Vị Hôn Phu Tuyệt Tình

Chương 3



Lí Đình Ân tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ xong đi ra khỏi phòng.

Nhớ tới lúc mình rơi vào bể bơi, cô vẫn cảm thấy thực sợ hãi.

Cô vốn đã sợ nước, vì hồi tiểu học có chuyến du lịch ba năm một lần, một bạn nam cùng lớp đùa dai đã đẩy mạnh cô xuống một cái ao nhỏ, dù cho mực nước trong cái ao đó rất thấp, nhưng vẫn làm cho cô bị kinh hách, từ đó về sau, cô trở nên rất sợ nước, lại càng không dám tiếp cận ao hay bể bơi nữa.

Cô xem xét lại chân bị đau, các đốt ngón tay vì chạm vào bể bơi mà có chút trầy da.

Phàm Tu thì sao, anh có bị thương không?

Rời khỏi biệt thự, trên đường trở về nhà, bọn họ một mực trầm mặc, bởi vì thoạt nhìn anh trông rất tức giận, làm cho cô không biết nên nói cái gì.

Giờ, anh nhất định lại càng chán ghét cô.

Cho dù cô có nói là mình bị Tiết Nhược Ngưng đẩy mạnh xuống bể bơi đi chăng nữa, thì cũng có tác dụng gì, bất kể lý do gì thì cô cũng đều hại anh mất mặt trước bạn bè rồi.

Cô biết anh rất tức giận, giải thích cũng chỉ vô bổ, nhưng cô vẫn muốn nói với anh lời xin lỗi, hơn nữa, cô cũng không biết anh với Tiết Nhược Ngưng đã có dự định kết hôn, nếu biết cô đã không đáp ứng đính hôn rồi, cô sẽ hủy bỏ hôn ước, cho anh tự do.

Cô đi về phía phòng Mạnh Phàm Tu, nhưng đi qua thư phòng cửa đã đóng lại có tiếng nói chuyện điện thoại.

Anh ở trong thư phòng? Dường như nghe thấy anh nói tên cô, Lí Đình Ân nhất thời tò mò đi tới.

“Nhược Ngưng, làm thế hơi quá đáng rồi đấy, sao lại đẩy Đình Ân xuống bể bơi?” Trong thư phòng, Mạnh Phàm Tu nhíu mày, đưa lưng về cửa, mở đầu cho đoạn hội thoại là một câu chỉ trích.

“Phàm Tu, anh không phải tức giận thế, em nói em không có, em làm sao có thể có ý xấu như vậy ý, đẩy Lí Đình Ân xuống bể bơi chứ!”

“Có hay không thì tự cô biết.”

“Phàm Tu, cho dù em thật sự kéo tay cô ấy thì cũng không phải em cố ý, hơn nữa Phàm Tu, anh không phải cũng đồng ý với đề nghị của em sao, nên mới mang vị hôn thê của anh tới tham dự mà? Anhi làm sao có thể tự giận mình được chứ.”

“Đúng vậy, tôi đồng ý đề nghị của cô mới mang cô ấy đi, nhưng tôi nghĩ cô sẽ xử lý tốt, để cho cô ấy chủ động giải trừ hôn ước, tôi không muốn cô đẩy cô ấy xuống bể bơi.”

“Em ……”

“Đừng nói nữa, khi nào rảnh tôi gọi lại cho cô.”

Mạnh Phàm Tu mất kiên nhẫn dập máy, định ra khỏi thư phòng, không ngờ lại thấy Lí Đình Ân ngây ngốc đứng trước cửa, sắc mặt trắng bệch.

Mạnh Phàm Tu trong lòng cả kinh, sao cô lại đứng ở chỗ này? Nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn cứng ngắc, dáng vẻ bị đả kích …… Cô nghe thấy hết?

Lí Đình Ân biết chính mình không nên nghe lén người khác nói chuyện điện thoại, hơn nữa đã là nghe lén thì cũng nên chạy trước khi người bên trong đi ra nhưng không biết vì sao, hai chân của cô lại không thể động đậy, cô nhìn Mạnh Phàm Tu, biết mình nên nói gì đó, nhưng lại một chữ cũng nói không nên lời.

Đúng vậy, tôi đồng ý đề nghị của cô mới mang cô ấy đi, nhưng tôi nghĩ cô sẽ xử lý tốt, để cho cô ấy chủ động giải trừ hôn ước, tôi không muốn cô đẩy cô ấy xuống bể bơi…….

Tuy rằng cô không nghe được lời của Tiết Nhược Ngưng, nhưng mà lời của anh nói đã đủ để cho cô biết, lần này anh cho cô đi tham gia sinh nhật, không phải bởi vì muốn cô làm quen bạn bè anh, mà là muốn cô chủ động giải trừ hôn ước.

Vậy thì, Tiết Nhược Ngưng nói chuyện họ muốn kết hôn là sự thật? Cô ấy trong buổi tiệc đến tìm cô cũng là Phàm Tu cố ý an bài?

Cô biết anh không thích cô, nhưng không nghĩ tới anh lại chán ghét cô tới mức như vậy, là vì cô phá hủy kế hoạch kết hôn của anh sao?

Tất cả là tại mình suy nghĩ đơn giản, cứ nghĩ Phàm Tu đã muốn tiếp nhận vị hôn thê này rồi ……

Hồi lâu, Lí Đình Ân miễn cưỡng chống đỡ một chút mỉm cười yếu ớt, bởi vì cô rất sợ chính mình nếu không cười, sẽ khóc, cô cúi đầu nói nhỏ,“Thực xin lỗi.” Sau khi nói xong lập tức xoay người, đi trở về phòng mình thiếu chút nữa đụng phải vách tường rồi.

Mạnh Phàm Tu không phải không thấy được hốc mắt cô phiếm hồng, dáng vẻ sắp khóc đến nơi, có lẽ anh nên giải thích một chút với cô là anh không phải muốn Tiết Nhược Ngưng đẩy cô rơi xuống bể bơi, nhưng nói thế thì có ích gì?

Anh thật không muốn Nhược Ngưng làm như vậy, nhưng anh lại cho cô ta có cơ hội làm như vậy.

Hơn nữa chuyện như vậy phát sinh, cô cũng có điều sai, không phải nói sợ nước sao, sao lại ngốc chạy tới bên bờ với người ta, để rồi ngay cả lúc trốn cũng bị đẩy xuống chứ?

Cô làm dáng vẻ đáng thương đấy làm gì, trước kia anh hoàn toàn không để ý tới cô, nhưng chẳng phải cô vẫn ngày ngày tươi cười với anh sao, nói xong điều này, cô cũng biết anh không phải cam tâm tình nguyện đáp ứng đính ước với cô.

Phiền thật!

Vất vả lắm mới bình ổn cơn lửa giận, giờ phút này nó lại bốc cháy lên, lửa giận càng lớn càng làm cho anh buồn phiền tới cực điểm.

Sáng hôm sau, Lí Đình Ân theo lệ thường, chuẩn bị về Mạnh gia để hỏi thăm bác Mạnh.

Từ khi cô chuyển ra ngoài, mỗi lần có ngày nghỉ, cô đều trở về thăm bác Mạnh.

Ngày hôm qua cô còn tưởng rằng chính mình sẽ thương tâm mà khóc suốt một đêm, kết quả là cô khóc, nhưng chỉ khóc một chút, có lẽ là vì cô lo mắt đỏ hồng không dám về thăm bác Mạnh, còn nữa, Phàm Tu đối xử với cô như vậy cũng đều là tại cô sai mà thôi.

Cô cứ nghĩ chỉ cần đối xử với anh tốt thì có lẽ sẽ có một ngày anh thích cô, nhưng mà thực thì có rất nhiều chuyện không thể cưỡng cầu, chuyện tình cảm chính là thứ đó.

Cô suy nghĩ một đêm, có lẽ cô nên chủ động đưa ra yêu cầu giải trừ hôn ước, không cần đợi hết sáu tháng, hơn nữa cho dù cô không chủ động đưa ra thì cô cũng biết Phàm Tu sẽ đề nghị thôi.

Tuy rằng làm như vậy, có thể sẽ làm bác Mạnh thất vọng, nhưng nếu cô vẫn tiếp tục ở bên cạnh Phàm Tu, cô sẽ chỉ làm anh càng thêm chán ghét cô mà thôi, cô lại không muốn như vậy.

Bảy giờ, Lí Đình Ân rửa mặt chải đầu xong, quyết định làm tốt bữa sáng như mọi ngày mới quay về nhà.

Trải qua buổi tối hôm qua, dù biết Phàm Tu thực chán ghét cô, nhưng cô vẫn không thể trách anh hay giận anh, vẫn muốn giúp anh làm bữa sáng, anh ăn hay không thì cũng có thể đây là lần cuối cùng cô giúp anh nấu cơm.

Lúc cô đi ra khỏi phòng, người đàn ông vẫn thường đang ngủ ở giờ này hôm nay lại đặc biệt khác, anh ngồi ở phòng khách đọc báo.

Sao anh có thể rời giường sớm vậy?

Cô đi ngang qua.“Phàm Tu, sao hôm nay anh lại rời giường sớm vậy? Em vừa giúp anh làm bữa sáng rồi đây, anh chờ một chút, sắp xong rồi này.”

“Không cần làm.” Mạnh Phàm Tu buông tờ báo trên tay.“Cô hẳn là biết, cho dù cô có làm thì tôi cũng không ăn.”

Lí Đình Ân đầu tiên là ngẩn ra, rồi tự cười khổ. Đúng vậy, anh chưa bao giờ ăn bữa sáng cô làm, bữa tối cũng thế.

“Cô không phải về nhà sao?” Anh biết cô đến ngày nghỉ sẽ trở về gặp cha anh.“Đúng lúc tôi cũng muốn về, lên xe tôi với cô cùng về.”

Lên xe về? Lí Đình Ân lặng thinh, trước kia Phàm Tu không thường xuyên về nhà, từ khi cô chuyển đến nhà anh, cô cũng luôn luôn tự mình về, cho dù anh có về, cũng chỉ một chút là rời đi.

Huống hồ không phải anh rất ghét cô sao, cùng cô trở về, như vậy có ổn không?

Mạnh Phàm Tu đứng lên.“Nhanh sắp xếp đồ của cô đi, sau khi trở về, chắc là có thể đã qua bữa sáng của thím Lữ rồi.” Thím Lữ là người giúp việc trong nhà.

Tuy không biết vì sao anh đột nhiên sáng sớm nói muốn về nhà, nhưng Lí Đình Ân vẫn không quên nhớ rằng anh chán ghét chuyện của cô.

“Hay là anh về trước đi, em còn có chút việc phải làm, tối nay em tự mình về được.”

“Tôi có thể chờ cô làm xong.”

“Không cần đâu.”

“Chân cô không phải bị thương sao? Ngồi xe của tôi cùng về thì tiện hơn.”

Anh để ý tới vết thương trên chân cô ư?“Vết thương của em anh đừng lo, không thương tổn đến xương, chỉ là bị thương ngoài da thôi, không ảnh hưởng đến việc đi lại.” Anh nghĩ đến chân của cô bị thương, mới muốn lái xe đưa cô về sao? Như vậy hai ý nghĩ trong đầu giao nhau, Lí Đình Ân lại cảm thấy không có khả năng vậy, trải qua chuyện tối hôm qua, cô còn không tự khôn ra à? Có lẽ vừa lúc anh cũng muốn trở về gặp bác Mạnh, mới thuận đường đưa cô đi thôi.

Nhìn cô vẫn không muốn làm người đồng hành, Mạnh Phàm Tu không nhẫn nại hạ lệnh,“Không cần thêm gì nữa, muốn làm cái gì thì về nhà làm, giờ đi lấy đồ, tôi ở bên ngoài chờ cô.”

Nhìn anh cầm chìa khoá xe đi ra ngoài, Lí Đình Ân hoàn toàn trợn tròn mắt, cô là vì sợ anh càng thêm chán ghét cô, nên mới không dám cùng anh về, anh nhìn không ra sao?

Mạnh Phàm Tu đương nhiên biết cô không muốn ngồi xe anh cùng về nhà, nguyên nhân hẳn là vì tối qua phát sinh ra chuyện, về phần anh vì sao muốn cố ý sáng sớm, đưa cô về nhà thì –

Mặc kệ là có tâm hay vô tâm đi chăng nữa, đối với việc hại cô bị thương, anh đều cảm thấy mình cũng có trách nhiệm, chỉ như thế mà thôi.

Dù Mạnh Phàm Tu và Lí Đình Ân lòng mâu thuẫn khi về biệt thự Mạnh gia, nhưng Mạnh Sĩ Nguyên vừa nhìn thấy con mình lái xe chở cô con dâu tương lai cùng về thăm ông thì liền vui vẻ không thôi, thậm chí miệng từ lúc nhìn thấy bọn họ đi vào phòng cho đến khi cùng ngồi vào bàn ăn cũng không có khép lại.

“ Bác Mạnh, thân thể bác ……”

“Đình Ân, sao con còn gọi ta là bác Mạnh chứ?” Mạnh Sĩ Nguyên sửa lại, cười thân thiện.

Đúng vậy, cô quên sửa lời, vì đã mười năm gọi là bác Mạnh nên vẫn chưa bỏ được thói quen.“Ba, ba vẫn khoẻ cả chứ?”

“Khoẻ khoẻ khoẻ, ta còn khoẻ lắm.”

Đúng lúc thím Lữ mang bữa sáng lên.“Ông chủ đương nhiên tốt rồi, ông ấy nhìn thấy thiếu gia và cô cùng về, bệnh gì cũng khỏi tất.”

“Đúng thế, hai người cứ về cùng nhau như vậy thì bệnh ông chủ khỏi hết.” Ông quản gia cũng vui vẻ tiếp lời, mọi người đều rất thích ý thiếu gia có tình cảm tốt với Đình Ân, vì mọi người đều chứng kiến thiếu phu nhân tương lai từ nhỏ lớn lên, cô rất ngoan ngoãn và thiện lương.

Nhìn thấy bộ dạng vui vẻ của mọi người, Lí Đình Ân không nói thêm gì, chỉ cùng cười với mọi người, nhìn thấy bác Mạnh vui vẻ như vậy, tinh thần tốt như vậy, cô cũng rất hạnh phúc, bởi vì đối với cô bác Mạnh chính là người cha.

Mạnh Phàm Tu cũng không nói gì, trầm mặc cùng cha ăn bữa sáng.

Kết thúc bữa sáng, Lí Đình Ân không nghĩ đến Mạnh Phàm Tu lại không lập tức lái xe rời đi mà lên lầu hai, cô ở lại với Mạnh Sĩ Nguyên nói chuyện phiếm.

“Ba, hôm nay thoạt nhìn tinh thần ba tốt lắm.” Cô cười nói.

“Đúng vậy, ta cảm thấy mình hôm nay như trẻ ra mười tuổi vậy, ha ha a.” Mạnh Sĩ Nguyên cười vui cởi mở, đã lâu lắm rồi ông không có một ngày vui vẻ như hôm nay.“Đình Ân, hôm nay là Phàm Tu cùng con về, có phải giờ hai đứa ở chung với nhau tốt lắm không?”

Nói thực ra, lúc trước con mình đính hôn với Đình Ân xong, đối với việc Đình Ân chuyển tới nhà của con trai, ông đã lo lắng biết bao nhiêu, bởi vì con trai không chỉ đối với ông rất lạnh nhạt mà cũng đối xử với Đình Ân như thế, ông rất sợ hai người trẻ tuổi ở chung không hợp làm cho Đình Ân chịu ủy khuất.

Nhưng mà thấy con trai sáng sớm đã dẫn Đình Ân trở về, còn ăn bữa sáng cùng ông, làm cho ông vui vẻ không thôi, nội tâm lo lắng cũng đi vơi đi hơn phân nửa, bất quá vẫn phải chờ đến khi bọn họ kết hôn xong, ông mới có thể chân chính yên tâm.

Năm đó ông sở dĩ quyết định thu dưỡng Đình Ân, nguyên nhân duy nhất là ông đáp ứng lời của mẹ cô phải chăm sóc cô thật tốt, mặt khác, ông cũng là vì con trai, mới quyết định mang Đình Ân trở về.

Ông và vợ là vì lời ước hẹn đời trước mà kết hôn, nhưng kết hôn không lâu sau thì phát hiện hai người khác nhau rất nhiều, sinh con xong, vợ chồng lại phân phòng ngủ, tuy rằng ông nhiều lần muốn ly hôn, nhưng vợ đều cự tuyệt, bởi vậy ông liền đem tinh lực sở hữu tập trung chú trọng vào công việc, cho dù đôi khi cũng có phụ nữ bên ngoài, nhưng chỉ là qua đường, bởi vì ông không tin vào tình yêu, mà vợ ông còn chơi nhiều hơn ông, mấy ngày không về nhà là chuyện bình thường.

Sau khi ông gặp gỡ mẹ Đình Ân, một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi, làm việc trong nhà hàng ông thường ăn khi đi công tác, nhìn thấy khách luôn dịu dàng mỉm cười, rồi ông mới biết được chồng bà đã sớm qua đời, bà một mình nuôi nấng con gái, nhưng ở trước mặt, ông không nhìn thấy một tia oán thán, ngày ngày đều trông rất thoả mãn với hiện tại.

Ông bị mẹ Đình Ân hấp dẫn, bà thật sự buông tay với số mệnh, không ham gì vật chất dục vọng, chỉ hy vọng con gái mình có thể vui vẻ lớn khôn, con gái bà giống bà, sống lương thiện, mỗi lần tới nhà bà, nhìn thấy một lớn một nhỏ lộ ra nụ cười ngọt ngào dịu dàng, ông lại cảm thấy mình như chiếm được một gia đình chân chính ấm áp.

Mẹ Đình Ân có vài lần nhắc ông đừng tìm tới bọn họ nữa, bởi vì bà không muốn phá hỏng gia đình của ông, nhưng có trời biết bà nào có phá hỏng cái gì, bởi cái gia đình kia sớm đã không giống gia đình, nhưng bà lại không muốn ông bức vợ ly hôn để lấy bà nên vẫn như cũ cự tuyệt lời cầu hôn của ông.

Sau đó, trong một vụ tai nạn xe cộ vợ ông mất, tiếp theo không lâu, mẹ Đình Ân cũng ốm mà qua đời, muốn nói nội tâm ông không tiếc nuối là gạt người, vài ba năm quen biết mẹ Đình Ân là quãng thời gian đẹp nhất mà ông nhớ.

Ông đối với mẹ Đình Ân cảm thấy tiếc nuối, nhưng đối với con trai lại là áy náy, năm đó ông xem nhẹ anh, để cho anh thành dạng người lớn lên không một tia ấm áp, bởi vậy tính tình mới trở nên lạnh lùng cực đoan như vậy, tất cả đều là lỗi của ông.

Vì vậy ông mang Đình Ân thiện lương đáng yêu về nhà, hy vọng con mình sau khi ở chung với Đình Ân, có thể cảm nhận được cái gì là yêu, thậm chí hiểu được yêu người là thế nào, đây là lí do vì sao ông nhất quyết bắt con phải lấy Đình Ân, bởi vì ông tin tưởng sự dịu dàng thiện lương của Đình Ân nhất định sẽ đem lại hạnh phúc cho con trai của mình.

Nhìn Mạnh Sĩ Nguyên vui vẻ như vậy, Lí Đình Ân thật sự không thể nói ra tình hình thực tế, chuyện muốn huỷ hôn ước nói cũng không nên lời.

“Đình Ân, có phải ba sẽ nhanh được ôm cháu nội không?”

Ôm cháu nội? Lí Đình Ân khuôn mặt nhỏ nhắn cứng ngắc cùi gằm,“Ba, hiện tại nói điều này là quá sớm.”

“Thật không?” Mạnh Sĩ Nguyên cho biểu hiện không được tự nhiên của cô là thẹn thùng,“Được, ta biết, việc này không thể nhanh chóng được.” Dù sao hai người thật vất vả cảm tình mới tiến thêm được một bước.

“Đình Ân, cám ơn con.”

“Ba, vì sao nói cám ơn với con?”

“Ta không biết đã bao lâu không cùng ăn bữa sáng với Phàm Tu rồi, đương nhiên là phải cám ơn con.” Bình thường con trai lái xe về thăm ông, chỉ ngồi một chút là đi, cha con cơ hồ sắp thành hai loại người xa lạ.

“Con ……” Cô căn bản là không có làm cái gì, hơn nữa, còn có khả năng sẽ bị huỷ hôn ước bất cứ lúc nào ……

Lúc này ông quản gia từ trong phòng đi ra, báo có điện thoại của ông.

“Đình Ân, con cứ ngồi đi, ta đi vào nghe điện thoại.”

Sau khi ông đi vào nhà, Lí Đình Ân khẽ thở dài.

Giờ, cô nên làm cái gì mới tốt đây?

Hôm nay cô vốn tính nói chuyện muốn huỷ bỏ hôn ước với bác Mạnh, nhưng mà nghe bác Mạnh vui vẻ nói ông như trẻ ra những mười tuổi, nhỡ may sau khi cô nói muốn giải trừ hôn ước xong, ông là biến già đi mười tuổi thì sao?

Nhưng Phàm Tu chán ghét cô như vậy, cho dù cô không tự mình rời đi thì sớm hay muộn cũng có ngày bị đuổi đi.

Bác Mạnh thúc đối xử với mẹ cô rất tốt, cũng coi cô như con gái rượu làm cô không thể nói ra lời làm cho ông thất vọng.

Quên đi, tốt nhất đừng nói trước.

Đằng nào không sớm thì muộn hôn ước cũng bị huỷ bỏ, nhưng trễ ngày nào hay ngày ấy, bởi vì bác Mạnh giờ đang rất vui vẻ, có lẽ đã lâu rồi cô không nhìn thấy ông vui vẻ như vậy, có lẽ sau này cô có thể từ từ nói ra tình hình thực tế, ít nhất không được để cho người già cả này bị đả kích lớn.

Nhìn bánh rán trên bàn thím Lữ nướng, biết cô hôm nay về, thím Lữ nói sáng sớm sẽ làm cho cô ăn, thật sự rất ngon.

Thím Lữ đối xử với cô rất tốt, kỳ thật không chỉ thím Lữ mà tất cả người ở nơi đây đều đối xử với cô tốt như vậy, không biết sau khi giải trừ hôn ước xong, cô có được trở về Mạnh gia nữa không, bất quá mặc kệ có phải rời đi hay không, cô vẫn vĩnh viễn nhớ rõ mọi người ở đây đối xử tốt với nàng thế nào.

“Tôi rất ngạc nhiên khi cô còn chưa mách với cha tôi đấy.”

Mạnh Phàm Tu đi tới, ngồi ngay tại chỗ của cha mình vừa ngồi.

Anh nghĩ cô sẽ đem chuyện tối qua nói với bác Mạnh nên mới chở nàng về sao? Lí Đình Ân kinh ngạc, ở trong mắt anh, cô là người như vậy sao?

Cô cúi đầu cười khổ. Có gì mà phải kinh ngạc chứ, anh chán ghét cô tự nhiên sẽ nghĩ như vậy thôi.

Nhìn khuôn mặt kia gục xuống, Mạnh Phàm Tu rốt cục vẫn muốn hỏi để biết chuyện.“Tôi rất ngạc nhiên, vì sao cô lại đồng ý hôn sự?”

Lúc trước cha anh muốn họ kết hôn, từng nói đã hỏi qua ý nguyện của cô, nói cô không do dự liền gật đầu đáp ứng, bởi vậy anh rất ngạc nhiên, nguyên nhân cô không cự tuyệt là gì?

Đột nhiên đả động tới vấn đề, Lí Đình Ân sửng sốt.

“Là cha tôi ép cô à?”

“Không phải, cha không có yêu cầu em cái gì.” Nhìn anh, cô âm thầm hít một hơi thật sâu mới nói:“Em đáp ứng hôn sự, đó là vì em thích anh.”

Cô thẳng thắn nói ra mình thích anh, bởi vì đây có thể là cơ hội duy nhất để cô bày tỏ, có lẽ hai người sẽ rất nhanh giải trừ hôn ước, có lẽ cô cũng rất nhanh phải rời khỏi bên người anh, bởi vậy cô lựa chọn nói ra tâm ý của chính mình.

“Cô thích tôi?” Mạnh Phàm Tu nheo mắt lại.

“Đối, em thích anh.” Cô đã thích người trước mắt này nhiều năm.

Nhìn đôi mắt xinh đẹp, trong suốt sáng ngời, chuyên chú chân thành tha thiết, thoáng chốc ngực Mạnh Phàm Tu nảy lên một loại cảm giác xa lạ mà như đã tiềm tàng hồi lâu, nhưng anh cố đè xuống thứ cảm xúc khó hiểu đó.

“Cô thích tôi, thích cái gì ở tôi?” Anh hừ cười. Tuy rằng cô đã ở nhà bọn họ ở mười năm, nhưng thời gian hai người ở chung rất ít, anh vừa mới du học về Đài Loan thì chuyển ra ngoài ở, hình như ngồi cùng nhau nói chuyện đây là lần đầu tiên.

“Hả?” Thích cái gì ở anh? Lí Đình Ân lập tức đáp lại như câu hỏi.

“Ngay cả thích tôi vì lý do gì còn không nói được, vậy mà nói thích tôi?”

“Không, em thật sự thích anh,” Cô thật sự thích anh.“Em chỉ là nghĩ đến lý do của anh. Thích một người nhất định phải có lý do sao?”

“Chẳng lẽ cô không hiểu thế nào là thích một người?”

“Hình như là thế.” Thấy mặt anh cau có, Lí Đình Ân chua xót cười khẽ.“Nếu thật sự nhất định phải có lý do, đáp án của em là, chẳng có gì lý do gì cả, em chỉ là thích anh thôi.”

“Thế rất kỳ quái nhỉ? Chúng ta trước đây căn bản chưa cùng xuất hiện bao giờ.”

“Em nghĩ hẳn là em gặp anh lần đầu đã yêu.”

“Cái gì?”

Nếu đã nói rồi, vậy nói hết cho xong.“Có lẽ anh không tin, nhưng năm đó thím Lữ lấy ảnh của anh giới thiệu cho em, nhìn ảnh chụp anh, em đã thích anh rồi, rồi hè anh từ Mỹ về nghỉ, lần đầu tiên nhìn thấy con người anh, em đã rất hồi hộp, rất sợ mình sẽ bị té xỉu đấy.” Giờ nhớ lại ngay lúc đó, trái tim không khỏi đập nhanh, vẫn cảm thấy thực thẹn thùng.

Cảm giác tò mò, đẵng nhẽ mười năm trước nên bày tỏ, nhưng hôm nay mới nói ra, cho dù anh sẽ càng ghét cô hơn nhưng cô vẫn không hối hận, thậm chí rất hạnh phúc khi có thể cho anh biết tâm ý của mình.

Hoá ra lúc ấy vẻ mặt cô lo lắng là vì duyên cớ này, chứ không phải sợ bị anh đuổi đi…… Nhìn kia khuôn mặt xinh đẹp mềm mại hồn nhiên buông lời nói thích anh, không hiểu vì sao cơn giận dữ trong lòng Mạnh Phàm Tu một lần nữa bị đuổi lui.

Từ nhỏ đến lớn, điều anh không cần nhất chính là yêu.

“Cho dù cô thích tôi, thì đó cũng là chuyện của cô, sẽ chẳng thay đổi được gì, thời gian nửa năm qua đi, tôi vẫn hủy bỏ hôn ước.”

“Em biết, bởi vì anh đã tính kết hôn cùng Tiết tiểu thư, đối với chuyện của anh và cô ấy, em cảm thấy rất rất có lỗi, lúc trước em không biết hai người muốn kết hôn, cho nên mới đáp ứng đính hôn.”

“Ai nói tôi muốn cùng cô ta kết hôn?”

“Là cô ấy nói……”

“Tôi và Nhược Ngưng không phải loại quan hệ này, tôi không có ý định kết hôn với cô ta.” Anh muốn thoát khỏi cái thứ hôn ước buồn cười này, nhưng tuyệt đối không bao giờ có thể lấy Tiết Nhược Ngưng, đến nghĩ anh cũng chưa bao giờ nghĩ như thế.

Thoạt nhìn anh không giống như là đang nói dối, huống hồ anh cũng không cần phải nói dối, như vậy anh thật sự không có muốn kết hôn với Tiết Nhược Ngưng? Điều này làm cho trong lòng Lí Đình Ân cảm thấy vui sướng.

Nhưng bất kể anh không có ý định kết hôn với Tiết Nhược Ngưng thì anh vẫn chán ghét cô, muốn huỷ bỏ hôn ước trước thời gian là chuyện thật, bởi vậy anh mới mang cô đi dự sinh nhật cùng.

Lí Đình Ân có chút uể oải, vốn tưởng cho có thể cho anh hạnh phúc, nhưng mà cho tới bây giờ, những điều cô gây cho anh hình như chỉ có tức giận.

“Kỳ thật hôm nay em vốn muốn nói cho ba huỷ bỏ hôn ước trước thời hạn, nhưng thấy ba anh vui vẻ vậy, tinh thần tốt vậy, em đã nói không thể nói miệng được, cho nên quyết định sau này sẽ tìm thời gian thích hợp từ từ nói cho ông hiểu, nhưng trong khoảng thời gian này em có thể ở tạm đó không?”

Đêm qua nói chuyện đã có hiệu quả, hiện tại cô thật sự muốn giải trừ hôn ước, hẳn là Mạnh Phàm Tu phải cảm thấy sung sướng, nhưng không biết vì sao tâm tình anh thấy khó chịu, thậm chí cảm thấy rất…… tức giận?

“Phàm Tu?”

“Tôi có nói muốn đuổi cô ra ngoài sao?” Anh lạnh lùng trừng cô.

“Thật không? Thế cám ơn anh, chờ đến khi em nói chuyện rõ ràng với ba, em sẽ chuyển đi, em nghĩ em hẳn không nên quay về nữa, đã được ba chiếu cố lâu như vậy, em cũng nên rời khỏi Mạnh gia thôi.”

“Không quay lại nơi này, cô muốn chuyển đi nơi nào?” Không phát hiện ra giọng nói của mình có biết bao vội vàng xao động khi nghe được cô phải rời khỏi, Mạnh Phàm Tu không nghĩ nói ngay.

“Em ……” Cô sửng sốt,“Em cũng không biết.” Cô còn chưa nghĩ nên chuyển đi đâu.

“Nếu không biết, vậy thì quay lại đây.” Anh lạnh lùng nghiêm mặt đứng dậy, cũng không quay đầu lại bước đi vào trong nhà.

Vất vả lắm bọn họ mới có thể ngồi nói chuyện phiếm, cô lại làm hỏng sao?

Anh thoạt nhìn lại tức giận.

Cô không nghĩ sẽ quay lại, nguyên nhân cũng là bởi vì anh, mấy năm nay Phàm Tu rất ít quay về nhà, có lẽ có liên quan đến cô bởi vì anh chán ghét cô, đây cũng là nguyên nhân khiến cô muốn rời đi.

Nhưng anh lại muốn cô quay trở về đây, vậy là sao? Bởi vì lo lắng bệnh của ba sao?

Chắc vậy, ngoại trừ nguyên nhân này ra, làm gì còn nguyên nhân khác.

Bất quá anh đáp ứng cho cô tạm thời tiếp tục ở lại nhà anh, làm cho cô rất vui vẻ, vậy là cô vẫn có thể ở lại bên người anh một thời gian nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.