Vi Vi Đích Vi Tiếu

Chương 47: Bác sĩ và thầy giáo



Bác sĩ Diệp là một bác sĩ sắc lang, ai cũng nói vậy.

Bác sĩ Diệp cũng là chủ nhiệm trẻ tuổi nhất trong bệnh viện, còn là khoa não.

Bác sĩ Diệp lớn lối.

Trẻ tuổi, có ngoại hình, có cá tính, còn có nhiều tiền.

Phụ nữ nói bác sĩ Diệp rất tuấn tú, đàn ông nói bác sĩ Diệp rất hấp dẫn, nói tóm lại hắn là người duy nhất có thể đem đẹp trai và hấp dẫn hòa vào nhau để tạo thành một người hoàn mỹ.

Chỉ có một thiếu sót, là khi hắn mở miệng.

Mở miệng cũng không phải khó nhìn, ngược lại đôi môi mỏng rất hấp dẫn, có màu hồng rất tự nhiên, còn ướt át sáng bóng hơn son môi, khiến cho người ta muốn hung hăng giày xéo một phen. Hơn nữa, khi đôi môi ấy nhếch lên lại mang theo nụ cười thản nhiên, trông rất thư sinh.

Đặc biệt là khi khoác vào chiếc áo blouse trắng, hai tay khoanh trước ngực, nhìn người khác dịu dàng mỉm cười thì ai cũng nói hắn là thiên sứ.

Nhưng khi hắn mở miệng nói chuyện, nhìn như sói đói, hơn nữa còn là sói điên.

Tính tình quái gở.

Khi hắn trong trạng thái tốt, cả ngày treo bộ mặt tươi cười, khiến cho người ta cảm thấy như mùa xuân đang đến, trái tim đập thình thịch.

Khi hắn trong trạng thái không tốt, vẫn treo bộ mặt tươi cười, cười đến mức người ta mềm nhũn hai chân, sóng lưng bị một trận gió lạnh thổi qua, chỉ muốn nhanh chóng biến khỏi tầm mắt hắn để khỏi lên cơn đau tim.

Mà trạng thái không tốt của hắn chỉ vì mấy nguyên nhân khác thường.

Chẳng hạn như tối qua gặp ác mộng, chẳng hạn như café không bỏ đường, chẳng hạn như làm việc riêng bị hắn bắt gặp, chẳng hạn như bút hết mực.

Đó chính là chủ nhiệm khoa não của bệnh viện, Diệp Kính Văn.

21 tuổi tốt nghiệp đại học T, được học bổng đi du học nhưng bỏ qua, làm việc trong bệnh viện một năm, nhưng vì một lần phẫu thuật thất bại nên bị người nhà đưa đi Mĩ du học, lấy được bằng tiến sĩ về nước.

Đây là hồ sơ của hắn tại bệnh viện, khiến cho người người bội phục.

Có người từng hỏi hắn, tại sao làm bác sĩ?

Đầu tiên hắn ưu nhã cười, sau đó nghiêm túc nói, bởi vì có người từng nói tôi sẽ trở thành một bác sĩ ngoại khoa xuất sắc, cho nên tôi phải làm bác sĩ.

Người đó là ai?

Có lẽ là thầy của hắn, có lẽ là người nhà của hắn, cũng có lẽ là người quan trọng nhất của hắn.

Không ai biết, cũng không ai hỏi.

Chỉ là thỉnh thoảng có người nhìn ra sân thượng thật lớn của bệnh viện, sẽ thấy hắn đứng yên nhìn ra ngoài, bóng lưng cô đơn không nói nên lời.

“Số lượng sinh viên học Y lúc đầu được bồi dưỡng tăng lên rồi, vì sau này ngành Y sẽ là ngành trụ cột nên rất mong các bạn sinh viên đừng ngại thời tiết rét nóng, hãy đến bệnh viện thực tập đi, vừa có kinh nghiệm thực tập vừa có thêm điểm học phần trong trường đại học T, ngày xx tháng yy”

“Trường học thật quá đáng, được mấy ngày nghỉ lại bắt đi thực tập”

“Đúng vậy, muốn người ta chết luôn hay sao, trời nóng như vậy”

Lâm Vi vừa nghe loa phát thông báo, vừa nghe học sinh đi bên cạnh thấp giọng oán trách.

Lâm Vi cúi đầu cười cười, sau đó bước nhanh qua.

“Người đó là ai vậy? Làm sao chưa từng nghe nói có một người hoàn hảo dễ nhìn như vậy?”

“Đồ ngốc, thầy giáo Lâm mà cũng không biết, tới tiết người ta là cúp, muốn bị đánh chết không?”

“Không, không, tớ muốn chết….”

Giọng nói cười đùa của học sinh chỉ còn loáng thoáng phía sau.

Bây giờ là giờ tan tầm, trạm xe lửa bắt đầu hoạt động, dù trong cả biển người, Lâm Vi vẫn tỏa sáng.

Xách laptop, bàn tay đổ một tầng mồ hôi, vì vừa rồi đuổi theo xe đến mấy trăm mét nên tóc mái ướt nhẹp dính hết vào hai bên má, lộ ra cái trán bóng loáng.

Nóng quá đi.

Lâm Vi dùng một tay cởi nút áo trước ngực, lộ ra một mảng ngực trắng nõn mịn màng.

Áo sơ mi trắng và quần tây đen khiến cho thân người toát ra vẻ trẻ tuổi thư sinh, khóe miệng nhẹ nhàng nâng lên, mang theo một nụ cười vô hình.

“Chào mừng đến phía bắc Quang Lâm”

Giọng nữ qua loa rất trong trẻo.

“Làm ơn chờ một chút” Lâm Vi khẽ mỉm cười đứng trước cửa với mấy đứa nhỏ, tay giữ lấy lan can, thân thể dựa vào cạnh xe, nhẹ nhàng thở hổn hển.

Xe điện nhanh chóng chuyển bánh, nhịp độ của cuộc sống thành thị vẫn bận rộn như vậy.

Sau khi về nhà, Lâm Vi đổi lại dép, đặt máy tính lên bàn, đi ngang qua phòng khách, dừng trước hồ cá.

“Chết thật, mấy ngày nay không cho tụi mày ăn”

Từ bên cạnh lấy ra vài hạt thức ăn cho cá, thả xuống nước, những con cá thấy đồ ăn thì phe phẩy cái đuôi bơi tới.

Trong đầu đột nhiên xuất hiện một hình ảnh quen thuộc, nhưng Lâm Vi nhanh chóng gạt bỏ.

Vỗ tay một cái rồi vào bếp nấu cơm, được một lúc thì điện thoại reo vang.

“Anh hai, em có việc cần tới thành phố B” Giọng nói của Lâm Hạ vẫn lãnh đạm như mọi khi.

“Chừng nào tới? Anh hai mời em ăn cơm” Lâm Vi mỉm cười xé một miếng giấy, lau lau tay.

“Anh tự nấu cho em ăn đi, đã lâu chưa được thưởng thức tài nấu ăn của anh. Chắc khoảng cuối tuần”

“Được”

Lâm Vi cúp điện thoại trở vào bếp, chờ chảo nóng một chút rồi bỏ thịt bò vào, điện thoại lại reo lên.

“Đàn anh, em có việc cần nói! Tuần này là sinh nhật mẹ em, trong danh sách khách mời có Diệp Kính Văn! Em nghe nói hai người có mâu thuẫn cho nên muốn nói trước với anh một tiếng…”

Ngón tay cầm điện thoại của Lâm Vi khẽ run rẩy, sau đó mỉm cười “Cảm ơn sư muội, sinh nhật này anh sẽ đi”

Cúp điện thoại xong liền ngồi im một lúc lâu, trong bếp truyền ra mùi khét mới khiến Lâm Vi tỉnh lại.

Lâm Vi bật dậy, vội vàng chạy vào bếp.

Trong bếp toàn khói, làm đôi mắt Lâm Vi cay xè, khóe mắt chảy ra một giọt nước mắt.

Vừa ho vừa tắt bếp, giở nắp lên thì đã thấy khét đen.

Xem ra tối nay lại phải ăn mì gói.

8g sáng, tại phòng họp của khoa não, bác sĩ ý tá ngồi đầy, một mảng màu trắng tràn ngập nhìn rất nghiêm trang.

“Chúc mọi người buổi sáng tốt lành, bắt đầu báo cáo” Một y tá trẻ cầm bệnh án bắt đầu liệt kê các hoạt động trong bệnh viện.

“Hôm qua có tổng số 28 bệnh nhân, nhập viện 0 người, xuất viện 1 người, xin về 8 người, giường 16, giường 20”

“Giường 12 báo cáo, hôm qua…”

“Cốc cốc cốc”

Một tràng gõ cửa vang lên cắt ngang sự nghiêm túc trong phòng họp.

Chàng trai trẻ ngồi trung tâm khẽ nhíu mày, ánh mắt bén nhọn đảo ra cửa.

“Mời vào!”

Giọng nói lạnh lùng khiến một y tá đang đọc báo cáo run lên, xém nữa làm làm rơi bệnh án.

Xong đời, không biết ai mà dám đi trễ, nhìn có vẻ như Chủ nhiệm Diệp của chúng ta sắp dạy cho một bài rồi.

Bác sĩ và y tá, ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, trong lòng bàn tay đổ một tầng mồ hôi.

Người này là ai vậy?

Mặc bộ đồ bó sát người, vóc dáng thon gầy, mái tóc cắt ngắn nhìn rất nhẹ nhàng khoan khoái, trên mặt là nụ cười ngây thơ, có vẻ vẫn còn là sinh viên.

Đôi mắt đen láy lướt khắp phòng rồi dừng lại trên người Diệp Kính Văn, mở to hai mắt, khom người nói “Chào mọi người”

Chủ nhiệm Diệp dịu dàng cười, ánh mắt lướt đến đâu cả phòng im lặng đến đó.

“Đây là chỗ làm việc, không phận sự thì miễn vào, cậu không thấy tấm biển đang họp ngoài cửa sao?”

Từng chữ thốt ra như ngọc ngà đá quý, khiến da đầu mọi người tê dại, chỉ muốn chuồn ra ngoài ngay.

Đáng sợ hơn là khuôn mặt cười xấu xa của Chủ nhiệm Diệp, đem nhiệt độ trong phòng giảm đi đáng kể.

“Xin lỗi, tôi đến thực tập” Người vừa đến cười vô tội trông rất rạng rỡ.

“Đến thực tập?” Diệp Kính Văn nhíu mày, quay đầu nhìn bác sĩ kế bên “Bộ phận bác sĩ, này là sao?”

“Chuyện là vầy, hôm qua trường học bảo chúng ta sẽ tiếp nhận vài sinh viên thực tập, chúng ta chọn một người. Tên là Lâm Vĩ”

“Tên là gì?”

Giọng nói trong nháy máy băng lãnh, khiến cả phòng yên lặng như tờ.

Sinh viên đứng ngoài cửa cũng bị ánh mắt người này làm cho sợ đến rụt cổ.

Bên bác sĩ ho một cái, quyết tâm về nhà luyện cách phát âm “Lâm trong rừng cây, Vĩ trong vĩ đại, tên là Lâm Vĩ….”

Một lúc sau, Diệp Kính Văn nhàn nhạt cười “Đến thực tập? Đại học T dạo này chẳng quy củ chút này”

Lâm Vĩ rất vô tội cắn môi “Tôi cũng không muốn, hôm qua trường mới thông báo”

“Bác sĩ thực tập một đống, bác sĩ tập sự cũng một đống, bây giờ còn dự bị nữa, cái gì cũng nhét vào đây, làm như đây là cái tiệm bách hóa vậy”

Diệp Kính Văn nhíu mày, ánh mắt quét khắp phòng một lượt, lướt tới đâu thì người ta cúi mặt đến đó

Diệp Kính Văn nhếch miệng cười, lấy di động gọi đến trường.

“Alo, ông Ngô à, tôi là Diệp Kính Văn, người đến thực tập là sinh viên của khoa sao? Tới khoa ngoại thì học được cái gì? Cũng đâu được vào phòng mổ, lúc ẩn lúc hiện nhìn rất phiền. Cái gì? Toàn người giỏi? Như vậy sao không học cho giỏi đi? Không muốn tốt nghiệp sao? À, được, cảm ơn”

Diệp Kính Văn nói một lúc rồi ngắt điện thoại, ngón tay thon dài thả điện thoại vao túi áo, ngẩng đầu nhướng mày, nhìn chàng trai trước cửa “Năm mấy rồi?”

“Năm ba”

“Sao tới bệnh viện mà không mặc đồng phục quy định?”

“Trường học không phát”

Chủ nhiệm Diệp cười lạnh “Hôm nay cậu đến trễ, cắt ngang cuộc họp của chúng tôi, còn trẻ mà không có chút khái niệm về thời gian sao? Chưa từng nghe nói thời gian chính là sinh mạng sao? Nếu không giữ thể diện cho cậu, không chừng tôi đã phải dạy bảo cậu một chút”

“Xin lỗi” Thấy vị bác sĩ này không hề dễ chịu, chàng trai le lưỡi, cúi đầu đóng vai một sinh viên đáng thương bị ức hiếp.

Diệp Kính Văn khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm cậu ta 5 giây, rồi đột nhiên nở nụ cười hấp dẫn, sau lưng mỗi người lại chạm phải gió lạnh.

“Tiểu Trương, đem đồng phục cho cậu ta. Tiểu Vương, tiếp tục báo cáo”

“Vâng” Tiểu Trương vội vã chạy ra ngoài lấy đồng phục, tiện thể thở phào một cái.

Tiểu Vương nơm nớp lo sợ tiếp tục đọc.

Công việc mỗi ngày vẫn tất bật, buổi sáng kiểm tra phòng, chỉ dạy bảo ban, buổi chiều sửa sang bệnh án, khó được một ngày không phải vào phòng giải phẫu.

Cũng không phải thứ tư, không cần kiểm tra phòng toàn khoa, vị chủ nhiệm lúc này bất chợt nhàn rỗi.

Nhàm chán lại nhìn ra ngoài cửa sổ, cảm thấy vô cùng muộn phiền.

Về nước đã gần một tháng mà vẫn chưa có tin tức gì về người đó.

Mặc dù đã nhờ anh hai tìm, nhưng anh hai dù có biết cũng sẽ không nói cho mình đâu.

Chẳng biết cậu ấy đang làm ở bệnh viện nào.

Điện thoại reo lên , Diệp Kính Văn vẫn ngẩn người. Nguồn :

Cắt đứt dòng suy nghĩ của người khác thật là vô phép! Cho nên giọng nói của Diệp Kính Văn không tốt chút nào.

“Ai đó?” Âm thanh phát ra lạnh như băng, giống như sát thủ lạnh lùng trong tiểu thuyết kiếm hiệp.

“Alo, anh Diệp Kính Văn phải không? Em gọi điện là muốn báo anh, cuối tuần này là sinh nhật Hà lão sư”

Giọng nói của đối phương có thể nghe ra một nụ cười, có lẽ bây giờ đang cười tươi như hoa.

“Được, tôi biết rồi, tôi sẽ sắp xếp” Ngón tay Diệp Kính Văn gõ nhẹ mặt bàn, mặt không đổi sắc.

“Vâng, tại nhà Hà lão sư, bảy giờ tối”

“Biết rồi”

Buổi chiều không làm gì, Diệp Kính Văn đi vòng quanh bệnh viện, nhìn những cảnh vật quen thuộc.

Bệnh viện này đã thay đổi nhiều, từ sân thượng nhìn xuống có thể thấy dòng người tấp nập, trông như những con kiến bé nhỏ.

Quảng trường đối diện có một cái đồng hồ thật lớn, kim đồng hồ chỉ 3g.

Diệp Kính Văn dập tàn thuốc, xoay người xuống lầu.

“Tuần này là sinh nhật mẹ em, trong danh sách khách mời còn có Diệp Kính Văn! Em nghe nói hai người có mâu thuẫn, nên muốn nói trước với anh một tiếng…”

Hà Diệp đứng ngoài hành lang gọi điện, đột nhiên cảm thấy một luồng khí lạnh phía sau.

“Sư muội?” Âm thanh Diệp Kính Văn truyền đến bên tai, Hà Diệp sợ đến mức xíu nữa là làm rơi điện thoại.

“A! Anh anh….Diệp Diệp…”

“Anh là Diệp Kính Văn nè, không nhận ra sao?”

“Không phải vậy, a, đàn anh về nước rồi…”

“Ở nước ngoài chán chết nên trở về” Diệp Kính Văn khẽ cười đứng bên cạnh Hà Diệp “Sư muội vừa nói chuyện với ai vậy? Làm sao mà có tên anh nữa?”

“A….Là…Lâm…”

Diệp Kính Văn nghe tới đây ép Hà Diệp vào góc tường “Lâm gì?”

“Em nói chuyện với anh Lâm Vi, a…”

“Là sao” Ánh mắt khẽ nheo lại, Diệp Kính Văn ưu nhã dựa vào vách tường, lười biếng duỗi eo “Anh và Lâm Vi cũng có chút thân thiết, không biết bây giờ anh ấy đang làm ở bệnh viện nào, anh rất muốn đến nói chuyện một chút”

Hà Diệp le lưỡi “Anh ấy không có ở bệnh viện, anh ấy làm giáo viên ở trường học, anh không biết sao?”

“Dĩ nhiên là biết, anh ấy dạy Văn ở trường cấp 3 sao?” Diệp Kính Văn dựa vào tường, hai tay gác ra sau đầu, nhàn nhã nói từng câu.

“Không phải đâu, làm giảng viên đại học T, giáo viên Sinh học”

“Anh ấy sống ở đâu?”

“Căn hộ Long Hoa số 77, phòng 77, tầng 7”

“À, biết rồi, chừng nào rảnh rỗi phải đi thăm anh ấy một chút. Sư muội, em tiếp tục gọi đi, anh có việc” Diệp Kính Văn cười rất chói mắt.

Chờ bóng lưng hắn biến mất cuối hành lang, Hà Diệp dựa vào tường ôm tim.

“Đàn anh Lâm Vi, tại hắn tra hỏi đáng sợ quá nên em lỡ khai hết ra rồi…Em không cố ý bán đứng anh, nhưng mà ánh mắt của hắn đáng sợ quá, trước kia ở trường cũng biết tính cách hắn khá quái dị, nhưng giờ tu luyện thành tinh rồi, em không thể chịu nổi ánh mắt phát điện của hắn, xin lỗi anh, xin lỗi…”

Ánh nắng gay gắt của buổi chiều làm cho sinh viên mơ màng buồn ngủ, nhưng giảng đường đại học T lại hưng phấn lạ thường.

“Thầy ơi! Nội dung kì thi giữa kì giới hạn ở phần nào?”

“Đến phần bệnh truyền nhiễm” Thầy giáo trên bục giảng vẫn còn trẻ tuổi, nhìn học sinh cười ấm áp “Nhưng mà, bệnh viêm nhiễm cấu trúc não cũng rất có thể ra nữa”

Kết thúc câu nói, phía dưới bắt đầu rên la.

“Thi nhiều quá, điên mất thôi” Có người oán trách.

“Thầy cho bọn em biết trọng tâm đi…” Có người la lên.

Giảng đường lan tỏa không khí ấm áp, có lẽ một trong những nguyên nhân chính là vị giáo viên sinh học tài giỏi này đây.

Dĩ nhiên còn có một nguyên nhân khác, đó là vị này vừa có tài ăn nói xuất sắc, vừa có dung mạo khí chất của một hoàng tử.

“Lần này trường học cải cách, bài thi sẽ có một câu phân tích”

Lâm Vi dốc chai nước suối uống một ngụm, nhìn học sinh khẽ mỉm cười “Câu hỏi sẽ rất khó, về nhà ôn bài cho kĩ, đừng có làm bài xong lại tìm tôi khóc lóc than khổ, kém một điểm tôi cũng không cho qua đâu đấy”

“Thầy ơi, làm ơn cho tụi em biết trọng tâm đi…” Bọn học sinh vẫn không cam lòng, cử một đại diện phát biểu.

Lâm Vi nhìn nữ sinh vừa đứng lên, khẽ mỉm cười.

“Lúc em phát bệnh, có thể dùng cái trọng tâm đó mà chữa được không?”

Nữ sinh đỏ mặt.

“Các em đó, thái độ học tập phải nghiêm túc một chút thì mới mong vượt qua bài kiểm tra”

“Nhưng mà…”

Tinh thần mọi người lại bắt đầu căng thẳng.

“Trọng tâm là bệnh truyền nhiễm đó”

Phía dưới một trận hô hào, Lâm Vi dừng một chút lại nói “Dù chỉ chiếm 20 điểm”

“Còn 80 điểm sẽ nằm trong nội dung khác…”

Bọn nhỏ vẫn dỏng tai lên nghe, còn lấy bút chuẩn bị ghi chép.

“Dù sao thì…”

“Cũng sẽ không nằm ngoài phạm vi của sách giao khoa đâu”

Ánh mắt của những đứa trẻ đang sáng rực thì lập tức ủ rũ cúi đầu.

“Tôi tin nếu bình thường các em nghiêm túc học hành thì lần này sẽ không quá khó khăn”

Phía dưới bất đắc dĩ than thở.

Thầy giáo này đúng là hồ ly trong truyền thuyết mà.

Không dễ chọc đâu.

Lâm Vi nhìn những học sinh đang ủ rũ cúi đầu, ánh mắt vô tình liếc qua hàng ghế cuối cùng, ngón tay lập tức nắm chặt.

Người đang ngồi trong góc kia, nụ cười tà ác quen thuộc biết bao. Lúc hắn ra ngoài bằng cửa sau, bóng lưng thẳng tắp.

Là ảo giác phải không?

Lâm Vi đứng thộn mặt ra, nhưng sau đó lại bị học sinh hỏi này hỏi nọ, dòng suy tư lại trở về giảng đường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.