Vị Hôn Thê Si Tình: Ỷ Lại Vào Lão Công Tuyệt Tình

Chương 22: Tâm Kỳ , em đang ở đâu ?




Sau đó cổ tay vừa chuyển , hai người tự như đang bắt tay , người ngoài nhìn vào sẽ tưởng họ là bạn tốt nhưng nhìn kĩ một chút thì hai người sẽ là kẻ thù , hơn nữa ánh mắt căng thẳng , không ai nhường ai .

Tâm Kỳ một bên biết hai người muốn đánh nhau cô lo lắng không biết nên làm cái gì bây giờ?

Suy đi nghĩ lại , mang theo túi đi ra hướng đi bộ , gọi chiếc taxi rồi lên xe , cô mặc kệ tất cả không nhìn lại , bọn họ có ai sống ai chết cũng mặc kệ cứ vậy mà lên xe rời đi .

Trên đường , hai người thấy Tâm Kỳ rời đi , trong khoảng thời gian ngắn đều cấp bách đuổi theo , chạy một đoạn đường ngắn nhìn theo chiếc taxi đã đi xa , biết đuổi không kịp cũng dừng lại .

Nhất thời , hai người đụng phải ánh mắt nhau , một mảnh phát hoả.

Tốt nhất , An Vĩ Thần hừ lạnh một tiếng , xoay người đi lấy xe , anh bây giờ phải tóm được cô nhỏ kia , sẽ giải thích rõ với cô , một lúc sau , xe của An Vĩ Thần từ gara đi , gào thét chạy về hướng chiếc taxi của Tâm Kỳ , ban đêm , gió hè thổi qua , làm cho không khí trở nên mát mẻ , trên đường Hàn Minh Vũ ở lối đi bộ , mồ hôi đổ đầy người , đôi mắt sâu đậm nhìn theo phương hướng của Tâm Kỳ , anh nở nụ cười , xem ra phải thay đổi kế hoạch một chút rồi.

——————————————————————————————-

An Gia Đại Trạch

Từ lúc An Vĩ Thần về đã là một giờ , anh ngồi trên ghế nhìn ra cửa , cô nhỏ kia thế nào chưa về? Rõ ràng là cô đi trước mà sao bây giờ vẫn chưa về?

Anh bực bội bất an , đứng dậy đi tới đi lui trong đại sảnh , anh xoa xoa cái trán , chờ không được nữa nắm áo khoác đi tới cửa .

Lối đi bộ đen tối , Tâm Kỳ một người đi tới đi lui không mục đích , cô chưa có trở về An Gia , taxi đi một đoạn thì xuống , cô không biết nên đi đâu? An Gia thì không muốn về , nhà cô thì không có người , Tuyết Nhi thì nghĩ đến Hàn Minh Vũ , nhức đầu nhìn lên trời đầy sao.

Bầu trời đầy sao sáng , Tâm Kỳ nhìn sao bắc đẩu , cúi đầu nhìn thấy một khách sạn xa xa nhớ tới còn có chỗ nào đi? Trước tiên ở một đêm ở khách sạn , nghĩ đến cô liền đi sang đó , đường chỉ có vài người , một bên An Vĩ Thần chạy xe đi tìm người , đã nửa tiếng trôi qua , vẫn là không tìm được cô.

Lập tức , anh tức giận xoay tai lái , cô nhỏ đáng chết này , chạy nơi nào? Điện thoại không nhận, tìm khắp nơi cũng không thấy người đâu .

An Vĩ Thần tức giận không nhẹ , anh trở lại gian phòng trống rỗng tìm Tâm Kỳ , tim anh bây giờ là trống không , anh hồi tưởng lại cô ở đó đang nhìn mình cười .

Hồi tưởng mấy năm qua những ngày cô bên cạnh anh , anh mới phát hiện anh bắt đầu ỷ lại vào sự hiện diện của cô , cũng như vậy mà hưởng thụ , mong muốn cô bên cạnh anh từng ngày.

Mấy ngày qua , anh đối với cô thật tốt là xuất phát từ trái tim mình , là từ chính tình cảm của mình.

Phát hiện ra , những ngày qua chính là những ngày vui vẻ nhất từ trước đến giờ mà anh có , thế nhưng hiện tại những ngày đó còn có thể quay về không?

An Vĩ Thần nhìn căn phòng tối đen , thở dài một cái xoay người rời đi.

Trong khách sạn , Tâm Kỳ giặt sạch thư phục ngồi trên giường , khổ não nghĩ ngày mai còn chưa trở lại , cô về , cô lại không muốn gặp ai kia nhưng nếu không về thì sẽ đi đâu?

Ai , cô thở dài vô số lần , nhưng vẫn không biết nên làm cái gì bây giờ?

Hồi tưởng lại những ngày ở chung với An Vĩ Thần , lòng cô đau đớn không thôi , đơn giản với cô mà nói đó là sự châm chọc , làm cho cô có cảm giác chính mình bị trêu đùa , nhìn rượu trên quầy , Tâm Kỳ cầm lấy một chai , cũng không biết là rượu gì , cứ vậy mở ra rồi uống .

Một ngày một đêm không ăn , để bụng đói uống rượu.

Chỉ chốc lát sau , bình rượu còn đáy không , mà Tâm Kỳ cũng ngã sang sofa bên cạnh , miệng không ngừng lẩm bẩm: " An Vĩ Thần , tên hỗn đản này , tại sao lại nói vậy , tại sao đối xử với tôi như vậy , vì sao không thương tôi? Vì sao không thương tôi? Ô ô ô ……" Nói xong , cô uống hết ngụm rượu còn lại.

Vì uống quá nhiều , bị sặc , ho khan vài cái rồi gào khóc: " An Vĩ Thần , cái tên đại hỗn đản , tôi Tâm Kỳ sẽ không yêu thương anh nữa , sẽ không yêu thương anh nữa , sẽ không yêu , híc, híc , sẽ rời xa , ô ô , sẽ rời xa anh ".

Cứ vậy tiếng khóc không ngừng vang lên trong phòng , rốt cục cô cũng uống sạch rượu , cũng vì say mà ngã trên ghế sofa , hơn nữa miệng cứ lẩm ba lẩm bẩm không biết nói cái gì.

Một mảng đen trong phòng , ánh trăng chíu rọi trên giường , chỉ thấy ai kia , tay không ngừng quơ quơ lên không trung , miệng nói: " Cô nhỏ kia , trở lại đây cho tôi , em trở lại đây , nếu em dám đi , em nhất định chết chắc , trở về ……" Từng câu một nói ra trong miệng , trên mặt của An Vĩ Thần cũng dính đầy mồ hôi , lông mi nhíu chặc , tay không ngừng quơ quơ , nhìn qua rất thống khổ .

Đột nhiên tiếng " trở về" làm người trên giường tỉnh , anh vừa nằm mộng , Tâm Kỳ bỏ anh đi với người đàn ông khác , cũng không quay đầu lại.

Mặc kệ anh gọi thế nào , cô cũng không quay đầu , hẳn muốn chạy theo nhưng chân không thể nhúc nhích mặc kệ anh cố gắng động thế nào cũng không thể .

Mà điều quan trọng mắt thấy Tâm Kỳ phải đi , anh bị kích động tỉnh lại , vừa tỉnh phát hiện thì ra chỉ là mộng , hoàn hảo chỉ là mộng !

Rời giường vào phòng tắm rửa mặt , sau đó ra cửa nhìn phòng bên cạnh trống không , anh nhìn ra bầu trời đầy sao , nhẹ giọng nói: " Tâm Kỳ , em đang ở đâu?"

Ánh trăng hoà thuận vui vẻ , gió thổi nhè nhẹ tưởng nhớ tình , bao nhiêu tiếng đồng hồ mà An Vĩ Thần cảm thấy dài như mấy thế kỷ , anh phát hiện thì ra yêu cũng là một loại nhớ nhung như vậy , nhớ đến tận xương tuỷ , sự phát hiện này liệu có phải quá muộn không? Chỉ mong nó đừng muộn , chuyện tương lai có ai dự tính được đâu?

——————————————————————————————-

Trưa hôm sau , ở trong phòng khách sạn , Tâm Kỳ xoa xoa cái trán , mở mắt ra , rất chói mắt , liền lấy tay bịt lại , quay đầu ngước nhìn gian phòng , không biết mình đang ở nơi nào.