Vì Sao Hạ Lạnh?

Chương 11



Tịch tiên sinh xem như là một người đàn ông thành đạt, mà doanh nhân bình thường cũng tương đối bận rộn, cho nên từ khi anh tốt nghiệp trường đại học, hàng năm cũng sẽ nhận được không ít thư tín mời anh về lại trường thuyết giảng hoặc tham dự một ít hoạt động đơn giản kỷ niệm ngày thành lập trường, năm xưa bởi vì công việc bận rộn với lòng có nơi riêng, nên rất ít tham dự loại hoạt động này, lần này nhận được văn kiện mời thuyết giảng về khủng hoảng tài chính của F đại, thành thật mà nói, vẫn là không hăng hái, anh lưu luyến gia đình, không cần thiết thì anh quyết định sẽ không chủ động đi tham gia loại hoạt động xã giao này. Thiệp mời trên tay quay một vòng tùy ý ném ở trên bàn trải đá cẩm thạch.

An Kiệt từ lầu hai xuống tới, hôm nay cô muốn đi làm, cho nên ăn mặc nghiêm chỉnh hơn so với ngày thường, một bộ âu phục màu sậm, thân hình bình thường hơi gầy nhờ bộ âu phục nhỏ nhắn vừa người nên lộ vẻ thanh tú, Tịch Si Thần đi vào phòng khách không khỏi nhìn cô nhiều chút.

"Sớm."

"Sớm. Anh làm chocolate mà em thích, với ca cao nóng được không?"

"Vâng." Đi tới trước bàn ăn ngồi xuống, "Si Thần, em búi tóc lên có phải sẽ tốt hơn hay không?"

"Uh, búi lên nhìn rất đẹp."

"Thật ạ?"

"Thật." Tịch Si Thần đi tới quầy ba nơi để hai ly ca cao nóng, lấy bưng tới, "Chờ một chút anh đưa em đi?"

"Không cần đâu." Phương diện này An Kiệt không lĩnh tình, nhận lấy ly ca cao uống một hớp, ngọt mà không trơn miệng cảm giác vô cùng tốt, "Anh cho sữa tươi sao?"

"Anh cho một chút." Tịch Si Thần giọng nói nhàn nhạt, " Em cự tuyệt càng ngày càng dứt khoát, An Kiệt."

"Em nhớ trước kia cự tuyệt càng dứt khoát hơn."

"Vậy cũng được." Si Thần nhướng mày thừa nhận, dừng lại, nói một chủ đề không liên hệ, "Tối ngày hôm qua anh nhận được một email, là của em, xin lỗi, anh đã vô tình mở ra." Lời này cũng là lời thật, mặc dù thư phòng có hai máy tính, nhưng An Kiệt tương đối thiên vị chơi máy của anh, cho nên hòm thư của cô, tin nhắn cũng thường là tự động đổ bộ lên máy tính của hắn. "Người gửi thư tên là Diệp Lận, nội dung là... Hắn muốn gặp em một lần."

An Kiệt nhìn sang.

"Thật bất ngờ sao?" Si Thần mỉm cười, "Bản thân anh không cảm thấy bất ngờ."

--- ------ ------ ------ ------ ------

Nơi làm việc của An Kiệt là ở tầng thứ chín của tòa nhà, từ thang máy bước ra thấy liền nhìn thấy bảy chữ to sáng ánh vàng rực rỡ " Văn phòng luật sư XX". Từ trong túi cô lấy ra lý lịch sơ lược rồi đẩy cửa đi vào, phòng làm việc rộng rãi, mười mấy bàn làm việc, bảy tám người đang bận rộn, phía ngoài có hai người, một ngồi một đứng, đang thảo luận một xấp tài liệu, An Kiệt do dự, lúc này đi tới quấy rầy có thể không tốt không, đang suy nghĩ, người đàn ôn đứng đã nhìn thấy cô, cười đi tới, "Là Giản tiểu thư sao?"

"Vâng."

"Tôi là La Thiều, tuần trước chúng ta đã nói chuyện điện thoại."

An Kiệt gật đầu, tiếng nói vang ra, "Vâng, chào anh."

La Thiều xoay người hướng cô gái mới vừa rồi cùng thảo luận phân công, "Phương Tân, pha hai ly cà phê mang đến phòng làm việc của tôi."

An Kiệt suy nghĩ một chút hay là đưa lên lý lịch sơ lược.

"Không cần, lý lịch sơ lược của cô tôi đã xem, thành thật mà nói, Giản tiểu thư tới phòng làm việc của chúng tôi có chút đại tài tiểu dụng (có tài lớn nhưng ít chỗ phát huy)". Đi vào phòng làm việc, chỉ chỉ cái ghế đối diện, "Mời ngồi."

"Cám ơn." An Kiệt tự nhiên biết "Đại tài tiểu dụng" chẳng qua là khách sáo, "Anh có thể nhận tôi vào làm việc, tôi vô cùng cảm kích, dù sao, tôi chưa có kinh nghiệm làm việc."

"Kinh nghiệm có thể từ từ tích lũy." Từ trên bàn làm việc rút ra một phần văn kiện đưa cho cô, "Đây là tài liệu năm gần đây của văn phòng chúng ta, còn có một vài vụ án đang xử lý, có thời gian cô hãy xem một chút, làm quen trước."

An Kiệt nhận lấy, nghiêng đầu hỏi, "Tôi cho là đối với nhân viên mới mà nói, những thứ này hẳn coi như là cơ mật."

La Thiều không có ngờ cô rõ ràng như vậy, nửa nói giỡn, "Cô đáng tin tưởng." Nghĩ đến một chuyện, "Cuối tuần tôi phải đi công tác, cho nên tôi sẽ sắp xếp những người khác hướng dẫn cho cô, có vấn đề gì không?"

"Không có." Thành thật mà nói, có vấn đề chính là người phụ trách này đối với cô quá mức khách khí, còn có, hiệu suất của luật sư quả nhiên rất nhanh, cô cho là hôm nay chẳng qua là đến báo danh, ngày mai mới bắt đầu công việc.

"La luật sư." Phương Tân bưng cà phê đi vào, "Lâm Kiểm gọi điện thoại tới bảo anh đi tòa án một chuyến, anh ta nói càng nhanh càng tốt."

"Chuyện này không vội." La Thiều khoát tay, sau đó chỉ chỉ An Kiệt, "Vị này là Giản tiểu thư, cô mang cô ấy đi làm quen hoàn cảnh một chút, trở lại, khi nào Âu Dương luật sư tới đây, bảo cô tới phòng làm việc của tôi."

"Vâng."

An Kiệt mới ra khỏi phòng làm việc, điện thoại trên bàn làm việc của La Thiều liền vang lên, liếc nhìn số điện thoại cười lên, "Cô ấy đã tới -- ha hả, anh nói, tôi nhất định làm thỏa đáng, được, được -- vậy lúc nào rảnh cùng nhau ăn bữa cơm, được, Vua không nói đùa a."

Công việc của An Kiệt, nói thật, vô cùng dễ dàng, có lẽ là do ngày đầu tiên, thầy của cô là Âu Dương luật sư rất có danh tiếng trong nghề, nghe nói còn lên ti vi nhiều lần, mặc dù là nữ cường nhân, nhưng đối với người hơi thân thiết, thỉnh thoảng khi An Kiệt đóng dấu một vài văn kiện, giấy tờ, thường kiểm tra một số điều lệ tiếng Anh, còn lại phần lớn thời gian cũng không "Sai khiến" cô. Thật sự là không có việc gì, trên đường phát cho Tịch Si Thần một cái tin tức, kết quả người tôi không thèm quan tâm đến lý lẽ của cô, cuối cùng chỉ có thể hướng về phía máy vi tính tiếp tục ngẩn người, sau đó, nghĩ thầm, thật ra thì ở lại nhà cũng không xấu...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.