Vị Hôn Thê Si Tình: Ỷ Lại Vào Lão Công Tuyệt Tình

Chương 18: Em hôm nay thật biết chủ động



" Hàn Minh Vũ , đừng thích tôi , anh thừa hiểu tôi không hề thích anh nên mới không muốn anh yêu tôi". Tâm Kỳ tàn khóc nhìn người kéo tay cô nói , đúng vậy , không nên yêu , không nên yêu , cô thật chịu không được .

Cước bộ lúc này dừng lại , anh buông lỏng tay Tâm Kỳ ra , sắc mặt trắng bệch doạ người , trong mắt càng thêm bi thương , anh giơ tay vuốt ve người phụ nữ trước mặt , nhẹ nhàng vuốt mi , mắt , mũi , môi của cô , người mà anh yêu cả đời này.

"Lẽ nào anh cầu em cho anh một cơ hội em cũng sẽ không đồng ý sao? Như vậy cũng không thể được sao? Vì sao? Vì Sao?" Hàn Minh Vũ nắm thật chặt hai cánh tay của Tâm Kỳ , khàn khàn nói.

Anh thực điên rồi , vì sao một cái cơ hội mà cô cũng không cho , cô cứ quyết định vậy sao? Cứ tuyệt tình như vậy?

" Hàn Minh Vũ , anh không nên vậy , thực sự không nên như vậy , anh làm vậy tôi thực rât sợ , cầu anh đừng như vậy , được chứ?" Tâm Kỳ có điểm sợ , nhìn người đàn ông ưu thương trước mắt , cô thật không biết anh sẽ yêu sâu đậm đến thế , cô cho rằng anh là nhân vật vương tử ưu nhã , sẽ không thích những người phụ nữ ngu ngốc , cô cũng chưa từng nghĩ tình cảm của anh dành cho cô là nhiều đến thế.

Sớm biết trước vậy , cô sẽ tránh xa anh một chút , thì có phải chuyện này đã không xảy ra rồi không? Thế nhưng cô không hiểu , thích một người thì không chỉ cách xa họ là tình cảm đó sẽ chấm dứt , huống chi Hàn Minh Vũ yêu từ ánh mắt đầu tiên , đối với cô mà nói là nhất kiến chung tình , nhưng duyên phận vừa gặp đã yêu là do ông trời đã định.

Lúc này , tiếng gào từ đằng sau , cắt đứt cuộc nói chuyện của bọn họ.

Hàn Minh Vũ thấy mấy người vệ sĩ đuổi tới , anh nhanh chóng nắm tay Tâm Kỳ chạy đi , Tâm Kỳ thấy vậy , cô quay đầu nói: " Hàn Minh Vũ , đủ rồi , tôi không chạy được nữa , thực sự chạy hết nổi rồi". Chân của cô bây giờ đã mềm nhũn , cố hết sức mà chạy.

Người trước mặt không để ý tới , tuy nghe cô nói chân đau , trong mắt hiện lên yêu thương nhưng anh không chịu dừng lại , không chịu buông tay.

Lúc này anh nhớ tới khi còn bé , ba mẹ cãi nhau , mẹ bỏ nhà đi , mà anh thấy mẹ anh khóc , nước mắt lưu lại trên tay anh.

Thế nhưng mẹ anh độc ác mở tay anh ra , quyết định rời bỏ anh , không hề quay đầu nhìn anh một cái , nên đây là nguyên nhân anh không muốn buông tay , anh không muốn nếm nổi đau này thêm một lần nào nữa.

Tâm càng thêm khẳng định tay không thể buông , dưới chân bất quá cũng chậm lại , tâm còn chưa nỡ lòng tha , tay càng thêm nắm chặt , Tâm Kỳ thấy cước bộ chậm lại , cô cũng không cố chấp giãy dụa nữa tựa như những lời anh nói làm lòng cô có chút đau , cô cũng hiểu yêu một người không yêu mình là thống khổ đến cỡ nào , là đau đớn đến cỡ nào , cô đã từng trải qua nên bây giờ cũng không đành lòng đối xử với anh như vậy.

Nhưng một giây kế tiếp , một chiếc xe BMW màu đen đứng ở địa phương cách bọn họ không xa , Hàn Minh Vũ ổn định cước bộ sau đó ôm chặt Tâm Kỳ vào lòng , một cảnh hai người cứ vậy mà ôm nhau , song song hai người cũng có một người đang bóp chặt tay .

Hoàn hảo hai người trốn không nhanh nếu không hôm nay lại tiếp xúc thân mật , nghĩ vậy , Tâm Kỳ nở nụ cười , cô bây giờ vừa muốn cười vừa tức tối.

Nhưng một giây kế tiếp , một chiếc xe BMW màu đen đứng ở địa phương cách bọn họ không xa , Hàn Minh Vũ ổn định cước bộ sau đó ôm chặt Tâm Kỳ vào lòng , một cảnh hai người cứ vậy mà ôm nhau , song song hai người cũng có một người đang bóp chặt tay

Hoàn hảo hai người trốn không nhanh , nếu không hôm nay cái xe kia lại không thể thấy cảnh lại tiếp xúc thân mật , nghĩ vậy , Tâm Kỳ nở nụ cười , cô bây giờ vừa muốn cười vừa tức tối.

Cười là vì người trong xe thấy hình ảnh này , sẽ tức giận , nhưng nếu người lái xe kia mở cửa ra thì phải làm sao?

Nghĩ đến điều đó , Tâm Kỳ ngẩng đầu , ngước mắt nhìn cái xe kia , sau đó đẩy Hàn Minh Vũ ra , cô tức giận hướng đến , muốn nhìn xem cái xe của ai cũng phải nhìn người lái xe , rồi cẩn thận , vì rất dễ gặp chuyện không may , thế nhưng còn chưa chờ cô đi vào , người lái xe kia liền bước xuống.

Lúc này , Tâm Kỳ nhìn người xuống xe , thấy là An Vĩ Thần , những gì cô muốn nói toàn bộ đều nuốt vào trong , ngực đột nhiên có điểm chột dạ cô dừng cước , đôi mắt nhìn anh có chút bất an , cô nhớ tới ngày hôm trước An Vĩ Thần đánh Hàn Minh Vũ , cái dáng vẻ rất kinh khủng , giờ ngẫm lại , thân run một trận.

An Vĩ Thần phía trước cũng không làm gì , anh cứ đứng vậy mà nhìn Tâm Kỳ , dường như anh xem thấu cô , thấy cô có chút lo sợ anh đi tới , nhẹ nhàng kéo tay cô đi vào xe bên kia đường , anh mở cửa để cho cô ngồi vào.

Tâm Kỳ nhìn anh nhiều lần nhưng anh không nói một câu , biểu tình trên mặt thuỷ chung không hề thay đổi , lòng cô có điểm an định , hình như anh không tức giận , cô cầm lấy tay anh , lấy dũng khí giải thích: "Bọn em không có gì , thật không có gì". Cô sợ anh không tin , liều mạng lắc đầu .

Lúc này , An Vĩ Thần nhìn Hàn Minh Vũ đứng xa , trong mắt hiện lên tia lãnh ý , sau đó anh cuối đầu nhìn Tâm Kỳ đang lắc đầu , anh lạnh lùng qua mở cửa xe , phát động cơ cấp tốc lái xe rời đi.

Hàn Minh Vũ đứng đó nhìn Tâm Kỳ rời đi , tim của anh như bị móc ra , thật rỗng.

Thế nhưng còn không chờ anh bớt đau đớn chỉ thấy Tâm Kỳ bị An Vĩ Thần lôi đi , lại thấy An Vĩ Thần liếc nhìn anh , anh nhấc chân muốn chạy qua , anh muốn kéo Tâm Kỳ trở về nhưng chân còn chưa động , thân thể bị một vài người giữ lại , anh ra sức giãy dụa cũng vô ích .

Một người , một khí lức làm sao so lại với cả mấy cái tay rắn chắc?

Thấy vô ích , Hàn Minh Vũ không giãy dụa nữa , chỉ là anh sẽ không buông tha cho Tâm Kỳ , vĩnh viễn sẽ không , ngước mắt liếc nhìn , người hoà xe qua lại , anh âm thầm thề nhất định phải có được Tâm Kỳ , không biết sẽ thế nào anh mãi mãi không bỏ qua , không bỏ qua .

——————————————————————————————

An Gia

Từ sau khi Lương Tâm Kỳ trở về liền bị An Vĩ Thần kéo vào phòng , mỗ nam tà mị nhìn nữ nhân dưới thân , nắm cằm cô lên lạnh lùng nói: " Ngày hôm qua em nói với tôi thế nào? Hả?"

Tâm Kỳ có điểm sợ nhìn anh , khẩn trương nuốt một ngụm hơi: " Em hôm nay là đi mua quần áo với Tuyết Nhi , em không biết Hàn Minh Vũ sẽ đến , nên ……" Cô không biết nói thế nào , càng nói thì càng hại Hàn Minh Vũ.

Vì vậy cô ngậm miệng a, cũng nhắm mắt lại , dự định không giải thích , chết thì chết thôi !

An Vĩ Thần thấy Tâm Kỳ không nói tiếp , ánh mắt càng lúc càng lạnh , anh không chút ôn nhu nắm cằm dưới của cô , cúi người bên tai nói: " Em nói xem , tối nay cchúng ta sẽ ở trong căn phòng này , lưu lại toàn bộ vết tích ân ái , em nghĩ thế nào?" Anh tà mị cười , lời nói của anh lúc này làm cho người có điểm sợ .

Thấy cô sợ , anh càng cười to

Sau đó , anh xé y phục của cô , anh không phải làm nhanh mà chỉ từ từ xé , xé một mảnh , dưới thân lại run một chút , anh rất thích phương thức dằn vặt này .

Tâm Kỳ thấy vậy , cũng khẩn trươg , y phục của cô bị xé , lòng cũng như một lần tan vỡ , phương thức dằn vặt này thật là chịu không nổi , cô mở mắt , kéo tay An Vĩ Thần lại , sau đó cũng nhanh chóng cởi bỏ dây lưng , rồi gạt bỏ quần lót của anh .

Nhìn bộ dạng Tiểu Vĩ Thần đang chờ ra sức vận động , mặt của cô đỏ lên.

Thật ra , cô cũng không muốn làm vậy , chỉ là so với bị anh hành hạ từ từ thì không bằng chủ động một chút , trực tiếp để anh từ từ phát điên .

An Vĩ Thần không ngờ Tâm Kỳ chủ động , anh ngẩn một hồi , sau đó câu dẫn khoé môi , đối với cô cười cười , thấy cô bất động , anh mập mờ nói: " Em ngày hôm nay thật biết chủ động , nếu thích vậy , chúng ta bắt đầu thôi , ngày hôm nay anh sẽ để em ở trên , bất quá có một yêu cầu là em phải làm anh hài lòng mới có thể xuống dưới".

Tâm Kỳ không nghĩ anh nói vậy , mặt cô đỏ như lửa , cô muốn chạy khỏi , thế nhưng bị anh bắt lại uy hiếp nói: " Thế nào , em châm lửa rồi định chạy sao? Chắc là sẽ không đơn giản vậy đâu nha , hôm nay nếu em không làm anh thoả mãn , thì người đàn ông kia , anh sẽ truy cứu tới cùng".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.