Vi Nhĩ Lưu Tình

Chương 38



Ảo ảnh

“Thanh nhi, thời gian của ta không nhiều lắm, không thể tái cùng người.” Kỳ Diệp lộ vẻ sầu thảm vuốt ve cô gái trước mắt khóc tới đôi mắt sưng vù.

“Diệp, diệp, chủ nhân , ô ô ô ô, sẽ không, Thanh Nhi hội chữa khỏi cho chủ nhân.”Cô gái càng khóc càng nghiêm trọng, nắm chặt tay Kỳ Diệp với hy vọng mong manh.

“Nha đầu ngốc , đừng tốn sức , đây là tâm bệnh , trị không hết được ” Miện cưỡng nở ra một nụ cười ôn nhu trên môi , Kỳ Diệp thở dài ,”Thực xin lỗi , nha đầu , ta có nói kết thúc chiến tranh sẽ liền cùng ngươi ẩn cư , sinh thương một tiểu oa nhi , chính là hiện tại. . . . . . . Khụ khụ!”

“Diệp , ngươi đừng nói , chúng ta mặc kệ chiến tranh ra sao , hiện tại ta liền mang ngươi đi , ô ô ô ô ô.” Cô gái ra sức nâng người nam tử đang ốm yếu lên, nhưng khí lực lại không đủ mà suýt ngã sập xuống.

“Nha đầu.” Dựa vào lưng cô gái, Kỳ Diệp thỏa mãn mà sầu não cảm nhận giây phút ấm áp cuối cùng, “Nha đầu, hiện tại ngươi có thể làm nghi thức để hạ sinh tiểu oa nhi đươc không?”

“Ân , ân.” Cô gái một bên dùng sức , một bên lung tung mà đáp ứng , đột nhiên nhớ tới cái gì , lại dùng sức phe phẩy đầu , “Không cần , không cần , chủ nhân , ta không cần , không cần như vậy đối với ta , ô ô ô ô.”

Cô gái bối rối muốn đem nam nhân này buông ra , lại phát hiện khí lực nam nhân đột nhiên trở nên rất lớn , một câu chú ngữ quen thuôc bên tai vang lên, nàng chảy xuống huyết lệ.

“Ta , thái tử Kỳ Lân quốc , Kỳ Diệp , lấy sinh mệnh của cả nước , linh hồn làm tế phẩm hiến cho sinh mệnh thụ —— Diệp Thường Thanh , nguyện. . . . . . “

Trên đời không có chiến tranh , nguyện cho mọi người đầu thiện lương sẽ có cuộc sống hạnh phúc. Mọi người của bộ tộc Thiên Vũ nhìn ảo ảnh mà suy nghĩ trong lòng ai cũng thì thầm theo

“. . . . . . .Nguyện con của chúng ta có thể có một cuôc sống hạnh phúc , có thể cùng người mình yêu thương bầu bạn suốt đời , không thể làm một người bình thường”  Thanh âm Kỳ Diệp ngày càng suy yếu “Con của chúng ta  nhất định là người cường đại xuất thế nhất cả tộc đàn , bộ tộc chúng ta chính là bộ tộc Thiên Vũ , nguyện bọn họ như thiên chi vũ bàn bảo hộ cả thế giới này , ngươi nói được không tiểu nha đầu. . . . . . .”

“Ân ,ân” âm thành nghẹn ngào không nói nổi nữa làm cho cô gái hiểu được , người phía sau hô hấp đã muốn đình chỉ , nước mắt nàng rơi xuống , hạnh phúc nở nụ cười , “Ta sinh mệnh thụ Diệp Thường Thanh nhận tế phẩm. . . . . . .Diệp , con của chúng ta chính là một người cường đại nhất , là hài tử hạnh phúc nhất.”

Thân thể Kỳ Diệp biến thành những điểm sáng lốn đốm quanh vị thiếu nữ , nàng mỉm cười nhắm hai mắt , thân thể thụ hóa , khôi phục lại bản thể , hấp thụ hết thảy linh hồn của Kỳ Diệp , một cỗ cường đại trên người nàng xuất hiện , đó chính là khát vọng của tất cả mọi người trong Kỳ Lân quốc , đó chính là thiên ý của họ , tất cả mọi người đang chiến tranh đều thanh tỉnh lại , cùng nhau buông thả vũ khí trong tay , nhìn thấy thảm kịch của chiến tranh , rất nhiều người chịu không nổi mà tự sát , còn lại yên lặng mà sám hối , chẳng phân biệt ta địch , bọn họ chỉ biết bọn họ đã phá hủy chốn bình yên duy nhất trên thế giới.

Mọi người đứng dưới tàng cây mà nghẹn ngào , nhìn thấy ảo ảnh trước mắt , đây chính là hồi ức của thánh thụ ? Trong tâm trí của họ xuất hiện một giọng nói? Nguyên lai , chính là thanh âm của chúc phúc . . . . . Con của chúng ta nhất định là người cường mạnh nhất bộ tộc Thiên Vũ  , cả bộ tộc sẽ nguyện giữ một thế giới hòa bình . . . . .

Trong trí nhớ của bọn họ , Thủy Tổ muốn lưu lại thế giới này chúc phúc sẽ chết đi , hắn dâng lên tế phẩm cũng chỉ có chính hắn , đây là chuyện gì? Bọn họ sinh ra chính là vì cả thế giới này sao? Ảo ảnh tiếp tục trong trí nhớ của bọn họ nhưng những đoạn lịch sử vụt qua. . . . . . . . .

Thời gian dần qua đi , mọi người đều đã quên đi những nỗi đau của chiến tranh , con người lại quên đi bản tính lương ý của mình , thế giới lại lâm vào chiến tranh và hòa bình luân hồi , trải qua những ngày tháng tu dưỡng , sinh mệnh thụ cuối cùng cũng dựng dục ra một quả thực . . . . . . Không! Là hai quả thực!

“Đây là có chuyện gì!” Phong Hỏa là người tối thiếu kiên nhẫn mà hô to , những người cũng thể hiện vẻ mặt nghiêm trọng , bọn họ lẽ nào hội nhớ lầm , tổ tiên họ là ai đã lầm chứ bọn họ quyết không thể nào lầm! Chính là , vì cái gì mà có hai quả thực?!

Quả thực một quả màu đỏ ,một quả màu xanh , rốt cuộc có một ngày , quả thực màu đỏ xuất thế , đó chính là người đầu tiên của bộ tộ , Kỳ Vũ ! Như vậy người còn lại là ai?

Mọi người nín thở nhìn Kỳ Vũ định ra tộc quy rời khỏi cấm địa , thời gian dần trôi quan , đến khi Kỳ Vũ trở về thánh thụ , quả thực màu xanh cũng không có động tĩnh gì , hay là tử thai?

“. . . . . .Đó là  Nguyệt nhi” Mọi người ở đây đều đang suy đón đến lúc này Tư Mã Dực như nhớ tới cái gì mà thanh âm khàn khàn vang lên làm mọ người nghe như sét đánh ngang tai mà không thể tin.

“Ngươi biết mình nói gì không ?!” Phong Liệng lần đầu tiên thất thố nắm chặt áo của Tư Mã Dực mà điên cuồng hét lên, mọi người cũng chỉ trợn mắt mà nhìn ”Đó chính là tổ tiên của chúng ta! Vọng Nguyệt như thế nào có thể xuyên không trở về quá khứ trở thành tổ tiên của chúng ta!”

Tư Mã Dực không nói lời nào mà đờ đẫn nhìn ảo ảnh trước mắt, Phong Liệng cũng dần dần suy sụp mà buông tay ra, thực sự có khả năng sao? Năng lực của tiểu tử kia đã hoàn tòan thức tỉnh, hơn nữa còn được thánh thụ trợ giúp, thực sự có khả năng sao? Chính là hắn trở về quá khứ làm gì? Mọi người nhìn nhau, không hẹn mà cùng nhau nghĩ tới cùng một lý do, con nối dòng!

“Chúng ta. . . . . . . nợ hắn nhiều lắm. . . . . .” Mọi người không chủ ý mà nói ra tiếng lòng của mình , bọn họ chưa từng nghĩ tới tiến hóa của một tộc nhân cư nhiên lại liên lụy mọi thứ như vậy , xuyên qua thời không , thay đổi lịch sử , nhưng khi Vọng Nguyệt trở về mọi chuyện sẽ như thế nào ? Nhìn phía nam nhân còn đang đờ đẫn , cho dù chủ mẫu có trở lại , người cùng tộc tưởng sẽ như thế nào? Tộc trưởng còn có thể nhớ rõ người sao?

Suy nghĩ không ngừng , tâm phiền ý loạn , nghiệt duyên , nghiệt duyên a. . . . . .

(Khung cảnh biến hóa , ảo ảnh 1 vạn năm trước)

Vọng Nguyệt lẳng lặng đối diên với Diệp Thường Thanh một vạn năm trước , xuyên qua thời không , thay Kỳ Diệp dâng lên tế phẩm đã hao phí tất cả năng lực , linh hồn mong manh của hắn đã muốn không chịu nổi , bất đắc dĩ hắn vì ý niệm thay đổi lịch sử , cùng Diệp Thường Thanh giáp mặt nói cho rõ ràng.

“Diệp mụ mụ. . . . . .” Nhìn hốc mắt còn sưng đỏ của thiếu nữ , tâm Vọng Nguyệt cảm thấy đau xót.

“Không nên gọi ta như thế ,nên gọi ta là nương!” Nhu liễu vuốt tóc Vọng Nguyệt , Diệp Thanh Thanh cười nói  “Diệp không phải tiêu thất , hắn chẳng qua cùng ta kết hợp thành nhất thể mà thôi , đợi một ngày nào đó , ý thức hắn hồi phục , ta có thể đem linh hồn trả lại với thân xác , đến lúc dó chúng ta liền có thể cùng một chỗ.”

Vọng Nguyệt gật đầu , kỳ thật bọn họ đều biết , ngày này sẽ rất xa cõ lẽ sẽ không bao giờ tới , ít nhất , một vạn năm sau , bọn họ vẫn như cùng không thể cùng nhau một chỗ. . . . . Vọng Nguyệt muốn nói , có lẽ hiện tại trong long hắn còn có hy vọng ,”Diệp mụ mụ. . . . . . “

“Ân?”

“Ta có lẽ có thể làm cho Diệp ba ba sống lại.”

Khuôn măt tươi cười ủa Diệp Thường Thanh biến mất , lại nói . “Nguyệt , mụ mụ cảm tạ hảo ý của ngươi , chính là ngươi hiện tại tính mạng còn khó khăn để bảo toàn , như thế nào có thể. . . . . . .”

“Không còn biện pháp khác!” Vọng Nguyệt kiên định ngẩng đầu , “Làm cho linh hồn của Diệp ba ba cùng ta cùng một thân xác , ta hiện tại quá yếu , không có khả năng sống lại , mà linh hồn của Diệp ba ba lại quá cường đại , cũng đã cùng ngươi dung hợp lại một chỗ , chỉ có biện pháp duy nhất chính là đem hết tất cả năng lực của ta đem bọn ngươi tách ra sau đó trong thời gian ngắn nhất mà đem linh hồn cùng với năng lực của Diệp ba ba hồi sinh!”

“Tuy rằng , có lẽ năng lực của ta không đủ sẽ làm hai người chúng ta hồn phi phách tán, hồn vía sẽ lên mấy , có lẽ cùng trong quá trình dựng dực cùng một than thể hai gười các ngươi đã tạo ra một sinh mệnh mới , nhưng đây là cơ hội duy nhất , mà ta cũng không còn sống được bao lâu. . . . . . .”

Trong lòng Diệp Thường Thanh hỗn loạn vạn phần , nàng không thể tưởng tượng không có Diệp tồn tạ , thời gian vạn năm kế tiế nàng sẽ sống như thế nào , nhưng nàng lại không dám mạo hiểm như vậy , hai người kia , một là người nàng yêu thương , một là hài tử của nàng , “Ta. . . . . . Ta , tin tưởng ngươi , hài tử của ta , mụ mụ chờ ngươi cùng ba ba .”Nàng ti tưởng lựa chọn vạn năm sau của mình , cũng tin tưởng và vô cùng tín nhiệm hài tử này .

Vọng Nguyệt nở nụ cười , hắn nhìn vào hư không , phụ hoàng , ngươi nhất định phải chờ ta!

Hiện tại Vọng Nguyệt cũng chỉ có thể tin tưởng chính mình , tin tưởng Diệp ba ba cùng Diệp mụ mụ . Hắn lẳng lặng chờ đợi , chờ đơi , hắn thấy linh hồn của ba người bọn họ dược kỳ Vũ bảo hộ bên ngoài . Thẳng đến đến lúc quả thực thành thục ! Vọng Nguyệt thả lòng , đem tất cả năng lực của mình phóng thích , linh hồn liền hóa thành nhiều điểm sáng nhỏ , Diệp Thường Thanh yên lặng nhìn những điểm nhỏ sau đó thu phục hết thẩy lại với nhau sau đó đem tất cả vào truyền vào quả thực trung!

Ảo ảnh chỉ như vậy mà chấm dứt , mọi cảm thấy hết hồm, “Các ngươi nói kế tiếp hội như thế nào?”

“Không biết , đứa nhỏ kia sinh ra đến tột cùng phải. . . . . .”

Mọi người không dám nói trước , cũng không nói sau, bởi vì họ dần mất đi ý thức , lịch sử cải biến. . . . . . . .

Tư Mã Dực phẫn nộ mà lại không cam lòng , Nguyệt nhi , ngươi làm như vậy như thế nào ta còn có thể nhớ rõ ngươi ?! Khóe miệng xuất hiện tia cười lạnh , ta nhớ rõ ngươi , ngươi cũng phải nhớ rõ ta?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.