Vì Em Mà Anh Đến

Chương 9: Vinh quang đi mượn




Đối với những sinh viên vẫn còn đang ngồi trên ghế nhà trường mà nói, bệnh tật và đau đớn rõ ràng là một thứ gì đó rất xa xôi, không khí đột nhiên có chút thương cảm.

Duy An không dám hỏi nữa, cúi đầu thu dọn đồ đạc, Tống Thư Minh giúp cô bỏ những lá thư tình đã tìm lại được vào túi, đột nhiên nói: “Em đừng buồn, tôi theo đuổi em có được không?”

Cô gái đang cầm túi sách sững lại, ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: “Thầy đừng trêu em nữa, em không sao. Em nghĩ thông rồi, thực ra em thích Kiều Ngự là việc của em, còn anh ấy muốn ở bên ai, không liên quan gì tới em cả”.

Tống Thư Minh lại tỏ ra rất chân thành: “Không đùa, tôi nói thật đấy,, ở bên tôi nhé”. Anh giơ tay giúp cô kéo chiếc áo khoác, giải thích thêm lần nữa: “Màu tóc em rất nhạt, dưới ánh đèn, thật sự rất giống Annie trong vở nhạc kịch ấy, tôi chỉ cảm thấy thế mà thôi, không liên quan gì tới cô bạn mà em nói, em đừng hiểu lầm nữa”.

๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n

Duy An ngẩn người gật đầu, rồi lại lắc đầu, “Thầy Tống, thầy là thầy giáo... những lời như thế...em sẽ không tin đâu. Đừng trêu em nữa”. Cô ôm túi rồi tạm biệt, không cho Tống Thư Minh có cơ hội để nói thêm, vội vàng đi xuống dươi trở vê fkys túc.

Buổi tối, cách âm trong ký túc không tốt, tầng trên tầng dưới vì dùng chung một đường ống nước nên chẳng còn gì là bí mật nữa, Duy An nằm nghe các bạn ở tầng trên nói chuyện với nhau, nội dung chính là làm thế nào để lấy được một anh chàng con nhà giàu danh giá, giàu có.

Quả nhiên TRình An Ni về ký túc, đương nhiên Duy An không ngủ được, vừa về cô ấy đã chui vào giường Duy An áp sát vào tai Duy An. “MÌnh biết cậu tốt nhất mà, đã không kể chuyện mình đánh cậu ra, Kiều Ngự cũng không biết. mình còn tưởng....cậu nói với anh ấy rồi”.

Duy An thấy lòng lạnh buốt, kéo kéo chăn, nói: “KHông, mình nói chuyện ấy làm gì, mình với cậu ấy chỉ hằng ngày ăn cơm cùng nhau, ôn lại chuyện hồi cấp ba, không còn gì khác nữa”. Dù sao cũng đã bị đẩy lên cái bị trí bạn tâm giao thân thiết, cô đành xác nhận danh phận này luôn.

Rõ ràng T๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-nrình An Ni rất hài lòng với câu trả ời này của cô, yên tâm nằm xuống bên cô hỏi: “Đúng rồi, mình nhớ cậu cũng thích một người mà, đưa thư tình ra đây cho mình xem, để bù đắp cho cậu, mình sẽ thay cậu đi nói chuyện với anh ta. Mau cho mình biết anh chàng đó học lớp nào ở khoa nào, mình giúp cậu, chắc chắn sẽ khiến anh ta đón nhận cậu”.

Duy An lòng khó chịu, xoay người lắc đầu, “Không cần đâu, mình không muốn thổ lộ, sau này cũng không viết thư tình nữa”.

Đúng lúc đó, Cố Mộng Mộng nằm giường đối diện giật mình tỉnh giấc, nghe thấy tiếng từ giường hai người bọn họ thì ngồi dậy, xuống giường đi uống nước, mới uống được một nửa thì thắc mắc hỏi: “Đúng rồi? Duy An, người mà cậu thích chẳng phải cũng học cùng lớp cấp ba ư, bạn trai An Ni biết phải không? Cậu nhờ cậu ấy hỏi giúp xem sao?”

Chuyện này là do Duy An nhỡ miệng kể cho CỐ MỘng Mộng nghe, giờ bị cô ấy nhắc đến, Duy An căng thẳng, sợ Trình An Ni sẽ nhận ra.

Cũng may Trình An Ni chỉ mải cười, vừa cù Duy An vừa ép hỏi cô: “Kiều Ngự cũng quen> Vậy cậu mau nói xem là ai, ngày mai mình sẽ hỏi anh ấy, anh ta là người thế nào mà có thể khiến cậu nhớ nhung bao nhiêu năm như thế?’

Cô vùi đầu xuống vờ ngủ, Trình An NI thấy cụt hứng bèn quay về giường của mình, từ phía giường bên đó vọng ra một tiếng thở dài, Cố Mộng Mộng còn chưa ngủ, ngốc nghếch hỏi: “An Ni, cậu lại làm sao thế?”

TRình An Ni khổ sở nhăn nhó: “Các cậu bảo, làm thế nảo mình mới có thể lẻn vào lớp Kiều Ngự ngồi dự thính được bây giờ? Mình muốn ở bên anh ấy nhiều hơn”.

Cố Mộng Mộng quay người lại không ngủ nữa, suy nghĩ vấn đề đó thay bạn, một lúc sau hỏi: “BÌnh thường thầy cô chỉ điểm danh thôi, thêm một hai người sẽ không nhận ra đâu, cậu vào chắc chẳng sao”.

“Nhưng chuyên ngành họ học con gái ít quá, cả lớp có năm người, mình trà trộn vào rất dễ bị phát hiệ. Thầy giáo chắc chắn nghĩ mình đến đây vì bạn trai”. Cô ấy nói nói mãi rồi đột nhiên nghĩ ra: “Duy An? Cậu đi cùng mình nhé, nếu thầy giáo có hỏi, mình nói môn tự chọn bọn mình chọn Học viện CÔng nghệ Thông tin, vì không biết khó dễ thế nào, nên muốn đến dự thính một hai tiết, có cậu đi cùng, họ sẽ không đuổi cả hai bọn mình ra”.

Duy An đành phải nhận lời.

Cấc môn thi cuối kì xen kẽ với các môn học vẫn diễn ra không ngừng, các môn học của sinh viên năm thứ nhất luôn lắt nhắt phiền phức, ngoài thời gian đối phó vớ những chuyện ấy ra, Duy An còn phải bắt đầu làm bóng đèn điện nữa.

Trong câu chuyện của hoàng tử và công chúa, luôn có một cô nương ngốc nghếch bối rồi đứng sau lưng họ, cô nương này đóng vai trò là người bưng trà rót nước, sau đó nếu có chuyện xảy ra sẽ trở thành bia đỡ đạn cho họ.

Hạnh phúc luôn cần thứ gì đó làm đòn bẩy.

Thế là Udy An trở thành thứ lay lắt giữa hạnh phúc của họ, bị ép cùng Trình An NI sang Học viện CÔng nghệ Thông tin nghe giảng, nhìn cô ấy chuẩn bị bữa sáng từ nhà cho Kiều Ngự.

Vị trí ấy khiến người ta không thể từ chối, vì dù sao khi Kiều Ngự nhìn thấy cô cũng chẳng tỏ vẻ gì khác lạ, không cố tình tỏ ra xa cách hay né tránh.

Nhà Kiều Ngự rất khá giả, nên mặc dù là sinh viên nhưng luôn mua rất nhiều quà đắt tiền cho Trình An Ni, thỉnh thoảng TRình An Ni ủ rũ cầm hai chiếc khăn lụa hàng hiệu có kiểu dáng giống hệt nhau đi tới bên cạnh Duy An, vừa ấm ức nói: “Anh ấy không biết mình đã kiểu này rồi nên lại đi mua, tặng cậu một chiếc đấy”.

Đương nhiên Duy An không nhận, nhưng Trình An NI luôn tìm cách nhờ Cố Mộng Mộng mang về kí túc, đặt trên giường cô, Duy An mang trả lại mấy lần, nhưng TRình An Ni nói với cô bằng giọng không vui: “Cậu không coi mình là bạn”.

Hậu quả của lời khẳng định đó quả thật đáng sợ, bạn bè, hai từ này lúc nào cũng rất quan trọng, giữa con gái với nhau lại vô cùng coi trọng mối quan hệ thân thiết ấy. Duy An thực sự bối rối, về sau cô đành nhận luôn, để trong chiếc tủ nhỏ đầu giường, chưa bao gờ đụng đến

THời gian luôn trôi nhanh hơn nhiều so với tưởng tượng, lại đến thứ sau, buổi sáng nhìn di động Duy An mới biết hôm nay đã là mùng 1 tháng 12 rồi, không khí lạnh tràn về thành phố Lan, cô nằm trong chăn hắt xì hơi liên tục, quả nhiên là lạnh hơn rồi.

Haiz, có câu nói thế nào ý nhỉ? Chăn đệm là nấm mồ chôn vùi tuổi thanh xuân, quả nhiên....Duy An kéo chăn lên che tận mặt, giơ tay, vô tình chạm phải thứ gì đó, loạt xoạt một hồi tiếng đồ rơi vang lên. Cô đành nghiêng người lần mò một lúc, sờ được mấy lá thư. Cô đã quên mất những lá thư này rồi, đó là những lá thư tình, cô viết rất nhiều, cũng giấu đi rất nhiều, giờ chỉ còn vài lá để dưới gối thôi.

Trong phim nói, nếu viết ra tên người ấy mà mình thích, rồi gối lên nó ngủ, thì sẽ được gặp người ấy trong mộng. Đáng tiếc, Duy An cảm thấy bản thân không cần phải phiền phức như thế, ngày nào cô cũng được thấy Kiều Ngự, một điều kiện ưu việt như thế thực sự quá lãng phí,

Cô đành hà hơi vào tay để sưởi ấm, cấm mấy lá thư đó cất đi.

Vừa thu dọn xong, Trình An Ni gửi tin nhắn nói bị cảm, hôm qua về đến nhà thì bắt đầu sốt, hôm nay không đi học được, nhờ Duy An và Cố Mộng Mộng điểm danh hộ.

Duy An nhận lời, gọi điện nhắc bạn nhớ uống thuốc, giọng TRình An Ni nghe vẫn ổn, nhưng âm mũi hơi nặng, cuối cùng Duy An cũng thấy yên tâm, lúc cúp máy bỗng bên kia đột nhiên nói: “Đúng rồi, còn chuyện này nữa”.

“HẢ?”

“Chiều nay đội bóng rổ của Kiều Ngự có hoạt động, nhờ giúp mình đưa nước đến cho anh ấy”. Cô ấy nói rồi tự mình cũng thấy buồn cười, khẽ ho một tiếng, giải thích, “Giống hệt trẻ con, lần trước mình quên mang nước cho anh ấy, anh ấy bắt đầu giở thói công tử. Duy An, cậu là tốt nhất, giúp mình nhé, dù sao hết giờ học cậu cũng chẳng bận gì”.

“Được được được, cậu yên tâm”. Duy An chưa bao giờ từ chối được giọng điệu nhờ vả mềm nhùn của TRình An Ni, cô cúp máy ngẫm nghĩ, rồi nhảy xuống giường, sắp xếp lạo đồ đạc trong tủ, bỏ hết vào một hộp giấy.

Vừa hay lúc đó Cố Mộng Mộng đi từ nhè vệ sinh ra, miệng còn cằn nhằn, “Bài tập về nhà cuối kì phải tìm ai vẽ đây? Mình nghĩ cả nửa ngày nay mà vẫn không nghĩ ra được người nào thích hợp”.

Cuối học kỳ họ phải giao một bức tranh vẽ chân dung làm bài thi cuối kì, nhưng mọi người chẳng nghĩ ra được ý tưởng sáng tạo nào.

Duy An cũng ủ rũ mấy ngày nay, đáng tiếc chẳng có kết quả gì, họ lại không có tiền mời người mẫu, vậy là cô buột miệng đáp, “MÌnh cũng chưa biết phải làm thế nào”.

Cố Mộng Mộng đi như người bị mộng du, thở dài: “Cửa sổ mờ sương rồi, lạnh quá...Haiz! Cậu tìm gì thế?”

“Thu dọn đồ đạc”. Duy An cúi đầu làm việc của mình, nhớ ra cô bạn cùng phòng này thứ sáu ào cũng ra ngoài vẽ phác thảo tìm cảm hứng, nên cô hỏi: “hôm nay rét hơn, cậu có ra ngoài không?”

Sinh viên ưu tú đi vòng qua đứng trước cửa sổ, dùng tay lau lớp hơi sương phủ trên kính thò đầu ra ngoài nhìn, vừa nhìn vừa trả lời khẳng định: “Mẹ mình nói rồi, vẽ không thể chỉ dựa vào tài năng, mà còn cần sự nỗ lực và kiên trì. Con người ta làm gì cũng không được dễ dàng từ bỏ, ví dụ như việc thứ Sáu hàng tuần đều ra ngoài vẽ vậy, không thể đứt gánh giữa đường, đặc biệt sắp cuối kì rồi, càng không thể lơ là. Nếu không làm sao có thể thành nghệ thuật gia?”

Duy An ôm hộp giấy đặt trên bàn, hối hận mình đã nhiều lời, vội vàng gật đầu: “Đúng, cậu nhất định phải kiên trì, mặc thêm quần áo vào, đừng lo, đi đi”.

Cố Mộng Mộng lại quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cửa sổ phòng bọn họ vừa khéo hướng về phía sân trường: “Thư viện lúc nào cũng rất kì quái, cậu không thấy thế à?’

Duy An thu dọn đồ đạc xong thì không thấy lạnh nữa, khoác thêm áo khoác đi tới gần cửa sổ nhìn, từ góc này nhìn xuống, thư viện bị những cành cây nhỏ khẳng khiu phủ lên, chỉ còn thấy nửa gác chuông nhỏ.

Trời quá lạnh, tòa kiến trúc màu xám sẫm rõ ràng nhìn rất chắc chắn, giống như những cảnh quay đan xen trong phim, vẻ đẹp của nó khong nằm ở màu sắc, mà ẩn chứa sự trầm mặc im ắng đáng sợ.

Tình cảm cũng vậy, chàng trai tuấn tú cô yêu, sự ấm áp anh mang lại cho cô ở ba năm sau không phải là sự xúc động và lưu luyến nữa, mà chỉ là những hồi ức bối rồi gượng gạo thôi.

Ngón tay áp lên mặt kính lạnh buốt, Duy An đột nhiên nghĩ tới Tống Thư Minh, người như anh chính là như thế, vào những lúc lạnh tới cùng cực lại khiến người ta có cảm giác ấm áp, chân thực.