Vi Vi Đích Vi Tiếu

Chương 30: H



Diệp Kính Văn dừng lại một chút, nhẹ nhàng cười khẩy.

“Hả? Đừng làm vậy, vậy em bảo phải làm thế nào?”

Ngón trỏ đột ngột ấn một cái.

“A…” Sự kích thích mãnh liệt khiến Lâm Vi sợ hãi la lên.

Cảm giác đó thực khác thường.

Phía trước được vuốt ve sẽ cảm thấy thư thái, phía sau được vuốt ve cảm giác còn mãnh liệt hơn thế nữa.

Giống như toàn thân bị chích điện, không hẳn là không thoải mái, chỉ là cái cảm giác mãnh liệt đó khiến Lâm Vi bất chợt hoảng sợ.

Vốn không quen với việc thân mật đồng tính, nhưng có thật là vậy không?

Nhưng Diệp Kính Văn đã chớp lấy thời cơ không cho Lâm Vi có cơ hội do dự, dùng vật đã sớm căng cứng của hắn đặt trước huyệt từ từ ấn vào.

Cảm thấy vật cứng rắn sau huyệt, Lâm Vi hít sâu một hơi, nắm chặt bả vai Diệp Kính Văn.

Không bị mạnh mẽ tiến vào như đã nghĩ

Ngược lại rất kiên nhẫn, nhẹ nhàng nhích từng chút một.

Vật cứng rắn nóng đến dọa người từng tấc một tiến vào bên trong.

Cảm giác đau đớn cũng từng ch1ut một lan khắp cơ thể.

Thân thể của mình giống như từ từ bị hắn nuốt chửng, chậm chạp mà bá đạo đẩy vào…

“Nhẹ một chút….” Lâm Vi nhẹ nói.

“Rất nhẹ này” Diệp Kính Văn bật cười, sau đó dùng chút lực tiến thẳng vào cơ thể Lâm Vi.

“A….”

Lâm Vi hét thảm một tiếng, cơn đau nhức từ huyệt sau truyền lại khiến da thịt co rúc, cậu giãy giụa eo muốn đuổi vật đáng sợ kia đi.

Nhưng hậu quả lại càng nghiêm trọng, vì giãy giụa mà vật kia như lưỡi kiếm muốn tách cậu ra làm hai mảnh.

Vừa tiến vào đã chuyển động, đau đớn lan rộng khắp cơ thể, bên trong giống như bị xé rách, Lâm Vi đau đến phát điên, trên trán toát một tầng mồ hôi lạnh.

Diệp Kính Văn thở hắt ra, người này lúc lên giường thật làm người ta vừa yêu vừa giận, làm như vậy chẳng lẽ muốn mình làm thái giám a!

Chỉ biết vuốt ve sau lưng, tặng cậu một nụ hôn ngọt ngào, Diệp Kính Văn ghé vào tai cậu thì thầm.

“Thả lỏng một chút Lâm Vi, thả lỏng thân thể đón nhận anh…”

Giọng nói của Diệp Kính Văn rất dịu dàng, Lâm Vi nghe được cũng dần dần bình tĩnh lại, sau đó nằm xuống, thầm nghĩ dù sao cũng chẳng chết được.

Diệp Kính Văn cười cười, bắt đầu chuyển động.

Lúc đầu chỉ nhẹ nhàng đung đưa, dần dần biến thành mãnh liệt tiến công.

Lâm Vi cắn chặt răng không muốn phát ra những âm thanh xấu hổ, nhưng Diệp Kính Văn cứ ác liệt kích thích vào điểm nhạy cảm bên trong, tiến tiền lùi lùi, khi cậu vừa cảm thấy trống rỗng khó chịu thì hắn lại lập tức đâm vào lấp đầy chỗ trống.

Vừa thỏa mãn được một chút thì lại cố ý rút ra, sau đó lại tiến vào sâu hơn.

Cả người vì mạnh liệt co rút mà ma sát với ga giường, phía sau lưng cũng trở nên nóng rực như lửa đốt.

Diệp Kính Văn vẫn thưa thỏa mãn, phía sau mãnh liệt tiến công, phía trước còn dùng tay vuốt ve tinh khí đã mềm xuống vì mới phát tiết.

Trước sau đồng loạt tấn công, đau đớn kịch liệt biến thành khoái cảm tột đỉnh, sự ngọt ngào xâm chiếm từng tế bào.

Cứ như vậy Lâm Vi chỉ thấy cơ thể của mình bị hắn nắm trong tay mà giày vò, lúc thì thoải mái như ở thiên đường, lúc lại khó chịu như ở địa ngục.

Bị hắn bức đến không ngừng phát ra tiếng rên rỉ xấu hổ.

Càng về sau càng sa ngã mà rên thật to, âm thanh đã khàn khàn.

Diệp Kính Văn nhờ tiếng rên rỉ của Lâm Vi mà càng thêm hưng phấn, nâng cả hai chân cậu gác lên bả vai để toàn thân cậu hiện ra trước mắt.

Mình tựa như hoa nở rộ trước mặt hắn, mặc hắn hái xuống….

Có chút xấu hổ nhưng còn có một khoái cảm xa lạ mà mãnh liệt.

Thậm chí cảm thấy hạnh phúc ngọt ngào khi cùng với người mình thích hòa làm một

Thì ra không đáng sợ như tưởng tượng.

Thì ra khi hai người hòa làm một sẽ có cảm giác hạnh phúc như vậy.

Hắn rất bá đạo, trong cơ thể đánh ngang chiếm dọc nhưng vẫn không mất đi sự dịu dàng, không để mình bị thương.

Eo Diệp Kính Văn quả nhiên qua khiêu vũ nhiều…Cử động nhanh mà không gián đoạn phút nào.

Lâm Vi suy nghĩ miên man lại bị Diệp Kính Văn lấy lí do là không chuyên tâm mà trừng phạt bằng cách hung hăng nhấn vài cái.

Không biết qua bao lâu, Diệp Kính Văn phải đâm thật mạnh mấy cái rồi mới chịu bắn ra ngoài.

Thứ chất lỏng nóng bỏng bắn vào nơi sâu nhất, Lâm Vi đỏ mặt, thả hai chân bủn rủn đang gác trên vai hắn xuống.

Làm tình kịch liệt như vậy thật khó tin hắn chưa có kinh nghiệm như hắn nói.

Chính mình lại rên rỉ ngọt ngào như vậy để hắn…kích động.

Vậy còn là Lâm Vi sao?

Nhưng, Diệp Kính Văn hình như rất thích một Lâm Vi như vậy…

“Lâm Vi, có yêu anh không?” Diệp Kính Văn cúi người hôn Lâm Vi, vật kia vẫn chôn trong cơ thể chưa rút ra.

“Có…” Lâm Vi khẽ trả lời, khó khăn nói “Anh…Ra ngoài một chút…”

“Ừ” Diệp Kính Văn cười rồi nhanh chóng lùi ra, cảm giác ma sát với tràng bích khi hắn rời đi càng rõ ràng, còn kéo theo thứ chất lỏng màu trắng.

Lâm Vi quay đầu qua chỗ khác, cảm thấy rất xấu hổ.

Có vẻ dược hiệu đã hết, thân thể không còn nóng nữa, ánh mắt cũng thanh tĩnh trở lại.

Diệp Kính Văn trước mặt, trán ướt đẫm mồ hôi, bộ dáng sáng láng xuất thần, nhìn càng đẹp trai.

Từng giọt mồ hôi chảy xuống như tỏa sáng, đôi môi mỏng mà hồng nhuận, cái mũi cao, cứ thấy hắn bất chợt biến thành một…người đàn ông hấp dẫn như vậy.

Lâm Vi có chút mê mang, một lúc sau lại bị Diệp Kính Văn bế thốc lên.

Chân hai người giao triền một chỗ, ngồi hôn trên chiếc giường lớn.

Lâm Vi thoáng lúng túng, vừa rồi vì còn chịu ảnh hưởng từ dược hiệu mà đem những gì xấu hổ tự ái ném lên chín tầng mây, còn bây giờ….Trí não rất minh mẫn, ánh sáng trong phòng cũng sáng rực, cùng hắn trần truồng tương đối…

“Chuyên tâm đi” Diệp Kính Văn nhay khẽ vành tai Lâm Vi, sau đó lấy tư thế ôm nhau mà tiến vào lần nữa.

“A….Anh….Anh làm gì?” Lâm Vi khẽ hờn trách, vừa rồi đã biết điều mà lui ra ngoài, bây giờ lại….

“Lần đầu mà, dĩ nhiên hơi kích động một chút” Nói xong còn dùng lực đẩy lên, làm Lâm Vi kêu lên sợ hãi.

“Chúng ta đều trở thành đàn ông rồi, nên làm lại lần nữa cũng không sao phải không”

Lý lẽ hùng hồn, bộ phận bên trong Lâm Vi cũng bắt đầu lớn lối công thành chiếm đất.

“Ưm….”

Một tia rên rỉ tràn ra từ miệng Lâm Vi rồi nhẹ nhàng vùi đầu vào hõm vai Diệp kính Văn không phản kháng nữa, hay nói cách khác là căn bản không còn sức để phản kháng nữa.

Được rồi, dù gì cũng đã làm rồi, hai lần có là gì, hắn thích là được rồi..

Với lại, mình cũng có hưởng thụ chút xíu.

Không biết giằng co bao lâu , Lâm Vi có cảm giác hắn sắp nặn trái tim mình ra rồi, cái tư thế ngồi trên người hắn thế này vì có trọng lực mà dường như tiến vào còn sâu hơn, dược hiệu đã hết nên tinh thần cũng tỉnh táo hơn, cảm giác lúc này hiện lên sắc nét.

Từng đợt khoái cảm vọt thẳng lên đỉnh đầu, hắn ở trong cơ thể mình va chạm ma sát với tràng bích cũng cảm nhận rất rõ ràng.

Trong không khí còn thoang thoảng mùi hương kì quái, cùng tiếng va chạm dâm mỹ.

Lâm Vi nhẹ nhắm mắt vùi đầu vào vai hắn để hắn chủ động làm tất cả

Kỳ thực cũng không đến nỗi đáng sợ như tưởng tượng.

Lại bắn thêm lần nữa, Lâm Vi đã mệt đến sắp ngất, trượt từ trong lòng Diệp Kính Văn xuống giường thở hổn hển.

Một lúc sau, Diệp Kính Văn lại nắm chân cậu kéo lên bả vai.

“Diệp Kính Văn!! Anh còn làm gì….Ưm…”

Vừa tính mắng thì hắn lại tiến vào lại làm cả ngày mềm oặt, đôi môi cũng bị hắn dịu dàng mút vào.

Lâm Vi đã không chút sức lực, toàn thân nhũn ra mặc hắn làm trời làm đất.

Tên này sao tinh lực tốt như vậy…

Câu trả lời của hắn là “Hôm nay là sinh nhật anh, làm lần nữa đi”

“Em nợ anh nhiều lần lắm rồi, lo mà trả cho hết đi”

“Khó khăn lắm em mới chịu làm, dĩ nhiên anh muốn kiếm lời chút, đúng không nào?”

“Đổi tư thế khác đi”

“……”

Chính là những lí do như vậy mà kì kèo cả buổi tối.

Đến khi mặt trời ló dạng, phòng ngủ mới tối đèn.

Lúc tỉnh giấc thì đã trưa rồi, cử động cơ thể mềm oặt một chút mới phát hiện ra một chuyện đáng sợ.

“Anh chôn cái thứ đó trong người em cả tối luôn hả?!!!!!”

Đối với cơn giận của Lâm Vi, Diệp Kính Văn chỉ cười nhạt.

“Bên trong thoải mái nên không muốn ra a”

Sau khi nói xong thì mặt Lâm Vi lại đỏ ửng.

Đột nhiên thấy câu mình vừa thốt ra thật quá bạo dạn

Trời ạ.

Trải qua tối hôm đó, Lâm Vi giống như đã thay đổi, trước đây cười lên rất ấm áp nhưng vẫn cảm thấy giả tạo, còn bây giờ, vừa thấy cậu cười, Diệp Kính Văn chỉ muốn bay qua hôn vài cái.

Bất quá chỉ được vài giây.

“Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì?” Lâm Vi trầm mặt bắt đầu chất vấn “Lần đó em uống say không làm gì anh, có đúng không?”

Diệp Kính Văn nhún vai “Đúng vậy”

“Tối hôm qua anh sai người trói em?” Giọng nói càng lạnh hơn.

Diệp Kính Văn nhíu mày “Thế thì sao”

“Anh lại dùng cách này, anh ….”

“Dù sao em cũng rất hưởng thụ không phải sao? Huống chi anh đã nói sẽ không chạm vào em, là em dán lấy anh”

Không khí lại trở nên lúng túng.

Lâm Vi cúi đầu không nói tiếng nào, Diệp Kính Văn cũng tựa đầu vào giường không thèm để ý.

Một lúc sau Diệp Kính Văn mới thở dài khẽ nói “Lâm vi, chuyện tối qua em muốn trách anh cũng không phản đối”

Diệp Kính Văn làm bộ mặt lớn lối.

Lâm Vi im lặng một lúc, sau đó cử động cơ thể mềm nhũn nhẹ nhàng dựa vào Diệp Kính Văn.

“Diệp Kính Văn, anh dùng cách này em không thích”

“Vậy em dựa vào đây làm gì?” Diệp Kính Văn cười xấu xa, thuận tay ôm Lâm vi hôn lên trán cậu “Không phải tối hôm qua em rất hưởng thụ sao?”

Lâm Vi nhíu mày “Em bị hạ độc, dược tính che mờ lý trí”

“Sau đó không phải đã tỉnh rồi sao? Vẫn rất hưởng thụ nha”

“Được rồi, không nói vấn đề này nữa” Lâm vi nhẹ nhàng nhắm mắt lại “Tối hôm qua trên đường đến bệnh viện, em bị người lạ tống lên xe, em rất sợ, cứ tưởng gặp phải bọn tội phạm”

Diệp Kính Văn dịch người một chút để Lâm Vi tựa vào cho thoải mái.

“Việc làm của anh là phạm pháp Diệp Kính Văn, không thấy thủ đoạn này rất đê tiện sao?” Mặt Lâm Vi nhìn không rõ cảm xúc, lông mi nhẹ nhàng đung đưa.

Diệp kính Văn khẽ vuốt vai cậu “Xin lỗi Lâm Vi, anh xin lỗi”

“Sau này đừng chơi cái trò đáng sợ này nữa” Lâm vi nhàn nhạt cười “em sẽ học cách thích ứng anh, dù sao tình yêu không phải chỉ nói bằng miệng là đủ, em cũng không thanh cao gì”

Diệp Kính Văn thở dài, nhẹ nhàng hôn môi đối phương “Đừng nghĩ anh háo sắc như vậy chứ? Anh chỉ muốn em, chỉ muốn biết em có yêu anh không”

“Chỉ cần em quan tâm đến anh nhiều một chút, để ý nhiều một chút, anh đã rất thỏa mãn rồi, có lên giường hay không cũng chẳng quan trọng”

Lâm Vi cười cười “Không quan trọng à, vậy sau này khỏi làm đi”

“Không phải vậy đâu Lâm Vi, cái này khó giữ lời lắm” Diệp Kính Văn chỉ xuống thứ cứng rắn dưới bụng.

Lâm Vi lạnh lùng liếc nhìn cái vật cứng rắn kia “Còn bảo là không háo sắc?”

“Được rồi, anh háo sắc, nhưng chỉ háo sắc em thôi”

Nói xong lại đẩy Lâm Vi xuống giường.

Hai người ở trên giường lăn mấy vòng, lát sau Diệp Kính Văn nằm trên giường kéo Lâm Vi lên người.

“Tối hôm qua trúng độc không phản kháng được, không có nghĩa là sau này….Ưm…”

Nụ hôn êm ái ngọt ngào không chút sắc dục, chỉ là áp môi vào nhau, đầu lưỡi nhẹ nhàng tiếp xúc dây dưa, giống như chứng minh đây là điều tất yếu.

Sau nụ hôn dài, hai người nhìn nhau, mặt gần đến mức nhìn thấy mình trong mắt đối phương.

Loại cảm giác này rất tốt.

Lâm vi cười nhạt, lật mình nằm bên cạnh Diệp Kính Văn, nhẹ nhàng đan tay vào tay hắn.

“Lâm Vi, anh muốn nói cho em một chuyện”

“Nói”

“Tối hôm qua là anh ba anh quấy rối, anh đã nói trước hắn là tên biến thái, hắn thích SM, em biết SM là gì không?”

Lâm Vi lắc đầu.

“Nghĩa là thích ngược đãi”

Lâm Vi trợn tròn mắt “Thích ngược đãi…?”

“Em đừng sợ, anh không có sở thích biến thái đó” Diệp Kính Văn buồn cười hôn hai mắt mở to của Lâm Vi “Là anh ba đã trói em lại tặng cho anh, bảo là quà mừng ngày trường thành”

“Cái người cười rất quái dị đêm qua thì ra là anh ba anh?” Lâm Vi hít một hơi “Anh nói với anh ta về quan hệ của chúng ta?”

“Không có” Diệp Kính Văn thở dài ủy khuất nói “Mấy ngày em không để ý đến anh đó, anh nằm mơ gọi tên em thì hắn nghe được”

Lâm Vi an ủi nắm tay Diệp Kính Văn “Mặc dù em thích anh, nhưng anh ba anh…em không dám nhận xét”

“Được” Diệp Kính Văn cười rất khoái trá.

“Anh khó chịu không?” Lâm Vi đột nhiên hỏi.

“Khó chịu gì?”

“Mấy thứ trên người đó, anh đỡ em đi tắm một chút, em kiệt sức rồi” Lâm Vi chỉ biết liếc một cái.

Tối hôm qua bị hắn hành hạ suốt đêm, toàn thân cứ như bị xe cán qua, vừa đau vừa mệt.

Diệp Kính Văn hiểu ra cười cười, bế Lâm Vi vào phòng tắm, Lâm Vi cảm thấy hơi xấu hổ vì bị hắn bế nhưng chẳng có sức mà phản kháng.

Lại nói, lúc đi thứ kia chảy xuống đùi càng thêm lúng túng.

Hai người ở trong phòng tắm cẩn thận chà rửa xong, Diệp Kính Văn lại bế Lâm Vi vào phòng ngủ.

Những vết tích trên ga giường lại một lần nữa làm Lâm Vi lúng túng đỏ mặt.

Tên Diệp Kính Văn này, thứ mình thấy sau đêm say rượu đều do hắn bày trí phải không.

Mình say đến như vậy lấy sức đâu mà cường bạo hắn, còn làm chảy máu?

Hại mình vì chuyện đó mà đau lòng lâu như vậy, đúng là đồ quỷ kế đa đoan.

“Lâm Vi, đừng nghiến răng nghiến lợi như vậy, trước đây anh lừa em, anh dập đầu xin lỗi” Diệp Kính Văn mỉm cười ấn Lâm vi xuống, vì quá mệt mỏi nên vừa nằm xuống là ngủ thiếp đi.

Điện thoại rung lên.

“Em trai, chịu dậy rồi sao?” Giọng nói cợt nhã của Diệp Kính Huy truyền lại, Diệp Kính Văn sầm mặt, tiện tay lấy khăn tắm quấn quanh hông rồi ra khỏi phòng ngủ

“Rốt cuộc anh có ý gì?” Giọng nói Diệp Kính Văn lạnh đến dọa người.

“Ha ha, thằng nhóc này, bây giờ làm người lớn rồi sao vẫn không hiểu chuyện như vậy” Diệp Kính Huy thở dài “Sao rồi, tối hôm qua chơi vui không? Đồ anh tiêm cho thằng nhóc của em là đồ chỉ chỉ có MB cao cấp mới được dùng nha, anh ba khó khăn lắm mới mua được một hộp, không chút keo kiệt tiêm cho cậu ấy ba liều…”

“Câm miệng!” Diệp Kính Văn tức giận “Em đã nói anh bao nhiêu lần rồi, chuyện của em không cần anh quan tâm, em rất nghiêm túc với cậu ấy, sao anh dám dùng đồ dành cho MB trên người cậu ấy?”

“Ai? KHông tốt sao, dù gì chúng ta chỉ cần kết quả không quan trọng quá trình, không phải em muốn được bù đắp sao? Được tiện nghi còn giả bộ, qua cầu rút ván hả?”

“Em ghét anh nhúng tay vào chuyện của em”

“Em trai, em biết hai chất hóa học không chịu phản ứng thì ta nên làm gì không? Phải thêm chất xúc tác, chứ không phải để nó ăn mòn nhau, hiểu không?”

“Hiểu, tiếc là anh không phải thêm chất xúc tác, anh tưới một thùng dầu”

“Aaaaaa, dù gì em vẫn là được lợi còn giả bộ, chết còn để ý mặt mũi là ngu ngốc. Đúng rồi, chiều anh đưa bộ âu phục của mẹ tới cho em”

“Cậu ấy là người em yêu, hy vọng anh tôn trọng cậu ấy. Nếu như không muốn huynh đệ tương tàn thì đừng làm vậy với cậu ấy” Diệp Kính Văn dừng một chút rồi cười nói “Còn nữa, gel bôi trơn của anh rất tốt, nhớ mang một hộp”

“Biết rồi, muốn thêm BCS không?”

“Tự mình ăn đi” Diệp Kính Văn hừ lạnh một cái ngắt điện thoại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.