Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 13



Em gái còn chưa kịp chuồn đã bị anh Hậu gọi giật lại.

-“Ơ hay cái cô kia, cô vu oan giáo hoạ cho tôi trước mặt vợ con xong cô cứ thế phủi tay hả? Đứng lại làm cho rõ ràng đi.”

-“Rõ ràng gì cơ ạ? Người ta đã giúp mà còn không biết đường, thế giờ anh muốn sao? Muốn em nói dối chứ gì…thôi được, em ra nói với chị nhà là lúc nãy em nhầm người, được chưa?”

Cô ngúng nguẩy thì thầm vào tai người đàn ông trước mặt, rằng thì là sau vụ này nhớ tip em nhiều nhiều, có khách nhớ dẫn tới chỗ em. Anh Hậu nóng cả mặt, bực bội quát.

-“Rốt cuộc thì tôi tên là gì cô có nhớ không nào?”

-“Sao lại không? Anh Đăng chứ còn gì nữa? Đại gia nổi tiếng cả một vùng ai mà không biết?”

Có ông chồng cười khẩy, có bà vợ thở phào. Hai anh em nhà ông xã dáng người cũng hao hao, trời tối như này cô ấy nhận nhầm là phải.

-“Anh thái độ kiểu gì thế? Mà anh cũng ghê gớm nhỉ? Bữa trước tán gái thì lái Lamborghini, tới hôm nay lại đi xe bình thường thế? Đàn ông các anh cũng chiêu trò giả tạo gớm.”

-“Đúng rồi, cô nói gì cũng chuẩn.”

Anh chán chẳng buồn chấp, đi thẳng về phía vợ con, hại cô em nóng máu dai dẳng không dứt.

-“Em còn nhớ cả họ cả tên anh cơ…Nguyễn Hoàng Trọng Đăng nhé…”

-“Không phải, cô nhầm rồi, ba là ba, không phải là bác Đăng.”

-“Là ba Hậu, ba Hậu với mẹ Hà nhà Hến Sò, bác Đăng với bác Vân là nhà anh Khôi cơ cô ạ.”

Giọng các bé ríu rít vọng ra từ trong xe. Ba xoa đầu con cưng rồi trao chú gấu bông to sụ, hai nhóc nhìn thấy gấu cười toe toét, chốc lát đã quên khuấy chuyện vừa xong.

Trẻ con là vậy mà, có điều, người lớn lại không thế.

Xe khởi động lâu rồi mà không khí vẫn trầm lắng khó tả. Một lát ông xã mở lời dặn vợ đừng kể lại với chị Vân. Chỉ là kiếm chuyện để nói thôi chứ anh cũng biết thừa tính bà xã không phải là người thích buôn dưa bán chuối.

Hà khẽ dạ, bác Vân bác ấy sành sỏi lắm, chẳng qua là làm ngơ thôi chứ có việc gì mà qua mắt được bác?

-“Mình này…em…thì là…”

Thấy vợ ấp úng, chồng liền bảo có gì vướng mắc cứ thoải mái nói. Chị hít một hơi thật sâu, rốt cuộc bình tĩnh hỏi.

-“Chồng đã bao giờ bóc bánh trả tiền chưa?”

-“Nếu rồi thì vợ tính sao?”

Không ngờ được câu trả lời của anh lại là như vậy, chị cũng chẳng rõ sẽ ra sao nữa? Chị chắc chắn sẽ buồn lắm, nhưng ly dị hay chia tay thì chưa chuẩn bị tâm lý. Mới trộm nghĩ vậy thôi mà đã thấy rối rắm hết cả lên rồi, chồng nhìn vợ đăm chiêu một hồi thì đột nhiên phì cười.

-“Thôi đùa đấy, anh tự biết năng lực bản thân kém cỏi, đến làm vợ mình thoả mãn cũng không xong thì còn đi đâu? Mất mặt lắm mẹ nó ạ.”

Má chị đỏ bừng à, chẳng rõ ông xã đùa hay xỉa đểu nữa? Chuyện chăn gối nhà chị nếu so với người khác đúng là có chút nhạt nhẽo, cứ đến lịch là thực hiện thôi, và thường thì sẽ theo một trình tự nhất định.

Kiểu như hai người tắm giặt xong xuôi rồi vào giường, trằn trọc qua lại một lát thì chồng quay sang ôm vợ xin ý kiến.

-“Làm nhé!”

-“Dạ.”

Chị dịu dàng trả lời, nằm yên cho chồng tiến hành. Khổ nỗi oái oăm làm sao, đêm nay lại không như mọi lần, có bà vợ bị lột sạch, trả bài xong xuôi mà vẫn chưa được tha. Sự thể là, ông xã hết ngắm với nghịch chán chê thì bế xốc dậy, dịu dàng đặt vợ trên người mình.

Đàn bà con gái mà nằm loã lồ ở cái tư thế này thì còn gì là phép tắc thể thống nữa? Chị cố gắng ngọ nguậy trườn xuống mà không cách nào thoát được vòng tay vững chắc của người ta, cũng ngượng ngịu xấu hổ chẳng dám kêu to hay giận dỗi, chỉ biết đỏ mặt tía tai áp chặt xuống lồng ngực chồng.

Chị nghe tim anh đập thình thịch, tim chị cũng hơi rộn ràng thì phải. Ông xã đưa tay kéo chăn lên rồi siết vợ chặt hơn, thì thầm trêu chọc.

-“Giờ thì anh đã hiểu vì sao hai nàng ấy đi ngủ nhất định phải ôm gấu bông.”

Chị rối tới mức không biết nói gì cho phải, chỉ biết cười trừ. Anh thơm nhẹ vào trán bà xã, tay khẽ đưa lên tóc xoa xoa, động tác chậm dần chậm dần. Chị cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ của anh quyện lẫn mùi rượu.

Xưa kia hồi mới lấy nhau việc đó khiến chị hơi khó chịu, nhưng giờ lại thành quen, không có là nhớ mới chết chứ. Anh suy cho cùng cũng chẳng phải người ham mê gì, chẳng qua vì công việc bắt buộc phải thế thôi.

Một lát thấy chồng ngủ rồi, vợ khẽ vòng qua ôm ấp. Căn bản những lúc anh thức chị hay bị thẹn à. Sau rồi có người lưu luyến nên rốt cuộc cứ giữ nguyên tư thế đó ngủ. Cảm giác ấy, bồi hồi xao xuyến mà thao thức lắm, chị hạnh phúc đến nghẹn ngào.



Bước sang tuần mới anh bận liên miên, mấy hôm liên tiếp chẳng có thời gian ăn cơm ở nhà. Hai nhóc buồn lắm, nhắc ba hoài nên chị hay dắt chúng xuống chỗ vòi phun nước chơi. Dù sao cho bọn trẻ đi hóng mát cũng tốt, đỡ tù người.

Thế nào mà vừa ra tới nơi đã gặp cô Thắm. Các cháu thì chào cô ngoan là vậy mà cô cũng chẳng thèm đáp lời khiến chị có chút phiền lòng.

-“Chị Hà, đưa tiền đây.”

-“Cô lấy bao nhiêu?”

-“Mười triệu.”

Chuyện là từ khi hai anh làm ăn được thì anh Đăng nhận lo cho ba mẹ và bác Thơm, còn anh Hậu nhà chị chịu trách nhiệm cô Thắm. Nói thì vậy nhưng nhà vợ chồng bác Vân lo hết sinh hoạt phí bên đấy rồi nên anh chị cũng chỉ phải chu cấp tiền tiêu vặt cho cô út thôi.

-“Thắm này, không phải là chị tiếc em đâu, nhưng mà…”

Hà còn chưa nói xong thì cô em chồng đã quát ầm ầm.

-“Này nhé, bà đừng có mà lên mặt dạy tôi. Lấy thế còn ít đó, tiền của anh tôi chứ tiền của bà à mà bép xép, biết điều thì mau đưa ra đây…”

Chị thở dài, cố gắng nhẹ nhàng hết sức.

-“Cô đợi một lát chị rút cho, ở đây chị không có nhiều tiền mặt tới vậy.”

Con mụ này, rõ ràng cố tình gây khó dễ. Thắm ức chế giật luôn ví trên tay chị ta, sau một hồi đếm đếm mới cau có trả lại.

-“Nhanh lên, vợ sếp mà ví viếc mỏng dính thế? Chẳng có chút tư cách gì cả.”

Cô Thắm học đại học đã ngót nghét bảy năm rồi. Bốn năm đầu là học kinh tế nhưng mải chơi, nợ lên nợ xuống nên sau thì bỏ. Ba năm trước cô ấy thi lại vào cao đẳng tài chính, bác Đăng hứa là cô chỉ cần lấy được bằng bác sẽ lo việc cho chu đáo nhưng với tình hình này có khi cuối năm nay cô cũng chưa ra được trường.

Nhìn thấy bà chị dâu mãi mới quay lại, cô bực bội hết cả người.

-“Làm gì mà như rùa thế?”

-“Cái máy nó chỉ cho rút một lần ba triệu…”

-“Được rồi, nhiều lời.”

Thắm giật tiền rồi vội vàng phóng xe đi thẳng. Chị lắc đầu, trộm nghĩ bao giờ cô em chồng này mới thực sự trưởng thành đây?

Chiều tối ba mẹ con ăn uống xong xuôi, chị đang định rửa bát thì anh cũng vừa hay về. Hai bé tíu tít ra ôm hôn, ba liền mở túi đưa cho mỗi công chúa một con búp bê nhỏ. Ông xã Hà về khoản này thì rất giống chim mẹ, cứ có gì hay hay là nhất định phải tha về cho con.

Chị vội vàng rửa tay, chạy ra ngoài phụ chồng cầm đồ với tháo giày.

-“Mệt không mình?”

-“Cũng bình thường, xin lỗi vợ nhé, ngày nào cũng phải đi làm đến tối mịt. Hến và Sò ngoan không?”

-“Ba Hậu ơi mẹ Hà vắt nước cam để trong tủ lạnh cho ba Hậu đó.”

Chị Hến kể lể, anh thơm chụt một phát vào má con bé rồi quay sang hỏi bà xã.

-“Mình này, lấy anh cái hợp đồng được không?”

-“Hợp đồng gì cơ ạ?”

Buổi chiều anh Hậu ký hợp đồng với đối tác sau đó đi nhậu nên sai cô Điệp mang giấy tờ về trước. Cô bảo có hẹn với bạn, lên công ty thì xa nên hỏi sếp xem có để ở nhà sếp được không, anh nghĩ thế cũng tiện liền đồng ý luôn.

Thế nào mà bây giờ hỏi vợ lại ngơ ngác như không hiểu chuyện gì?

Sếp gọi thư ký, cũng may cô đang chơi ở trung tâm thương mại dưới nhà nên rất nhanh đã có mặt. Giọng cô oan ức thống khổ vô cùng.

-“Ơ em đưa cho chị Hà rồi mà.”

Có bà vợ bị đơ mất mấy giây mới bình tĩnh trở lại, chị nhẹ nhàng nói.

-“Cô Điệp có khi nhầm rồi, hay cô đưa cho ai chứ không phải chị?”

Anh Hậu đối với công việc vốn là người khá kỹ tính, thấy vậy liền quay sang quát cấp dưới.

-“Làm ăn vậy à? Rốt cuộc cô đưa rồi hay là chưa đưa?”

Cô Điệp sợ xanh mặt, khóc lóc thảm thiết.

-“Em khẳng định là em đưa cho chị rồi mà. Chị ơi, chị thương em với, chị cố nhớ tìm lại giúp em, hay chị già rồi nên lẫn? Rõ ràng chị còn cảm ơn em mà…”

Bé thư ký tức tưởi nức nở, ông xã cũng quay sang nhìn bà xã. Có người vợ bất giác thấy rùng mình, con nhỏ này, có vẻ như nó đào sẵn cái hố và bây giờ chỉ việc đợi chị ngã xuống.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.