Vì Quân Tư

Chương 11: Gọi tên của người (thập)



Hôn kỳ của Tứ công chúa cùng tướng quân được quyết định vào tháng tám năm nay.

Tháng sáu, khí trời thật nóng bức.

Tăng.

Một con chim sẻ nhỏ trên cây muốn bay đi lại bị một mũi tên xỏ xuyên qua, thẳng tắp rơi xuống đất.

Một thân ảnh nhỏ nhảy đến đem chim sẻ nắm trong tay.

“Hô...”

Tiểu nam hài thở dài một tiếng, chạy đến chỗ sâu nhất của tòa nhà, lớn tiếng gọi lão bộc.

“May mắn không trúng chỗ hiểm, bằng không sư phụ lại tức giận.”

“Sư phụ ~~!”

Tiểu nam hài mặc áo màu bạc, thắt bím tóc, khuôn mặt trắng nõn dễ nhìn, vui vẻ chạy thẳng một đường đến sương phòng nữ tử.

“Tiểu chim sẻ sống lại! Sư phụ, sống lại!”

Nam hài vì hưng phấn mà khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, hắn chạy đến bên giường, vung hai tay.

Nữ tử ngồi ở bên giường lẳng lặng mỉm cười.

“Tiểu hoàng ~” nam hài lại quay đầu ngồi xổm xuống, lấy hai tay vuốt ve châu chấu tiểu Hoàng: “Tiểu hoàng có thay Vãn nhi bồi sư phụ không a?”

“Chi ——”

Nữ tử dấu tay áo mà cười, tiện đà nói: “Vãn nhi, vi sư có chuyện hỏi ngươi.”

Vãn Đông lập tức ngoan ngoãn im tiếng, ngồi ở bên giường cọ tiến vào trong lòng nàng.

Hương thơm ấm áp lại mềm mại.

“Chim chóc kia quả nhiên là ngươi bắn rơi sao?”

“Ngô.” Vãn Đông cẩn thận xem nàng, gật đầu, “Là Vãn nhi không tốt, Vãn nhi cảm thấy bia ngắm bất động, thật mất mặt, cho nên... Sư phụ, Vãn nhi về sau sẽ không như vậy.”

Lam San thở dài, Vãn nhi của nàng, mới bốn tuổi a.

“Có phải sư phụ mất hứng hay không? Vãn nhi không muốn sư phụ mất hứng…”

Tiểu tử kia tựa vào trong lòng nàng. Trong trí nhớ của hắn, sư phụ luôn cười ôn nhu, nhưng hai ngày trước, sư phụ từ trong cung trở về, dáng vẻ của người khiến cho ngực hắn như bị đánh một quyền, rất đau.

“Sư phụ, có phải có người khi dễ ngươi hay không?”

Lúc ấy, nàng nhẹ nhàng mà cười, lắc đầu. Hắn chỉ biết đã nhiều ngày nàng cơ hồ không thể xuống giường, hắn chỉ biết khi nàng tắm rửa thay quần áo, thị nữ từ dục phòng đi ra đề đỏ cả hốc mắt.

“Tiểu thư.” Lão bộc mang canh tiến vào, “Đây là canh thuốc bổ dưỡng thân thể, thỉnh tiểu thư uống.”

Lam San cảm tạ, cúi đầu nhìn chén thuốc trong tay, khóe môi nổi lên một tia cười.

“Bao nhiêu năm, không ngờ nàng cũng có ngày này.

Ngày tẫn hoa hàm yên, nguyệt minh dục tố sầu không miên.

Triệu sắt sơ ngừng phượng hoàng trụ, thục cầm dục tấu uyên ương huyền.

Này khúc cố ý không người truyền, nguyện tùy xuân phong ký yến nhiên.

Ức Quân xa xôi cách thanh thiên, ngày xưa mắt long lanh mục, hiện tại làm rơi lệ tuyền.

Không tin thiếp đoạn trường, trở về xem thủ gương sáng phía trước.”

“Đàn hay.”

Thánh thượng vỗ tay mà cười, nhìn nữ tử ôm huyền cầm, một thân áo đen nhưng lại thanh nhã động lòng người. Lam San cúi mắt: “Bất tài, khiến Hoàng thượng chê cười.”

“Giống như tiên nhạc.” Hắn ôm trong lòng sủng phi, phi tử ngẩng đầu cười nói: “Nếu Hoàng thượng thích, không bằng lễ tế vũ thiên nhai năm nay hãy để nàng hòa tấu. Hoàng thượng, người xem có được không?”

Hoàng thượng mang nhìn về phía nàng trưng cầu ý kiến.

Nàng thở dài, nở ra nụ cười cẩn thận.

“Hoàng Thượng nếu là không chê, Lam San nguyện ý lĩnh chỉ, đây là vinh hạnh lớn của Lam San.”

27

Đã muốn thật lâu thật lâu.

Tựa như chỉ mình mình đứng nơi đó, người trước, người sau, lịch sử như dòng sông lớn không ngừng chảy.

Cảnh còn người mất, chiến loạn, trấn áp, bạo quân, hòa bình.

Trừ bỏ thiên không mênh mông cùng nàng, hết thảy đều đã thay đổi.

Nhân sinh của nàng, dài lâu đến mức đã quên mất.

“... Rốt cục cũng đến đây.”

Vu sư mặc hắc bào xoay người, buông ngọc quyết hiến tế trong tay, biểu tình trầm ổn.

Nữ tử áo trắng rút kiếm mà cười, yên tĩnh giống như đóaBách Hợp kiều diễm.

“Đã lâu không thấy, Vu sư đại nhân. Đầu của Trà Lăng vương đã treo trên cửa thành ba ngày, vậy mà đại nhân vẫn nhàn tâm ngồi đây. Lam San đúng là bội phục.” Nàng thản nhiên nói, bước đến cách hắn một khoảng thì dừng lại.

“Kia chẳng qua chỉ là một phần, Đại Yến quốc Mộ Dung công chúa điện hạ.” Vu sư cúi đầu gọi nàng, “Từng nghĩ tới, ngài sẽ lấy tư thái nào gặp lại ta, ngài sẽ như trước vào hoàng cung tìm ta sao…Nhạc công tế vũ, ngụy trang thật tốt. Chẳng qua bước đi nguy hiểm như vậy, không giống tác phong của công chúa điện hạ.”

Lam San không để ý lời châm chọc của đối phương, cười khẽ.

“Việc này không phải nhờ Vu sư sao, chẳng lẽ đợi đến khi thánh thượng trở thành bất tử mới tìm đến đại nhân?”

“Tin tức của công chúa thật linh thông.”

“Kính Hoa các là nơi quan lại phong lưu, Trà Lăng vương đến rất thường xuyên, Vu sư đại nhân.” Nàng tà nghễ nhìn hắn, mị quang lưu chuyển: “Bản cung không nghĩ xen vào nữa, nhưng nếu Vu sư đại nhân ngài dẫm lên vết xe đổ, thật muốn làm lão hoàng đế bất tử, Lam San không thể không nhúng tay. Dục tâm, dã tâm, quyền thế này nọ, nếu cùng với hắn trường sinh bất diệt, không phải sẽ dẫn đến hủy thiên diệt địa sao?”

“Như vậy, là muốn giết ta?” Vu sư mỉm cười, “Công chúa điện hạ chớ quên, tại hạ không khác công chúa, là trường sinh bất tử a. Nếu không phải điện hạ ngài đã….” Nói tới đây, đôi mắt chợt lóe. “Chẳng qua tại hạ chỉ muốn vẫn sống sót thôi.”

“Đó là tự nhiên.” Lam San khẽ cười một tiếng, “Thuật túc thể trường sinh bất tử, Vu sư đương nhiên cũng trường sinh bất tử, nếu túc thể kia chết…”

Nàng nhìn hắn: “Thì thuật giả cũng tự nhiên mà chết, hiện tại, ta lại chính là túc thể này, đại nhân tất nhiên là phải sớm tìm túc thể mới.”

Vu sư cười: “Điện hạ trí tuệ hơn người, hôm nay đến, chắc là muốn tánh mạng ta đi?”

“Ta không thể để cho ngươi lại điên đảo thêm một vương triều, không phải sao?”

“Ha, tại hạ cũng không cho là như vậy đâu ——” ngón tay cuộn mình, khởi động pháp ấn, “Công chúa điện hạ ngài... Chẳng qua là muốn vì hắn mở ra một con đường mà thôi.”

Hắn ngẩng đầu lên, đèn đuốc đồng thời sáng trưng, đại đội binh lính giơ đuốc vây xung quanh. Kiếm rút ra khỏi vỏ, băng rét căm căm nhìn nàng chằm chằm.

“Võ công cái thế nhưng tự chịu diệt vong. Nếu hoàng thượng bất tử, sớm hay muộn sẽ có một ngày giết hắn…Làm sư phụ, điện hạ ngài thật sủng ái đồ nhi, cố gắng san bằng mọi chướng ngại cho hắn, đáng giá sao? Điện hạ ngài muốn…”

Lời còn chưa dứt, kiếm khí sức bén đã thổi quét tới, chiêu thức thần thoát linh hoạt, những gian nhà đối diện ầm ầm sập.

Nữ tử áo trắng mỉm cười, nhan sắc dần trắng bệch.

“Vu sư đại nhân vẫn là nên để ý đến thân thể của mình.”

28

Thật sự.

Căn bản không biết mình chống đỡ vì cái gì.

Nhân sinh dài sòng, chỉ vì tuân thủ lời hứa cùng với phụ thân năm xưa.

Mười năm, trăm năm, ngàn năm, thời gian trôi qua, đối với thế gian có ý nghĩa gì.

Cuối cùng giống nhau chỉ còn là một cái xác. Máu cùng thịt không tiếng động bị ăn mòn, không còn một mảnh.

Ngay cả cái xác không hồn cũng không còn.

Có đôi khi buồn cười nghĩ lại, rốt cuộc nàng là cái gì vậy.

Có lẽ nàng đã sớm không còn gì.

Máu cùng xác chết, cùng với ánh lửa, nhuộm đỏ cả thiên không.

Giống như đã từng quen biết, nàng dưới đáy lòng cười.

Xa xa có tiếng bước chân, viện binh đang tới rồi.

Những đóa huyết hoa diễm diễm nở rộ như mạn châu sa hoa, nhuốm đầy một thân nàng, khiến dung nhan của nàng lãnh diễm mà yêu dã.

“Công chúa điện hạ.”

Vu sư lẳng lặng đứng tại nơi cao của tế đàn: “Còn muốn đánh sao?” Nói xong kéo tay áo lau đi máu ở khóe miệng.

“Vu sư đại nhân mới là càng suy yếu đi.”

Nàng liếc mắt nhìn đối phương một thân phun máu mà nói nhỏ.

“Nhưng nhìn đi, bị vây hãm trong trạng thái bất lợi hiện nay, là công chúa ngài, không phải sao?”

Tiếng bước chân của viện binh ngày càng tới gần.

“Ngươi có vẻ đã quên một việc.” Nàng vô lực nhếch khóe miệng, nhẹ nhàng thở dốc, không bao lâu sau, ngự lâm quân sẽ đến. Nàng nâng tay cầm trường kiếm, đánh vào một hướng khiến động tác của đối phương cứng lại.

“Nếu ngươi chết, ta vẫn có thể sống như trước, nhưng nếu ta chết đi…” Nàng cười khẽ nhìn Vu sư, “Nghi thức trường sinh của Hoàng thượng vẫn chưa xong, Vu sư đại nhân, ngài có lẽ đến lúc biến thành bột mịn rồi…”

Hắn hạ giọng, “Công chúa sẽ làm thế sao?”

Hắn không tin.

Lam San mỉm cười, minh diễm động lòng người.

Thì ra thật sự phải đến bước này.

Ngón tay ngọc phát lực, trường kiếm ánh lên ánh hàn quang, xỏ xuyên qua thân hình mềm mại.

Thì ra cho dù muôn hồng nghìn tía bao lần, cuối cùng vẫn là cảnh tượng đổ nát như thế này.

Đúng ba tháng mùa xuân đã không gặp người, lưu luyến vẫn như trước.

Sau khi xảy ra việc tại tế đàn thiên nhai, Tử Hề giục ngựa mà đến. Ánh mắt lướt qua tường cao xa xa, ánh lửa tận trời, nhuộm đỏ một vùng, khiến người ta sợ hãi.

Một số đông người vẫn dũng mãnh chạy đến nơi đó.

Hắn bỗng dưng dừng lại, thay đổi quay đầu, hướng đến một nơi u tịch khác trong cung chạy đến.

“Đại nhân ——?”

Tiếng nói bên đường đều bỏ ngoài tai, ngón tay nắm chặt dây cương đã trắng bệch.

Bất an

Cử chỉ điên rồi, trong lòng, tất cả đều là nàng.

Chạy đến nơi nàng ở trong cung, hoa viên yên lặng, không để ý đến thị nữ ngăn trở, xông vào.

Không có, làm sao đều không có.

“Nhạc công chạy đi đâu?”

Hắn ức chế thanh âm phập phồng, túm qua một cung nữ, gần như chất vấn.

Cung nữ trước khí thế của vị tướng quân trẻ tuổi luôn tao nhã mà rùng mình lạnh run.

“Lam, Lam San cô nương... Hôm nay... Hôm nay buổi chiều không có trở về...”

Hắn bỗng dưng buông ra, quay đầu lên ngựa.

Tầm mắt mơ hồ, khuôn mặt bắt đầu bị huyết sắc ăn mòn.

Binh mã dựa vào ánh lửa mà vội vàng chạy đi

Cuộn mình tại giữa lầu tế, hô hấp dần dần mỏng manh.

Thật lạnh.

Trước mắt hiện lên thật nhiều hình ảnh, tươi đẹp, sáng lạn, hay là là u ám, bi thương, từng gặp qua người, từng thương qua người.

Ngồi trên vai phụ vương nở nụ cười, nam nhân kia chỉ lộ vẻ mặt ôn nhu ra đối với nàng.

Còn có những nam hài nàng từng thu dưỡng, sau khi lớn lên có thê tử của mình, sau đó có đứa nhỏ, đứa nhỏ gọi nàng là tỷ tỷ.

Còn có nam nhân kia yêu nàng, yêu đến mức cam nguyện quên đi nàng. Khi nàng giết hắn, thần sắc hắn rất bình tĩnh.

Còn có một tiểu cô nương, vẫn hận nàng, nhưng luôn tôn kính nàng trong tưởng niệm, giờ đã trở thành hoa phục quý nhân.

Còn có hắn.

Hắn từng vì nàng bẻ cành đào trong hoa viên, đôi mắt im lặng thở dài.

Hắn từng cẩn thận ôm nàng lên giường khi nàng ngủ quên.

Hắn từng đem đóa sen trân quý nhất nơi cánh đồng tuyết biên quan tặng nàng.

Từ thiếu niên, dần dần biến thành tướng quân trẻ tuổi vĩ đại.

Kia đã là chuyện khi nào.

Hắn mãnh liệt hôn qua nàng, thậm chí bá đạo cưỡng bức nàng.

Từ lúc nàng giữa biển lửa hặp hắn, dẫn hắn rời đi, đã là mười bảy năm.

Nếu chưa từng để ý người này, vì sao khi sắp mất đi lại nhớ đến khuôn mặt hắn.

Nếu chưa từng yêu qua người này, vì sao đã qua mọi đau khổ hắn vẫn đứng trong tim nàng.

Thê lương đột nhiên qua đi, tiếng tiêu lưu luyến.

Thời khắc nắm tay ôn tồn, tịch mịch cô đơn dần nuốt đi ánh sáng.

Trong mắt của nàng chỉ còn lại trời đất mênh mông, một giấc mộng, chỉ là công dã tràng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.