Vi Vi Đích Vi Tiếu

Chương 45: Vấn đề của Diệp gia



Thời gian trôi qua thật nhanh.

Lâm Kiệt thi vào một trường cùng thành phố, sau khi kết thúc khóa huấn luyện quân sự thì tới thăm anh trai.

Diệp Kính Văn lấy thân phận anh trai rất nhiệt tình chiêu đãi cậu em đáng yêu này,còn tự mình xuống bếp nấu cho Lâm Kiệt một bữa ra trò.

Lâm Kiệt ăn cơm rất giống anh trai mình, ăn cái gì cũng thấy ngon, hơn nữa còn ăn rất nhiều.

“Nhóc con đang trong giai đoạn trổ mã, phải ăn nhiều một chút thì sau này mới dễ theo đuôi bé gái nha”

Diệp Kính Văn cười trêu nói.

Lâm Kiệt đột nhiên dừng ăn cơm, hai mắt mở to nhìn tới nhìn lui.

“Em nói này, hai anh đều không có bạn gái sao?”

Diệp Kính Văn nhìn Lâm Vi, Lâm Vi tặng cho hắn một nụ cười trấn an.

“Anh hai tạm thời không cần bạn gái, đàn ông phải có sự nghiệp mới nghĩ đến tình yêu, nếu không làm sao nuôi lão bà” Ý vị uyên thâm nhìn Diệp Kính Văn.

Diệp Kính Văn gật đầu phụ họa “Đúng vậy, nuôi lão bà không dễ chút nào”

Ý vị uyên thâm nhìn lại.

Trong không khí hai mắt phát điện giao nhau, Lâm Kiệt nhìn Diệp Kính Văn một cái, lại nhìn Lâm Vi một cái, mê mang lắc đầu.

Đêm đó Lâm Kiệt nhất quyết đòi ngủ cùng anh hai, Diệp Kính Văn rất biết điều trở về kí túc xá.

Không khí học tập trong kí túc xá rất căng thẳng, bọn họ sắp đối mặt với kì thi gian nan nhất của khoa Y.

Trong ngoài đều sôi sục ý chí, áp lực dồn lên vai, Diệp Kính Văn cũng dần dần tập trung vào việc học.

Lâm Vi bận rộn trong phòng thí nghiệm cuối cùng cũng xong việc, tới ngày nghỉ phải theo Hà lão sư sang Mĩ du học.

Thời gian ở bên nhau vơi đi một chút.

Mỗi giây mỗi phút đều trở nên quý giá.

Sau khi tiễn Lâm Kiệt đi, Diệp Kính Văn lại dọn về kí túc xá của Lâm Vi.

Hôm đó là một buổi chiều nắng đẹp, Diệp Kính Văn không có tiết liền đến kí túc xá của Lâm Vi, Lâm Vi vừa tắm xong đang nằm trên giường.

Diệp Kính Văn đi tới, tung mình nhảy lên ngồi trước bụng Lâm Vi, nở nụ cười mị hoặc.

“Lần đó em uống say, anh đã dùng tư thế này”

Lâm Vi nhếch khóe miệng, cầm ngón tay Diệp Kính Văn “Anh gạt em”

“Vậy thì biến lời nói dối thành sự thật đi”

Nói xong bắt đầu cởi quần áo.

Ánh mắt Lâm Vi nhìn thật sâu vào Diệp Kính, khe khẽ thở dài.

“Chuyện đã qua lâu rồi, em không để bụng vì bị anh gạt đâu”

“Anh để bụng” Động tác vẫn không dừng lại, rất nhanh vất bỏ một tầng quần áo bao quanh hai người. trần truồng đối diện nhau

Mắt thấy Diệp Kính Văn sẽ phải ngồi xuống, Lâm Vi vội vàng giữ hắn.

“Anh sẽ bị thương đó”

“Vậy em tự làm đi”

Đáng chết, lần sau mà bị Diệp Kính Văn đánh lén như vậy nhất định phải mang theo gel bôi trơn.

Lâm Vi kéo Diệp Kính Văn lên, nhẹ nhàng hôn hắn.

“Anh đang lo lắng điều gì? Lấy cách này giao mình cho em, muốn chứng minh cái gì đây?”

Diệp Kính Văn ôm Lâm Vi, nhẹ nhàng cười.

Muốn chứng minh cái gì? Chính anh cũng không biết.

Có lẽ chỉ muốn cảm nhận được em tiến vào nơi sâu nhất trong anh, giống như đem em giấu mãi ở trong đáy lòng.

Trên đời này, người duy nhất có thể được Diệp Kính Văn này đối đãi như thế, chỉ có Lâm Vi thôi.

Sau đó họ chẳng làm gì nữa, chỉ ôm nhau thật chặt.

Trời sắp vào thu, cửa sổ mở ra mang theo chút hơi lạnh, mơn man trên da thịt trần trụi.

Lâm Vi kéo chăn đắp lên hai người.

“Kính Văn, Hà lão sư đã chuẩn bị xong hết, qua Giáng sinh em phải…”

“Đừng nói những thứ này” Diệp Kính Văn đưa tay kéo Lâm Vi vào lòng “Để cho anh an tĩnh ôm em một lát”

Ôm ấp khiến toàn thân ấm áp, cơn buồn ngủ cũng tự nhiên kéo tới.

Sau đó hai người ngủ thiếp đi.

Cửa sổ không đóng, bên ngoài trời đang đổ cơn mưa phùn, bọn họ vẫn chìm trong giấc mộng đẹp nhất của mình.

Mùa đông, thời tiết nhanh chóng trở lạnh.

Từng trận mưa phùn chỉ càng làm lòng ngươi thêm lạnh.

Kì thi của khoa Y làm cho rất nhiều sĩ tử mất ngủ.

Diệp Kính Văn ngồi trên giường chuyên tâm đọc sách, Lâm Vi ngồi cạnh hắn, thỉnh thoảng nói với nhau vài câu, thảo luận về các căn bệnh nghiêm trọng.

Cảm giác ấm áp tràn ngập trong lòng.

Gần đến Giáng sinh, qua nửa tháng ôn tập điên cuồng cuối cùng cũng bước vào kì thi gian khổ.

Kết thúc kì thi cũng đã tới Giáng sinh rồi, sinh viên được buông lỏng tinh thần sau những ngày miệt mài kinh sử.

Vũ hội hóa trang đêm Giáng sinh náo nhiệt vô cùng, Diệp Kính Văn không biết ở đâu thuê được hai bộ y phục.

Một đen một trắng, phía sau gắn một đôi cánh.

Bắt Lâm Vi mặc, sau đó tham dự vũ hội.

Hai nhân vật nổi tiếng cùng xuất hiện khiến vũ hội nóng hẳn lên, hai bộ y phục một đen một trắng rất xứng đôi, khiến mọi người được dịp mở rộng tầm mắt.

“Yêu, hắc bạch vô thường sao?” Tiếng cười lãnh lẽo vang lên phía sau, chính là Tiêu Phàm.

Diệp Kính Văn nhìn Tiêu Phàm cười rất chói mắt, phát hiện ra đối phương chỉ mặc một bộ vest đơn giản, nhìn rất ra dáng một vị luật sư.

“Cậu mặc luôn áo sơ mi thắt cà vạt đến vũ hội hóa trang, không thấy quá nghiêm túc sao?”

“Mời từ tòa án về” Tiêu Phàm nhìn một lượt hai người, cười lạnh “Đắp giẻ rách lên người, đội cái bồn rửa mặt lên đầu, lại còn gắn mấy cái dây rườm rà, chân mang giày trượt, tớ không có hứng thú với mấy trò con nít này”

Lâm Vi giương mắt, nhìn xa xa thấy một người rất giống những gì Tiêu Phàm miêu tả, nhẹ nhàng nhìn về đó, khóe miệng không khỏi vẽ nên một nụ cười.

“Ui da” Quả nhiên, cậu nam sinh kia ngã lộn nhào, cái bồn rớt xuống, miếng giẻ trên người cũng rách một đường.

Tiêu Phàm nhướng mày “Hóa ra vũ hội hóa trang chỉ là nhà trẻ của bọn con nít”

Nói xong liền hừ một tiếng, vòng qua hai người, hai tay đút vào túi quần bỏ đi chỗ khác.

Hai người Diệp Lâm liếc mắt nhìn nhau, bất đắc dĩ thở dài.

Qua Giáng sinh lại tới năm mới, những ngày lễ liên tiếp nhau khiến cả thành phố đều trở nên náo nhiệt.

Từng giọt mưa vẫn rơi.

Cho dù muốn níu kéo thời gian thì cũng đã đến lúc Lâm Vi phải đi rồi.

Ngày hôm đó mưa rất lớn.

Lâm Vi vừa đi, căn phòng đã bị trường học thu lại.

Hai người kéo hành lí đứng trước cửa hôn từ biệt, Lâm Vi bảo không cần tiễn, Diệp Kính Văn cũng không muốn tiễn.

Ghét cái cảm giác biệt ly khi máy bay cất cánh, hai người đều nghĩ rằng, bất quá chỉ là cuộc chia ly ngắn ngủi vì một tương lai ở được bên nhau lâu dài .

Cho đến khi bóng lưng Lâm Vi biến mất nơi cuối hành lang, Diệp Kính Văn mới khẽ thở dài, gọi điện thoại cho cha.

Diệp Kính Văn chạy đến sân bay là lúc 8g30, máy bay chở Lâm Vi đã cất cánh rồi.

Cùng một phương trời, bất đồng thời gian, những ngày tháng bên nhau đã qua rồi.

Cái sân hoa lệ này vẫn in sâu trong trí nhớ.

Khi còn nhỏ từng ở suốt trong này, đứng một mình giữa cái sân thật lớn khiêu vũ, lúc té đau chỉ biết tự mình gượng dậy.

Thỉnh thoảng, cha sẽ đứng ngoài thư viện trên lầu nhìn xuống, khi hắn khắp người đầy thương tích lăn qua lăn lại trên mặt đất, ông chỉ khẽ cau mày.

Đây là cách giáo dục con cái của cha mẹ hắn, cho thoải mái tự do nhưng đối xử lạnh lùng tàn khốc.

Gian phòng kia có một cây dương cầm, ngón tay đẹp như bây giờ có lẽ cũng nhờ từng ngày ở trong phòng luyện tập.

Đã lâu ngày không đụng đến bởi vì đến bây giờ cũng không hề thích, những thứ hắn có, cho dù chỉ là những điêu nhảy điêu luyện đều là do bị ép buộc.

Diệp Kính Văn giao hành lý cho người giúp việc, mở cửa phòng khách bước vào.

Phòng khách rất lớn, tiếng tivi cũng rất vang.

Cha mẹ ngồi trên ghế sofa, anh ba đang cười rất rạng rỡ, thậm chí còn có anh hai nhiều năm chưa gặp, và đứa cháu nhỏ.

“Chú út về rồi” Trẻ con luôn ngây ngô như vậy, vừa thấy Diệp Kính Văn đã nhào tới ôm chặt.

“Ừ” Diệp Kính Văn thả thằng nhóc xuống, đứng trước mặt cha mẹ “Con đã về”

Cái gọi là họp mắt gia đình, chính là bị gọi vào thư phòng của cha.

Cha mẹ ngồi giữa phòng, khuôn mặt anh hai vẫn lạnh lẽo như cái máy điều hòa, còn có anh ba bộ mặt cười cợt ngồi bắt chéo chân nhắn tin, Diệp Kính Văn ngồi đối diện cha mẹ, khóe miệng nở nụ cười thản nhiên.

Một gia đình kỳ quái như vậy đã cho ra đời ba anh em tính tình quái dị nhưng tự lập, kiêu ngạo.

“Cha, nếu Kính Văn đã về thì cứ nói hết đi, con còn bề bộn nhiều việc” Diệp Kính Hi mở lời, hướng đầu nhìn em trai bằng ánh mắt lạnh băng nhưng cũng rất ân cần “Kính Văn nếu thấy mệt thì để hôm khác”

“Không cần đâu, chỉ ngồi máy bay vài tiếng thôi mà” Diệp Kính Văn ngẩng đầu nhìn anh hai cười cười.

“Đơn giản là vì chuyện của Lâm Vi,cậu cũng đoán ra mà, nhưng đừng có trách anh, bởi vì giúp cậu giấu diếm mà anh bị cha đánh một trận này” Diệp Kính Huy lắc lắc đôi chân thon dài, bộ dạng lười biếng cười cười.

Chủ nhân của Diệp gia, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua 3 anh em, sau đó bắt đầu nói.

Thanh âm lạnh như băng nhưng vẫn lộ rõ uy quyền không dễ kháng cự.

“Kính Huy, tháng sau phải kết hôn với Hà Vân rồi, trước ngày cưới ta không muốn nghe những tin đồn không hay về chuyện trêu hoa ghẹo nguyệt của cậu Ba nhà họ Diệp nữa. Những cô gái con đang bao nuôi, ta sẽ cho bọn họ một khoản tiền”.

“Theo như lời cha đây, nếu như tiền có thể giải quyết được mọi chuyện, vậy con cũng không cần suy nghĩ nhiều, những cô gái đó đã đủ phiền rồi” Diệp Kính Huy ngáp một cái “Nhưng con sẽ không kết hôn với Hà đại tiểu thư, con vẫn còn trẻ, không muốn tự buộc gông vào cổ mình”.

“Lễ cưới đã được ấn định, con nghĩ đây là trò đùa sao?”

Diệp Kính Huy cười cười “Anh hai chẳng phải đã sinh cháu cho hai người rồi sao, nôn nóng làm gì”

“Thái độ của con là thế nào?”

Không khí đột ngột giảm xuống.

Một lúc sau, Diệp Kính Huy mới thả hai chân xuống, lười biếng duỗi eo.

“Nếu như Hà gia kia hủy hôn ước trước, thì cũng không phải lỗi của con” Diệp Kính Huy trừng mắt nhìn Diệp Kính Văn, khóe miệng nâng lên nụ cười gian ác.

“Con tốt nhất đừng chọc giận ta”

“Con nào dám”

Tiếp theo là chuyện của Kính Văn.

Rốt cục cũng đến lượt mình rồi sao?

Diệp Kính Văn gật đầu khẽ cười, cảm giác như 3 anh em hắn là những miếng thịt heo đang nằm trên thớt, chờ người đến xẻ thịt.

“Con biết Lâm Vi chứ?” Âm thanh vẫn luôn cao ngạo như vậy, đối với con trai cũng dùng một giọng nói ra lệnh.

“Cha, con tin chắc là cha đã sai người điều tra rồi, từ chuyện con và Lâm Vi gặp gỡ rồi yêu nhau, đến chuyện ông tổ của Lâm Vi sinh mất ngày nào có lẽ cha cũng đã nắm rõ trong lòng bàn tay”

“Cho nên hãy vào vấn đề chính đi” Diệp Kính Văn chú tâm cúi đầu, đùa nghịch với những ngón tay của mình.

“Con tính làm thế nào?”

“Con yêu cậu ấy”

“Thế thì sao?”

“Con muốn ở bên cậu ấy”

“Chúng mày đều là đàn ông đấy”

“Con biết”

“Nhưng, đối với con và cậu ấy, đây không phải là lí do” Diệp Kính Văn cười rất tự tin “Chúng con yêu nhau là đủ rồi”

“Rất tốt”

Khó lắm mới thấy nụ cười trên mặt cha hắn “Nếu như cậu ta bỏ con, chắc con cũng sẽ không oán hận đâu nhỉ?”

Diệp Kính Văn đưa mắt nhìn anh ba, sau đó vô tội lắc đầu.

“Cậu ấy sẽ không bỏ rơi con, cậu ấy đã hứa rồi, chúng con ở bên nhau rất hạnh phúc”

“Các ngươi còn quá trẻ, đôi vai các ngươi không thể gánh nổi cái gọi là hạnh phúc” Sắc mặt Diệp Trí Viễn trở nên âm trầm, giọng nói nghiêm túc “Con có thể cho cậu ấy hạnh phúc được bao lâu? Một năm? Hai năm? Cả đời?”

“Đừng có ngông cuồng”

“Con nghĩ đàn ông và đàn bà chung sống chỉ là hình thức thôi sai? Còn là hôn nhân , là gia đình, là con cái, ở với nhau một thời gian, tình yêu kia rồi cũng bị cuộc sống này bóp nghẹn không còn một giọt máu thừa.

“Đàn ông với nhau sao? Hai người đàn ông không hôn nhân, gia đình, không con cái, mày nghĩ rằng những từ ngữ như bách niên giai lão có thể sử dụng tùy tiện sao?”

Bầu không khí khiến người ta hít thở không thông.

Diệp Kính Văn chỉ nhàn nhạt cười, không trả lời.

Một lúc sau Diệp Trí Viễn mới khe khẽ thở dài “Ta không phải người không hiểu chuyện, ta biết con rất có mắt nhìn người, người con yêu nhất định sẽ không kém cỏi chút nào”

“Nhưng, không có bậc cha mẹ nào nguyện ý nhìn con trai biến thành đồng tính luyến ái, hơn nữa, con không phải trời sinh đồng tính luyến ái”

“Con thử suy nghĩ xem, cậu ta có đáng giá đến vậy không”

“Ta hy vọng con lý trí một chút, chia tay với Lâm Vi đi”

Khóe miệng Diệp Kính Văn khẽ nâng lên, xuất ra một nụ cười nhạt.

“Tại sao không nghe con nói?”

“Tại sao mỗi khi con muốn nói với cha mẹ về những suy nghĩ trong lòng mình, là cha mẹ cứ không ngừng đập nát mớ suy nghĩ ấy?”

“Cha mẹ cho con học khiêu vũ, học dương cầm, học này học nọ, mà tới tận bây giờ chưa từng hỏi xem con có thích không”

“Đây là lần đầu tiên con nghiêm túc yêu một người, cha mẹ cứ thế muốn phá hủy tất cả”

“Con là cái gì chứ? Là người cha mẹ sinh ra để thực hiện những lý tưởng của cha mẹ sao?”

Diệp Kính Văn đứng dậy, giương mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Những cái cây ngoài vườn do chính tay mình vun trồng, hôm nay đã lớn đến như vậy, tán lá thật rộng có thể che khuất ánh mặt trời từ tầng lầu thứ hai.

“Cái sân thật to này, tới tận bây giờ vẫn không có cảm giác của một gia đình”

“Mà là phần mộ”

Nụ cười rất nhẹ rất hiền, tựa như đang nhớ đến sự ấm áp của người nào đó.

Cậu ấy chính là cười như vậy, thật ấm áp thân thiết, khiến người ta không khỏi muốn lại gần.

Mặc dù lại gần rồi sẽ phát hiện ra nụ cười ấy chỉ là sự ngụy trang, phát hiện ra cậu ấy cũng không hoàn hảo như mình nghĩ, nhưng cái cảm giác ấm áp toát ra từ người cậu ấy khiến người ta muốn ôm thật chặt, mãi mãi không buông tay. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

“Con yêu cậu ấy”

“Rất nghiêm túc yêu cậu ấy”

Thanh âm nhẹ như có thể hòa vào ngọn gió bay ra ngoài, bay đến bên cạnh người đó, người đó sẽ nắm lấy tay mình, khóe miệng nở nụ cười ấm áp.

“Kính Văn, có thể được ở bên anh lần nữa, em sẽ không bao giờ buông tay”

Đêm đó, bờ môi áp vào nhau, cậu ấy đã dịu dàng mà kiên định nói như vậy.

“Con sẽ không rời xa cậu ấy:

Diệp Kính Văn quay đầu nhìn cha mẹ và hai người anh nhẹ nhàng cười “Lần này muốn xử lí con thế nào đây? Nhốt vào căn phòng tối tăm không cho ăn uống, hay là trực tiếp cho vài nhát roi?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.