Vi Vi Đích Vi Tiếu

Chương 3: Lời tỏ tình trên diễn đàn



Nguồn: thuynguyetvien.wordpress.com

Vi vi đích vi tiếu

(Nụ cười mỉm của Lâm Vi)

Tác giả: Điệp Chi Linh

Biên tập: xiaorong

Chương thứ ba

Lời tỏ tình trên diễn đàn

Lúc Diệp Kính Văn về đến phòng ngủ thì đã là mười một giờ rưỡi, ba tên cùng phòng đang túm tụm với nhau sôi nổi tranh luận việc gì đó, thấy hắn đi vào liền vồn vã kéo lại.

Diệp Kính Văn ngáp dài thờ ơ, thế mà tên Hàn Dương kia thật không biết điều, vẫn nhiệt tình kể lại sự tình vừa qua cho hắn.

“Kính Văn, cậu không biết bài post này hoành tráng đến mức nào đâu, chưa đầy một giờ đã nhận được mấy trăm hồi âm nhé, tính ra thì vài giây lại được một hồi âm. Khoa trương quá đi!

“Ờ.” Diệp Kính Văn đáp.

“Thật ra là một cô em lên diễn đàn tỏ tình, cậu nhìn bài này mà xem, tỏ tình hơi bị chất luôn.”

“Ờ.” Diệp Kính Văn tựa người vào thành giường, thuận tay cầm lấy khăn mặt.

“Em muốn tìm bạn trai, người ấy không được quá cao cũng không được quá thấp, tốt nhất là khoảng một mét tám lăm. Không được quá béo cũng không được quá gầy, tốt nhất khoảng sáu mươi lăm cân là vừa. Không được quá đen cũng không được…”

“Tôi đi tắm đây.” Diệp Kính Văn vừa nói dứt câu, liền đi hướng nhà tắm.

“Ờ ờ, vậy cậu tắm nhanh lên nhá, mười hai giờ cắt nước đó.” Hàn Dương sờ sờ gáy, miệng hướng phòng vệ sinh mà gọi.

Không có tiếng trả lời.

“Ê, thằng Diệp Kính Văn này đầu óc không có vấn đề đấy chứ…”

“Không thể nào, điểm thi của nó cao như vậy, làm sao đầu óc có vấn đề được…”

“Thế sao chả bao giờ nó để ý đến người khác nhỉ? Suốt ngày chỉ có một mình, đeo tai nghe cúi gằm mặt đi đường.”

Hai người đang thì thầm bàn tán, lại bị Hàn Dương vừa hoàn hồn xen vào một câu, “Đầu óc nó không có vấn đề, mà tính cách có vấn đề!”

“Khác quái gì nhau…”

“Khác nhiều chứ! Đầu óc có vấn đề gọi là thiểu năng, tính cách có vấn đề gọi là biến thái, biết chưa?”

“Ừa.”

“Tao đoán chắc là lúc nhỏ tinh thần nó bị tổn thương nghiêm trọng, gặp chuyện gì bất hạnh, thành ra mới tự thu mình như bây giờ…”

“Các cậu đang nói gì thế?” Giọng nói của Diệp Kính Văn bất thần vang lên như u hồn hiển linh.

Ba người chết lặng, tên kịp phản ứng nhanh nhất là Hàn Dương, cậu ta có chút xấu hổ cười cười, “Cậu… không phải đi tắm à…”

“À, tắm xong rồi.” Diệp Kính Văn nói xong còn như chứng minh mà dùng khăn lau lau mớ tóc đen nhánh còn đọng nước kia.

“Nhanh như vậy á, hì hì.” Ba người cười có chút mất tự nhiên, lại thấy Diệp Kính văn chẳng hề để ý, cứ như chưa nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi.

“Đầu óc tôi không có vấn đề, mấy người không cần lo.” Diệp Kính Văn vừa lau tóc vừa nói, “cũng chưa bị tổn thương bao giờ.”

“…” Ba người đưa mắt nhìn nhau.

“Một khoảng thời gian nữa tôi sẽ dọn ra ngoài ở.” Diệp Kính Văn nói tiếp, “Thói quen sống của tôi không hợp với các cậu, tôi cũng không muốn gây phiền nhiễu cho mọi người.”

“Kính Văn, bọn tớ không có ý này, vừa mới khai giảng thôi mà, mọi người chưa quen là tất nhiên, nhưng nếu đã phân đến ký túc xá thì phải vì nhau thích ứng chứ.” Hàn Dương toét miệng cười, “Đừng có lo lắng thế, một thời gian sau là quen ngay ấy mà.”

“Tôi không thích ứng người khác, chỉ có người khác thích ứng tôi.” Diệp Kính Văn lãnh đạm nhìn ba người, “Các cậu không có khả năng thích ứng, cho nên, tôi sẽ đi khỏi đây.”

Hàn Dương ngượng ngùng rút tay về, tên này thật quái gở, được thôi, dọn càng tốt, cuốn gói hết đi.

Diệp Kính Văn đi tới ban công sấy tóc, ba người còn lại mày nhìn tao, tao nhìn mày, cuối cùng đồng loạt dán mắt về phía máy vi tính.

Hàn Dương tiếp tục đọc bài post nọ.

“Đừng quá đen cũng đừng quá trắng, tốt nhất là người có màu da rám nắng khỏe mạnh. Thành tích không quá cao cũng không quá thấp, thi thoảng cúp học hưởng thụ cuộc sống. Quan hệ với mọi người không nên quá tốt cũng không nên quá tệ, có thể luôn đứng về phía em. Tính tình không được quá tốt cũng không được quá tồi, không thể hơi chút là nổi nóng cũng không thể bình lặng như nước tù. Tốt nhất là có năng lực nhưng không kiêu ngạo, như đàn anh dịu dàng ân cần chẳng hạn.”

“Chán phèo.” Diệp Kính Văn bỗng phun ra hai chữ.

“Ờ… rất nhàm chán, nhưng em gái này cũng thật là, nói thẳng toẹt ra thế cũng không sợ bạn gái người ta đem đi làm thịt…”

“Đúng đúng, tỏ tình với anh Lâm Vi khóa trên, thật sự là dũng cảm vô đối rồi.”

Diệp Kính Văn cau mày, dừng động tác trên tay, quên luôn cái đầu mới sấy được một nửa.

“Tỏ tình với Lâm Vi?”

Ba người cũng không chú ý vì sao Diệp Kính Văn vốn lãnh đạm lại bỗng thấy hứng thú, vẫn phấn khởi thảo luận tiếp.

“Ha, chúng mày xem trả lời này, dòng thứ ba, cô em can đảm quá chứ, không ngờ dám dụ dỗ đàn anh của chúng ta.”

Diệp Kính Văn tiến gần lên phía trước, dùng tốc độ nhanh như gió quét qua màn hình máy vi tính.

Quả là một bài viết cực kỳ hấp dẫn.

“Nói tiêu chuẩn quá mức như thế thì rõ là LV rồi, da người ta không đen không trắng, thành tích loại thường, không cao không lùn không béo không gầy, không dữ không hiền, vừa phù hợp yêu cầu, em gái à, tiến lên, cua anh ấy.”

“LV là gì?”

“Người mới sao? Tôi thấy thời gian đăng kí cùng thời gian đăng bài của chủ nhân cách nhau có 1’30s, chả lẽ có đồng chí cố ý đăng bài có tính tranh luận, cho cái kiếp y khoa buồn tẻ của anh em mình tràn ngập nhạc thú thị phi hả ?!” (*)

“LV là gì cũng không biết? Đúng là đần nhất thế kỉ a ~~”

“Chính là một anh khóa trên cực kì lợi hại nha!”

“Phía trên không được gây chia rẽ nhé, đàn anh với đàn chị là cặp trời sinh đấy, không được phá hỏng hình tượng của người ta trong lòng chúng tớ.”

“Kéo lên nào, kéo càng nhiều càng tốt, bài hay có tiếng.”

“Nghe nói nhóm LV sau dạ hội còn chưa quay về ký túc xá, chờ anh ta về lên diễn đàn thì em gái ơi em xong đời, kỹ thuật mổ của anh ấy là hạng nhất, có thể lóc hết 206 khớp xương cùng 639 bó cơ của em luôn đấy~~”

“Ơ ai nói anh ấy có bạn gái hả? Không được nói láo!”

“Có câu nói, hội trưởng hội sinh viên cùng trưởng ban văn nghệ tất có gian tình, đây là quy luật đại học T, à thì, thực ra tớ không có ý gì, chỉ nêu một quy luật của đại học T thôi đấy.”

“Phía trên, nói nhỏ nè, LV còn chưa làm hội trưởng ~~”

“Sắp làm rồi còn gì ~~ cho nên gian tình rất nhanh sẽ được tiết lộ ấy ~~”

“Ấy, tôi biết LV, cậu ấy trong sạch, tôi làm chứng ~~”

“Rượu thịt trôi qua dạ, Phật tổ ở trong lòng, hành lá trộn đậu hũ, tất có điều mờ ám nhá! Huống chi, LV cũng đâu phải đậu hũ, là ớt cay rành rành ra đấy!”

“A di đà phật, cả ngày cùng nhau học, chẳng lẽ chỉ có bàn bài thôi?”

“Kỳ thực tôi thấy vấn đề này không cần phải thảo luận, không phải chuyện tình tay ba cũ rích hay sao, mấy người tọc mạch nhiều như vậy không sợ chướng mắt à…”

“…”

Diệp Kính Văn đứng lên đi đến trước bàn mình, mở máy vi tính, khẽ cười.

Lâm Vi…

Không ngờ người kia lại là đề tài hấp dẫn của viện y học cơ đấy…

Lượng trả lời bài viết trên diễn đàn đã đạt đến con số năm trăm.

Diệp Kính Văn chuyển đến trang cuối cùng thì thấy lời nhắn của một người.

“Tôi biết em là ai, cũng biết điều em muốn nói là gì, trong lòng chúng mình hiểu là tốt rồi, làm to chuyện lên đối với ai cũng không có lợi, em thấy đúng không? Em gái khóa dưới.”

Người nhắn lại, Vi vi đích vi tiếu.

Năm phút đồng hồ sau, chủ bài viết lên trang quản lý nhắn lại, xin phép xóa bỏ bài viết, cũng bắt đầu xin lỗi mình nhất thời xúc động làm diễn đàn nhốn nháo.

Diệp Kính Văn di chuột đến phía trên cái tên Vi vi đích vi tiếu kia rồi nhấn một cái, phần thông tin ngoại trừ nói hắn ta là sinh viên năm ba khoa lâm sàng, giới tính nam, còn lại trống không.

Lâm Vi…

Đúng là một người lạ kỳ nhỉ.

Người khiến tôi thấy hứng thú không có nhiều, anh cũng tính là một người rồi đấy đi.

Diệp Kính Văn mỉm cười, lưu bài viết kia vào thư mục lưu trữ.

Hôm sau, sinh viên đại học năm nhất bắt đầu đợt huấn luyện quân sự chính thức, sân thể dục vốn trống trải nhất thời tràn ngập một mảng xanh lè.

Diệp Kính Văn được phân đến hàng thứ hai mươi mốt, cùng đội với Hàn Dương.

Diệp Kính Văn mặc quân phục thu hút ánh mắt của cả nam lẫn nữ. Nhưng hắn chỉ luôn cúi đầu, lờ đi các loại ánh mắt ném về phía mình.

“Diệp Kính Văn!” Thầy quân sự điểm danh.

“Có.” Giọng nói lười biếng trả lời.

“Cậu lên đây làm lớp trưởng.”

“Thầy, đây là giấy chứng nhận của bác sĩ, còn có dấu của trường. Bởi vì em có bệnh, có lẽ không thể tham gia tập quân sự.” Diệp Kính Văn lấy trong túi ngực ra tờ giấy bị gấp thành mẩu nhỏ, tiếp đó mở ra, đưa cho thầy giáo.

Một câu “bởi vì em có bệnh” kia nói ra mà mặt không đổi sắc, nhưng trong nháy mắt lại tranh thủ được sự ngạc nhiên xen lẫn đồng cảm của đông đảo bạn học.

Có bệnh sao… Chẳng trách lúc nào cũng một mình chẳng tiếp cận với ai.

Một người bảnh trai như thế, thật đáng tiếc.

“Kỳ huấn luyện quân sự là một lần trải nghiệm đáng quý trong cuộc đời đại học, cậu không tham gia mà nói cũng có chút đáng tiếc. Nhưng nếu sức khỏe không tốt thì nghỉ ngơi cho khỏe đi. Sức khỏe là nguồn gốc cách mạng! Chàng trai trẻ, thân thể phải bồi dưỡng cho tốt!”

Thầy giáo nói xong còn nhiệt tình vỗ vỗ bả vai Diệp Kính Văn.

Diệp Kính Văn gật đầu thuận theo, sau đấy xoay người đi vòng qua sân thể dục ra ngoài.

Kỳ thật chỉ là không thích kiểu huấn luyện thiếu thực tế này mà thôi. Một tháng tập quân sự, có thể bồi dưỡng ra thể loại gì đây?

Ngoài việc bị phơi nắng thành than, những điều khác cũng không học được chút nào.

Thấy xếp hàng nhốn nháo tôi đã bực mình rồi, lại còn phải chạy vòng quanh sân thể dục như mấy thằng ngốc nữa.

Diệp Kính Văn khinh thường liếc mắt, tôi mà bước đều không chừng còn chuẩn hơn đại đội trưởng của các người.

Vốn định quay về ký túc xá thu dọn đồ đạc để hôm khác chuyển chỗ, thế mà ở lối vào sân thể dục lại gặp phải người hắn không muốn gặp – Ôn Đình.

“Diệp Kính Văn?” Ôn Đình mặc bộ váy ngắn màu trắng ôm lấy dáng người thướt tha, nhìn từ xa rất có phong thái thục nữ, nhưng nụ cười trên mặt lại toát lên vẻ lãnh đạm.

“Tôi đang muốn tìm cậu đây.”

Chắc là muốn hỏi tội vụ đào tẩu của mình hôm qua đây mà.

Diệp Kính Văn mỉm cười, “Bà chị có chuyện gì sao?” W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

“Tôi muốn mời cậu tham gia đoàn văn nghệ của trường, không biết cậu có hứng thú hay không.”

“Không có.”

Ôn Đình sững người, chẳng ngờ Diệp Kính Văn lại thẳng thừng từ chối như thế.

“Chú em quả nhiên là người thẳng thắn nhỉ, tôi thích màn khiêu vũ của cậu, không nể mặt tôi một chút à?”

“Nếu nói thứ bà chị thích là bản thân tôi, thì tôi còn có thể xem xét.”

“Được rồi.” Ôn Đình thở ra một hơi thật sâu, “Tôi thật sự đã cố gắng thích cậu, tiếc là, thất bại.”

Diệp Kính Văn bật cười, “Vinh hạnh quá nhỉ.”

“Cậu vừa vào trường, tôi khuyên cậu vẫn nên khiêm tốn một chút, khoa trương quá độ sẽ trở thành mục tiêu công kích đấy.”

“Ha ha, tôi chẳng qua không muốn nói chuyện với người mình không thích, vậy thôi.”

“Không hợp nhau nói chẳng được nửa câu, chúc cậu em may mắn.”

Ôn Đình nói xong thì quay người đi mất, giày cao gót nện trên mặt đất vang tiếng cồm cộp cồm cộp rất có nhịp điệu.

Chắc là xem mặt đất thành đầu tôi mà giẫm chứ gì.

Diệp Kính Văn mỉm cười.

Mục tiêu công kích ư…

Chỉ cần có thể thu hút ánh mắt của người nào đó, phải làm bia ngắm cũng không tệ chút nào.

Hết chương thứ ba.

————————————————————————————————————————

(*)掐架的乐趣 (kháp giá đích nhạc thú) : trên baidu bảo “kháp giá” hay còn gọi là “bái khối tử” (tụt quần),được các bạn Tàu dùng khi muốn tìm hiểu thân phận thật của một nhân vật nào đó. Ở đây mình tạm để là “nhạc thú thị phi” (hoặc “sự sung sướng khi được tụt quần người khác”)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.