Vì Sao Hạ Lạnh?

Chương 4



Cuối thu,thị trấn nhỏ gần núi tuyết, tuy nhiệt độ chỉ khoảng chừng mười độ, nhưng ánh nắng tươi sáng, cũng không cảm thấy rét lạnh chút nào.

Đường phố sạch sẽ, người đến người đi, đều là những du khách nước ngoài, An Kiệt đi ở phía trước nhìn gian hàng mỹ nghệ bày bán ở hai bên đường.

Phục vụ, hương liệu, đồ trang sức đeo tay cùng với phần lớn là những vật phẩm nhỏ không biết làm từ vật liệu gì.

"Si Thần, nhanh lên một chút."

"Uh." Anh tư thái thanh tao lịch sự không vội vàng, áo khoác để ở trong khuỷu tay.

An Kiệt lui về phía sau mấy bước kéo Tịch Si Thần, "Người Nê-pan cũng có văn hóa uống trà sao?" Đi tới một cửa hàng phía trước, cúi người cầm lấy một ly trà gốm sứ tinh xảo, "Anh nhìn xem, em vẫn cho là đây là phong tục của người Trung Quốc."

"Nê-pan sản xuất lá trà, biết chế tác dụng cụ uống trà cũng không kỳ lạ."

"Oh." An Kiệt gật đầu đặt ly trà xuống, tiếp tục đi về phía trước, vừa đi vừa nhìn, thấy thứ gì không biết đều quay lại hỏi Tịch tiên sinh, thành thật mà nói có một ông xã thông minh thật là tốt mà

An Kiệt dừng lại ở một quầy hàng, "Cho em tiền." Cô đưa tay muốn lấy tiền.

Tịch Si Thần lấy ra ngoại tệ.

An Kiệt trở lại, cầm một thứ giống như dây chuyền thủy tinh ở trên tay.

"Đây là cái gì?"

Tịch Si Thần dịu dàng cười nói, "Dưới tình huống bình thường, em muốn người khác đoán đây là cái gì, thì trước hết là em biết đây là cái gì, huh?"

"Được rồi, vậy xin hỏi Tịch tiên sinh, đây là cái gì?"

Tịch Si Thần ẩn cười, "Vật kỷ niệm của phật giáo, bùa hộ mệnh..., người nơi này phần lớn thờ phụng Phật giáo."

Hai tiếng đồng hồ, đi hết hai con đường, An Kiệt mơ hồ có chút mệt mỏi, đầu cúi vào trong ngực Tịch tiên sinh.

"Em có muốn đi về nghỉ không?" Si Thần đưa tay vuốt vuốt mái tóc dài bị gió thổi loạn.

An Kiệt lắc đầu, "Em còn muốn đi xem một chút nữa."

Kết quả là, mười lăm phút sau, An Kiệt gục ở trên lưng Tịch tiên sinh mà ngủ, hương vị dị thường ngọt ngào.

"Đi qua con đường kia, tôi dẫm lên bụi gai, mới biết được đấy không phải là hoa. Tôi đem bất hòa vĩnh viễn: không cùng yêu thương hồ nháo, cũng vĩnh không trêu lòng tôi, tôi tìm kiếm bí mật bên trong ngươi, ở nơi này, bên bờ biển khổ.

Giấc trưa an nhàn, tỉnh lại đã hoàng hôn.

"Si Thần." An Kiệt dụi dụi mắt ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía thấy trống không, "Tịch Si Thần."

Cô xuống giường mang dép, mơ hồ nghe được tiếng nước chảy trong phòng tắm truyền đến .

Trong bồn tắm sứ trắng, người đàn ông đang nằm, nước không có qua bộ ngực, cánh tay đặt tại hai bên, ngửa đầu dựa vào thành.

Tịch Si Thần nghe được tiếng cửa mở, chậm rãi mở mắt.

"Em tới đây." Ngữ điều tản mạn hàm chứa nụ cười nhàn nhạt, một nửa phần tóc ẩm ướt dính vào mặt, vô cùng gợi cảm.

An Kiệt chậm rãi bước qua, cong chân ngồi ở trên sàn nhà bên cạnh bồn tắm, một tay dựa vào thành bồn tắm, tì cằm lên, một tay múc lên một ít nước xối từ từ lên mặt người đàn ông, nước dọc theo bộ mặt trượt xuống, ánh sáng hoàng hôn mờ nhạt xuyên qua cửa sổ nhỏ, chiết trên khuôn mặt tuấn tú, lộ ra vẻ mê người vô cùng.

Tịch Si Thần lồng ngực khẽ phập phồng, nhìn cô.

"Si Thần."

"Huh?" Thanh âm khàn khàn.

An Kiệt tay phải sờ nhẹ gương mặt tuấn tú, từ từ trượt, cái cằm đẹp mắt, xương quai xanh hoàn mỹ, lồng ngực bền chắc...

"An Kiệt." Tịch Si Thần hai tay đè chặt, hai mắt miễn cưỡng nheo lại.

An Kiệt cười cười, nhảy vào bồn tắm. Làn váy ngủ màu trắng trên người thấm ướt.

Tịch Si Thần nhẹ nhếch khóe miệng, "Em muốn làm gì?"

"Đánh cuộc." Quan sát tư thái có cảm giác vô cùng ưu việt.

"Ai." Tịch Si Thần khẽ cười, mang tay đè chặt cái trán, "Đánh cuộc gì đây?"

"Nếu như, em trong một phút đồng hồ có thể làm anh nói ra 'Tốt', như vậy -- "

"Tốt."

"..."

Dịu dàng khẽ hôn ở trên đùi rơi xuống, An Kiệt thiếu chút nữa thoát lực ngã vào bồn tắm.

Tịch Si Thần từ từ đứng dậy.

Loại này hoàn toàn lỏa lồ mặc dù đã sớm nhìn quen lắm rồi, nhưng mỗi lần nhìn thấy hay là có đỏ mặt tim đập, chân tay luống cuống, An Kiệt trực giác muốn chạy đường. Song Tịch tiên sinh nơi nào cho được cô chạy trốn, một phen nắm ở.

"Có được hay không?" Vùi đầu vào tham luyến sinh ra kẽ hở, lòng bàn tay ở thắt lưng trắc giữ chặt, khàn khàn vi Mỹ tiếng nói đang đứng đắn trải qua khách khí.

An Kiệt tránh thoát không được, lắc đầu nữa lắc đầu, "Không tốt."

Tịch Si Thần cúi đầu xuống dùng đầu lưỡi miêu tả dịu dàng thần tuyến, bàn tay theo duyên dáng sống lưng kéo lên mà lên.

Mùi thơm bốc hơi lên ở trong không khí làm cho người ta ý loạn tình mê, từ từ mút vào, gặm cắn.

Dây dưa hơi thở giao hòa, thân thể thật chặt ôm nhau.

An Kiệt không tự chủ vươn tay, đầu ngón tay triền vào mái tóc đen mồ hôi ẩm ướt.

Chỉ chốc lát sau, Tịch Si Thần khẽ kéo ra khoảng cách, màu đen con ngươi tràn đầy tình dục, thở hào hển, mái tóc ướt át che ở cái trán, gợi cảm vô cùng.

"Có được hay không?" Hấp dẫn nhiệt khí mơn trớn vành tôii.

"..." An Kiệt một nửa ý thức đã trôi lơ lửng ở không trung.

Lại thêm một cái hôn sâu khiến cô thiếu chút nữa hết dưỡng khí.

Tịch Si Thần để tay che ở mí mắt xuống, ngẩng đầu, tròng mắt đen xinh đẹp nhu tình như nước...

An Kiệt ngẩn ra, dựa theo kinh nghiệm của cô, ánh mắt như thế rất nguy hiểm, lui về phía sau một bước nhỏ, cô không phải là tới trêu chọc hắn.

"Ách, Si Thần, anh đáp ứng như thế có phải nhanh quá không? Tiền đánh cuộc rất cao..." Cô nói sang chuyện khác.

"Em cảm thấy -- quá nhanh?" Tịch Si Thần đưa tay tới bắt lấy mắt cá chân mảnh khảnh dưới nước.

"..."

Ngón tay thon dài ướt át từ trên mắt cá chân dời lên, dẫn tới một trận run rẩy cho An Kiệt.

"Có được hay không?"

"Cái gì có được hay không?" Dĩ nhiên không tốt, cô biết anh muốn làm gì? Lúc này thật là tiến thoái lưỡng nan.

Cảm giác được ạm ôm lấy mình để lên phần đá phía sau, nâng chân của cô, vòng qua trên hông của hắn, sau một giây phát ra tiếng rên, đôi mắt khép hờ đột nhiên mở to, trừng người trước mặt!

"Có được hay không? An Kiệt." Cúi đầu, thanh âm thật là dịu dàng tới cực điểm.

An Kiệt xấu hổ không dứt! Rõ ràng đã --

"Huh?" Tiếng nói trầm thấp ôn nhã có lễ, giống như nhân sĩ có phong độ nhất.

An Kiệt tựa đầu thật sâu vùi vào cổ của anh, ức chế tiếng rên rỉ.

"... Vâng." Cắn bờ vai của anh, thật sự là nghiến răng nghiến lợi a!

Bên tai lờ mờ truyền đến một trận tiếng cười nhỏ. Mồ hôi một giọt một giọt chảy xuống, rơi lăn tăn vào trong bồn tắm lớn...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.