Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 11



Đêm khuya thanh vắng, có người chồng buôn điện thoại chán chê mới trở lại phòng ngủ. Ánh đèn lờ mờ, bà xã ngồi bất động một góc, cố kiềm những tiếng nấc nghèn nghẹn.

-“Mình sao vậy?”

Anh đặt điện thoại ở chiếc bàn trang điểm rồi ân cần hỏi han.

-“Em…em…”

Chị muốn nói nhiều điều lắm, mà sao khó khăn không cất nổi thành lời? Anh tiến đến ngồi gần vợ, nhẹ nhàng an ủi.

-“Lúc nãy anh có hơi quá lời, vợ đừng buồn.”

-“Không phải thế…em…”

-“Thế sao? Nếu vợ muốn, có thể chia sẻ với anh. Còn nếu không thì ngủ thôi, anh sẽ không ép.”

Chị hít một hơi thật sâu, từng từ từng chữ ấp úng nức nở.

-“Mình à, không phải em ăn diện vì câu trai đâu…em biết…có thể giải thích anh cũng không nghe…có thể anh cảm thấy lời cô bạn kia đáng tin cậy hơn nhưng mà…em…em…do mình làm giám đốc rồi…em sợ mình mất mặt…em mới vào thay áo quần…”

Anh sững sờ nhìn vợ, chị là mẫu phụ nữ cực kì cam chịu. Nói ra được những lời này chắc hẳn đã phải cảm thấy ấm ức lắm.

-“Nếu mình không thích…thì lần sau em không mặc nữa…em sẽ vứt hết áo quần đẹp đi…chồng à…trước chồng em chưa từng yêu ai cả, kinh nghiệm em thực sự không có…tới khi làm vợ em luôn cố hết sức…có chỗ nào không phải thì chồng bảo em với…đừng cùng một người khác phán xét em như vậy…em tủi lắm…”

Anh dịu dàng lau nước mắt cho chị rồi bình tĩnh giải thích.

-“Là anh sai, nhưng bạn anh cũng không phải người xấu đâu, cô ấy thẳng tính lắm, có gì nói nấy, với lại cũng lo cho anh thôi…vợ đừng buồn…”

Hà bị ông xã kéo vào lòng, anh xoa xoa tóc chị rồi vỗ về nhè nhẹ trên lưng, thỉnh thoảng thơm chút chút ở trán. Cách anh dỗ dành vợ giống hệt anh nựng con mỗi khi các bé khóc nhè.

Ngày đó, chị cảm thấy vui thay cho con gái mình, vì chúng có người ba tốt.

Ngày hôm nay, lòng chị đột nhiên thấy ấm áp, cái cảm giác dỗi hờn rồi được chồng chiều chuộng mà các cô ở trường nói, đến bây giờ chị mới thấu.

Có những thứ hạnh phúc, đơn sơ mà ngọt ngào khó tả. Giấc ngủ đêm đó, yên bình xiết bao. Để rồi sáng hôm sau, có hai con tiểu quỷ lật đật vào phòng ba mẹ làm trò.

Hai bé nhà chị rất hay, hôm nào phải đi học thì gọi mãi không dậy, nhưng hôm nào được nghỉ thì lại thức giấc rõ sớm.

-“Ba Hậu mẹ Hà ơi, sáng rồi dậy thôi.”

-“Mẹ Hà ơi dậy nấu miến cho Hến đi, Hến thèm ăn miến gà nấm hương mẹ Hà nấu đó…”

-“Ba mẹ ơi sao ba mẹ hư thế, ngủ mãi không dậy…ba Hậu ôm mẹ Hà kìa Sò ơi…”

Chị mắt nhắm mắt mở nhìn quanh, bé Hến lớn trèo được lên giường rồi còn em Sò loay hoay mãi một lúc thì được ba bồng lên. Hai đứa nhỏ nằm giữa hai vợ chồng, ríu rít kể chuyện.

-“Ba Hậu ơi hôm qua em Sò không tè dầm nha.”

Anh cười khen Sò giỏi, khẽ hôn lên má bé.

-“Ba mẹ bao giờ dậy?”

-“Ngủ nữa đi…vẫn sớm mà…cả nhà mình ngủ đi…”

Ông xã dụ ngọt, hai nhóc nhà chị chỉ làm nũng mẹ thôi, còn với ba thì nghe lời lắm, ngoan ngoãn rúc vào lòng anh. Bé Hến ngây thơ thì thầm.

-“Có sợ sập giường không ạ?”

Chị cố nín cười. Nhớ lại những ngày lũ nhóc cai sữa khổ sở lắm, bám mẹ riết. Anh phải nói dối là ngủ chung thì gãy giường các cô ấy mới phụng phịu về phòng.

-“Không, nằm một lúc thì không sập.”

Ba Hậu khẳng định, chị Hến tỏ vẻ hiểu biết.

-“Vậy nằm một lát thôi ạ, không sập thì ba mẹ làm gì có giường mà ngủ nhỉ?”

Vợ chồng nhà nọ liếc nhau, bật cười âu yếm. Hai bé cố gắng kéo chị vào thật sát, lúc thì chúng rúc vào lòng anh đùa nghịch, khi thì quay sang mẹ hôn hít. Nhất là bé Sò, thỉnh thoảng ngó ngó ba xong rồi nàng ấy lấm lét đưa tay qua áo mẹ sờ sờ, cái môi chúm chím cười cười.

Mẹ xót con nên làm ngơ, đầy nhà người ta con ba tuổi rồi vẫn cho ngậm chơi đấy thôi, có ông xã nghiêm khắc quá, mà chị thì lại sợ chồng chẳng dám phản đối.

-“Sò hư nhé, xuống đứng góc tường cho ba!”

Ba mắng nhẹ, con nhóc giật mình oà khóc. Mẹ đành phải vừa dỗ ngọt con gái, vừa lựa lời xin chồng.

-“Lần này ba tha, lần sau mà thế ba không yêu nữa đâu, biết chưa?”

Bé em sợ hãi gật đầu lia lịa. Anh cười cười, vòng tay ra kéo cả ba mẹ con vào lòng siết thật chặt. Cả nhà bốn người nào đó tíu tít vui vẻ rồi lười biếng ngủ tới mãi tận trưa.



Là ngày nghỉ của chị và bé nhưng lại không phải của anh. Vì có dự án dang dở nên chiều đó ông xã vẫn phải tới công ty giám sát tiến độ, có lẽ tối nay tăng ca đến mười giờ mới xong.

Ba mẹ con chơi với nhau đếm xẩm tối thì chị nhận được điện thoại của bé Điệp.

-“Chị ơi sếp Hậu bảo chị mang cho sếp cái cà vạt màu nâu ạ, tầm một tiếng nữa sếp phải tiếp khách quan trọng, nhanh chị nhá.”

-“Ừ được rồi bảo anh yên tâm chị đem liền.”

Tính Hà vốn cẩn thận nhưng lại sợ chồng đang họp nên không dám gọi, chỉ nhắn tin anh còn cần gì nữa không? Đợi mãi chẳng thấy ông xã trả lời, sợ nhỡ việc của anh nên ngồi một lát chị liền quyết định đi.

Vội quá chẳng biết gửi con cho ai cả, thế là đành nhét hai em bé đằng sau xe đạp điện, ba mẹ con cùng nhau khởi hành. Đi đường mà chị cứ lo ngay ngáy, thỉnh thoảng lại dừng xe dặn dò các bé ôm chặt với cả dạng chân xa xa ra.

Hai đứa vâng dạ ngoan ngoãn lắm, cứ nghe sắp được tới công ty ba chơi là sướng rơn, chị Hến với cả em Sò tám chuyện tíu tít hết cả lên. Mẹ chúng thì phải đến lúc tới nơi mới thở phào nhẹ nhõm.

-“Ô…công ty ba…công ty ba to…nhà đẹp ơi là đẹp nha…”

-“Ba…ba Hậu kia kìa…”

-“Ba ơi…ba ơi…”

Bọn trẻ phấn khởi tụt xuống chạy vụt ra ôm ba. Anh Hậu bị bất ngờ nhưng vẫn bồng con lên thơm chùn chụt. Chị gửi xe xong liền nghe chồng hỏi.

-“Mình với con tự dưng lên đây làm gì?”

-“Ơ, anh dặn cô Điệp bảo mang cà vạt mà…”

Vợ nhỏ nhẹ trình bày, chị nghe ông xã giải thích.

-“Đúng là công ty hôm nay có tiệc lớn nhưng anh mượn được của chú Thắng rồi, cái con Điệp này nó rỗi hơi à? Sao không gọi cho anh?”

-“Em nhắn tin mà…”

-“À chết rồi, anh họp nên điện thoại tắt máy, quên mất. Mà mình này, em phải bắt taxi chứ, đi thế nguy hiểm quá, con nhỏ như vậy nhỡ ngã thì sao?”

Có ông chồng giọng sặc mùi trách cứ. Có bà vợ ngây người hồi lâu mới thấy mình ngốc, cũng phải, đáng nhẽ phải gọi xe chứ nhỉ? Cuống quá làm rối hết cả.

-“Thôi mang rồi thì chồng cũng dùng chứ đi đâu mà thiệt, không có gì thì em về trước đây.”

Nói rồi chị định đưa tay ra đỡ con, khổ nỗi hai đứa bướng quá thể.

-“Ứ ừ…không về đâu…ở đây chơi với ba Hậu cơ…”

-“Ngoan nào, tối ba về, ra với mẹ cho ba còn làm việc.”

Mẹ dỗ dành mà con thì cứ bám riết lấy ba, chị thở dài bất lực.

-“Ba Hậu xin mẹ Hà đi, ba xin cho Sò ở đây chơi đi mà…”

-“Cả con nữa, em Sò được ở thì con cũng được ở.”

Anh Hậu nhìn hai con cún nhỏ mè nheo đáng yêu không đỡ nổi, liền mềm lòng đồng ý.

-“Lát anh đưa ba mẹ con về, tới rồi thì vào dự tiệc chung cũng được.”

Chị gật đầu theo chồng.

Đến lúc cánh cửa lớn mở ra mới thấy hối hận.

Và cũng hiểu phần nào nguyên nhân cuộc điện thoại của cô Điệp.

Thật sự là quá sang trọng, đàn ông thì comple cà vạt chỉnh tề, phụ nữ không diện dạ hội cũng váy liền thân ôm sát eo, vòng một vòng ba đâu vào đấy.

Chị nhìn lại chính mình, áo sơ mi trắng, quần kaki cộng đôi dép lê không thể nào đơn giản hơn.

Lại nhìn sang chồng phong độ ngời ngời.

Thường ngày bị em chồng chê quê mùa chị cũng chẳng để tâm lắm đâu, hôm nay mới biết, mình không phải là quê mà là rất rất quê. So với những người con gái trong đây, chị tự thấy giống như thiên nga và cóc ghẻ vậy.

Một người xem trọng thể diện như chị, giờ phút ấy chỉ mong động đất để tách cái lỗ nào mà chui xuống, quả thật cảm thấy vô cùng mất mặt.

-“Ơ chị Hà, cả nhà ơi vợ sếp Hậu nè…”

Tiếng cô Điệp sang sảng vang vọng, mọi người từ già tới trẻ, từ nhân viên tới trưởng phòng đều đồng loạt nhìn về phía này. Đến một đường lui con bé đó cũng không chừa cho chị.

Hà lắc đầu cười khổ, già ngần này tuổi đầu rồi còn bị một con nhóc gài.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.