko, hắn điên rồi. Tôi ko có kinh nghiệm xử lý với những kẻ điên, và điều đó đang được chứng tỏ ở đây. Dường như phần lớn thời gian ở bên Patch tôi chỉ nhìn chằm chằm vào cậu ta, mồm há hốc ra. Nếu tôi có chút ảo tưởng nào về việc theo kịp cậu ta, tôi sẽ phải nghĩ ra 1 phương pháp mới.

Tôi lại đặt tay lên bàn, ngẩng cao đầu, cố tỏ ra mình vẫn còn có lòng tự trọng. "Thật kỳ cục."

Patch đưa tay sang bên và quàng tay lên lưng ghế của tôi đầy ranh mãnh. Tôi có cảm giác kỳ cục rằng đây là 1 mối đe dọa nhằm thẳng vào tôi, và cậu ta ko biết, cũng ko quan tâm đến việc cả lớp sẽ đón nhận điều này như thế nào. Lũ bạn cười rộ lên, nhưng cậu ta có vẻ ko nghe thấy, vẫn chăm chú nhìn vào mắt tôi đến mức gần như tạo ra 1 thế giới nhỏ bé, riêng tư cho 2 chúng tôi mà ko ai khác có thể thâm nhập vào.

Yếu đuối, cậu ta mấp máy môi.

Tôi ngoắc chân vào chân ghế và kéo xệch nó về phía trước, cảm thấy tay cậu ta rơi thõng xuống. Tôi ko yếu đuối.

- Vậy là các em đã hiểu! - Thầy nói - Môn sinh học đang có 1 bước tiến mới.

- Bây giờ chúng ta có thể nói chuyện về sex được ko ạ? - Vee hỏi.

- Ngày mai. Giờ thì hãy đọc

Chuông reo, và Patch đẩy ghế lại. "thú vị thật. Thỉnh thoảng haỹ làm lại như thế nhé!"

Trước khi tôi có thể bật ra 1 lời nào đó ngắn gọn hơn 3 chữ " Ko, cảm ơn", cậu ta đã lách qua phía sau tôi và biến mất ngoài cánh cửa.

- Mình đang định thảo 1 bản kiến nghị sa thải thầy - Vee nói, lại gần bàn tôi - Hôm nay lớp mình làm sao thế nhỉ? Đúng là 1 trò khiêu dâm nhẹ. Thầy gần như đã đặt cậu và Patch lên bàn thí nghiệm, nằm ngửa ra, ko quần áo, làm cái việc đó...

Tôi nhìn nó như muốn nói: Mình muốn nghe cậu nhắc lại lắm à?

- Eo ôi - Vee nói, lùi lại.

- Mình cần nói chuyện với thầy. MÌnh sẽ gặp cậu chỗ tủ đựng đồ trong 10' nữa.

- Được thôi.

Tôi lên gặp thầy McConaughy, thầy đang cắm cúi xem 1 quyển sách về bóng rổ. Thoáng nhìn, tất cả những chữ X và O khiến tôi có cảm giác như thầy đang chơi cờ ca-rô.

- Chào NOra - thầy nói mà ko ngẩng lên. - Tôi giúp gì được cho em?

- Em muốn nói với thầy rằng sơ đồ chỗ ngồi mới và giáo án của thầy khiến em ko được thoải mái lắm.

Thầy ngả người ra ghế và đan tay sau gáy. "Thầy thích sơ đồ chỗ ngồi này. Thầy tâm đắc với nó cũng nhiều như với lối chơi 1 kèm 1 kiếm mới mà thầy sắp áp dụng trong trận đấu hôm thứ 7 tới.

Tôi đặt 1 bản nội quy trường học và quyền lợi học sinh lên bàn. "theo luật, học sinh phải cảm thấy ko bị đe dọa khi ở trường."

- Em cảm thấy bị đe dọa?

- Em thấy ko thoải mái. VÀ em muốn đưa ra 1 giải pháp. - Khi thầy ko ngắt lời, tôi hít 1 hơi tự tin: "Em sẽ kèm căp bất cứ học sinh nào ở bất cứ lớp Sinh học nào của thầy - nếu thầy lại cho em ngồi cạnh Vee."

- Có thể Patch cần 1 người kèm cặp.

Tôi cố nén ko nghiến răng. "Thế thì còn nói làm gì ạ!"

- Hôm nay em có để ý Patch ko? Bạn ấy đã tham gia thảo luận. Cả năm thầy chưa bao giờ thấy bạn ấy nói 1 lời, nhưng khi thầy cho bạn ấy ngồi cạnh em thì .. trúng phóc. Điểm số của Patch ở môn này sẽ được cải thiện.

- Còn điểm của Vee thì đang bị sút đi.

- Điều đó xảy ra khi em ko thể xem xét kỹ vấn đề để có câu trả lời đúng - thầy lạnh nhạt nói.

- Vấn đề của VEe là thiếu cống hiến. Em sẽ kèm bạn ấy.

- Vô ích thôi - Liếc nhìn đồng hồ, thầy nói - Thầy muộn họp mất. Chúng ta kết thúc ở đây nhé?

Tôi đứng đó, cố nặn óc ra thêm 1 lý lẽ nữa. Nhưng có vẻ tôi đã hết sạch các ý tưởng.

-Hãy giữ sơ đồ chỗ ngồi này thêm vài tuần nữa. À, mà thầy nói nghiêm túc về chuyện kèm Patch đấy. Thầy sẽ tính em vào.

Ko đợi câu trả lời của tôi, thầy vừa huýt sáo điệu Jeopardy vừa đi ra khỏi cửa.

Lúc 7h, bầu trời đã chuyển sang màu tím thẫm. Tôi kéo khóa áo khóac lên cho ấm. Vee và tôi vừa xem xong bộ phim Vật hiến tế, giờ 2 đứa đang trên đường từ rạp phim ra bãi đỗ xe. Công việc của tôi là đánh giá các bộ phim cho tạp chí điện tử, và vì tôi đã xem hết các bộ phim khác nên hôm nay chúng tôi đành phải xem bộ phim kinh dị mới nhất.

" Đây là bộ phim ghê nhất mà mình từng xem", Vee nói. "Như thường lệ, bọn mình sẽ ko được xem bất cứ thứ gì liên quan đến kinh dị nữa."

Rất hợp với ý tôi. Nghĩ đến cảnh có người nấp bên ngòai cửa sổ phòng ngủ đêm qua, rồi tối nay lại xem phim về 1 gã chuyên rình mò theo dõi, tôi bắt đầu cảm thấy hoang mang.

- Cậu tưởng tượng nổi ko? Vee nói - Sống cả đời mà ko hề biết lý do duy nhất mình được sống là để trở thành 1 vật hiến tế!

Cả 2 đứa đều rùng mình.

- Và cái bệ thờ đó là thế nào vậy? - Nó tiếp tục, ko nhận thấy rằng tôi thà nói chuyện về vòng đời của nấm còn hơn là về bộ phim này.

- Tại sao tên ác nhân đó lại nung nóng tảng đá trước khi trói cô ấy vào đó? Khi mình nghe thấy da thịt cô gái kêu xèo xèo...

- Đủ rồi ! - tôi gần như hét lên. - Tụi mình đi đâu tiếp đây?

- Mình có được phép nói rằng nếu có 1 gã nào hon mình như thế, mình sẽ phát nôn mửa ra mất ko? Thật ghê tởm khi nghe miêu tả về cái miệng của hắn ta. Nó đã được hóa trang, đúng ko? Ý mình là, chẳng ai có cái miệng như thế trong đời thực cả...

- Mình phải viết xong bài đánh giá trước nửa đêm - tôi nói, cắt ngang lời nó.

- Ờ. Đúng. Vậy đến thư viện nhé? - Vee mở khóa cửa chiếc xe Dodge Neon màu tía đời 1995 của nó. - Cậu đang quá nhạy cảm đấy, biết ko?

Tôi chui vào ghế cạnh ghế lái. "Tại bộ phim đấy." Tại cái kẻ rình mò ở cửa sổ phòng tôi đêm qua thì đúng hơn.

- Mình ko chỉ nói về tối nay đâu. Mình đã nhận thấy - nó nói với nụ cười ranh mãnh - rằng 2 hôm nay trong nửa tiếng cúôi giờ sinh học cậu đều cực kỳ cáu kỉnh.

- Tại Patch đấy.

Đôi mắt VEe hướng vào gương chiếu hậu. Nó chỉnh lại cái gương để nhìn cho rõ hơn và nở 1 nụ cười đã được luyện tập kỹ. - Mình phải thừa nhận rằng vẻ mờ ám của hắn đã quyến rũ mình.

Tôi ko muốn thú nhận, nhưng ko chỉ mình Vee cảm thấy thế. Tôi bị thu hút bởi Patch theo cách mà tôi chưa bao giờ gặp ở bất cứ ai. Giữa chúng tôi có q sức hút mơ hồ nào dods. BÊn cạnh cậu ta, tôi cảm thấy bị cám dỗ đến ranh giới nguy hiểm .Dường như bất cứ lúc nào cậu ta cũng có thể làm cho tôi phát điên lên.

- Nghe cậu nói thế mình muốn... - tôi ngừng lại, cô snghĩ xem chính xác thì sự hấp dẫn của Patch đối với chúng tôi khiến tôi muốn làm gì. Thứ gì đó khó chịu.

- Hãy nói với mình rằng cậu ko thấy hắn điển trai đi - Vee nói - Và mình hứa rằng sẽ ko bao giờ nhắc đến tên hắn nữa.

Tôi với tay bật radio. Ít ra cũng phải có thứ ì dods hay ho để làm hơn là phá hỏng buổi tối của chúng tôi bằng cách mời Patch tham gia vào, dù là trừu tựơng nhất. Ngồi cạnh con người đó 1 tiếng đồng hồ mỗi ngày, 5 ngày 1 tuần đã là quá sức chịu đựng của tôi rồi. Tôi sẽ ko dâng thêm cả những buổi tối của tôi cho cậu ta nữa.

- Nào? - Vee giục.

- Có thể cậu ta điển trai. Nhưng mình sẽ là người cuối cùng nhận ra điều đó. Mình là 1 vị bồi thẩm vo odụng trong vấn đề này, xin lỗi.

- Thế có nghĩa là gì?

- Có nghĩa là mình ko thể bỏ qua tính cách của hắn .ko vẻ đẹp nào có thể bù nổi hco nó.

- Ko phải đẹp. Hắn...mạnh mẽ. Gợi cảm nữa.

Tôi đảo mắt.

Vee bấm còi và nhấn phanh khi 1 chiếc ô tô tạt qua trước mặt nó. "Gì? Cậu ko đồng ý, hay những anh chàng ngỗ ngược - và ranh mãnh ko phải là hình mẫu của cậu?"

- Mình chẳng có hình mẫu nào cả - tôi nói - Mình ko hẹp hòi như thế.

Vee cười - Cậu, cưng ạ, còn hơn cả hẹp hòi ấy. Cậu bị giới hạn, tù túng. Phạm vi cảm xúc của cậu chri rộng bằng 1 trong những vi sinh vật của thầy McConaughy thôi. Có rất ít, nếu có, các chàng trai ở trường khiến cậu mê mẩn.

- Ko đúng. - tôi buột miệng. Đến khi nói ra rồi tôi mới biết điều đó đúng đến mức nào. Tôi chưa bao giờ thực sự thích ai. Tôi có kỳ cục ko? "Ko phải là về bọn con trai, mà về....tình yêu. Mình vẫn chưa tìm thấy nó."

- Ko phải là về tình yêu - Vee nói.- Mà về sự vui vẻ.

Tôi nhướng mày, nghi ngờ. "Hôn 1 người mà mình ko quen, mình ko để ý, là vui ư?"

- Cậu ko chú ý gì trong giờ Sinh sao? Ko chỉ là hôn đâu.

- Ồ - tôi nói với giọng hiểu biết. - Quỹ gene đã đủ oằn khi chưa cần mình đóng góp vào rồi.

- Muốn biết với mình ai sẽ là người thực sự tuyệt vời ko?

- Tuyệt vời?

- Tuyệt vời - nó lặp lại với 1 nụ cười khiếm nhã.

- Ai thế?

- Người bên cạnh cậu.

- Đừng gọi hắn thế - tôi nói. - Cái từ ' người bên cạnh' có nghĩa rộng lắm đấy.

Vee lách xe vào gần cửa thư viện và tắt máy. "Cậu đã bao giờ tưởng tượng đến cảnh hôn hắn chưa? Đã bao giờ cậu liếc trộm sang hắn rồi hình dung ra cảnh lao vào lòng hắn và ép mịêng cậu vào miệng hắn chưa?"

Tôi nhìn nó với vẻ bị sốc - Còn cậu?

Vee cười.

Patch sẽ làm gì nếu nghe được thông tin này nhỉ? Theo những gì ít ỏi tôi biết được về cậu ta, tôi cảm nhận được ối ác cảm mà cậu ta dành cho Vee rõ ràng như thể chạm vào được vậy.

- Hắn ko thích hợp với cậu đâu - tôi nói.

Nó rên rỉ : "Cẩn thận đấy, cậu sẽ càng làm cho mình muốn hắn hơn."

Trong thư viện, chúng tôi chọn 1 bàn ở tgầng chính, gần dãy tiểu thuyết người lớn. Tôi mở máy tính xách tay và gõ: Phim vật hiến tế, hai sao rưỡi. 2 sao rưỡi có lẽ là thấp quá, nhưng tâm trí tôi lúc này chứa chất quá nhiều thứ và chắc là tôi ko được công bằng cho lắm.

Vee mở 1 túi táo sấy. "Ăn ko?"

- Mình ko, cảm ơn.

Nó nhìn vào trong túi. "Nếu cậu ko ăn, mình sẽ phải ăn. Mà mình thực sự ko muốn."

Vee đang theo chế độ ăn hoa quả dựa theo màu sắc. Ba quả màu đỏ, 2 quả màu xanh dương, vài quả màu xanh lá mỗi ngày.

Nó giơ 1 miếng táo sấy lên, săm soi từ trước ra sau.

- Màu gì thế? - Tôi hỏi.

- Mình nghĩ là thứ màu xanh - phát buồn nôn của táo Granny - Smith.

Lúc đó, Marcie Millar - nữ sinh lớp 10 duy nhất tham gai đội cổ uvx trong iljch sử trường Trung học ColdWater - đến ngồi ghé lên mép bàn. Mái tóc hung đỏ của nó được tết đuôi sam, và như mọi lần, nó trát lên mặt khỏang nửa lọ kem nền. Chắc chắn phải đến nửa lọ, vì tôi chẳng thấy vết tàn nhang nào trên mặt nó cả. Từ hồi lớp 7, khi Marcie khám phá ra thứ kem Mary Kay, tàn nhan trên mặt nó dường như bay biến hết. Khỏang cách từ gấu váy tới đáy quần lót của nó cũng chỉ khỏang 2 phân...nếu nó có mặc.

- Chào Bé bự - Marcie nói với Vee.

- Chào quái vật - Vee đáp lại.

- Tuần này mẹ mình đnag tìm người mẫu. Tiền công là 9$/h. Mình nghĩ cậu sẽ có hứng thú.

Mẹ Marcie quản lý cửa hàng JCPenny ở địa phương, cuối tuần bà thường nhờ Marcie và các thành viên trong dodọi cổ vũ mặc bikini làm mẫu trong các gian trưng bày quay ra đường của cửa hàng.

- Bà đang vất vả tìm kiếm những người mẫu mặc đồ lót ngọai cỡ- Marice nói.

- Răng cậu vẫn còn dính thức ăn kìa - Vee bảo Marcie - Ở khi răng cửa ấy. Trông như socola Ex-lax ấy nhỉ....

Marcie liếm răng và tuột xuống bàn. Khi nó ưỡn ẹo đi khỏi, Vee thò ngón tay vào miệng và giả bộ nôn ọe sau lưng Marcie.

- May cho nó là mình đang ở thư vịên- Vee bảo tôi - Nếu mình mà chạm trán nó trong 1 ngõ tối thì...Cơ hội cuối cùng đây - ăn táo sấy ko?

- Bỏ qua.

Vee đi vứt chỗ táo sấy đó. Vài phút sau, nó quay lại với 1 cuốn tiểu thuyết lãng mạn. Nó ngồi xuống cạnh tôi, giơ bìa cuốn tiểu thuyết lên rồi nói: "Một ngày nào đó chúng ta sẽ trở thành như thế này. Mê mẩn trước những chàng cao bồi nửa mình trần. Ko biết khi hôn 1 cặp môi lấm lem, nóng bỏng thì sẽ như thế nào nhỉ?"

- Ghê chết - tôi lẩm bẩm, tay vẫn đánh máy.

- Nhắc đến ' ghê chết'. Nó bất ngờ lên giọng. "Chàng trai của chúng ta kìa."

Tôi ngẩng lên, tim như ngừng đập. Patch đang đứng phía bên kia căn phòng chỗ bàn mượn sách. Như thế cảm thấy ánh mắt của tôi, cậu ta quay lại. Mắt chúng tôi giao nhau trong 1,2,3 tích tắc. Tôi ngỏanh đi trước, nhưng vẫn kịp nhận được 1 nụ cười ung dung.

Tim tôi đập lọan xạ, và tôi tự nhủ phải trấn tĩnh lại. Tối sẽ ko đi theo lói mòn đó. Ko phải với Patch. Trừ phi tôi mất trí.

" Đi thôi," tôi bảo Vee rồi đóng máy tính lại, cất vào túi. Trong lúc nhét sách vào ba lô, tôi đã làm rơi vài quyển xúông sàn.

Vee nói: "Mình đang cố đọc tên cuốn sách hắn đang cầm...chồ chút... Để trở thành 1 kẻ rình rập."

"Cậu ta ko mượn những cuốn có nhan đề như thế đâu." Nói thế nhưng tôi cũng ko chắc lắm.

" Có thể là thế or cuốn Để cực sexy mà ko cần cố gắng."

"Sụyt!" Tôi ra hiệu.

"Bình tĩnh, hắn ko nghe thấy được đâu. Hắn đang mượn sách chỗ thủ thư mà."

Xác nhận điều này bằng 1 cái liếc nhanh, tôi nhận ra rằng nếu bây giờ tôi và VEe bỏ đi, chúng tôi có thể găp Patch ở cửa ra. VÀ rồi tôi sẽ phải nói gì đó với cậu ta. Tôi đành quay lại ghế và chăm chú lục tìm tất cả các túi chẳng vì cái gì khi cậu ta mựơn sách xong.

"Cậu có thấy ghê ghê khi hắn ở đây cùng lúc với bọn mình ko?" Vee hỏi.

"Cậu thì sao?"

"Mình nghĩ hắn đang đi theo bọn mình."

"MÌnh nghĩ chỉ là trùng hợp thôi." Điều này ko hòan tòan đúng. Nếu phải lịêt kê ra 10 địa điểm đầu tiên mà tôi nghĩ sẽ gặp Patch vào 1 buổi tối bất kỳ nào đó, thư vịên công cộng sẽ ko được lọt vào. Thậm chí nó còn ko lọt vào top 100. VẬy thì cậu ta đang làm gì ở đây?

Chuỵên này càng làm toi lo âu sau sự việc xảy ra đêm qua. Tôi chưa kể cho VEe vì tôi hy vọng nó sẽ co rúm và teo lại trong trí nhớ của tôi cho đến khi nó ko còn có vẻ là đã xảy ra nữa. Chấm hết.

"Patch!" Vee vờ nói thầm. "Cậu đang rình rập Nora à?"

Tôi bịt miệng nó. "Thôi đi. MÌnh ko đùa đâu." Tôi làm mặt nghiêm nghị.

"Mình cá là hắn đang đi theo cậu," Vee nói, gạt tay tôi ra. "Mình cá là hắn từng làm chuyện này. Mình cá là hắn phải chịu những lệnh cấm. Hãy lẻn vào văn phòng trường. Tất cả sẽ có trong hồ sơ học sinh của hắn."

"Bọn mình sẽ ko lẻn vào văn phòng trường."

"Mình có thể dùng kế nghi binh. Mình rất giỏi đánh lạc hướng mà. Ko ai thấy cậu đi vào đó đâu. Bọn mình sẽ hành động như những điệp viên ấy."

"Bọn mình đâu phải là điệp viên!"

"Cậu có biết họ của hắn ko?"

"Ko."

"Cậu có biết gì về hắn ko?"

"Ko. Và mình thích như thế."

"Ôi, thôi nào. Cậu thích những gì bí ẩn mà, và vụ này đâu có kém cạnh gì."

"Những bí ẩn hay ho nhất thường kèm theo 1 xác chết. Chúng ta ko có 1 xác chết."

Vee ré lên: "Chưa thôi!"

Tôi lấy ra 2 viên sắt từ cái lọ trong ba lô và úông cùng 1lúc.

9h30, Vee cho chiếc Neon vào lối xe chạy. Nó tắt máy và đong đưa chùm chìa khóa trước mặt tôi.

"Cậu ko đưa mình về nhà sao?" Tôi hỏi. Thật phí lời, vì tôi đã biết câu trả lời của nó.

"Tại ở đó có sương mù."

"Sương mù lõang thôi."

Vee cười: "Ôi trời. Đầu óc cậu lúc nào cũng nghĩ về hắn. Mình ko trách gì cậu đaua. VỀ phần mình, mình hy vọng đêm nay sẽ mơ thấy hắn."

Ôi!

"Và càng về gần nhà cậu thì sương mù càng dày đặc hơn," Vee tíep tục. "Trời tối thế này, mình thấy sợ lắm!"

Tôi túm lấy chùm chìa khóa. "Cảm ơn rất nhiều"

"Đừng trách mình. Hãy bảo mẹ cậu chuyển nhà đến gần trung tâm hơn. Bảo bà rằng có 1 câu lạc bộ mới tên là "ăn minh" và mẹ con cậu nên tham gia".

"Chắc sáng mai cậu vẫn muốn mình đón cậu đến trường nhỉ?"

"7h30 là vừa. Mình sẽ khao bữa sáng."

"Hay đấy."

"Hãy ngoan ngoãn với cục cưng của tao đấy." Vee vỗ vỗ vào bảng điều khiển của chiếc Neon. "nhưng đừng ngoan quá. Ko thể để bạn tao nghĩ rằng ở ngòai kia thú vị hơn được."

Trên đường lái xe về nhà, tôi cho phép mình nghĩ đôi chút về Patch. Vee nói đúng - ở cậu ta có vẻ gì đó cực kỳ quyến rũ. Nhưng cũng cực kỳ đáng sợ. Chung quy lại, cậu ta là 1 kẻ...khó chịu. Cậu ta thích khiêu chiến với tôi cũng ko hẳn là chuyện gì to tát, nhưng từ việc chọc tức tôi trong lớp đến việc theo tôi đến tận thư việc thì quả là ko ổn tẹo nào. Ko nhiều người bỏ công bỏ sức vào cái trò quấy nhiễu đó...trừ phi họ có 1 lý do rất chính đáng.

Tôi về được nửa đường thì 1 cơn mưa trút xúông xua đi màn sương mù lảng vảng đằng trước mặt. Vừa chú ý nhìn đường và điều khiển vô lăng, tôi vừa cố tìm cần gạt nước.

Đèn đường nhấp nháy phía trên đầu và tôi tự hỏi ko biết có phải 1 cơn bão mạnh hơn đnag thổi tới ko. Ở vùng gần biển như thế này, thời tiết thay đổi liên tục và 1 cơn mưa giông có thể nhanh chóng biến thành 1 cơn bão dữ. Tôi nhấn ga chiếc Neon.

Đèn bên ngoài lại nhấp nháy. 1 cảm giác ớn ljanh gai gai sau gáy, tòan thân tôi nổi gai ốc. Giác quan thứ 6 của tôi ọwc đẩy lên mức cảnh giác cao nhấ.t Tôi tự hỏi ịêu trong lúc này toi có đang bị theo dõi ko. Ko có ánh đèn pha nào trong ương chiếu hậu. Cũng ko có chiếc xe nào phía trước. Tôi chỉ có 1 mình. Đó là 1 ý nghĩ ko hay cho lắm. Tôi tăng tốc lên 45 dặm/giờ.

Tôi tìm thấy cần gạt nước, nhưng ngay cả ở tốc độ cao nhất chúng cũng ko theo kịp cơn mưa xối xả. Đèn giao thông phía trước chuyển sang màu vàng. Tôi dừng lại kiểm tra xem đường có thóang ko rồi đi vào giao lộ.

Bỗng rầm! 1 bóng đen lao lên mui xe tôi.

Tôi hét lên và nhấn phanh. Bóng đen đập vào kính chắn gió với 1 tiếng rắc khủng khiếp.

Hỏang lọan, tôi đánh vô lắng hết cỡ về bên phải. Đuôi chiếc Neon ngoặt đi, tôi quay tròn trong giao lộ. Bóng đen lăn xuống và biến mất khỏi mui xe.

Tôi nín thở, tay nắm chặt vô lăng. Tôi nhấc chân khỏi bàn đạp. Chiếc xe chồm lên và khựng lại.

Bóng đen đang khom mình cách tôi vài bước và quan sát tôi. Hắn có vẻ....ko bị thương chút nào.

Hắn mặc tòan đồ đen và bị lẫn vào màn đêm khiến tôi khó lòng trông rõ. Ban đầu tôi ko thể thấy rõ mặt hắn, hóa ra hắn đang trùm mặt nạ kín đầu.

Kẻ lạ mặt đứng thẳng dậy, rút ngắn dadàn khỏang cách giữa chúng tôi. Hắn áp bàn tay vào cẳ sổ bên tay lái. Mắt chúgn tôi giao nhau qua 2 cái lỗ trên mặt nạ. Dường như khuôn mặt hắn đang hằn lên 1 nụ cười quái dị.

Hắn lại đấm thêm phát nữa, tấm kính ngăn giữa chúng tôi rung bần bật.

Tôi khởi động xe. Tôi cố vừa vào số 1, vừa nhấn ga và nhả côn. Động cơ rồ lên, nhưng chiếc xe lại chồm lên và chết máy.

Tôi lại khởi động lần nữa, nhưng bị phân tán bởi tiếng kim lọai rít lên ken két. Tôi kinh hòang nhìn cách cửa bắt đầu cong. Hắn đang giật nó ra.

Tôi luống cuống vào số 1. Giày tôi trượt trên bàn đạp. Động cơ gầm lên, kim đo tốc độ vòng quay động cơ trên bảng điều khiển chỉ vào vùng đó.

Nắm đấm của hắn đã xuyên qua cửa kèm theo tiếng kính vỡ. Tay hắn dò dẫm trên vai tôi, túm lấy cánh tay tôi. Tôi hét lên, dậm mạnh chân ga và nhả côn. Chiếc Neon rú lên rồi vọt đi. Hắn vẫn ko buông, giữ chặt tay tôi, chạy theo xe vài bước trước khi bỏ cuộc.

Tôi lao xe về phía trước trong hỏang lọan. Tôi kiểm tra gương chiếu hậu để chắc chắn hắn ko đuổi theo mình rồi quay chiếc gương đi. Mím chặt môi, tôi cố gắng ko òa lên khóc.

Becca Fitzpatrick

Vết sẹo cánh thiên thần

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.