Vị Vãn

Chương 23: Thủ đoạn



Khi tỉnh lại không phân biệt được ban ngày hay ban đêm, đèn đuốc mông lung.

Vị Vãn nằm sấp lên gối, cảm thấy sau lưng đau đớn như bị lửa thiêu, cả người vô lực. Cảm giác suy yếu như vậy, làm nàng nhớ tới năm mười ba tuổi ấy nàng ham chơi trèo lên cây, sau đó xui xẻo té xuống đất, bi thảm nằm ở trên giường nửa tháng. Nhớ khi đó, một người nào đấy vui sướng khi người gặp họa nói, nếu biến thành người què, xem ngươi còn gả ra ngoài thế nào.diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn

Nàng chẳng hề để ý - không chữa hết cho ta, ta dựa vào ngươi cả đời.

Hắn nghe xong chỉ cười.

Hắn luôn cười như vậy, nhẹ nhàng như gió thoảng, lại ý vị thâm trường.

Thử di chuyển cánh tay xuống, cảm thấy ấm áp, quay đầu, mới phát hiện tay của bản thân đang bị một người nắm lấy.

"Thực xin lỗi!" Lúng túng nhìn người trước mắt cùng với dấu màu đỏ trên tay hắn, Vị Vãn vội vàng giải thích.

"Không có gì." Dung Trạm lắc đầu khẽ cười, "Cô nương ngủ thật lâu, đã hai ngày hai đêm rồi."

Hắn không nói nàng luôn nằm mơ, nôn nóng bất an, mỗi lần tới thăm nàng, vừa tựa vào gần đã bị nàng gắt gao cầm lấy tay, phải dùng rất nhiều sức mới có thể tránh ra.

"Ồ." Vị Vãn nhàn nhạt lên tiếng, "Thật tốt."

"Tốt cái gì?" Dung Trạm nghi hoặc.

"Khi ngủ, thời gian trôi qua tương đối nhanh."

Càng tỉnh táo, càng khó qua, ngày biến mất càng nhanh, cách lúc trước lại càng xa, như vậy tốt lắm, không phải sao?

"Không sợ cũng nhanh già?" Hắn hỏi.

"Trong nháy mắt già nua lại có cái gì không tốt." Nàng đáp.

Là khi nào thì bắt đầu, cảm thấy như vậy không thú vị, mệt mỏi như thế?

"Không đáng thương sao, chưa lập gia đình sinh con."

"Chuyện này rất quan trọng?"

"Chân trời góc bể cũng có nơi tận cùng, chỉ có tương tư không bến bờ." Dung Trạm nở nụ cười, "Luôn muốn trải nghiệm cảm giác trong lòng có người yêu thương."

"Ngược lại cũng không giống như lời ngài nói." Vị Vãn nhíu mày, "Ngài đang thử dò xét ta?"

Ý cười bên miệng Dung Trạm càng đậm: "Cô nương trẻ tuổi như vậy, không nên mẫn cảm như thế, nữ hài tử vẫn nên đơn thuần mới tốt."

"Thế nào mới được xem là đơn thuần? Chăm sóc hoa, thêu thùa, đánh đàn ngâm thơ, trời quang thì chơi diều, trời mưa tránh ở khuê phòng nảy sinh mộng xuân?"

"Như vậy không tốt?"

Vị Vãn vốn định trả lời hắn một câu “như vậy được chứ”, nhưng vẫn nuốt vào trong bụng - nàng cũng không phải chưa từng mơ mộng, đáng tiếc là mộng xuân một chút cũng không có vết tích, tỉnh lại tất cả đều không còn gì.

"Cũng không phải đều gả cho người, thì người đó nhất định là người trong lòng."

Sau khi nói xong nàng không khỏi hối hận, cảm thấy để lộ tâm tư, ngẩng đầu nhìn thấy Dung Trạm có chút thất thần, hắn chỉ nhẹ giọng đáp lại một câu: "Cũng đúng."

Bên ngoài trướng mơ hồ truyền đến tiếng bước chân xếp thành hàng, Vị Vãn ngẩng đầu ngắm nhìn bốn phía, là bài trí xa lạ, đơn giản lại lộ ra hơi thở nam tính cường ngạnh.

"Chúng ta đã ở trong doanh trại Mạc Bắc." Dung Trạm giải đáp nghi vấn của nàng, "Lúc ở Lục Châu gặp phải thương đội là kẻ cướp sa mạc, chuyên môn cải trang giả bộ cướp bóc lữ khách và thương đội qua lại, sau khi giải quyết bọn họ chúng ta không tiện ở lâu, hai ngày này một đường chạy đi.”

Trong lòng Vị Vãn mơ hồ buồn bã - đến Mạc Bắc sao? Quan ải vạn dặm, để ý đến thời gian mê man, hóa ra nàng lại càng lúc càng xa.

"Cô nương đã cứu ta hai lần." Giọng nói của Dung Trạm kéo lại suy nghĩ của nàng.

Vị Vãn cố hết sức chống đỡ đứng dậy, dựa vào trên giường không nói gì.

"Vì sao?" Con ngươi ngăm đen nhìn thẳng vào nàng, Dung Trạm nhớ lại tình cảnh ngày ấy nàng phi thân đỡ cho hắn.

Vị Vãn chống lại tầm mắt của hắn, ánh mắt bình tĩnh: "Lần đầu tiên, là vì đầu Hồng Hồ, lần thứ hai, là vì tiếng đàn của ngài dễ nghe."

Dung Trạm kinh ngạc, lập tức vỗ trán bất đắc dĩ mà cười: "Nghe qua mạng của ta không đáng giá gì."

Thật sự là lý do làm người ta ngoài ý muốn - hắn nhìn đôi mắt sáng ngời thông tuệ trước mắt, trong lòng không khỏi hiện lên tán thưởng.

"Mặc kệ cô nương xuất phát từ mục đích gì, cô nương đã thật sự cứu ta hai lần, ta phải cám ơn cô nương như thế nào đây?"

"Sao mà ngài biết được, yêu cầu của ta ngài sẽ làm được?" Vị Vãn hỏi lại, giọng điệu đùa giỡn.

Dung Trạm nhíu mày: "Ngay hiện tại không thể, không có nghĩa là sau này cũng không thể."

Ngọn đèn dầu chập chờ, Vị Vãn không thấy rõ vẻ mặt của hắn, nàng cúi đầu, trong đáy mắt ẩn chứa ý cười yếu ớt, sau đó nàng nghe thấy giọng nói ôn hòa của hắn vang lên: "Nếu hôm đó cô nương bỏ lỡ tiếng đàn, vậy sau này cô nương muốn nghe, ta sẽ đàn cho cô nương nghe.”die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ ---

Dung Trạm đi rồi, Vị Vãn không ngờ buồn ngủ như thế, lại nghe thấy có người vén rèm đi vào, tiếp theo là âm thanh kim loại va chạm.

"Đã tỉnh, làm gì phải giả bộ ngủ?" Tiếng nói lạnh lùng mà bá đạo bỗng nhiên truyền đến.

Vị Vãn tránh mắt: "Ai nói nhắm hai mắt thì nhất định là giả bộ ngủ?"

Nam nhân này nói chuyện cho tới bây giờ đều không muốn để nàng thoải mái.

"Nhanh mồm nhanh miệng." Tạ Khâm khẽ xuy, tháo mũ giáp màu đen xuống, "Có tinh thần cãi lại như vậy, ngươi khôi phục rất nhanh."

Vị Vãn cách ánh nến nhìn y, trên thân hình cao lớn rắn rỏi mặc một thân thiết giáp, càng lộ ra khí chất lạnh lùng nghiêm trang từ trước đến nay của y, hẳn là y vừa mới ra ngoài trở về, đường cong tuấn lãng trên mặt còn mang theo vẻ bụi bặm.die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on

"Nghe Dung Trạm nói, là ngươi đã cứu ta." Nàng cứng rắn nói, có chút không được tự nhiên mở miệng.

Y nghe ra kỳ quái trong giọng nói của nàng, bĩu môi nhàn nhạt trào phúng: "Ngươi không cần cảm thấy thua thiệt ta cái gì, dù sao ta cũng không lỗ vốn."

"Cái gì?" Vị Vãn không hiểu, nghi hoặc nhìn môi y nở nụ cười khả nghi.

"Hình xăm cánh hoa sau lưng người, thật là mê người." Đôi mắt xanh nhiễm lên một luồng tà khí, y ái muội mở miệng. 

"Đó không phải hình xăm, là cái bớt!" Mặt Vị Vãn bỗng dưng đỏ lên, phản bác theo bản năng – Dâm tặc kia, lại để gã nhìn thấy được!

"Ồ, là bớt sao? Vậy thì càng mê người rồi..." Y đến gần giường, cúi người chăm chú nhìn màu đỏ trên mặt nàng, trêu chọc, "Thẹn thùng hả? Chẳng lẽ ta là người thứ nhất nhìn thấy?"

Nàng thẹn quá hóa giận phản ứng xác minh suy nghĩ của y, không hiểu sao, y lại cảm thấy sung sướng - đùa nàng thật đúng là thú vị!

"Rốt cuộc ngươi muốn như thế nào?" Vị Vãn cáu giận trừng mắt nhìn y, nếu không phải có thương tích trong người không tiện nhúc nhích, nàng đã sớm tát y một cái rồi.

"Không muốn như thế nào." Y nhàn nhạt đáp, đứng thẳng, cái bóng khổng lồ hiện trên người Vị Vãn cũng thối lui, làm nàng cảm thấy gánh nặng trong lòng đã được hóa giải.

"Ngươi không ngu ngốc, lại có chút thủ đoạn." Tầm mắt lợi hại lại hạ xuống ở trên người nàng, "Chỉ là lúc sau vẫn đừng chơi đùa quá mức, chớ không cẩn thận lại góp cái mạng nhỏ của ngươi luôn vào."

Trong lòng Vị Vãn chấn động, chống lại đôi mắt màu xanh thâm thúy kia - hắn hoàn toàn nhìn thấu nàng! Có người thường kết bạn xung quanh, không biết là phúc hay họa.

"Chỉ là ngươi yên tâm, ta sẽ không gây trở ngại cho ngươi." Y gắt gao nhìn chằm chằm nàng, âm thanh trầm thấp mà mê người, "Hoàn toàn ngược lại, ta sẽ giúp ngươi."

"Là sao?" Vị Vãn ngửa mặt nhìn gương mặt tuấn mỹ mà lãnh khốc kia, không biết cảm giác không thoải mái khác thường trong trái tim là bởi vì cái gì, mặt trầm xuống, ngắn gọn lên tiếng, "Vậy thì cám ơn rồi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.