Vì Quân Tư

Chương 4: Gọi tên của người (tam)



Thiếu niên vừa đi, quay đầu lại hắn đã ngây người ba năm tại biên quan. Trên tay hắn tung tóe bao nhiêu máu hắn không rõ. Trước kia khi ở cùng Lam San, nàng cũng thường xuyên giao nhiệm vụ cho hắn, cũng là giết người, nhưng không giống thế này.

Mười chín tuổi, hắn trở thành Trung Lan tướng quân trẻ tuổi đầy hứa hẹn, thuộc hạ trực tiếp của Độc Cô tướng quân. Biên quan cực lạnh, hàng năm tuyết rơi không ngừng. Đem binh lính yên lặng mai táng, lạnh thấu xương, binh lính cùng thượng tướng ngồi ở trong lều nâng cốc nói chuyện phiếm. Ánh lửa toát gương mặt của họ, ngoài doanh trại kết băng. Hắn ban đêm ra bờ sông, nơi nơ rét lạnh, ánh trăng sáng tỏ, so với Trường An còn đẹp hơn.

Khi ở biên quan hắn đã học được thổi tiêu. Lúc trước hắn thậm chí không phân biệt được sáo và tiêu. Sa mạc cát vàng hay là cánh đồng tuyết biên quan, đều làm cho người ta cảm thấy cô đơn tịch mịch, nhưng khung cảnh trong tầm mắt thì thật tráng lệ. Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh trăng thật thê lương.

Hắn từng thổi thử “Kinh mộng”, nhưng cho dù thế nào cũng thành âm thanh bi thương, réo rắt thảm thiết.

Thì ra cho dù hoa khoe đua sắc bao lần thì cuối cùng cũng là cảnh tượng đổ nát.

Muốn bay về chân trời, mây tím núp bên hiên nhà; mưa bụi phong trần, chiếc thuyền trong sóng gió.

... Đó là nàng sao?

“Đây hẳn là “Hoàn hồn kí?””

Tiếng nam nhân trong sáng vang lên phía sau, Tử Hề kinh ngạc, quay đầu thở dài: “Tướng quân đại nhân.”

“Sao lại thổi ca khúc này?” Nam nhân híp mắt cười: “Đây chính là ca khúc của nữ tử hồng trần.” Dừng một chút lại nói: “Sao không ở với binh lính, bên trong lều có rượu có thịt lại ấm áp.”

Tử Hề thản nhiên cười.

“Cũng chỉ có ngươi không vui đứng nơi này.” Tướng quân cảm thán ngẩng đầu nhìn ánh trăng.

“Có người để nhớ sao?”

Tử Hề nghĩ nghĩ, gật đầu. Đối phương cười ha ha, “Là một cô gái?”

Hắn giật mình, rũ mắt xuống. Nhớ thì như thế nào, nàng muốn hắn nhớ, như vậy nàng mới có thể sống. Người khác tái sinh hơn mười lần, còn nàng thì sao? Nàng dựa vào sự tưởng niệm của người khác mà sống. Hắn thì tính là cái gì, chỉ là một gã khách qua đường sao? Một hạt bụi quanh nàng? Ba năm trước đây hắn chạy đi, nàng chỉ nói một câu, thậm chí không hỏi hắn sẽ rời đi bao lâu.t

Đối với nàng mà nói, kỳ thật hắn không là gì cả.

“Là một cô gái.” Nghĩ đến đây, thiếu niên dáng người cao to lạnh lùng trả lời: “Là sư phụ của ta.”

Tướng quân nghe vậy cả kinh, vừa cười nói: “Ngươi nên nhắc đến nàng sớm hơn, võ nghệ của ngươi khiến ta rất tò mò, chính xác do nữ tử truyền dạy sao?”

“Chính xác.” Hắn đùa nghịch tiêu, “Ty chức bất tài, tướng quân mới vừa rồi quá khen.”

“Ai, không nói nữa.” Tướng quân khoanh tay nhìn xung quanh, trong không rét lạnh lại cảm thán: “Có vẻ như ngươi có tâm sự, có nghĩ trở về Trường An hay không?”

Tử Hề không tự chủ nhìn về phía nam nhân: “Tướng quân…”

“Sinh nhật Hoàng Thượng, người gọi ta trở về. Ngươi ở đây cũng cô đơn nên trở về thôi, vừa vặn ta sẽ giới thiệu ngươi với Hoàng thượng.”

Hắn vốn định chối từ.

Trong đầu lại không tự chủ hiện ra dung nhan của nàng. Bách hợp kiều diễm dưới ánh trăng, nàng luôn cười, cười đến quyến rũ, cười đến mê ly, cười đến câu lòng người.

Còn có nụ hôn như giấc mộng kí, đôi lông mi cánh bướm phớt qua mũi.

Không ngờ nhung nhớ lại là một chuyện thống khổ như vậy, nhưng nàng lại sống nhờ nó.

“Tử Hề tạ tướng quân.”

Vì thế hắn đã trở lại, trở lại Trường An xa hoa này. Việc gì cũng chưa làm, giũ sạch phong trần tham gia thọ yến của Hoàng thượng.

Thánh thượng rất thích hắn, thưởng thức võ công thâm hậu của hắn. Thánh thượng nhìn ra được, hắn bề ngoài tuấn tú, văn võ song toàn, tương lai sẽ rất sáng lạn. Sau khi được ban thưởng thì có rất nhiều người tiến tới nịnh hót, công chúa Tây cung xinh đẹp, quận chúa Hoa phủ cùng tụ lại với nhau nói chuyện, đem ánh mắt nóng rực nhìn về hắn.

Có lẽ, nhiều ngày sau, hắn sẽ thành tiêu điểm bàn luận của nam nữ trong cung.

Hắn có chút không được tự nhiên.

Cái này gọi là vĩ đại đây sao.

“Những quan văn luôn xem thường chúng ta vũ phu, lần này xem như hả dạ.” Tửu lượng tướng quân vô cùng tốt, ngàn chén không say. Khi tan yến đã có chút choáng váng.

“Tướng quân quá khen.”

“Ôi chao, đừng nói như vậy.” Nam nhân vỗ vỗ vai Tử Hề, kêu đại thần có quan hệ tốt ở trong: “Trễ thế này, mang ngươi đến một nơi rất tốt.”

11

Nơi đó lại là Kính Hoa các.

Tử Hề đứng trước cửa thật lâu, phố phường bốn phía huyên náo, bừng tỉnh lại như đã cách xa một thế kỷ.

“Sao lại không đi vào, sợ rồi sao?” Tướng quân cười hỏi.

“Tử Hề chẳng qua kinh ngạc, tướng quân cũng biết nơi này.” Hắn nói rất nhẹ, không biết đang đùa cợt mình hay là tướng quân.

Tướng quân tất nhiên không nghe được ý tứ của hắn: “Ta nói các người không được khinh bỉ chúng tôi là vũ phu.” Một vài vị bên canh hô to oan uổng.

Hắn kinh ngạc nhìn bảng hiệu kia, thất thần, không nghe thấy tiếng của bọn họ cười mắng.

Tú bà dẫn họ vào một lầu gác nhỏ.

“Khó có được tướng quân đại nhân đến đây một lần, tại hạ đã đặt một gian phòng và chuẩn bị một khúc diễn.” Một người bên cạnh tươi cười nói, “Không giấu ngài, lần này rất đặc biệt.”

“Vâng, đúng vậy!” Tú bà ở bên cạnh cười: “Hiếm khi các chủ biểu diễn, nghe đại nhân tới liền tự nguyện đàn một khúc.”

“Các chủ?” Tử Hề đang dùng trà lúc này bỗng lên tiếng, tú bà cười: “Vị công tử này, Các chủ Kính Hoa các chính là đệ nhất hoa khôi Trường An, Bách Hợp cô nương dung mạo khuynh thành trong truyền thuyết a.”

Lại xằng bậy.

Thiếu niên cúi hạ đôi mắt.

Trò này nàng chơi thẳng đến làm Các chủ rồi sao.

Nàng cách bức rèm che đàn lên ca khúc.

Hắn không biết nàng đã hay tin hắn trở về chưa.

Ba năm không có tin tức, không biết nàng có khỏe mạnh hay không. Cũng không biết nàng một mình làm sao đi vào giấc ngủ.

Đây là việc hắn nên quan tâm sao? Ba năm, đối với nàng mà nói, chỉ là một cái chớp mắt, nói không chừng nàng đã thu tiểu đồ đệ mới, thay thế hắn.

Hắn đối với nàng mà nói, không là gì cả.

Cách bức rèm che, thấy không rõ dung nhan của nàng, chỉ biết nàng mặc một thân xiêm y xanh nhạt, ngón tay ngọc trắng như tuyết tung bay trên cây đàn.

“Tự cố tự cười cười, tiếp tục ẩm trà, cửa vào vi chát, vĩnh không kịp nàng phao hảo.

Qua hội, giương mắt vi kinh, nàng như thế nào?

Mười năm sinh tử hai mờ mịt, không cân nhắc, tự khó quên. Ngàn dặm cô phần, không chỗ nói thê lương.

Cho dù gặp lại ứng không nhìn được, trần đầy mặt, tấn như sương.

Hôm qua u mộng hốt còn hương, tiểu Hiên cửa sổ, chính trang điểm.

Nhìn nhau không nói gì, duy có lệ ngàn đi.

Liệu hàng năm đứt ruột chỗ, Minh Nguyệt đêm, đoản tùng cương.”

Phanh.

Nam nhân bên cạnh bỗng dưng đứng lên, sắc mặt xanh mét.

“... Tướng quân đại nhân...” Bốn phía vang lên tiếng kêu, mọi người đều lui một bước. Tú bà cả kinh hô nhỏ một tiếng, cười an ủi nói: “Vị đại nhân này, Bách Hợp cô nương đang đàn, nếu có gì…”

“Câm miệng.” Ánh mắt hắn như hàn băng bắn lại, tú bà mặt trắng bệch, không nói được nữa.

“Dừng lại cho ta.”

Tiếng đàn vẫn vang lên như trước.

Nam nhân giận, xốc bàn, trà bánh cùng rượu đều văng tung tóe. Vũ nữ sợ hãi co thành một đoàn. Hắn trực tiếp bước lên phía trước, nghiêng người định nắm lấy đôi tay kia.

Tranh. Tiếng đàn im bặt.

Tướng quân giương mắt nhìn thiếu niên tóc đen hơi giật mình, trong thanh âm có tức giận.

“Tử Hề, ngươi đây là có ý gì?”

Ngón tay thiếu niên nắm chặt cổ tay tướng quân, cười nhẹ nói: “Tướng quân sao lại thế, hà tất chấp nhất một nữ tử phong trần.”

Nam nhân không nói nữa, chỉ nhìn hắn. Ngón tay thiếu niên cách lớp vải nắm chặt tay hắn, thần sắc vẫn như thường. Hắn biết chiêu này, là tuyệt học kình quyền của Võ Đang. Cai gọi kình quyền chính là khi khoảng cách mục tiêu rất gần hoặc khi động tác đối phương sắp hoàn tất, đột nhiên sẽ gia tốc cơ bắp phát ra chiêu thức ngắn ngủi, nhanh chóng nhưng rất có lực.

“Nữ tử phong trần? Nữ tử phong trần nào có can đảm đánh lên ca khúc này?” Tướng quân cười một tiếng, “Đơn giản là muốn châm chọc ta không phải sao?”

Tử Hề cúi mắt, “Tại hạ cho rằng, Bách Hợp cô nương cũng không có ác ý, chẳng qua lại khiến đại nhân vô tình thương tiếc vong thê (người vợ đã mất) thôi.”

Màn lúc này vén lên, nữ tử mặc xiêm y xanh nhạt ôm đàn đi đến, thi lễ rồi cười nhu tình.

“Đại nhân, dân nữ Bách Hợp.”

Một tiếng gọi nhẹ, làm cho nam nhân bất tri bất giác nhíu mi. Tử Hề nhìn nàng, gần trong gang tấc. Lần đầu tiên hắn thấy nàng mặc một bộ xiêm ý không phải màu trắng hay đen, giống như hoa trong gương, trăng trong nước. (ý là những thứ rất dễ tan biến)

Một chút cũng không thay đổi. Vẫn xinh đẹp như vậy, xiêm y tinh xảo hoa văn mị sắc.

Theo bản năng, hắn lui mấy bước, không nhìn tới ánh mắt kinh ngạc của tướng quân.

“Thê tử của đại nhân qua đời cũng đã hơn mười năm.”

Thanh âm Bách Hợp câu dẫn lòng người vang lên.

“Khúc nhạc này của Bách Hợp là vì đại nhân an ủi. Tình sâu của Tô đại học sĩ, chỉ có đại nhân mới có thể cảm thụ.”

Hắn không nhớ mọi chuyện kết thúc thế nào. Chẳng qua là Bách Hợp lại đàn cho tướng quân một khúc, mọi người uống rượu ăn tiệc cùng các cô nương chơi trò ái muội, cười đùa. Trừ bỏ tướng quân cùng hắn, mỗi người đều tự mình bế mộtmỹ nhân đến các phòng bên cạnh qua đêm. Phố phường bên ngoài các vẫn náo nhiệt như vậy, tiếng cười đùa trong các huyên náo cả không gian, ánh đèn chiếu sáng một góc. Tử Hề nhìn nam nhân trước mặt, chỉ mặc trang phục quý tộc bình thường, như lại có một cỗ khí thế trời sinh, một người kiêu ngạo, lạnh như băng, giục ngựa điều khiển ngàn binh, xuống ngựa lại ngắm ánh trăng sáng trên cánh đồng tuyết.

“Ta biết vừa nãy đã để cho ngươi thấy điều không nên thấy.” Tướng quân nói chuyện không có áp bức người khác, quay đầu cười với hắn: “Bách Hợp kia cũng thật sâu sắc. Nàng là trào phúng ta, vừa trở về đã quên vong thê mà đến đây mua vui, không nên.”

Tử Hề thấp giọng nói: “Bách Hợp cô nương nào dám mạo hiểm như vậy.”

Nam nhân vỗ vai hắn: “Có một số việc ta tự hiểu được, khi bị người khác nhìn thấu sẽ nhịn không được mà phát hỏa, tính này của ta…A Khương nói bao nhiêu lần rồi, nhưng ta vẫn không đổi được.”

Thiếu niên giật mình nâng mắt, giữa cảnh phố phường náo nhiệt nhe thế, thân ảnh của nam nhân kia lại thật tiêu điều.

Cho đến khi thân ảnh kia biến mất hoàn toàn trong bóng đêm, hắn mới xoay người. Trong phút chốc, chạm phải đôi mắt đầu ý cười kia.

Hắn đã quên mở miệng thế nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.