Vì Vậy Chúng Mình Ly Hôn

Chương 18-2: Giao dịch (2)




Chỉ qua một đêm, Thích Nam nhất quyết không thừa nhận người tự nhiên bọc lộ cảm tính kỳ cục kia không phải là mình. Lúc rửa mặt, cô hồi tưởng lại tối hôm qua, gương mặt dày sấn như tường thành của cô lại ửng đỏ lên một cách kỳ lạ.

Cô vội vàng dùng nước lạnh làm giảm nhiệt độ, giằng co thật lâu mới làm nhiệt độ giảm đi một chút.

Đến khi cô điều chỉnh lại tinh thần, trở lại phòng khách thì nhìn thấy Dương Hàng đang nói chuyện với Dung Trình. Khi đến gần thì cô mới phát hiện, cậu ấy đang xin phép nghỉ với Dung Trình.

Cô kinh ngạc, lúc này mới giật mình thức tỉnh, thì ra Dương Hàng không phải bộ kiện trên người Dung Trình, đi đâu dính đó. Cậu ta cũng có cuộc sống độc lập thuộc về chính mình!

Xin lỗi chứ, ai mượn bọn họ như hình với bóng làm chi!

Lúc Thích Nam đến gần thì nghe được nguyên nhân Dương Hàng xin nghỉ là vì một người bạn của anh ở Minh Đảo muốn đãi tiệc chia tay cho anh, mời anh du ngoạn Lục Đảo.

Lục Đảo là một hòn đảo nhỏ du lịch, cách Minh Đảo khoảng năm cây số về hướng Tây Nam. Phong cảnh trên đảo hấp dẫn, là một thắng cảnh du lịch đáng để vui chơi.

Bố cảnh khổng lồ trong tổ kịch của Thích Nam vừa gặp phải sự cố, dẫn đến tình trạng không thể quay phim tạm thời, vì vậy toàn bộ tổ kịch được nghỉ hai ngày.

Được nghỉ hai ngày, Thích Nam đang tìm cách làm sao an bài thỏa đáng thời gian nhàn rỗi không dễ gì có được này, nghe Dương Hàng nói, cô sáng mắt lên ——

“Dung Dung, chúng ta cũng đi Lục Đảo đi!”

Dung Trình cũng đã quyết định rời khỏi Minh Đảo hai ngày nữa, anh đã nói cho Thích Nam biết chuyện này tối hôm qua, cho nên anh cũng không có bất kỳ ý kiến gì về việc đi chơi một chuyến trước khi trở về.

Vậy mà hình như Dương Hàng không muốn đi chung với bọn họ, tên trợ lý ưu tú này nói chuyện có chút quanh co: “Nghe nói thời tiết ở Lục Đảo trong hai ngày này không thích hợp để du lịch.”

Thích Nam nhìn cậu ta có chút kỳ quái: “Cho nên, người bạn này của cậu đúng là bất mãn cậu cái gì rồi, cố ý tìm thời gian không thích hợp như thế này, phải không?”

Dương Hàng nghẹn họng một chút: “… Nhưng cũng không tới nổi nào.”

Thích Nam nghe vậy, ra vẻ an tâm: “Vậy thì tốt, chúng tôi chỉ cần tàm tạm thôi, không cần quá tốt.”

Dương Hàng: “……”

Thích Nam nhìn vẻ mặt ấm ức của cậu ta, tròng mắt đảo một vòng, cười nói: “Dương à, cậu chuẩn bị đến Lục Đảo là vì đi xúi giục dân chúng làm phản hay là vì người, cho nên mới không muốn chúng tôi đi theo?”

“...... Không phải.”

“Đó là bởi vì ‘người bạn’ cậu sẽ gặp là một ‘người bạn’ rất đặc biệt?”

“… Là bạn rất bình thường.”

Vẻ mặt của Thích Nam giống như mới khám phá ra được điều gì, cô thâm trầm gật gật đầu, tùy tiện nói: “Được rồi, tôi biết.”

Dương Hàng: “……”

Thích Nam an ủi cậu ta: “Cậu đừng lo lắng, Lục Đảo nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, cơ hội chúng ta gặp nhau không lớn hơn hạt mè đâu!”

Dương Hàng suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng có lý, vì vậy không còn có vẻ lo lắng nữa rồi. Nghĩ như thế, nhưng tim của cậu ta còn chưa đập lại bình thường thì đã nghe cô nói tiếp: “Cho nên, sau khi cậu đến thì gọi điện thoại cho chúng tôi nhé. Nếu không Lục Đảo quá lớn, chúng tôi tìm không được cậu thì phải làm sao bây giờ?”

Dương Hàng: “……” Thiếu chút nữa anh hộc máu ra rồi.

Đương nhiên Hàng không thể nào gọi điện thoại cho Thích Nam, nhưng cũng không thể ngăn cản sự hăng hái của cô. Lúc ở trên du thuyền lướt về phía Lục Đảo, cô nắm tay Dung Trình tán gẫu.

“Khẳng định Dương nhà anh tìm được một mảnh ruộng tốt thích hợp để gây giống rồi!”

Dung Trình bị từ ngữ cô dùng làm cho nghẹn họng: “….Cậu ấy sẽ không vui em dùng từ ngữ như vậy hình dung cậu ấy.”

“Cho nên em mới nói sau lưng cậu ấy mà.” Dưới ánh mắt của Dung Trình, Thích Nam khoát tay một cái, nhường nhịn một bước, “Được rồi, em đổi lại cách nói —— Khẳng định lão Dương xử nam vạn năm lâu ngày hạn hán gặp phải mưa rào này đã gặp phải phu quân trong sinh mệnh rồi. À, cũng có thể là sắp được gặp. Nhìn bộ dạng trốn trốn tránh tránh của cậu ta kìa, nói không phải là vì phụ nữ em cũng không tin!”

Dung Trình trầm tư một chút: “Tại sao em biết cậu ta là…”

“Lão xử nam vạn năm?” Thích Nam cũng kinh ngạc, “Chẳng lẽ không đúng? Nhưng cậu ta quả thật là người ngay cả mang đồ ăn sáng cho con gái mà cũng chỉ mang bánh bao và sữa tươi!”

Dung Trình: “……” Cho dù quen biết đã lâu, anh vẫn bị mạch não bộ của cô làm cho kinh ngạc.

Vẻ mặt Thích Nam tò mò: “Hai người như hình với bóng, trong lúc làm việc không trao đổi bất cứ chuyện gì khác sao? Ví dụ như vết chai trong lòng bàn tay phải bao lớn?”

Dung Trình: “……”

Thích Nam thấy anh im lặng, chậc chậc mấy tiếng: “Chậc, thế giới tinh thần của các người có thể nào thiếu thốn hơn được nữa không, ông chú?”

Cho dù Dung Trình bình tĩnh như thế nào, giờ phút này cũng không thể tảng lờ được. Anh dùng ngón tay búng lên trán của cô, có chút bất đắc dĩ: “Đừng nói nhảm.”

Đương nhiên Thích Nam không cho là mình nói bậy. Cô đã mượn danh Dung Trác, vào một diễn đàn mà ai cũng trát gạch men lên mặt (* ý là che giấu thân phận), phát ra một cuộc khảo sát. Kết quả cho thấy, 80% đàn ông trở lên lúc ở chung với nhau thì nói chuyện tình dục và chơi game. Đối với những người đàn ông trên 35 tuổi thì con số này lên đến 90%.

Căn cứ vào số liệu phỏng đoán, Dung Trình và Dương Hàng phải là người trét gạch men tới tận óc. (*Tại hai anh giấu kín quá)

Cô rất tự mãn đối với kế hoạch khảo sát của mình, tôn sùng nó như một chân lý. Một lần cơ hội xâm nhập như vậy để hiểu thêm về quý ông khiến cô kiêu ngạo, nếu như không phải có người không biết điều, gởi cho cô thư điện tử cầu xin kết giao, nhất định nghiên cứu của cô sẽ được hoàn hảo hơn!

Dĩ nhiên, việc Dung Trác phát hiện cô tư dụng thân phận của cậu ta cũng là một trong những nguyên nhân cô phải dừng tay.

Dĩ nhiên, lấy trộm thân phận của Dung Trình bị anh phát hiện cũng là một trong những nguyên nhân khác cô phải dừng tay.

Dĩ nhiên…

Được rồi, cô chưa bao giờ quên đi sự tiếc nuối về việc nghiên cứu nửa chừng thất bại của mình.

Cô tiếc nuối, gió biển lướt qua khuôn mặt của cô, thổi đi vẻ u sầu trên mặt ——

Ôi, đi thông con đường chân lý lúc nào cũng quanh co lại đầy bụi gai.

Dung Trình nhìn thấy tâm tình của cô lúc này đột nhiên trở nên suy thoái, vẻ mặt giống như đang tưởng nhớ lại vừa phiền muộn, anh không thể không hỏi: “Đang suy nghĩ gì?”

Thích Nam liếc nhìn anh một cách sâu kín: “Đang suy nghĩ quan hệ của chúng ta đã khá hơn so với lúc trước một chút, có thể đối xử với em tốt hơn một chút hay không.”

“Đối xử thế nào mới là tốt?”

“Thí dụ như cho em mượn thân phận của anh đăng ký lên một diễn đàn?”

Dung Trình: “……”

Hình như anh cũng nhớ lại chuyện cũ, cũng như cái diễn đàn tư nhân vô cùng ô uế kia, vì vậy vẻ mặt trở nên rất vi diệu. Anh giơ tay lên búng lên trán của cô một lần nữa, lần này ra sức nhiều hơn một chút.

“Sau này không được phép lên đó nữa!”

Thích Nam che trán: “Không cho lên thì thôi, làm gì động tay động chân chứ!”

Con đường theo đuổi chân lý của Thích Nam coi như không thành công, nhưng tư tưởng giác ngộ của cô rất cao, cảm thấy theo đuổi chân lý vốn là một tránh nhiệm vừa nặng nề lại vừa tràn đầy khó khăn gian khổ, vì vậy trong lúc mấu chốt không thể vượt qua được này, cô dứt khoát quyết định tạm thời gác lại sự truy cầu của mình sang một bên, tập trung chú ý lên người ‘người bạn’ thần bí của Dương Hàng.

Cô cứ nghĩ tới thân phận của ‘người bạn’ này của cậu ta nhiều lần, cho đến khi du thuyền cập bờ, cho đến khi hai người dọn vào khách sạn đã dự định. Chuyện đầu tiên cô làm sau khi tới Lục Đảo chính là lấy điện thoại của Dung Trình, gọi điện thoại cho Dương Hàng.

Điện thoại được tiếp thông rất nhanh.

Lúc điện thoại vừa được tiếp thông, Thích Nam nghe được tiếng nhạc du dương trầm bổng từ đầu bên kia truyền tới. Cô còn chưa kịp phân biệt kỹ càng thì Dương Hàng đã lên tiếng hỏi thăm Dung Trình.

Cô đành lên tiếng nhận dạng, cười nói: “Dương à, đang làm gì thế?”

Hình như Dương Hàng bị sặc, kiềm chế ho khan mấy tiếng. Thích Nam vội vàng bày tỏ quan tâm: “Dương à, cậu không sao chứ? Làm gì mà bị sặc cả nước miếng vậy? Cẩn thận một chú!”

Tiếng ho khan không kiềm chế, vang dội vài tiếng.

Dương Hàng trả lời ỉu xìu: “Thích tiểu thư…”

Thích Nam cười “Phốc” một tiếng: “Được rồi, thật ra thì tôi chỉ muốn biết cậu đến nơi an toàn đầy đủ rồi không, vô ý quấy rầy cậu và ‘người bạn’ đang ở chung với nhau.” Để chứng mình mình không nói giỡn, cô lập tức kết thúc cuộc nói chuyện, trả điện thoại lại cho Dung Trình.

“Dung Dung, chúng ta ra ngoài chơi đi!”

Bên kia vịnh Tây Hải của Lục Đảo, trong một nhà hàng giải khát trước bờ biển, Dương Hàng tắt điện thoại, nói xin lỗi với một cô gái trẻ tuổi ngồi đối diện mình.

“Xin lỗi.”

Cô gái trẻ tuổi đối diện trước mặt ngước cằm lên, có chút bất mãn đối với hành động nghe điện thoại của anh: “Phụ nữ?”

Dương Hàng tránh nặng tìm nhẹ: “Một người bạn.”

Thái độ của anh càng khiến cô gái không vui.

Dương Hàng làm bộ như không nhìn thấy, thái dộ không thân cận cũng không xa lánh: “Uống chút gì không?”

Cô gái giận, cười nhạo nói: “Có được một trợ lý mời là tốt rồi.”

Dương Hàng lơ đễnh, gọi phục vụ tới, kêu một ly giải khát lạnh cho cô gái.

……

Lúc Thích Nam ra khỏi khách sạn không phải là rất hào hứng. Vẻ mặt cô mệt mỏi, theo sát bên người Dung Trình, nhỏ giọng oán trách: “Ôi, chả có ai ăn mặc chỉnh tề giống như chúng ta mà đi ra biển hết. Dung Dung, anh không cảm thấy chúng ta trang bị tốt như vậy trong hoàn cảnh này có chút không hợp sao?”

“Cho nên?”

“Cho nên thật ra chúng ta cũng có thể giảm bớt đi trang bị cho thích hợp mà.” Thích Nam cố ý khuyên giải anh, “Thậm chí em còn hoài nghi, chúng ta mặc nhiều như vậy sẽ bị trúng nắng đấy.”

Dung Trình không hề đổi sắc: “Ở lại khách sạn chơi chắn chắn sẽ không bị cảm nắng.”

“….. Anh đang uy hiếp em hả?”

“Anh đang khuyên bảo em.”

Thích Nam nếm được mùi vị quả đắng nghẹn họng: “….. Bỏ đi, nghĩ lại cũng không tới nổi nào, làm một diễn viên, một người hiến thân cho nghệ thuật, quả thật muốn có tư tưởng giống như người bình thường cũng không được.”

—— Chỉ là không muốn thể hiện ta đây ngay phút này, cô suy nghĩ cay đắng.

Lục Đảo là một hòn đảo nhỏ, một phần hai đảo thuộc về công viên tự nhiên quốc gia, khu trồng cây cảnh của nó rất phát triển. Phía Tây của đảo nhỏ còn có một nơi di tích thượng cổ thần bí. Truyền thuyết kể rằng nơi này có cột đá cao ngút trời tạo thành Thạch Lâm* có thể chúc phúc cho tình nhân. Những cặp tình nhân đến chiêm ngưỡng Thạch Lâm nhất định sẽ có tình yêu bền chắc như vàng, vì vậy chỗ này rất được khách du lịch hoan nghênh.

*Thạch Lâm

Nơi này là danh lam thắng cảnh thiên nhiên được Lục Đảo chú trọng tuyên truyền nên đã hấp dẫn Thích Nam. Lúc này, cô và Dung Trình đang xuyên qua đường mòn của khu trồng cây cảnh, đi ngang qua công viên để tới khu di tích phía Tây.

Hai người bỏ lại người hướng đạo, chỉ cầm tấm bản đồ rồi lên đường. Dung Trình dẫn đầu, Thích Nam đi theo.

“Chúc phúc cho tình nhân?” Thích Nam vừa đi theo Dung Trình vừa tra xét công lược, “Dung Dung, anh tin không?”

Dung Trình trả lời một câu ngoài dự liệu: “Không tin.”

Thích Nam cười cười: “Không tin sao còn đi?”

Dung Trình liếc nhìn cô một cái: “Em tin?”

Thích Nam nói: “Dĩ nhiên không tin.”

Dung Trình hỏi ngược lại: “Vậy tại sao em lại đi?”

Thích Nam trầm tư một hồi, cười nói: “Nói đại khái ra là tính chất của con người quá kém, rõ ràng không tin, nhưng lại mù quang chạy theo số đông!”

Chờ cho tới khi đến gần di tích, Thích Nam mới phát hiện, chạy theo số đông tuyệt đối không chỉ có mình cô. Bên ngoài Thạch Lâm đã có người xếp thành một hàng dài, trong lòng cô nổi lên một trận gió lốc, ngổn ngang không dứt, ừ ừ nói: “Dung Dung, chúng ta có cần phải đi vào không?”

Dung Trình của im lặng.

Thích Nam tiến tới nhìn bản đồ trong tay anh: “Chúng ta đi về phía Tây một đoạn thì sẽ tới bờ biển vịnh Tây Hải, còn không…”

Dung Trình quyết định thật nhanh: “Đi thôi.”

Vì vậy hai người dời khỏi trận địa, đi về bãi Tây Hải. Dĩ nhiên bọn họ đã quyết định không thể xuống nước, chỉ có thể ở trên bãi biển đá vài cái, hay là ngồi xuống một chút trong tiệm giải khát bên cạnh.

“Tới Lục Đảo nghỉ phép là một quyết định sai lầm kỳ quái nhất mà em đã làm.” Thích Nam vừa kéo lê bước chân vừa sám hối, “Em tuyệt đối không nghĩ đến em tới bờ biển rồi mà vẫn còn bọc nhiều lớp như vậy!”

Vừa nói chuyện, cô vừa nhìn những du khách mặc những bộ quần áo mát mẻ đi ngang trước mặt cô bằng cặp mắt yêu thích và ngưỡng mộ.

“Chú à, hôm nay cháu mới phát hiện, chú cũng có tiềm chất cố tình gây sự nha!” Thích Nam chậc chậc hai tiếng, “Cử chỉ này của chú không phải không thua gì hành động độc chiếm kẹo ngọt kỳ quái của những tiểu quỷ mầm non hay sao? Cũng giống như thời kỳ nhân cách trưởng thành của những đứa bé không được hoàn chỉnh vậy.”

Dung Trình: “……”

“Bỏ đi, em tha thứ cho anh.” Thích Nam ra vẻ ‘em thông cảm cho anh’, nhưng từ lúc cô nhắc lại chuyện này, dường như sự thông cảm của cô chẳng khác gì oán hận.

Thích Nam lảm nhảm suốt đoạn đường, có thể so sánh với người nào đó trên đường tới phương trời X thỉnh kinh* vậy. Dung Trình tốt bụng không ngắt lời cô, chỉ khi đến gần bờ biển mới hỏi: “Em không khát à?”

*Chỗ này tác giả dùng chữ X thay cho chữ 西 trong 西天取经 Tây Thiên Thủ Kinh – Tây Du Ký vs. X Du Ký:a35:

Thích Nam chắc lưỡi: “Miệng khô khốc.”

Dung Trình đề nghị: “Nghỉ một lát rồi tính sau?”

Thích Nam cự tuyệt một cách chính nghĩa: “Không cần. Chính là vì hiệu quả này mới nói, nếu không làm sao có thể cảm nhận được đồ uống lạnh đáng quý như thế nào? Anh nên biết, thể nghiệm như vậy với gia tăng cảm giác hạnh phúc!”

Một lần nữa, Dung Trình khuất phục dưới đường dây não bộ của cô, im lặng không nói.

Từ xa, Thích Nam nhìn thấy chiêu bài tiệm nước giải khát, bỗng nhiên cảm giác độ nóng giảm dần. Cô đang tính mở miệng nói một câu cảm thán thì nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đi ra từ tiệm giải khát mà cô nhìn trúng. Cô bước thêm một bước nữa, còn chưa kịp cảm thán thế giới này quả thật nhỏ bé thì lại nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc khác đi theo ra ngoài.

Rõ ràng hai người chung đường, nhưng nhìn theo khoảng cách giữa hai người thì lộ ra vẻ xa cách.

Thích Nam: “……”

Dung Trình thấy cô rơi lại phía sau, quay đầu lại hỏi: “Sao vậy?”

Vẻ mặt Thích Nam phức tạp: “Hình như Dương của anh chọn phải một mảnh đất dừng chân rất khủng khiếp, có phải cả ao lầy cũng không phân biệt được rõ ràng!”

Dung Trình nhìn theo tầm mắt của cô ——

Phải rồi, anh không biết ‘ao lầy’ này là ai, nhưng người ‘ao lầy’ đi theo phía sau quả thật là trợ lý ưu tú của anh.

Hình như Dương Hàng cũng cảm nhận được có người đang quan sát cậu ta, ngẩng đầu lên.

“……”

Người anh tránh không kịp rốt cuộc cũng… gặp phải.

Thích Nam điều chỉnh tâm tình thật tốt, kéo Dung Trình đi về phía bọn họ. Cách một khoảng cách thích hợp, cô mới nở một nụ cười thật tươi: “Dương, thật đúng lúc!”

Dương Hàng: “……”

“Thích Nam?!” Giọng nữ kinh ngạc vang lên từ cô gái bên cạnh Dương Hàng.

Bị điểm trúng tên họ, lúc này Thích Nam mới nhìn về phía cô gái một cách miễn cưỡng: “À, cô biết tôi sao? Không thể nói vậy… cô là ai?”

Cô gái đi bên cạnh Dương Hàng giận quá tháo mắt kính xuống: “Cô còn giả đò không biết?”

“Thì ra là Ân tiểu thư.” Thích Nam giả bộ kinh ngạc trợn mắt, “Thật đúng lúc, Ân tiểu thư không vội theo đuôi Tô Yên sao, tại sao lại rãnh rỗi tới Lục Đảo vậy?”

Ân Nhân tức giận hỗn hển nói: “Cái gì theo đuôi Tô Yên? Nói khó nghe như vậy! Tôi chỉ là bạn của cô ấy, chính là cô ghen tỵ quan hệ của tôi và cô ấy!”

“Đúng đó nghen, tôi thật ghen chết đi được.” Thích Nam gật đầu phụ họa lời nói của cô ta. Nghe thế nào cũng chỉ cảm thấy trào phúng.

Ân Nhân hoàn toàn mất đi bộ dạng cao không thể chạm tới trước mặt Dương Hàng, bị Thích Nam kích thích vài câu thiếu chút nữa giậm chân, khiến cho Dương Hàng chỉ có thể trợn mắt há mồm. Sắc mặt anh quái dị nhìn cô ta.

Ân Nhân chú ý tới ánh mắt của anh, lúc này mới nhớ tới biểu hiện của mình, mặt mày cau lại, trong lòng càng thêm căm thù Thích Nam.

Dung Trình nhìn thấy xung quanh không ít người tò mò dòm ngó, im lặng một hồi, nhìn ba người kia nói: “Tìm một chỗ ngồi xuống nói chuyện được không?”

Anh vừa lên tiếng đã cuốn hút sự chú ý của Ân Nhân. Vừa mới nhìn thấy anh, dường như ánh mắt cả kinh, trợn to. Người nắm quyền của nhà họ Dung hình như mang theo một sức quyến rũ đặc biệt. Mới vừa rồi còn tức giận giậm chân như gà trống bị đá thua, một giây kế tiếp lại lột vỏ biến thành cô nàng bé nhỏ dịu dàng hiền thục.

Thích Nam thấy thế tấm tắc kinh ngạc.

Không ai phản đối, vì vậy mấy người di chuyển chiến trường đến tiệm giải khát.

Mười phút sau.

“Cho nên, hôm nay mấy người mới biết nhau?” Sau khi nghe xong lời giải thích của Dương Hàng, Thích Nam hỏi.

Theo như lời giải thích của Dương Hàng, Ân Nhân là bạn học của ‘người bạn’ của anh dẫn đến. Vốn là ba người cùng nhau đi tới chỗ này, không nghĩ tới mới vừa ngồi xuống thì ‘người bạn’ kia của anh đã bị điện thoại gọi đi. Bọn họ đã chờ thật lâu mà người đó vẫn chưa trở lại.

Thích Nam thầm nghĩ, lâu như vậy đối phương còn chưa trở lại, tám phần là muốn tạo điều kiện cho Dương Hàng và Ân Nhân ở chung một chỗ!

Hình như Dương Hàng cũng nghĩ tới chuyện này, có chút ảm đạm: “Đúng vậy. Trước đó chúng tôi không quen biết nhau.” Nói xong anh cười vười, có chút ý tứ tự giễu. Không biết anh đang nghĩ tới chuyện gì, nói với Dung Trình, “Dung tiên sinh, ngày nghỉ của tôi đã kết thúc, hiện tại…”

Dung Trình cắt đứt lời anh: “Hiện giờ tôi đang nghỉ phép.”

Dương Hàng sửng sốt.

Thích Nam cắn ống hút nhìn anh: “Dương à, chỉ là một kỳ nghỉ, không lẽ không thể gặp được ‘người bạn’ kia thì không thể nghỉ phép được sao?”

Dương Hàng nghe vậy liền bưng ly nước lên uống một ngụm lớn, giống như che giấu điều gì.

Sau cuộc gặp gỡ ngắn ngũi, mọi người ra khỏi tiệm, Thích Nam kéo Dung Trình đi phố buôn bán mua đồ. Dương Hàng chuẩn bị trở về khách sạn, Ân Nhân suy nghĩ một chút rồi đi theo Dương Hàng.

Trên đường trở về khách sạn, Ân Nhân kéo Dương Hàng lại, không khách sáo réo anh: “Nè!”

“Chuyện gì?”

Ân Nhân chất vấn: “Tại sao anh lại không nói anh là trợ lý của Tổng giám đốc Dung?”

Dương Hàng liếc cô ta một cái: “Có quan hệ gì?”

Vốn là Ân Nhân muốn nổi giận, nhưng không biết tại sao lại đè nén cục lửa xuống, cô ta dán sát vào anh nói: “Phốc, không phải anh yêu thích chị họ nhỏ bé của tôi sao?”

Chị họ nhỏ bé của cô ta chính là ‘người bạn’ của Dương Hàng mang tới lần này.

Dương Hàng im lặng, tay đặt bên chân khẽ co lại.

Vẻ mặt của Ân Nhân lộ ra vẻ đắc chí: “Họ Dương, chúng ta làm giao dịch. Anh giúp tôi một chuyện, tôi giúp anh làm sao cua được chị họ của tôi?”

“Giúp cô cái gì?” Dương Hàng ngước mắt hỏi, nhưng trong lòng đã có đáp án.