Vi Thần

Chương 6



Ngồi trước mặt là Ngọc Phiêu Phiêu thiên kiều bách mị [1], ôm tỳ bà che nửa mặt ngọc, hát khúc “Trường tương tư” du dương trầm bổng.

Giọng hát len vào tai, nhập vào tâm, thiên hồi bách chuyển [2], thứ tửu dịch trước mắt ánh lên khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành, má đào như họa, nét cười như hoa, đây là Ngọc Phiêu Phiêu. Nâng ly thưởng rượu, chất lỏng trong suốt khe khẽ lay động, gương mặt Ngọc Phiêu Phiêu dần dần bị che khuất, thay vào đó là khuôn mặt tươi cười hồn nhiên, khóe mắt cong cong, lúm đồng tiền nhàn nhạt trên gò má, đôi môi hé mở lộ ra hai chiếc răng nanh. Thôi Minh Húc ngưỡng cổ uống hết, nửa ngẩng đầu, đôi mắt uống đến đỏ bừng.

Hắn đã ngồi ở Xuân Phong Đắc Ý Lâu hai ngày rồi, cũng uống hết hai ngày rượu. Rượu vào lòng sầu chỉ muốn say, nhưng càng uống thì đầu càng đau muốn nứt ra, phiền càng thêm phiền.

Nửa đêm hôm đó phất áo ra đi, đến nay đã tròn hai ngày, chẳng biết tên ngốc kia có bận rộn không hay là vẫn cứ lúi húi chép cái thứ “Đế sách” gì đó? Không biết khi thượng triều có phải là bộ dạng cúi đầu khom lưng như ông cụ non không? Có còn đêm hôm chỉ mặc trung y phong phanh lén chạy vào nhà bếp trộm khoai môn không? Có nói sai cái gì hay làm sai chuyện gì không? Quan trường như chiến trường, gần vua như gần cọp, y có sơ suất chỗ nào không? Ai sẽ nhắc nhở y, ai sẽ chỉ bảo y, ai sẽ chăm sóc y? Tề Gia, ngốc tử, có khi nào bị đẩy tới ngọ môn chém đầu rồi không? Sao một chút tin tức cũng không có, sao cả một lời một tin cũng không ai đến báo?

Nghĩ đi nghĩ lại thì quản gia, nha hoàn trong Tề phủ hầu hạ rất chu đáo. Mỗi lần xuất môn không có Vu Giản Chi bầu bạn thì cũng có hoàng đế cải trang, còn có hằng hà sa số người mà y gọi là “người tốt” đối xử “tốt” với y, làm gì đến lượt Thôi Minh Húc hắn hao tâm nữa chứ? Lại nói, tên ngốc tử kia có gì hay? Tài năng gì cũng không xong, kiến thức gì cũng không có, cả ngày có thể không gặp tai ương bệnh tật, tản bộ mà không vấp ngã một cách kì lạ đã là cảm tạ trời đất lắm rồi, người như vậy, không đáng tí nào. Quan tâm y làm gì?

Thế nhưng… Thế nhưng… Vẫn cứ phiền!

“Ai da, vị đại gia này nha, người có khỏe không? Sao lâu quá không ghé vào? Có nhớ Hương Hương nhà ta muốn chết không?… Ô kìa, đây chẳng phải Hoàng lão gia sao? Ngọn gió nào thổi ngài tới đây vậy? Lần trước Liên Liên nhà ta hầu hạ ngài có hài lòng không? Lần này vẫn là nàng à?… A ha ha ha ha… Nào dám, nào dám…”

Xuân Phong ma ma dưới lầu cười vang đến chín tầng mây, nóc nhà cũng sắp nứt tới nơi. Mấy tháng không gặp, âm thanh huyên náo của bà ta vẫn như xưa. Bên tai nghe tiếng bước chân cộp cộp, tiếng cười gần hơn, một đoàn châu báu ngọc ngà tiến tới trước mặt, ma âm đâm thẳng vào tai: “Úi chà, nhìn kìa, ta vội quá đâm ra hồ đồ rồi, Thôi công tử à. Ngài uống đến thỏa mãn rồi chứ? Phiêu Phiêu nhà chúng ta đã chờ ngài mấy tháng rồi đấy. Qua vài ngày nữa sẽ đến Thi hội nhỉ? Học vấn của Thôi công tử nhất định là kiệt xuất thiên hạ, ngài mà không đỗ trạng nguyên thì ai có thể, Phiêu Phiêu nhà chúng ta nếu được theo ngài thì đó chính là phúc khí nàng tu từ mấy kiếp, về sau cũng xin đừng quên Xuân Phong Đắc Ý Lâu của ta nhé.”

Rốt cuộc nửa câu nói sau mới là trọng điểm, hắn nhìn cái miệng rộng như cái bồn máu của bà mau mắn sát đến bên tai. Trước đó chả biết ai đã đập bàn đến rung trời bắt hắn tính tiền đuổi đi à nha. Hai ngày trước, bộ mặt của Ninh Hoài Cảnh, Từ Khách Thu chường tới gặp hắn thấy khuôn mặt giả bộ không có chuyện lạ gì của bà đã cười đến run rẩy cả người.

Thôi Minh Húc im lặng không lên tiếng, Xuân Phong ma ma cũng không xấu hổ, nói xong hết sức cao hứng, tựa như Thôi Minh Húc trước mắt đã đem áo trạng nguyên khoác lên người. Tiếng nói the thé át cả giọng hát của Ngọc Phiêu Phiêu. Càng thêm phiền.

Chiếc quạt trong tay Ninh Hoài Cảnh phạch một tiếng bung ra, che ngang mặt Từ Khách Thu nói: “Ngươi thấy chữ này thế nào?”

“Nhẹ như hồng nhạn, khí thế bất phàm.” – Từ Khách Thu khen ngợi từ đáy lòng.

“Người viết chữ này là Thẩm nhị công tử ở Kinh Châu, chữ của công tử nhà bọn họ là nhất tuyệt.” – Ninh Hoài Cảnh thu quạt, ngừng một chút, chậm rãi nói: “Lần này hắn ta cũng đến kinh thành. Còn có công tử nhà đại nho Bàng tiên sinh ở Quỳnh Châu, gia học uyên thâm lại sâu rộng. Thanh Châu thì có vị cử nhân họ Trương, thân thế tuy không có gì nổi bật, bất quá nghe nói văn chương viết rất khá, rất được lòng mấy lão học giả trong Hàn Lâm Viện. . . . . .”

Người hắn ta nói đến đều là những nhân vật xuất chúng trong đám sĩ tử đến kinh thành tham gia khoa khảo: “Xem ra cuộc thi lần này cao thủ như rừng. Cưới nha đầu Ninh Dao kia chả nhẽ tốt lắm à.”

Đương kim hoàng thượng sớm đã dán cáo thị muốn gả Ninh Dao quận chúa là con gái độc nhất của muội muội tiên đế – Vĩnh Yên công chúa – cho trạng nguyên lang, làm cho thiên hạ xôn xao, chúng sĩ tử ai nấy xoa tay thoả lòng mát dạ, thề phải làm cá chép vượt long môn một bước lên trời.

Ninh Hoài Cảnh ngoài mặt là cùng Từ Khách Thu trò chuyện, kì thực là nói cho Thôi Minh Húc nghe, Thôi Minh Húc vẫn cứ thờ ơ: “Quận chúa thì sao?”

Châm thêm rượu vào cốc uống cạn, nét mặt của hắn vẫn lạnh lùng u ám.

Thi hội. Bất kể là ai gặp hắn, mở miệng ra câu đầu tiên luôn là Thi hội. Phiền chết đi được! Lấy quận chúa mà thôi, có hiếm hoi gì chứ?

Ninh Hoài Cảnh và Từ Khách Thu thấy hắn mấy ngày nay lúc thì trầm tĩnh khi lại cáu gắt giống như có tâm sự gì khó nói ra. Đang muốn dò hỏi thì Giang Vãn Tiều mấy hôm trước đến Giang Nam thu mua hàng hóa vừa mới trở về bỗng nhiên lên tiếng: “Được rồi. Trên đường tới đây hình như ta thấy Tiểu Tề đại nhân ở dưới lầu, không biết chỉ đi ngang qua hay là…”

Thôi Minh Húc nhất thời ngẩn ra, chung rượu lệch đi, chiếc ly đầy nhóc đổ cả ra bàn.

“Minh Húc?” – Từ Khách Thu an vị bên cạnh hắn, trường bào nguyệt sắc vừa vặn bị tửu dịch tràn ra thấm ướt: “Ngươi bị cái gì vậy?”

“Không…không có.” – Thôi Minh Húc bị y gọi chợt hoàn hồn, buộc bản thân phải bình ổn tâm trạng, vội đứng dậy châm rượu cho mọi người để che giấu sự thất thố vừa nãy.

Tề Gia, y tìm tới rồi. Sao lại không lên đây? Chẳng lẽ còn muốn Thôi Minh Húc hắn tự mình đi tìm y nhận sai à? Dựa vào cái gì chứ? Rõ ràng người sai không phải là hắn. Thói kênh kiệu lại bắt đầu quấy phá, cưỡng chế thôi thúc muốn chạy xuống lầu.

Cả người đứng ngồi không yên, đôi mắt không kiềm chế được cứ chốc chốc lại dán chặt lên vách tường. Bức liễn mẫu đơn phú quý [3] thật sự rất khó nhìn, xanh xanh đỏ đỏ như lớp phấn trang điểm trên mặt Xuân Phong ma ma. Nếu nhìn kĩ thì cả số cánh trên bông mẫu đơn là bao nhiêu cũng có thể đếm được. Trên mặt ghế như lòi ra thêm một cây kim, cây kim đâm một cái, trong đầu đột nhiên nảy ra một ý. Thôi Minh Húc bỗng đứng bật dậy, quạt tay nói: “Nóng”.

Hắn bước vội đến mở cửa sổ, thò đầu ra liếc nhanh xuống dưới lầu, trong đêm đen như mực với số người đi lại trên đường thì có thể nhận ra được ai đây?

“Không phải bên đó, ở cái ngõ nhỏ phía bên phải của lâu ấy.” – Giang Vãn Tiều ngồi phía sau Thôi Minh Húc nhàn nhã nói, khóe miệng cười như không cười: “Phía bên này không thấy được đâu.”

“Ta mở cửa cho gió lùa vào.” – Một thùng nước lạnh từ đâu đâu dội thẳng xuống, Thôi Minh Húc máy móc biện giải.

Từ Khách Thu hoảng sợ: “Lúc này vừa mới sang xuân à, sao mà nóng được? Ta còn thấy lạnh muốn kêu ma ma mang hai bình rượu nóng đến nữa kìa.”

“…” – Thôi Minh Húc nghẹn lời, quay lại chỗ ngồi ngoảnh đầu lườm hắn: “Ta thấy nóng.”

Trong lòng cồn cào. Phiền thật! Uống gì cũng không có mùi vị, nghe gì cũng không hứng thú, ba người Giang Vãn Tiều thì tán gẫu rất hào hứng, Thôi Minh Húc đến cạnh bên Ngọc Phiêu Phiêu. Ngọc Phiêu Phiêu ngưng gảy tỳ bà hỏi: “Công tử có tâm sự?”

“Ta…” – Thôi Minh Húc cảm thấy mình nên nói cái gì đó, thứ tình tự rối ren lộn xộn cứ bện dây mãi trong lòng, đến mức cuốn họng cũng bị lấp kín không thể nuốt nổi rượu.

Ngọc Phiêu Phiêu cười ý bảo hắn ngồi xuống chậm rãi nói.

“Vù vù ──” – Một trận gió thổi đến bật tung cửa sổ, làm ngọn nến đỏ chập chờn, nhấp nháy không ngừng.

“Này, gió lên rồi.” – Giọng nói Giang Vãn Tiều cất cao.

Thôi Minh Húc nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chiếc lồng đèn bằng lụa đỏ như ngọn lửa bất cứ lúc nào cũng có thể bừng cháy, dường như cũng muốn bay lên trời.

Ngốc tử kia ở bên ngoài, y vẫn còn đứng dưới lầu. Khi xuất môn, y bao giờ cũng quên mặc thêm y phục cũng không biết lần này rời nhà y dẫn theo bao nhiêu gia đinh nữa. Gió lên rồi, y cũng nên trở về chứ. Không đúng, sao có thể dựa vào một câu nói của Giang Vãn Tiều mà chắc chắn rằng y ở dưới đó chứ.

Thôi Minh Húc hồ nghi nhìn Giang Vãn Tiều, Giang Vãn Tiều hướng hắn nâng chén, vẻ mặt cười như không cười.

Nghi ngờ trong đầu tăng lên, Giang Vãn Tiều này ở ngoài mặt là chính nhân quân tử nhưng một khi đã trở nên gian tà thì ngay cả Từ Khách Thu cũng không bằng hắn. Lỡ giả thì sao? Tề Gia tuy rằng có ngốc nhưng cũng không ngốc đến mức như vậy. Huống chi, lúc hai người họ chia tay vẫn trong tình trạng giương cung bạt kiếm. Là giả.

“Hiện tại đang là cơn rét tháng ba, ban ngày không biết thế nào chứ đến tối thì lạnh như băng, bị gió đêm này thổi qua coi chừng bị bệnh”. Giang Vãn Tiều liếc nhìn Thôi Minh Húc, hỏi Ninh Hoài Cảnh: “Nghe nói hai ngày trước bệ hạ bị bệnh?”

“Nghe đâu là phong hàn, bây giờ thì ổn rồi.” – Ninh Hoài Cảnh cũng là người thông minh, lập tức hiểu ý: “Lúc này phải chú ý cơ thể của mình. Làm cái gì thì làm chứ đừng để đổ bệnh, nếu bệnh không chừng sẽ lưu lại gốc bệnh gì đấy. Nghe đâu rằng thân thể của Tiểu Tề đại nhân cũng không khỏe. Bất quá ngày thường y cũng không có công vụ gì. Chắc lúc này không đi lại trên đường phố đâu nhỉ?”

Lời còn chưa dứt, cửa phòng bị đẩy ra một cái cạch, chớp mắt bóng dáng Thôi Minh Húc đã chẳng còn. Trong phòng mọi người nhìn nhau cười.

Bên phải Xuân Phong Đắc Ý Lâu là một con hẻm nhỏ bé chật hẹp, dân cư thưa thớt, so với tiếng người ồn ào của Xuân Phong Đắc Ý Lâu thì như một trời một vực.

Thôi Minh Húc đứng ở trước con hẻm, nương theo ánh đèn mờ mờ bên đường mà nhìn. Dưới bậc tam cấp ở kia có một bóng đen nho nhỏ co rút lại, ánh sáng quá mờ nên không thấy rõ. Bước từng bước chậm rãi, đôi giày thêu mây rơi xuống đất không tiếng động, trong tai là tiếng tim mình đập thình thịch. Chẳng lẽ y thật sự ở đây chờ hắn? Ngốc tử, có cái gì tốt mà chờ chứ? Vì sao phải ở chỗ này chờ hắn? Con mẫu dạ xoa trong lâu kia có thể ăn y? Thôi Minh Húc hắn có thể đem y ném ra lâu sao? Có điều gì đó âm ỷ trào dâng trong tim, Thôi Minh Húc không muốn suy nghĩ nữa, đôi mắt mở to nhìn về phía bóng đen dưới bậc thềm. Là Tề Gia hay là… Bước một bước lại gần nhìn kĩ. Là một hiệu thuốc bắc. Ai lại đem một cái giỏ trúc đặt trước cửa? Nhìn từ xa giống như một bóng người.

Không phải Tề Gia, tâm tư trước cái đáp án vừa trồi lên khỏi mặt nước ấy thành công đào thoát. Tảng đá lớn trong lòng rơi xuống đất, muốn thở phào một hơi nhưng hơi thở này dù thế nào cũng thở ra không mấy dễ chịu, trái tim chưa an ổn lại lần thứ hai nảy lên, có người ở sau lưng nhỏ giọng gọi hắn: “Thôi huynh?”

Thôi Minh Húc đột nhiên xoay người. Là Tề Gia, y ngồi ở trước một cửa hàng đã sắp ngừng kinh doanh. Y vẫn ăn mặc phong phanh, cánh tay sít sao ôm lấy cơ thể, khuôn mặt lộ ra dưới ánh đèn ảm đạm vô cùng nhợt nhạt.

“Ngươi…” – Đầu óc bị gió đêm thổi qua trở nên cực kì thanh tỉnh, mờ mịt trống rỗng.

“Ta…ta đem đến cho huynh xem một thứ này.” – Tề Gia đứng lên, tay phải thò vào trong ống tay áo rồi lại nắm thành quyền đưa đến trước mặt Thôi Minh Húc, nụ cười thật gian xảo. Chỉ là sắc mặt vẫn nhợt nhạt như cũ: “Huynh đoán xem đây là gì?”

Thôi Minh Húc nhìn ánh mắt đen láy của y: “Gì vậy?”

“Huynh xem.”

Mở tay ra, trên bàn tay cũng tái nhợt như khuôn mặt lấp lánh sắc hồng, là một chuỗi vòng tay bằng ngọc, sắc hồng tươi tắn ướt át lóe ra.

“Ta vẫn luôn muốn tặng Phiêu Phiêu một món quà, những thứ tặng trước đây không tốt, không hợp với nàng. Ta muốn một thứ không quá mộc mạc cũng không quá màu mè, chế tác phải khéo léo, tinh xảo lại có linh tính…”

Lời nói khi say của hắn, ra là y vẫn nhớ rõ.

“Đây. Cho huynh.”

Thôi Minh Húc thấy tay mình phát run, đầu ngón tay chạm vào tay y, sự lạnh lẽo giá buốt từ ngón tay truyền lên cơ thể, tình triều khuấy động: “Ngươi…ngươi ở đây chờ bao lâu rồi?”

“Ta ở kinh thành tìm thật lâu nhưng không tìm ra thứ tốt nên nhờ các thúc thúc ta đi tìm. Công việc làm ăn của họ rất lớn, kéo dài đến cả Tây Vực lận.” – Tề Gia hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Minh Húc?”

Cảm giác ngón tay trên tay mình không lấy đi vòng ngọc mà từng chút một bao lấy bàn tay của mình, bàn tay bị giữ lấy, cánh tay cũng kề sát đến. Tiếp sau đó, cả cơ thể bị ôm lấy, hơi ấm vội vàng ập đến, khóe mắt Tề Gia lướt lên cái bóng trườn tới thật nhanh trên mặt đất, không còn kẽ hở, giao lại thành một.

Thân hình ôm trong lòng thực lạnh, cách lớp quần áo mỏng manh có thể cảm nhận được cả thân thể đều đang run rẩy. Vì thế cánh tay càng siết chặt, ôm trọn lấy y trong vòm ngực. Thôi Minh Húc cúi đầu, cùng Tề Gia mặt kề mặt, tiếp xúc, mơn man. Sau đó tìm được đôi môi y, tiến đến gần, nhẹ nhàng va chạm, hôn môi. Môi y thật mềm, giống như nhiều lần bị trí tưởng tượng mê hoặc, tựa như cánh một đóa hoa đào vừa nở vào tháng ba, làm cho người ta nhịn không được mà ngắt lấy, đùa nghịch, gặm nhắm. Đầu lưỡi dễ dàng nạy mở khớp hàm y, thăm dò tiến vào, ở trong khoang miệng ấm áp trơn mềm du hí trêu đùa khắp chốn, giữ lấy đầu lưỡi y ngậm mút, cảm giác người trong lòng run rẩy kịch liệt. Hương vị quá mức tuyệt diệu, trong tim trong mắt đều là Tề Gia, hận không thể cứ như vậy ôm lấy y không rời.

Nếu không buông tay thì sao lại có khát vọng như thế này? Ban đầu là khinh thường y thế đấy, từ khi nào đã bắt đầu thay đổi? Là khi y uống rượu trong Xuân Phong Đắc Ý Lâu, hay là lúc y cười thu nhận lấy mình trên con đường người qua kẻ lại, hoặc là vào đêm trừ tịch đón giao thừa bên bếp lửa? Tại sao lại rảnh rỗi dạy y đi đứng nghe y lảm nhảm, ngay cả khi y líu lưỡi không biết đáp trả cũng thấy thích thú vô vàn? Tại sao chỉ vì y cùng người khác thân mật đã nổi trận lôi đình, khiến cho lòng mình không được dễ chịu? Vì sao lúc nào y cũng muốn gần gũi với người luôn tránh mặt y? Vì sao phải thu lưu một người giao tình hời hợt với mình? Hơn thế nữa, tại sao chỉ vì một câu nói của mình mà y hao hết tâm lực như thế? Vì điều gì phải đợi ở trong đây? Tề Gia là gì của Thôi Minh Húc? Thôi Minh Húc là gì của Tề Gia? Căn bản là chuyện không liên quan đến y. Tại sao lại để ý như thế? Tại sao lại…? Tại sao?

Đáp án gần như chắc chắn.

Mạnh mẽ đẩy người đang ôm chặt trong lòng ra, hô hấp dồn dập, trong đêm tối, hắn nhìn thấy đôi mắt mở lớn của Tề Gia.

Thôi Minh Húc bỏ chạy.

“Nếu về nhà rồi thì cứ an tâm đọc sách, chuẩn bị thi hội. Đại ca đệ tuy không nói ra nhưng thấy đệ trở về trong lòng cũng rất vui vẻ.” – Liễu thị dịu dàng nói.

Nhận lấy chén canh từ tay tì nữ đặt lên bàn trước mặt Thôi Minh Húc, thị tỉ mỉ ngắm nhìn sắc mặt hắn: “Đáng lẽ về rồi thì nên vui mừng, thế nào lại mặt ủ mày chau mãi thế?”

Thôi Minh Húc đang vùi đầu viết chữ, ngừng bút nói: “Đại tẩu yên tâm, đệ không sao.”

Khóe miệng gượng gạo cong lên, nét cười miễn cưỡng không gì nói nổi.

Liễu thị biết hắn có điều giấu diếm không chịu nói, thuận miệng: “Hiện tại đất trời bao la cũng không bằng cuộc khảo thí này, có chuyện gì thì tạm thời cứ gác qua một bên, đợi thi xong rồi thì cẩn thận suy xét cũng không muộn.” Bạn đang

Thôi Minh Húc gật đầu thưa vâng, Liễu thị ngẫm hắn khăng khăng che giấu cũng không gặng hỏi, bước khỏi phòng trở tay đóng cửa lại rồi rời đi.

Căn phòng trở nên im lìm, cây bút trong tay cũng không hạ xuống nữa, trên bàn là một khoảng trống, nơi đó trước kia đặt một nghiên mực, lá sen tung cánh, sóng xanh rạng rỡ. Thế đó, trái tim cũng rơi mất một góc, Thôi Minh Húc nhìn cửa sổ nửa khép suy nghĩ xuất thần.

Mình điên rồi! Đang yên đang lành sao lại đi hôn y? Hắn là Thôi Minh Húc mà, Thôi Minh Húc là kẻ muốn tên đề bảng vàng cưới thiên hạ đệ nhất mỹ nhân Ngọc Phiêu Phiêu mà. Hắn tự phụ cả nửa đời, nửa đời mọi sự như ý, chỉ chờ đến khi yên bình sẽ đại đăng khoa sau đó là tiểu đăng khoa [4], công thành danh toại, khiến người trong thiên hạ ganh tỵ. Từ đâu lại rơi ra một tên ngốc tử, trì độn chất phác, không hiểu việc đời, một lúc hồ đồ lại sinh ra gút mắt. Loạn rồi! Loạn rồi! Trong cuộc đời của Thôi Minh Húc theo lý không nên hiện hữu con người tên Tề Gia, cuộc sống của Thôi Minh Húc lại càng không nói đến việc bị Tề Gia chi phối. Hắn muốn thành thân với Ngọc Phiêu Phiêu, thế nào mà bây giờ hai chữ “Tề Gia” cũng dám tưởng tượng ra? Lẽ nào là vì…là vì… Sợ quá! Sợ chết khiếp được! Thôi Minh Húc đi đường Dương Quan của hắn, Tề Gia qua cầu độc mộc của y [5]. Mười năm tới rồi hai mươi năm, ba mươi năm… đến hết đời cũng không dính líu. Thế nhưng ông trời trêu ngươi hết lần này đến lần khác, tất cả dự tính bởi nụ hôn kia mà sụp đổ tan tành, cuộc sống đắc ý hai mươi năm qua biến mất trong tay một Tề Gia từ trên trời rớt xuống, hoạn lộ thênh thang bỗng chốc lại rẽ ra một ngã rẽ, trở tay không kịp. Thôi Minh Húc đứng trước bước ngoặt trong đầu loạn thành một mối tơ vò.

Tề phủ hẳn nhiên không dám trở lại, Xuân Phong Đắc Ý Lâu cũng không phải là nơi lưu lại lâu, Thôi Minh Húc đành quay về Thôi phủ. Thôi Minh Đường – người đuổi hắn ra khỏi cửa dưới cơn giận – chỉ liếc nhìn hắn một cái rồi không có thêm bất cứ biểu cảm gì nữa, trên mặt hai huynh đệ chỉ có sương khói che mờ. Bọn hạ nhân xung quanh sợ đến nỗi câm như hến, thực sự không đoán ra ý tứ của chủ tử.

Liễu thị ôn nhu nói: “Trở về là tốt rồi.”

Thôi Minh Đường lạnh giọng, sau đó cho dù hạ triều hồi phủ cũng không đến hỏi chuyện học hành của Thôi Minh Húc.

Thái độ Thôi Minh Húc cũng khác thường, khước từ lời mời gọi của Ninh Hoài Cảnh, cả ngày nhốt mình trong thư phòng đọc sách viết chữ, ngược lại càng có dáng dấp khắc khổ của một thư sinh đi thi.

Bọn hạ nhân trong phủ xì xào bàn tán với nhau: “Tam thiếu gia cuối cùng cũng hết u mê, biết hiểu chuyện đọc sách rồi.”

Hắn nào đâu muốn đọc sách? Đọc sách bất quá là cái cớ. Lòng rối loạn muốn tìm một chỗ hảo hảo suy nghĩ một chút, rốt cuộc là sai chỗ nào? Mặt khác, chí ít lấy cớ này có thể ngăn Tề Gia đến thăm hỏi. Trong đầu luôn có tiếng nói rất nhỏ vang lên: “Không được gặp, không thể gặp lại nữa, nếu gặp lại không chừng sẽ xảy ra chuyện gì đó.”

Có thể phát sinh chuyện gì đây? Không biết. Ngập lòng là sự hoảng hốt. Người đã đứng trước vách núi rồi, nếu bước lên trước dù nửa bước, khẳng định sẽ vạn kiếp bất phục. Không được gặp, không thể gặp, không dám gặp. Dù cho mấy lời thánh minh viết đầy giấy có biến thành một bầy nòng nọc lúc nhúc cũng không dám mở cửa thư phòng, làm như ngoài cửa có cả đám yêu ma quỷ quái muốn moi tim uống máu hắn vậy. Thế là hắn lật sách nhanh hơn, mấy hàng mực cứ “soạt soạt” – lướt qua mắt hắn.

Nửa đêm tiếng kẻng loáng thoáng, nến đỏ chập chờn, Thôi Minh Húc treo tóc lên xà nhà, kéo căng cổ, dựa vào bàn khổ sở học bài. Đây không phải là xua cơn ngủ mà là kháng tâm ma. Khổ thân không thành lời.

Đại tẩu nói hiện tại chuyện lớn nhỏ gì cũng không hơn được kì thi hội, vậy chờ hết thi hội rồi muốn ra sao thì ra. Thầm mắng chính mình một tiếng không tiền đồ, Thôi Minh Húc chùn chân. Mối tơ vò vội vứt ra sau đầu nhanh không kịp chờ, lòng lại an tĩnh.

Ninh Hoài Cảnh uống ngụm nước trà bảo: “Nhìn tên nhóc nhà ngươi này, có nắm chắc mười phần không?”

Thôi Minh Húc ngẩng đầu nói: “Đương nhiên.”

Đường nhìn lẩn trốn, hạ xuống nơi trống không vốn dĩ có một món đồ trên bàn, trong tim lặng lẽ có sự ưu phiền tản ra, khóe mắt nâng lên có chút kìm nén.

Nghìn lần không muốn gặp, vạn lần không muốn gặp, vừa vặn ngày thi hội đã đến.

Trước cửa trường thi đầu người lay động, ngươi chen ta, ta đẩy ngươi, tựa như người vào cổng đầu tiên là người có thể đỗ trạng nguyên. Buồn cười. Thôi Minh Húc phẩy quạt đứng bên ngoài dòng người, thần sắc thư thái chờ, đuôi mắt lướt qua bóng người đứng bên ngoài đám đông, y phục màu xanh biển, lộ ra khuôn mặt trẻ con, chỉ thấy khuôn mặt nhìn nghiêng thôi cũng biết là Tề Gia.

Giật mình, Thôi Minh Húc cực kì hoảng loạn. Mắt thấy y chuyển tầm nhìn đến phía mình, Thôi Minh Húc giật thót tim, tay phất quạt nhanh chóng đưa lên, dùng quạt che khuất mặt, bước sang ngang một bước, chen vào đám người xô đẩy nhau.

Trong đám đông chen chúc nhau, Thôi Minh Húc len lén quay đầu lại, thấy Tề Gia đang trò chuyện cùng một thanh niên vận áo choàng màu hạnh đào. Người nọ ngọc quan buộc tóc, đôi mắt phượng lấp lánh hữu thần, thần sắc cử chỉ đều bất phàm. Bên cạnh họ còn có hai người làm bạn, Thôi Minh Húc nhận ra được, đích thị là hai vị công tử của Lục phủ muôn đời làm thừa tướng – trưởng công tử Lục Hằng Tu và nhị công tử Lục Hằng Kiệm. Có thể để Lục thừa tướng đương triều bầu bạn, lại có Tề Gia ở bên, thân phận của người mặc áo vàng không cần nói cũng biết.

Không thể nói rõ được tình tự của mình thế nào, chỉ biết rằng hành động trong đêm ở ngõ nhỏ ấy với Tề Gia là không nên, Thôi Minh Húc muốn quay đầu lại nhìn lần nữa, chẳng biết ai ở phía sau thúc một cái, đẩy hắn loạng choạng vào trường thi.

Một cái liếc nhìn cũng không được, tâm tư lại rối loạn. Mớ hỗn độn đã quăng đi xa nay lại bay về. Cơn gió đêm đó, con hẻm đêm đó, nụ hôn đêm đó, tình cảm như nét vẽ sống động của đêm đó, cứ đảo thành một vòng tròn trong đầu. Tại trường thi, người người nín thở tập trung, dù cho có rất đông thí sinh nhưng lặng yên không tiếng động. Thế nên hắn càng nghe rõ hơn tiếng tim mình đập, rung lên từng hồi “thình thịch…thình thịch…”, rung đến mức bút trong tay cũng cầm không chặt. Hắn run rẩy cầm bút chấm mực, nhìn kĩ lại, nghiên mực mình đem theo cư nhiên lại là món quà Tề Gia tặng cho hắn. Toàn thân đổ đầy mồ hôi nóng.

Thôi Minh Húc đoan chắc đây là thứ Tề Gia lúc vào triều đã đặc biệt dậy thật sớm để đem về. Đột nhiên nhìn đến nghiên mực rỗng ấy mà tim đập loạn.

Lão quản gia Tề phủ lúc vừa thấy Thôi Minh Húc đến thăm, tựa như đã sớm có dự liệu, lập tức lấy nghiên mực trong phòng ra: “Thiếu gia căn dặn, đồ đã tặng đi nếu lấy lại sẽ thấy hổ thẹn.”

Một câu vừa dứt Thôi Minh Húc không ngẩng nổi đầu, mãi đến khi rời khỏi Tề phủ, hai chữ “Cáo từ” cũng chỉ là mơ hồ.

“Nghiên mực này do đích thân lão gia tặng cho thiếu gia khi cậu ấy lên làm quan. Lão gia dạy con rất nghiêm, từ nhỏ thiếu gia đã bị phạt không ít lần. Đây là món quà đầu tiên cậu ấy nhận được và cũng là duy nhất.” – Khuôn mặt lão quản gia không có biểu cảm gì, đôi mắt bình lặng nhìn Thôi Minh Húc: “Vì lý do đó nên xin công tử hãy giữ gìn cẩn thận.”

Thôi Minh Húc cảm thấy cổ tay mình trĩu xuống, giống như thứ đang nâng không phải nghiên mực mà là một trái tim rỉ nhựa sống, xuyên qua lớp vải áo ngoài làm bỏng tay hắn đến nhức nhối. Có một hơi thở lấp kín lồng ngực, nghẹn đến nỗi vành mắt thấy cay cay, không nói thành lời. Sau khi về phủ hắn đặt nghiên mực lại nơi nó vốn ở rồi cũng không đủ can đảm nhìn lại nữa.

Không ngờ tới, hạ nhân chuẩn bị tay nãi thay hắn lại đem theo nghiên mực này. Quả nhiên là ông trời đang đùa giỡn hắn mà. Tâm trạng càng thêm hốt hoảng, qua hồi lâu, Thôi Minh Húc mới nỗ lực trấn tĩnh trả lời đề bài, đồng thời đáp án mình biết cũng đã bay biến.

Ba ngày nay, lúc bình tĩnh lúc phiền não tới mức ngây ngô khờ dại, mơ hồ không rõ vừa rồi thấy Tề Gia trước cửa là một giấc mộng hay hết thảy đều là cơn mộng mị.

Đến khi ra khỏi trường thi, Thôi Minh Húc nghĩ có lẽ xương cốt cả người mình đều rã rời hết rồi, ánh dương quang rọi vào làm xót mắt. Hắn đứng ở chỗ lúc nãy ngoảnh lại nhìn Tề Gia ngó quanh quất, biển người như thoi đưa, bỗng chợt lóe lên một dáng dấp màu xanh lam, là tên ngốc tử đó.

Ngày yết bảng Thôi Minh Húc không ra khỏi nhà, hắn vẫn mãi ngồi trong thư phòng, vểnh tai chờ tiếng kèn trống vui mừng từ xa xa tiến đến dừng trước cửa Thôi phủ.

Dù là ở trường thi có những việc be bé ngoài ý muốn, thế nhưng với tài học của hắn thì làm trạng nguyên cũng đủ rồi.

Nếu như đỗ trạng nguyên, hắn sẽ y chỉ lấy Ninh Dao quận chúa làm vợ, Tề Gia cũng là người trong quan trường, y sẽ hiểu. Tiểu ngốc tử kia sẽ là người đầu tiên đến nhà chúc mừng, y sẽ cười dâng lễ vật mà y đã hao hết tâm tư tỉ mỉ lựa chọn cho hắn. Y sẽ nói: “Chúc mừng Thôi huynh.” Mà không phải là: “Thôi Minh Húc, ta thích ngươi.”

Thôi Minh Húc sẽ cười đáp lại: “Chung vui.”

“Thích” – là một việc, ngươi không nói ta không nói thì sẽ không có ai biết, rồi sẽ biến thành một ảo tưởng hư vô mờ mịt, cứ nghĩ quên đi, quên đi rồi thì cũng sẽ quên bẵng nó. Thôi Minh Húc biết mình đang trốn tránh, nhưng mà ngoài chạy trốn thì biết phải làm gì đây? Hắn chỉ lên kế hoạch cho việc đậu trạng nguyên cưới Ngọc Phiêu Phiêu. Còn chuyện ở bên Tề Gia là cục diện mà hắn chẳng bao giờ ngờ tới, là mong đợi vượt quá sức tưởng tượng của hắn. Không gì hơn nữa, có thể tránh được ngày nào hay ngày đó.

Nghiên mực trên bàn tĩnh lặng vô thanh, ánh mặt trời qua song cửa giấy rọi vào phòng dội lại những vệt sáng u sầm, hắn cảm thấy gai mắt, tiện tay lấy một quyển sách muốn che lại, cửa thư phòng bị đẩy ra, người bước vào là đại tẩu của hắn – Liễu thị.

“Có tin gì chưa?” – Thôi Minh Húc bật dậy hỏi, ngón tay miết lên nghiên mực, xúc cảm trơn trượt nhẵn mịn, cảm giác mát lạnh từ đầu ngón tay chạy vào trái tim, chậm rãi chuyển hóa thành một sự chua chát. Nếu đậu thật thì tất cả mọi chuyện trong Tề phủ sẽ trở thành một giấc chiêm bao thật sự.

Khóe môi Liễu thị cong lên, yên lặng gật đầu.

“Là…” – Không dám nói tiếp, cánh tay chống xuống mặt bàn hơi run, Thôi Minh Húc tha thiết nhìn nét mặt khó đoán của Liễu thị.

“Chúc mừng tiểu thúc. Là nhị giáp đệ lục danh [6].” – Không phải trạng nguyên.

Một tia sét đánh xuống giữa bầu trời quang đãng, đánh xuống giữa đỉnh đầu.

Ngoài cửa sổ, cảnh xuân tươi đẹp, tơ liễu tung bay, nhành đào hoa nở rạng rỡ, hấp dẫn một đôi bướm bồi hồi lưu luyến níu kéo không muốn rời giữa những cánh hoa, có một khóm hoa màu hồng rất bắt mắt rực rỡ, giống như màu của áo trạng nguyên.

“Quan sai báo tin mừng còn đang chờ ở sảnh đường, mời tiểu thúc thay y phục… Sĩ tử thiên hạ hàng nghìn hàng vạn, có người thi hơn mười năm vẫn chỉ là con số không, có thể thi đậu đó là đại hỉ. Những việc sau này phải dựa vào tạo hóa của mỗi người cũng như công trạng khi làm quan, trạng nguyên thì sao, bảng nhãn thì sao, đều chỉ là những hư danh… Bây giờ đại ca đệ đang hào hứng, tỉ đã nói chuyện của đệ và Ngọc cô nương với phu quân, phu quân cũng không tức giận. Lần tới đệ nói thêm vài lời tốt đẹp với phu quân, có lẽ là sẽ được thôi…”

Những gì Liễu thị nói Thôi Minh Húc đều không nghe được, tâm nguyện hơn hai mươi năm như dã tràng xe cát, trong đầu, trong tim đều là những lỗ hổng, còn tính gì tới kháng chỉ cưới Ngọc Phiêu Phiêu? Nực cười. Trước kia thanh thế rung trời không coi ai vào mắt, e sợ cho người trong thiên hạ chẳng hiểu thấu suy nghĩ trong lòng mình, sau này làm thế nào để đối mặt thế nhân đây?

Giống như vô số lần ngẩng đầu ưỡn ngực tán gẫu với Tề Gia: “Chờ ta đậu trạng nguyên…” – Dứt lời mặt mày tươi tắn, cười đến khí thế tung bay. Hiện tại nghĩ đến chỉ cảm thấy buồn cười. Hắn ưng thuận với Tề Gia, khi cưỡi ngựa dạo phố sẽ dẫn y đi cùng, lúc quỳnh lâm ẩm yến [7] sẽ lén dành lại một ly ngự rượu cho y. Ngốc tử, ngự rượu không phải y cũng được thưởng một ly. Ngốc tử cũng rất nghiêm túc nói lại: “Đó là để trạng nguyên uống, không giống nhau.” – Thực sự là một tên ngốc tử.

Ngoài phòng có người thông báo: “Tam thiếu gia, Tề đại nhân đến chúc mừng.”

Sợ của gì trời trao của đó, vì sao lúc Thôi Minh Húc chật vật, người đầu tiên chạm mặt nhất định phải là tên Tề Gia kia? Giống như sao quả tạ đến báo tang vậy.

“Không gặp!”

Dùng hết sức hét vọng ra ngoài, Thôi Minh Húc trừng mắt nhìn nghiên mực trên bàn. Tên ngốc tử kia… Nếu không phải ù ù cạc cạc hôn y, nếu không phải muốn trốn y mà không rõ lý do, nếu không phải cứ nhớ thương y một cách khó hiểu thì hắn… Những việc không như ý ở trong trường thi đều là vì y!

Oán niệm bộc phát.

Chú thích:

[1] Thiên kiều bách mị: ý chỉ người con gái lớn lên dáng vẻ xinh đẹp, quyến rũ động lòng người.

[2] Thiên hồi bách chuyển: miêu tả sự xoay vòng được lặp đi lặp lại hoặc một quá trình phức tạp, còn có một cách giải thích khác nữa là đã trải qua nhiều sự khó khăn trắc trở.

[3] Bức liễn mẫu đơn phú quý: trong phong thủy, hoa mẫu đơn được xem là biểu tượng của sự phú quý, giàu sang. Đồng thời, mẫu đơn còn là loài hoa biểu trưng cho sắc đẹp, tình duyên và hạnh phúc hôn nhân. Chính vì vậy khi chưng mẫu đơn trong một chiếc bình đẹp, người ta sẽ gọi nó là biẻu tượng “Phú quý bình an”.

[4] Đại đăng khoa, Tiểu đăng khoa: Theo phong tục Trung quốc, ngày xưa có tiệc lớn gọi là Đăng khoa gồm có đại đăng khoa và tiểu đăng khoa. Đại đăng khoa là tiệc mừng các tân khoa thi đỗ bảng vàng. Tiểu đăng khoa là tiệc cưới mừng các tân khoa thành lập gia thất. Ngày xưa, Khổng giáo rất tôn trọng sĩ phu, lấy công danh đỗ đạt làm trọng nên khi đỗ đạt gọi là Đại đăng khoa, có công danh rồi mới lập gia thất gọi Tiểu đăng khoa.

[5] Đường Dương Quan, Cầu độc mộc:

Đường Dương Quan: chỉ con đường qua Dương Quan – nay thuộc phía tây nam, huyện Đôn Hoàng, tỉnh CamTúc – đi Tây Vực, sau này ví với tiền đồ sáng lạn thênh thang.

Cầu độc mộc: cầu khỉ hay được ví với con đường gian nan, hiểm trở.

[6] Nhị giáp đệ lục danh (二甲第六名):

Đệ nhị giáp (Hoàng giáp) là một danh hiệu của học vị Tiến sĩ trong hệ thống thi cử Nho học thời phong kiến tại Trung Quốc, Việt Nam. Loại danh hiệu này được xác định trong kỳ thi Đình còn gọi là tiến sĩ xuất thân. Vì đứng thứ hai trong hệ thống các loại học vị tiến sĩ, trên đệ tam giáp, nhưng dưới đệ nhất giáp tức tam khôi (trạng nguyên, bảng nhãn, thám hoa) nên còn gọi là Đệ nhị giáp tiến sĩ xuất thân. Loại này không chia bậc, chỉ xếp thứ tự, ai đỗ cao hơn được xếp ở trên. Khi bổ quan được lĩnh chức có hàm tòng thất phẩm.

Ở đây, Thôi Minh Húc đứng thứ sáu trong Đệ nhị giáp.

[7] Quỳnh lâm ẩm yến (琼林饮宴): tiệc rượu trong vườn hoa quỳnh. ở đây ý chỉ bữa tiệc chúc mừng trạng nguyên được tổ chức trong cung. Trạng nguyên sẽ được hoàng thượng ban rượu mừng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.