Vị Hôn Thê Si Tình: Ỷ Lại Vào Lão Công Tuyệt Tình

Chương 37: Kết cục Hạnh phúc



Anh bây giờ còn không biết đối mặt với Tâm Kỳ thế nào , anh phải sửa sang một chút .

Nghe vậy , Thiên Thiên mất hứng , bất quá chỉ nói: " Được , hôm nay không gọi mẹ , hôm khác sẽ đi".

Nói xong , cao hứng chạy lên xe , nghĩ đến chút nữa sẽ được vui đùa , dọc đường đi , Thiên Thiên vui vẻ không thôi , còn Hàn Minh Vũ thì cứ rầu rĩ !

Mang tiểu tử đi chơi , anh cũng không có tâm trạng lắm , tiểu tử nhỏ bỉu môi , hảo tâm gọi thúc ra giải sầu hiện tại xem ra không có tác dụng rồi .

Ai , Thiên Thiên cũng không còn cách , có lẽ chỉ có mẹ mới có thể giải quyết.

———————————————————————

An Gia , Tâm Kỳ ngủ đến trưa , lúc cô tỉnh thì vợ chồng An Gia đều ở đây , cảm giác bụng mình có chút đói , cô theo họ đi ăn , trên bàn cơm , hai lão nhân nhìn nhau , sau đó mẹ An gắp một khối thịt gà cho Tâm Kỳ.

Bà đau lòng nói: '' Kỳ Kỳ , mấy năm nay cực khổ cho con rồi , con cũng gầy đi rất nhiều , con ăn nhiều một chút".

Tâm Kỳ ngượng ngùng khoát tay: " Con không có khổ gì , bác gái , đừng khách khí vậy" .

Làm cho cô thật ngại , An Lão Gia ngồi một bên , buông đũa trong tay: " Kỳ Kỳ , hiện tại con trai của con đã lớn , hai người cũng nên kết hôn rồi , sau một thời gian liền tính đi".

Đột nhiên lại nói chuyện trọng tâm , làm Tâm Kỳ không biết phản ứng làm sao.

Một bên An Vĩ Thần vui vẻ nhìn Tâm Kỳ , sau hai ngày ở chung , anh mới phát hiện cô vẫn yêu anh , nếu như đã yêu nhau , con cũng lớn kết hôn là chuyện đúng rồi , hơn nữa kết hôn rồi thì anh sẽ yên tâm hơn , không sợ bà xã mình bị ai đó cướp đi.

Tâm Kỳ nghĩ một hồi ,mở lời nói: " Cái kia , An Bá Bá , cho cháu một chút thời gian được không? Vài ba ngày là được".

Liền đáp ứng cũng không ổn vì cô chưa nói rõ với Hàn Minh Vũ , hôm nay cô đã rõ , là mình yêu người đàn ông này.

Nếu đã vậy thì phải làm theo trái tim thôi , chỉ có thể áy náy với Hàn Minh Vũ ,hy vọng anh sớm tìm được một nửa chân chính thuộc về mình.

Trên bàn cơm , vợ chồng an Gia và An Vĩ Thần gật đầu , cô không phản đối là không tệ rồi , anh vẫn còn cơ hội.

Ăn trưa xong , Tâm Kỳ liền muốn về nhà.

Vài ngày rồi cô không về nhà , cô mỗi ngày nhớ nhà , mà cũng rất nhớ tên tiểu tử nhỏ kia , còn có chút việc , dù sao cô nên rõ ràng nói sớm một chút , nói cô ích kỷ cũng được , tuyệt tình cũng được nhưng tình yêu là vậy đó , không yêu thì là không yêu ,dù có nỗ lực thế nào thì không có tình cảm chính là không có.

Nửa tiếng sau , Tâm Kỳ trở về nhà , vào nhà không thấy tên tiểu tử nhỏ kia.

Hỏi Ba Lương , Mẹ lương thì nói sáng sớm đã cùng Hàn Minh Vũ ra ngoài chơi , có lẽ tối mới về.

Tâm Kỳ gật đầu một cái , biểu thị đã biết rồi cô lên lầu , ngồi trên giường lúc này cửa phòng vang lên , người vào là Mẹ Lương , Tâm Kỳ nhìn bà , kêu một tiếng " Mẹ" , bà gật đầu , ngồi cạnh cô , nắm tay cô.

"Kỳ Kỳ , mẹ và ba tuỳ cho con chọn lựa ở cùng chỗ với ai , chúng ta đều ủng hộ con , chỉ cần con thích là được mẹ và ba cũng khôg ý kiến".

Tâm Kỳ nghe xong cảm động rớt nước mắt , mấy năm nay , mẹ và ba cô tóc đã bạc hơn nhiều: " Mẹ , cám ơn ba mẹ , con gái lần này sẽ không để ba mẹ bận tâm nữa , con đã nghĩ rồi , con biết mình nên làm gì".

"Ừ , tốt , Thiên Thiên còn nhỏ , hãy cho nó một người ba tốt".

"Đúng vậy , tiểu tử kia thoạt nhìn còn nhỏ , dù sao cũng là con nít , mấy năm nay Thiên Thiên cứ muốn biết ba ba là ai , cũng muốn ở chung với ba ba ……những điều này con hiểu , mấy năm nay khổ thằng bé rồi". Nói xong , Tâm Kỳ thương tâm khóc rống lên.

Mẹ Lương ôm lấy cô , vỗ lưng nói " Từ nay sẽ ổn thôi , con cũng khổ nhiều rồi" , bà cũng đau lòng , Tâm Kỳ từ nhỏ đã được cưng chìu , nâng niu như bảo bối , bây giờ đứa con này thật trưởng thành rồi

———————————————————————

Buổi tối ,

Tiểu Thiên Thiên cùng Hàn Minh Vũ cũng trở về , chơi một ngày , tiểu tử kia mệt liền ngủ trên xe , Hàn Minh Vũ ôm thằng bé vào phòng sau đó săn sóc rồi mới quay ra.

Làm xong tất cả , xuống lầu đã thấy Tâm Kỳ cầm hai ly rượu đỏ chờ anh , cô giơ ly rượu trong tay cười cười.

Hàn Minh Vũ xuống lầu , tiếp nhận ly rượu , hai người cầm rượu ra ngoài hoa viên tản bộ .

Tâm Kỳ liếc nhìn người đàn ông như vương tử này , nhớ lần đầu tiên bọn họ gặp nhau , thấm thoát cũng 3 năm rồi , người đàn ông này luôn chiếu cố cho mẹ con họ , cô thật không nở mở miệng.

Thế nhưng cô cũng không muốn làm phiền anh , không yêu là không yêu , tình bạn không thể thay đổi thành tình yêu , Tâm Kỳ thở dài uống một ngụm rượu , nhìn vườn hoa tươi đẹp , cúi đầu nói: " Lúc em rời xa anh ấy , em không có nghĩ gì nhiều , ở cùng với anh ấy, em tự hứa trong lòng sẽ không yêu anh ấy nữa , nhưng cuối cùng khi về đêm , em nhớ anh ấy rất nhiều , nhớ nụ cười của anh ấy , nhớ tới những ngày anh ấy đối xử tốt với em , nhớ tới anh ấy bị thươg trong lòng , nhớ tới , nhớ nhớ rất nhiều thứ về anh ấy ". Nói đến đây , Tâm Kỳ dừng lại , liếc nhìn Hàn Minh Vũ bên cạnh một chút.

Thấy sắc mặt anh không xuất hiện biểu tình gì , tựa như anh đã sớm biết cô sẽ nói vậy , Tâm Kỳ mím môi một cái quay đầu , tiếp tục nói: " em cũng từng nghĩ mình sẽ tiếp nhận anh , thế nhưng khi nhìn thấy Vĩ Thần , lòng em vẫn là vùi lấp xuống , cho đến ngày hôm qua nhìn sắc mặt anh ấy trắng bệch nằm trên mặt đất , chỉ còn lại hơi thở yếu ớt , em mới phát hiện , nếu không có anh ấy vậy thì tim em cũng sẽ chết theo , anh hiểu không? Minh Vũ , xin lỗi , em vẫn là không có cách nào tiếp nhận anh".

Cô thực sự vô pháp tiếp nhận anh , thực sự vô pháp.

Hàn Minh Vũ nghe xong những lời kia , nhấp chút rượu , trên mặt cũng không có biểu tình , nhưng anh như vậy càng làm cho Tâm Kỳ khó xử , đau lòng , anh là người đàn ông vậy đó dù đau khổ thế nào cũng sẽ tự chịu đựng.

Thà là tâm đau chết thôi , anh cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài , anh không muốn để cho cô cảm thấy bất kỳ áy náy nào .

Trong tình yêu , không có người nào là có lỗi với người nào , chỉ có ai không yêu ai mà thôi

Cô không yêu anh , thì chính là không yêu chứ cái đó không phải lỗi , qua một lúc , rượu cũng cạn

Hàn Minh Vũ xoay đầu nhìn Tâm Kỳ hỏi: "Em và anh ta , sẽ hạnh phúc chứ? Sẽ hài lòng chứ?"

Âm thanh sâu lắng , ở đêm yên tĩnh càng tăng phần đau lòng người.

Tâm Kỳ thật không ngờ anh hỏi vậy , cô gật gật đầu.

"Vậy là tốt rồi , nếu anh ta dám đối xử tệ với em , anh sẽ không bỏ qua đâu , dù liều mạng anh cũng sẽ đoạt em lại". Hàn Minh Vũ cúi đầu tự uy hiếp , làm cho lòng Tâm Kỳ rất đau.

Đến bước này rồi , cô vô tình cự tuyệt anh mà anh vẫn còn muốn tốt cho cô ,bảovệ cô , diều này làm cô áy náy , nước mắt cũng không tiếng động chảy ra .

Mà Hàn Minh Vũ xoay người không dám nhìn Tâm Kỳ , anh sợ mình nhịn không được ,sẽ không thể buông tay.

Anh buông ly rượu đỏ: " chúc em hạnh phúc". Anh thật lòng chúc phúc , ngoái đầu nhìn lại , mỉm cười sau đó rời đi.

Một thân ảnh cô đơn khắc sâu vào lòng Tâm Kỳ ,cô vĩnh viễn sẽ không quên người đàn ông này , anh đã từng ở bên cạnh cho cô mượn bờ vai khi cô cần nhất , có thể làm cho cô vui mỗi ngày , một người đàn ông như vậy , cô mãi mãi sẽ không bao giờ quên.

———————————————————————

Một tháng sau , trong giáo đường trãi đầy hoa đủ loại , An Vĩ Thần cùng Tâm Kỳ cử hành hôn lễ lãng mạng ấm áp , Tiểu Thiên là người cầm hoa , trên mặt cũng tràn đầy hạnh phúc.

Ba và mẹ cuối cùng cũng ở cùng nhau , sau này Thiên Thiên sẽ có ba ba , mong muốn nhanh chóng có một tiểu muội muội , Thiên Thiên ranh mãnh nghĩ tới.

Sau khi hôn lễ kết thúc , An Vĩ Thần không kịp chờ đợi liền mang bà xã của anh lên máy bay đi hưởng tuần trăng mật , lưu lại một đàn nháo động , chỉ có thể nhìn ba ba tân lang cùng tân nương chạy đi.

Trên máy bay , An Vĩ Thần ôm thật chặt Tâm Kỳ , anh tâm tình nhìn cô " Bà xã , hôm nay em thật đẹp nha , anh yêu em". Nói xong , hôn một cái lên mặt của Tâm Kỳ.

"Em cũng yêu anh , ông xã". Tâm Kỳ trực tiếp hôn lên môi anh.

Nhất thời , trên máy bay , tình ý kéo dài , hạnh phúc tràn đầy --

Hai năm sau , An Gia

Một tiểu nam hài 4 tuổi , nắm một tiểu cô nương 1 tuổi ở trên sân cỏ vui đùa chơi bóng , lúc sau , một gã anh tuấn ôm một cô gái xinh đẹp , chỉ thấy cô gái kia bụng hơi gồ lên. (Đẻ chi mừ đẻ dứ).

Người đàn ông ôn nhu nhìn cô gái , hôn lên tóc cô , sau đó hôn lên môi , cô thẹn thùng , đập đập anh, sau đó hai người nhìn đứa con 1 trai 1 gái chơi đùa , hạnh phúc nở cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.