Vị Hôn Thê Si Tình: Ỷ Lại Vào Lão Công Tuyệt Tình

Chương 8: Bữa sáng



Để trên bàn cẩm thạch là đầy đủ món ăn , Lương Tâm Kỳ ngồi trước bàn cô ăn từng miếng , nghĩ đến thời gian trước đây tuy rằng ba mẹ bề bộn công việc nhưng sẽ ăn sáng cùng cô rồi mới đi làm , một nhà ba người vui vẻ ăn cùng nhau , như vậy để cho cô hiện tại nhớ lại , nơi này dù cho là bữa ăn thịnh soạn nhưng chỉ có mình cô , Ba An và mẹ An đi chơi , Vĩ Thần cũng chẳng biết đi nơi nào.

Lương Tâm Kỳ tuỳ tiện ăn vài miếng rồi đứng dậy đi tới cửa , đột nhiên nhhớ đến gì cô lại quay về phòng bếp thấy mẹ Lí đang thu thập: " Mẹ Lí , làm phiền mẹ giúp con làm một phần ăn sáng nha con muốn đến công ty đưa cho Thần , con nghĩ hiện tại anh ấy ở công ty , làm phiền mẹ một chút". Nói xong , Lương Tâm Kỳ nở nụ cười

"Được , không phiền , không phiền , Thiếu Phu Nhân quá khách khí , đối với người hầu chúng tôi mà khách khí cái gì , vậy cô đợi một chút tôi sẽ đi làm ngay". Mẹ Lí cười nhanh giúp cô chuẩn bị phần ăn khác.

"Cái gì mà người hầu , mẹ Lí đừng nói vậy , mẹ là trưởng bối làm sao có thể nói vậy , từ nay về sau nói vậy con sẽ giận". Lương Tâm Kỳ vẻ mặt mất hứng nói với mẹ Lí.

"Được được , tôi sẽ không nói vậy , cô hài tử này , chính là như vậy làm cho người ta yêu mến , thiếu gia của chúng tôi lấy được cô thật có phúc". Mẹ Lí nói thật long.

"Con làm gì có tốt như mọi người nói , nếu tốt vậy Thần sao không nhìn thấy" .Lương Tâm Kỳ buồn bã hao tổn tin thần nói.

Mẹ Lí thấy cô thương tâm , trong lòng chịu cũng không nổi , khẽ thở dài: " Thiếu Phu Nhân , cuối cùng Thiếu Gia sẽ hiểu một điều chỉ có cô mới phù hợp với cậu , cũng là người cậu yêu nhất , ông trời luôn công bằng , nhất định làm cho một Thiếu Phu Nhân xinh đẹp như cô hạnh phúc". Nói xong ,mẹ Lí ôn nhu sờ sờ đầu Lương Tâm Kỳ.

Trong lòng cầu khẫn , ông trời nhất định phải làm Thiếu Gia thông suốt , đừng nên dằn vặt cô gái xinh đẹp này .

Lương Tâm Kỳ nghe mẹ lí nói , không khỏi thầm nghĩ " anh sẽ hiểu sao?

Cái này anh sẽ hiểu bao nhiêu? Chỉ phủ chân liếc mắt cô một cái.

Những năm gần đây , mặc kệ anh ghét cô thế nào , cô vẫn yêu anh trước sau như một , vì yêu cô từ bỏ tôn nghiêm , vì yêu cô đã thương tích đầy mình , nhưng cô vẫn yêu anh sâu đậm .

Tất cả thứ này , anh đều hiểu sao?

Cô nghĩ nghĩ rồi tự nở nụ cười giễu mình , mà thôi yêu cũng đã yêu , cô không còn đường lui nữa rồi.

Lúc này , mẹ Lí cầm bữa sáng nhẹ nhàng hô: " Thiếu Phu Nhân , bữa sáng của Thiếu Gia đã làm xong" .

Lương Tâm Kỳ nhìn đồ ăn trong tay , thu hồi tâm tư , lộ ra ánh mắt giảo hoạt nói :" Mẹ Lí , ngày mai mẹ có thể dạy con làm bữa sáng không? Mcon muốn mỗi ngày đều làm điểm tâm cho Thần , con muốn có được trái tim anh ấy thì tất nhiên phải thông qua dạ dày".

"Được , muốn có trái tim của đàn ông trước hết phải nắm dạ dày của người đó , mai tôi sẽ dạy Thiếu Phu Nhân , bảo đảm cho cô có được dạ dày của Thiếu Gia , ha hả" .Mẹ Li vỗ vỗ ngực tự hào nói

"Tốt lắm , cảm ơn mẹ Lí , con bây giờ đi đưa bữa ăn cho Thần , con đi trước nha , chào mẹ". Lương Tâm Kỳ cầm bữa ăn chạy ra cửa chính , phất phất tay với mẹ Lí.

Mẹ Lí nhìn cô chạy ra , cấp cấp hô: " Thiếu Phu Nhân để Hứa Bá chở cô , chứ cô có biết công ty thiếu gia ở đâu? Tôi kêu Hứa Bá ngay".

Lương Tâm Kỳ vốn không định gọi nhưng suy nghĩ một chút cũng đúng , tuy rằng rất thuộc An gia nhưng cô không biết công ty của An Gia ở đâu? Cô chỉ biết An Thị là một công ty quốc tế về điện tử , ở thành phố X cũng là có tiền nhất

-----------------------------------------------------------

Toà nhà An Thị , phòng làm việc của Tổng Tài ở tầng cao nhất , lúc này trên bàn làm việc hai thân thể nam nữ đang quấn quít lấy nhau , thốt ra những âm thanh thống khổ , vui sướng ngập tràn trong phòng làm việc.

"A, a, ,a ……Tổng Tài …… thật giỏi , ưm ……" Hai chân của cô gái ôm lấy thắt lưng của người đàn ông , trong miệng phát ra những tiếng nỉ non.

Người đàn ông nghe tiếng rên rỉ của cô gái , hành động càng thêm mãnh liệt , đột nhiên cửa bị người mở ra .

"A"- Người phụ nữ trên bàn hoảng sợ , nắm y phục lật đật mặc lại , người đàn ông nhìn người tiến vào , sắc mặt đen sầm , một đôi con ngươi đen thẩm không nên quấy rối chuyện tốt của hắn.

Trương Vĩ từ từ tiến đến , mắt không nhìn qua , cảm giác một làn gió phong bay tới , theo bản năng chà chà cánh tay , ngực buồn bực.

Rõ ràng là mùa hè mà sao lại lạnh vậy , còn không kịp chờ Trương Vĩ phản ứng , chỉ nghe một tiếng rít gào: " Trương Vĩ , trước khi vào không biết gõ cửa à , con mẹ nó chính là muốn hại “diệt môn à?" An Vĩ Thần nói xong , hung hăng trợn mắt liếc , ưu nhã mặc quần ào.

Trương Vĩ lúc này mới phản ứng được sắc mặt của An Vĩ Thần đen lại , mắt bốc lửa nhìn chằm chằm mình , khó trách lúc nãy sao cảm thấy lạnh vậy nguyên lai là quấy rầy chuyện tốt của anh .

Nhưng nếu nói không gõ cửa thật oan nha , rõ ràng có gõ , gõ rất lâu nhưng không thấy ai trả lời nên mới vào.

Chính là mình đắm chìm trong tình ái nên không nghe được còn nói người ta , nhìn anh đổ oan cho tôi , tính trẻ con của Trương Vĩ trong lòng mắng thầm , bất quá lời này chỉ để trong lòng không dám nói ra , nnếu nói ra không chừng sẽ tới Thái Bình Dương tìm người.

An Vĩ Thần mặc quần vào , bảo phụ nữ kia ra ngoài , sau đó chậm rãi đến vị trí ngồi , cô gái thấy An Vĩ Thần gọi ra , cô không muốn đi thế nhưng biết ý anh phải nghe theo nếu dám phản khách kia tên của cô sau này sẽ bị xoá bỏ.

Nghĩ vậy , ngoan ngoãn dù không tình nguyện cũng ra ngoài , trước khi đi hung hăng trợn mắt nhìn Trương Vĩ , đều do người đàn ông này làm hỏng chuyện tốt của cô , thật vất vả mới đợi được An Vĩ Thần gọi điện , kết quả giữa đoạn thì bị cắt đứt , bây giờ thật bất mãn , tuy rằng trong lòng rất oán nhưg cô nở nụ cười quyến rũ quay sang hôn gió với An Vĩ Thần rồi mở cửa đi ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.