Vi Vi Đích Vi Tiếu

Chương 14: Cậu nói là tôi ôm cậu?



Nguồn: thuynguyetvien.wordpress.com

Vi vi đích vi tiếu

(Nụ cười mỉm của Lâm Vi)

Tác giả: Điệp Chi Linh

Biên tập: Xiaorong

Chương mười bốn

Cậu nói là tôi ôm cậu?

Nắng sớm êm dịu xuyên qua rèm cửa sổ, rọi vào căn phòng. Lâm Vi choàng tỉnh, khẽ nhúc nhích một chút, chiếc chăn êm mềm phát tiếng sột soạt dễ nghe, anh ngồi dậy, duỗi thẳng lưng, một thân thể ấm nóng bỗng sán lại gần. Lâm Vi cứng người chừng ba mươi giây, rồi mới thất thần quay đầu sang, lại nhìn thấy gương mặt say ngủ của Diệp Kính Văn.

Diệp Kính Văn hít thở đều đều, từng làn hơi ra vào nối tiếp nhau thổi mấy sợi bay tóc mái phủ trên trán bay lất phất, gương mặt mơ màng đang mỉm cười rất thỏa mãn, hưởng thụ sự thoải mái và an tường hiếm có, hàng mi dài ngả bóng nhàn nhạt. Nhưng hình ảnh kia hiện chưa đáng để tâm, vấn đề quan trọng lúc này là chuyện bả vai trần của cậu ta đang lộ ra khỏi chăn.

Lâm Vi nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật sâu, rồi lại mở ra.

Diệp Kính Văn vẫn say ngủ bên cạnh.

Đây không phải mơ.

Đây là sự thật còn phũ phàng hơn cả ác mộng!

Xúc cảm lạ lùng từ ma sát giữa da và vỏ chăn khiến Lâm Vi ý thức rõ ràng rằng, hiện tại, mình đang khỏa thân.

Thế còn Diệp Kính Văn…?

Không cần vén chăn lên cũng biết.

“Dậy mau.” Lâm Vi cách một lớp chăn lay cậu ta dậy.

Tên kia từ từ mở mắt, nhìn anh cười ngọt ngào.

“Tỉnh rồi à?” Diệp Kính Văn dụi mắt ngồi dậy, cơ thể trần trụi tiếp xúc với không khí khiến cậu ta hơi rụt người lại. Vết đỏ chói mắt trên ngực như đang khiêu khích trước mắt Lâm Vi, kết hợp với nước da trắng trẻo lại càng hiện lên rõ nét, tỏa ra sức hấp dẫn chết người.

“Chuyện này…” Lâm Vi gượng gạo tránh tầm mắt.

“Tôi còn muốn ngủ, lạnh quá, anh ôm tôi đi.” Diệp Kính Văn như mèo con cọ cọ vào lòng Lâm Vi, hai tay ôm eo anh, ngoan ngoãn cúi đầu vùi vào ngực anh. Lâm Vi cứng còng, muốn đẩy cậu ta ra, nhưng thấy thân thể phủ đầy dấu hôn ấy, tay chân vụng về, chỉ có thể ngượng ngùng ngồi im không nhúc nhích. Bởi vì quá mức choáng váng và căng thẳng, Lâm Vi chẳng hề hay biết, Diệp Kính Văn trước ngực anh đang cong miệng cười gian.

“Kính Văn, tôi nghĩ… chúng ta phải nói chuyện…” Lâm Vi hít sâu một hơi, bình tâm lại một chút, “Tối qua tôi uống rượu, có chuyện gì xảy ra phải không?”

Tuy cảnh trước mắt đã nói lên rằng chuyện tối qua không bình yên gì, nhưng trong lòng Lâm Vi vẫn có chút hi vọng, hi vọng tất cả chuyện này chẳng qua chỉ là một trò đùa dai của Diệp Kính Văn mà thôi.

Diệp Kính Văn dụi mặt vào ngực anh, giả vờ xấu hổ trả lời: “Cũng không có gì đâu, mặc dù tôi không ngờ chuyện như vậy lại xảy ra, nhưng mà tư tưởng tôi thoáng lắm, không trách anh đâu mà sợ.”

Lâm Vi thầm khẩn cầu, ngàn vạn lần đừng có nói ra lời đáng sợ đằng sau đấy nhá, có điều tên kia chẳng biết quái gì, vẫn nép vào ngực anh, phun ra một câu gây sốc cực kỳ.

“Anh nói anh thích tôi, rồi đè tôi, tuy con trai bị đè có chút khó chịu, nhưng vì đấy là anh nên tôi chấp tất.”

“Còn là lần đầu tiên, rất đau đấy.”

“…” Lâm Vi lại hít một hơi sâu nữa, gằn từng tiếng hỏi: “Cậu, nói, tôi, ôm, cậu?!”

“Đúng vậy.” Diệp Kính Văn ngẩng đầu lên, cười ngọt ngào, “Anh không thấy khó chịu đúng không? Nhưng phía sau tôi đang đau lắm, anh không tin thì xem đi.”

Diệp Kính Văn nói được làm được, duỗi tay xốc chăn, ném xuống sàn.

Giường chiếu hỗn độn, vết bẩn ố vàng, giữa hai chân dinh dính, còn có vết máu loang lổ…

Cảnh tượng phóng đãng lồ lộ trước mắt Lâm Vi…

Thôi khỏi cần kiểm tra đằng sau cậu ta làm gì.

Lâm Vi thở hắt ra, nhẹ nhàng đẩy Diệp Kính Văn trong lòng, ôn hòa nói: “Xin lỗi, tối qua uống nhiều quá. Tôi…”

“Tôi biết mà.” Diệp Kính Văn buồn bã, thu lại nụ cười, vẻ mặt bí xị.

Đối diện với gương mặt tràn đầy âu sầu kia, một Lâm Vi luôn luôn bình tĩnh giờ đây lại luống cuống, mấy câu nghi vấn kiểu “Cậu đang giở trò chứ gì?”, “Cậu chơi tôi phải không?”, “Sao tôi ôm cậu được?” đều phải nén lại không nói, cuối cùng tất cả hóa thành một tiếng thở dài thật dài.

“Làm cậu bị thương phải không? Tắm rửa qua cái đã…” Giọng nói Lâm Vi dịu dàng đến chính anh cũng thấy ngỡ ngàng. Vươn tay định đỡ Diệp Kính Văn, lại bị đối phương gạt phăng ra. Cậu ta tùy tay rút một chiếc khăn tắm thật to ở đầu giường quấn quanh người, sau đó lẳng lặng đứng dậy xuống giường, khập khiễng lết vào phòng tắm.

“Kính Văn…” Lâm Vi muốn đứng lên đuổi theo, mà toàn thân lại trần trụi…

Nhìn khắp bốn phía thì phát hiện quần bò bị ném tới góc tường, áo trong bị xé thành hai nửa, quần lót cũng chẳng biết vứt đâu. Anh khẽ than một tiếng, có lẽ tối hôm qua quá kịch liệt, chắc Kính Văn bị thương nặng lắm… Nghĩ đến đây, anh cũng không tìm quần áo mặc vào, cứ thế khỏa thân đi hướng phòng tắm.

Diệp Kính Văn im lặng kì cọ, tiếng nước ào ào trong phòng khiến Lâm Vi áy náy. Anh gõ cửa, nhẹ giọng nói: “Để tôi vào giúp cậu…”

“Không cần.” Diệp Kính Văn lạnh lùng cự tuyệt.

Lát sau, Diệp Kính Văn quấn khăn tắm đi ra, rồi vòng qua Lâm Vi vào phòng ngủ. Lâm Vi xấu hổ cắm rễ tại chỗ, không biết làm gì cho phải. Từ bé đến giờ anh chưa khi nào thấy lúng túng như vậy, hội trưởng từng xử lí thành thạo các công việc của hội sinh viên, hiện tại chỉ biết đứng ngây ra trước cửa phòng tắm, mắt dõi theo bước chân Diệp Kính Văn.

“Anh mặc quần áo trước đi, quần lót cũng được giặt sạch, tôi cam đoan không động vào đâu.” Diệp Kính Văn từ phòng ngủ đi ra, ném cho Lâm Vi một bộ quần áo, “Đi tắm, rồi ra khỏi đây.”

“Tôi biết bây giờ có nói cũng không ích gì.” Lâm Vi hạ mắt xuống, ngón tay nắm chặt chiếc áo sơ mi mềm mại, “Tuy rằng uống rượu, nhưng. . . tôi sẽ chịu trách nhiệm về hành vi của mình.”

“Chịu trách nhiệm? Chịu thế nào.” Diệp Kính Văn lạnh lùng cười, gằn từng tiếng nghiêm túc: “Thứ tôi muốn, là trái tim anh, anh đền nổi không?”

Lâm Vi cúi đầu không nói.

“Nếu anh không thích tôi thì cứ xem như chuyện hôm qua chưa từng xảy ra đi.”

Diệp Kính Văn xoay người vào phòng ngủ, thuận tay đóng cửa lại. Lâm Vi đứng ngẩn ở đó một lát, sau đấy lẳng lặng vào phòng tắm, vặn vòi sen tới mức mạnh nhất xối xuống người.

Vì sao sự tình này lại phát sinh…

Đàn em mới hôm qua còn vui vẻ hân hoan, giờ bị mình thương tổn thật sâu mất rồi?

Thật đáng chết, sao có thể uống say gây ra loại chuyện không bằng cầm thú này chứ?

“Lâm Vi mày là thằng khốn!” Lâm Vi nắm chặt tay, hung bạo nện mấy đấm vào bồn tắm mà vẫn không nguôi giận.

Co mình lại trong bồn, mặc cho nước va mạnh lên làn da mẫn cảm, anh bỗng thấy ghét bản thân mình quá thể. Luôn luôn cười thì thế nào, luôn luôn giả vờ làm một đàn anh ôn hòa thì làm sao… Bản chất vẫn là một ác ma đáng sợ mà thôi. Lâm Vi cười tự giễu, bước khỏi bồn tắm, lau sạch thân thể rồi khoác vào bộ áo quần màu trắng.

Sau đó yên lặng rời đi.

Diệp Kính Văn cuốn khăn tắm, nhìn bóng lưng Lâm Vi qua tấm rèm cửa sổ, nở nụ cười nhàn nhạt.

“Đừng trách tôi thủ đoạn thâm độc, Lâm Vi, để đối phó anh, tôi không thể không chơi xấu.” Đến khi hình dáng Lâm Vi biến mất nơi cuối đường, Diệp Kính Văn mới xoay người lại, lấy ra một miếng dán cá nhân trong hộp thuốc, cuốn quanh ngón trỏ bị dao cứa của mình.

***

Hôm nay là chủ nhật, tối đến có hội nghị tổng kết của hội sinh viên, sau đó là huấn luyện khiêu vũ. Vốn dĩ Ôn Đình sắp xếp Diệp Kính Văn lên phát biểu thay mặt cho ban văn nghệ, vậy mà chả hiểu Diệp Kính Văn nghĩ thế nào, nhắn một tin cho ban thư ký.

“Tôi là Diệp Kính Văn ban văn nghệ, hôm nay tôi không khỏe, đêm nay xin phép được không?”

Rất nhanh đã nhận được hồi đáp: “Được, nghỉ ngơi cho khỏe, nhưng hôm nào muốn nghỉ nữa thì phải làm đơn.”

Diệp Kính Văn mỉm cười, nhắn tin nữa cho Ôn Đình.

“Bà chị, tôi không thể tham dự hội nghị tối nay.”

Lát sau, Ôn Đình gọi điện tới.

“Kính Văn cậu sao thế?”

“Chị à, tối nay tôi không đi được.”

“Vì sao?”

“Tôi khó chịu.”

“Sao mà khó chịu?”

Diệp Kính Văn dừng một chút, cười bảo: “Cả người tôi đều khó chịu.”

Ôn Đình im lặng một lúc, rồi khẽ thở dài.

“Được rồi, cậu gửi bản bố trí hội trường vào hòm thư của tôi, tối nay tôi bảo người khác đọc tổng kết vậy.”

“Vâng.” Diệp Kính Văn thoải mái đồng ý, “Tôi gửi ngay đây.”

“Ừm.”

Diệp Kính Văn một tay cầm di động, một tay mở laptop, lấy ra bản kế hoạch hoàn chỉnh rồi gửi cho Ôn Đình. Mà Ôn Đình vẫn luôn giữ máy. Thật lâu sau, cô đột nhiên mở lời.

“Tôi vừa gặp Lâm Vi.”

“Ồ?”

“Cậu ấy bảo chia tay.”

“Ha ha.” Diệp Kính Văn cười nhẹ, “Hôm qua chị còn nói hai người không phải một cặp, sao hôm nay đã chia tay rồi?”

“Tôi là bạn gái trên danh nghĩa của cậu ấy.” Ôn Đình nhẹ giọng giải thích, “Bắt đầu từ khi lên đại học, vì không muốn người khác làm phiền, chúng tôi giả làm người yêu. Chỉ cần một trong hai tìm được người mình thích thì sẽ chia tay.”

“Ô? Ý chị là Lâm Vi có người mình thích á?” Diệp Kính Văn cười hớn ha hớn hở.

“Tôi không biết, chắc cậu biết rõ hơn tôi chứ.” Ôn Đình cười cười, “Chúc mừng, cậu đạt được mục đích đầu tiên rồi đấy.”

“Cám ơn.”

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Kính Văn soi gương sửa tóc, bấy giờ mới hí hửng rời nhà.

Hội nghị của hội sinh viên được tiến hành đúng hạn, Lâm Vi ra khỏi phòng họp từ sớm, ngồi một chỗ lật xem biên bản hội nghị. Chủ tịch hôm nay có vẻ khang khác… nhưng mà không biết khác ở điểm nào. À, trên mặt không còn nụ cười ôn hòa như trước nữa, bình tĩnh đến đáng sợ. Đám nam nữ khóa dưới thấp giọng bàn cãi, bị Lâm Vi đảo mắt nhìn, lập tức yên lặng trở lại.

“Được rồi, đã đến giờ, hội nghị bắt đầu.”

Cuối cùng Lâm Vi cũng cười, mọi người thấy thế thì thở phào nhẹ nhõm.

Lâm Vi lướt mắt đến vị trí ban văn nghệ, thoáng dừng lại một chút, “Diệp Kính Văn đâu?”

“Chủ tịch, cậu ta vừa nhắn tin xin phép, nói là… cơ thể không thoải mái.” Bạn thư ký khẽ đáp lại.

Lâm Vi “ừ” một tiếng, mặt vẫn bình tĩnh như trước, có điều ngón tay cầm bút máy thoáng siết chặt một chút.

“Cuộc thi chạy tiếp sức và hội diễn văn nghệ kỉ niệm ngày thành lập trường hôm qua được tổ chức khá thành công, đặc biệt khen ngợi ban văn nghệ và ban thể thao, trong thời gian ngắn không chỉ sửa sang sân bãi mà còn làm được rất tốt nữa, mọi người vất vả rồi.”

Lâm Vi dừng lại một lát, phòng họp liền vang lên một trận vỗ tay nhiệt liệt.

“Hi vọng trong cuộc thi hùng biện toàn trường tiếp theo, ban học tập cũng có thể tổ chức thành công như thế.”

“Mời ban thể thao và ban văn nghệ tổng kết một chút, để mọi người học hỏi kinh nghiệm.”

Không biết có phải vì chủ tịch quá mức nghiêm túc hay không, cả hội nghị tuy được tiến hành cẩn thận, nhưng bầu không khí có vẻ hơi nặng nề. Cho đến khi Lâm Vi tuyên bố hội nghị kết thúc, tất cả mọi người ai cũng có cảm giác nhẹ nợ.

“Phải rồi anh, huấn luyện khiêu vũ lúc sau em có chút việc không thể đến…” Tất Linh cười xin lỗi Lâm Vi.

Lâm Vi cũng rất thoải mái cười lại, “Em không thể đến, Kính Văn cậu ta… không khỏe, vậy đành hủy huấn luyện tối nay thôi.”

“Vâng, cuối tuần gặp lại nha, nhóm mới đến không thể lười biếng, phải ôn tập các bước nhảy đấy.” Tất Linh làm mặt xấu trêu mọi người, rồi cười đi mất.

Sau khi phòng họp vắng người, Lâm Vi mới đứng lên đi về, thuận tay tắt đèn. Đi trên con đường trường thật dài, Lâm Vi lấy di động bấm số Diệp Kính Văn, mãi mà không có ai bắt máy. Không biết bây giờ cậu ta thế nào…

Lâm Vi có chút không yên lòng, có nên đưa cậu đến viện kiểm tra một lát không nhỉ? Có điều Diệp Kính Văn cao ngạo như vậy, chắc sẽ không cho người khác thấy cậu ta bị thương đâu… Sớm biết vậy thì đã không nốc rượu nhiều đến thế, giờ thì hết cách cứu vãn. Lâm Vi buồn bực đá bay viên đá trên đường, chợt phát hiện mình vô thức đã đến cửa phòng tập nhảy.

Đèn trong phòng không sáng, chắc không có người, vậy mà cửa lại hé mở. Lâm Vi thấy lạ, bọn Ôn Đình có bao giờ quên khóa cửa đâu, hơn nữa đã thông báo hủy buổi huấn luyện hôm nay, người hội sinh viên không thể đến đây được. Như vậy… ai đang ở trong?

Bạn đang

Lâm Vi nhẹ nhàng đẩy cửa mở, trong khung cảnh tĩnh lặng, anh có thể nghe được tiếng tim mình đập thình thịch.

“Cạch!”

Tay Lâm Vi mò tới bảng công tắc trên tường, đèn phòng đột ngột bật sáng khiến mắt anh nhức nhối, anh nhẹ nhắm mắt lại, sau đó đảo quanh phòng, lại tình cờ tìm thấy con người đã làm mình lo lắng cả ngày nay.

Diệp Kính Văn ngồi bó gối trong một góc tường, chôn đầu xuống thật sâu, trên người bận chiếc áo sơ mi phong phanh, bóng dáng co ro yếu ớt kia dấy lên một cơn nhói đau trong tim Lâm Vi.

Cậu ta trốn một mình ở chỗ này ư? Sao không bật đèn, chui xó co ro như vậy, là vì sợ hãi sao? Không biết cậu ta đã ở đây bao lâu, không biết một mình suy nghĩ vẩn vơ cái gì…

Lâm Vi rón rén bước tới, ngồi sụp xuống bên cạnh Diệp Kính Văn, vỗ nhẹ lên vai cậu ta.

“Kính Văn…”

Dường như sợ ai kia tổn thương, anh nhẹ giọng gọi tên cậu ta, ngay sau đó, cả người Diệp Kính Văn nhào vào lòng Lâm Vi. Lâm Vi sững người, còn chưa biết phản ứng thế nào thì tay Diệp Kính Văn đã vòng qua ôm chặt lấy anh, nhấc đầu vùi vào ngực anh.

Một Diệp Kính Văn luôn kiêu ngạo màu mè, sao bỗng chốc lại biến thành một chú mèo con ngoan ngoãn?

Lâm Vi thầm hoài nghi, nhưng khi nhìn thấy thân thể run rẩy của Diệp Kính Văn, anh vẫn chôn nghi vấn vào bụng. Có lẽ bởi hôm qua bị mình thương tổn, cho nên bây giờ Diệp Kính Văn mới để lộ sự yếu ớt hiếm có…

Nghĩ đến đây, lòng anh áy náy khủng khiếp, Lâm Vi không thể làm gì ngoài việc ôm lại Diệp Kính Văn, nhè nhẹ vỗ vai an ủi cậu ta. Mặc kệ thế nào, cậu ta mới năm nhất, cũng giống em trai mình.

“Lâm Vi, vì sao anh không thích tôi…” Diệp Kính Văn khẽ than thở.

“Tôi… thực ra cũng không phải không thích cậu.” Lâm Vi thở dài, “Nhưng mà, kiểu thích của tôi… không như cậu muốn.”

“Tôi biết, anh xem tôi như đàn em chứ gì.”

“Kính Văn, chuyện tối qua cậu trách tôi cũng được, hận cũng không sao, thậm chí nếu muốn trả thù, tôi cũng sẽ không oán hận câu nào.”

“Nhưng mà, tôi không có cách nào chấp nhận cậu chỉ bởi chuyện tối qua… Tôi rất thận trọng trong tình cảm, cậu cũng không muốn ta quen nhau vì tôi thấy áy náy phải không?”

Diệp Kính Văn trầm mặc một lát, rồi đột nhiên ngửa mặt lên nhìn anh cười toe.

“Tôi đã sớm tính đến, thái độ của anh với chuyện tình cảm rất nghiêm túc, ờ, thật hợp ý tôi.”

Diệp Kính Văn đẩy Lâm Vi ra, đứng lên, phủi phủi quần áo.

“Tôi nói rồi, chuyện tối qua xem như chưa phát sinh. Tôi cũng sẽ không vì anh ôm tôi mà ăn vạ anh đâu.”

“Có điều, tôi sẽ không buông tha anh.” Diệp Kính Văn chăm chú nhìn Lâm Vi, “Hơn nữa, bắt đầu từ ngày mai tôi muốn theo đuổi anh, anh cứ chuẩn bị tiếp chiêu đi nhé.”

“Hả?…” Lâm Vi có chút nghi hoặc, tên Diệp Kính Văn này rốt cuộc đang nghĩ gì thế? Trở mặt còn nhanh hơn trở giời ấy.

“Có thể mời anh nhảy một điệu không? Coi như đặt dấu chấm hết cho ngày hôm qua.”

“À…”

Dù Lâm Vi vẫn hơi miễn cưỡng, nhưng đêm qua mình lợi dụng người ta, hiện giờ đối phương lại thẳng thắn nói không tính chuyện cũ, mình có thể từ chối yêu cầu nho nhỏ của cậu ta ư?

Làm thế thì lòng dạ hẹp hòi quá.

Lâm Vi cười nhạt, đứng dậy nắm tay Diệp Kính Văn.

“Ơ? Sao tay cậu…” Lâm Vi hồ nghi nhìn thoáng qua ngón tay dán băng của tên kia.

“Thái rau cắt phải ấy mà.”

“Cậu? Thái rau?”

“Chứ sao, từ nhỏ tôi đã quen độc lập, nấu cơm mãi rồi.”

Lâm Vi khẽ cười, có lẽ, hai mắt của mình mới là chiếc máy ảnh hỏng phim mất tiêu cự ấy chứ?

Lúc ấy quá khẩn trương nên không có tâm trí nhìn kỹ hiện trường gây án.

Nếu điều tra muộn một chút có kịp không nhỉ?

Lâm Vi tới gần Diệp Kính Văn, làm tốt động tác chuẩn bị trước khi khiêu vũ.

“Được rồi, cho tôi xem hoàng tử khiêu vũ mà người ta hâm mộ cái nào.”

——————————————————————-

Mẹ Điệp tâm sự:

Tiểu Diệp Tử, Tiểu Lâm Tử, Tiểu Điệp Tử

Vì sao cả nhà mình biến thành thái giám hết thế này T_T

Hết chương mười bốn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.