Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 16



-“Chị Hà, chị Hà tới ạ…”

Cậu nhân viên hớt ha hớt hải chạy vào, thấy cảnh tượng trước mặt thì rõ bối rối.

-“Chị ơi chị đừng nghĩ linh tinh nhé, sếp là sếp đứng đắn lắm. Điệp, em làm gì thế?”

-“Ớ…anh Thắng…anh Thắng à…hay anh Tuấn…yêu anh quá…”

Điệp ẻo lả giả say, cậu Thắng bất lực giải thích.

-“Chết con này nó xỉn rồi, chị à, là thế này, bên đối tác có mấy ông già, uống điên cuồng à. Suốt ngày doạ không uống không hợp tác nên anh Hậu có hơi quá chén.”

Chị hoang mang lắm, thực sự rất mong tin lời cậu ấy. Nhưng nhân viên của anh, nói đỡ sếp một hai câu thì có gì là to tát?

-“Lúc em ở đây anh ấy gục rồi cơ mà…không hiểu sao lại thế nữa…”

Thấy sếp bà lặng thinh, cậu bé không đành lòng, liền dẫn chị tới phòng quản lý.

-“Em ơi phòng bọn anh đặt hôm nay có camera phải không? Cho anh xem lại được không?”

Chị cũng muốn lắm, là người phụ nữ tuyệt vời nhất mực tin tưởng chồng. Mà lòng chị như có lửa đốt, rốt cuộc không ngăn cản, hồi hộp nhìn theo từng thước phim. Đúng là ông xã chẳng có hành động gì thất lễ cả, chỉ có cô Điệp từ đầu tới cuối tự cởi áo, tự kéo chồng chị vào lòng thôi.

-“Chị à, thông cảm nhé, con bé này thường ngày rất ngoan, chắc hôm nay nó uống nhiều quá không tỉnh táo…”

Chị thở phào nhẹ nhõm, trở xuống phòng dưới vừa đỡ chồng vừa quay sang bé thư ký cảnh cáo nhỏ nhẹ.

-“Của cướp được vốn chẳng bền lâu đâu Điệp à. Làm mẹ và làm vợ là thiên chức thiêng liêng của người phụ nữ, cớ sao em lại tự hạ thấp mình để chọn con đường trở thành cái bóng vật vờ phá hoại hạnh phúc gia đình người khác hả em? Hành động này tạm thời chị bỏ qua không nói với chồng, lần sau mong bé giữ ý giữ tứ hơn.”

Cô Điệp tức điên mà vẫn phải cố nhịn, giả bộ nói năng lảm nhảm. Tới lúc mấy người đó đi rồi, cô mới khẽ nhếch môi nhấp rượu. Muốn rồ lên mất, cái đất nước này phát triển đến vậy sao? Thừa tiền không biết tiêu gì à mà đâu đâu cũng gắn máy quay hả?

Cô có chơi với một nhóm bạn, gọi là hội hồ ly. Rõ ràng các chị đã dặn dò chỉ cần mô kích hướng đông, bắn tỉa phía tây thì kiểu gì cũng thành công mà?

Thực ra với mấy sếp sẵn có máu dê trong người thì đơn giản khỏi nói. Nhưng sếp Hậu lại không bừa bãi, cũng chẳng biết sếp là người tử tế thật hay thuộc dạng ăn chơi có chọn lọc nữa?

Nhưng mà dù gì thì gì, chiến thuật chung vẫn là làm cho vợ sếp tức điên không kiểm soát được nữa, biến các mụ thành vợ già xấu tính, còn trước mặt sếp thì cứ ngây thơ dễ thương ấy.

Ban đầu cứ tưởng bà này hiền đụt, so với dạng người như bà Bích với bà Đào thì dễ đối phó, ai ngờ đâu mỡ thì lúc nào cũng sẵn ở đấy mà mèo mãi chẳng húp được.

Đúng là rất bực mình mà.

Thôi được, để xem sức trẻ dẻo dai như cô và sức già nhăn nheo như chị Hà, ai trụ lâu hơn ai?



Lại kể chuyện bà vợ nọ, cũng may có cậu Thắng chứ không chắc chị chẳng đủ sức để xoay sở với ông chồng cao to lực lưỡng này mất. Mọi thứ bừa bộn nên cũng không mời được thằng bé ở lại uống chén trà, biết là có chút thất lễ nhưng tình thế như này thì đành chịu.

Hà sấp nước khăn ấm, giúp ông xã thay áo quần và lau qua người. Chị khẽ thở dài, mấy cái công ty này cũng hay thật, hợp tác thì cứ đến thẳng công ty mà trao đổi, đói bụng thì đi ăn, tại sao mà cứ nhất thiết phải trên bàn rượu mới được cơ chứ?

Chồng trở người ôm vợ. Anh nhà chị vậy đó, cứ say vào là không khác gì trẻ con cả, kéo bà xã vào lòng khiêu gợi tới tấp luôn. Cánh môi kia nghịch ngợm vành tai, rà soát xuống cổ trắng ngần rồi lại mân mê trên xương quai xanh. Từng nụ hôn dịu dàng âu yếm khiến cho chị thấy mình được thương yêu nâng niu lắm.

-“Hà…vợ…vợ…”

-“Em đây.”

Chị đáp, rồi lại nghe anh nói mê cái gì đó, hình như là chuyện hợp đồng, rồi cũng có nhắc tới Hến Sò, xong lại quay sang kêu vợ khổ sở lắm, vừa gọi vừa rúc vào lòng chị, tay ra sức siết chặt, chân cũng quàng qua gác lên người bà xã.

Vợ cố nằm yên để chồng ngủ ngon, quả thật bị hành hạ bấu víu như một cái gối ôm mà trong lòng cứ ngọt ngào sao sao ấy. Ngẫm lại chuyện cô Điệp ban nãy, đột nhiên hâm dở thế nào lại cảm thấy mình có phúc.

Phải, nếu chỉ là một ông chồng bình thường, liệu ai thèm tranh?

Giống như hội các bà mẹ bỉm sữa trên mạng có phân tích đó, đời là vậy, hạnh phúc mong manh như bồ công anh trước gió, nào có ai biết được, sớm mai thức giấc mọi chuyện sẽ ra sao đâu?

Thôi thì cứ nỗ lực hết sức mình, cố gắng nắm giữ được ngày nào hay ngày ấy.



Anh Hậu trở dậy đầu đau như búa bổ, thấy mình nằm ở nhà thì không khỏi ngạc nhiên. Có người chồng vừa đánh răng vừa thắc mắc, chả nhẽ mình đã già?

Lẫn rồi sao?

Đi ra ngoài nhà thấy vắng vẻ lạ thường liền thắc mắc hỏi bà xã.

-“Vợ à, hai đứa đâu rồi?”

-“À em cho con qua ông bà, ba bảo hôm nay ba đưa hai bé đi học, tối vợ chồng mình về ăn cơm thì đón con luôn, có cả vợ chồng bác Đăng nữa.”

-“Ừ, tối qua anh nhớ anh nhậu mà nhỉ?”

-“À, cô Điệp bảo anh đang hôn cô ấy, nói em đón anh về.”

Hà nửa đùa nửa thật thăm dò thái độ chồng. Quả thật chị đoán không nhầm, thư ký trong mắt sếp vẫn chỉ là một con nai vàng ngơ ngác.

-“Ôi dào cái con đó trẻ ranh hay thích đùa dai, vợ đừng chấp.”

-“Em biết rồi.”

Chị nhẹ nhàng đáp. Muốn lắm cho anh biết bộ mặt thật của bé ấy để phòng, mà chỉ sợ kể cả có công khai đoạn băng đó mà nó cứ một mực bảo nó say thì cũng không làm gì được à, rồi lại mang tiếng thành mụ vợ lắm chuyện.

Anh nhìn dáng vợ xào nấu trong bếp, đột nhiên nhớ tới cái bộ phim chiếu hàng ngày trên tivi, thấy có ông chồng rất hay ôm vợ từ phía đằng sau. Lúc ấy Hến Sò cũng bảo ba mẹ bắt chước đi mà vợ chồng cứ nhìn nhau ngại ngùng.

Giây phút đó anh nghĩ chắc do có con nên thế, giờ đây mới biết không phải. Già đến nơi rồi, ban ngày ban mặt ai lại không phải trong phòng ngủ, diễn trò sến sẩm thế làm gì không biết?

Ý nghĩ vụt qua khiến anh Hậu hơi rùng mình, để ý tới thể diện ư? Từ bao giờ anh bắt đầu trở thành chị Hà version 2.0 rồi?



Buổi chiều chồng tan làm sớm, rẽ qua trường đón vợ về đằng nội. Ông Hải thấy dạo này sắc mặt con dâu hồng hào thì cũng vui hẳn lên, giọng ông phấn khởi hào sảng.

-“Ba còn tưởng phải tiếng nữa anh chị mới qua cơ.”

-“Ba…mẹ…”

-“Ba Hậu…mẹ Hà…”

Hai bé thấy ba mẹ thì tíu tít hết cả lên. Hến Sò được ba bế lên phòng khách chơi với ông, anh Khôi và bác Đăng. Còn chị Hà thì xin phép ba xuống bếp phụ mọi người.

-“Gớm dâu hay là trâu vàng không biết, đến giờ ăn mới thèm vác cái mặt tới.”

-“Người ta là sếp bà nó phải khác chứ mày.”

Cô Thắm chị Thơm móc mỉa. Hai người ấy tuy là ở trong bếp nhưng người cầm ipad người cầm iphone, nào có công to việc lớn gì vất vả gì đâu mà không một lần nào là không cạnh khoé chị cả.

Cũng may còn có bác Vân, nếu không chắc mỗi lần về nhà với chị là một lần cực hình mất.

-“Con Thắm muốn thất nghiệp phải không? Cả chị Thơm nữa, ăn nói cho có chừng mực nha, cẩn thận tháng sau em cắt tiền tiêu vặt.”

-“Cô Vân nhé, cô một vừa hai phải thôi…khốn nạn…lại có ngữ em dâu xóc xỉa chị chồng thế hả?”

Bác Thơm ức điên người mà bác Vân cũng chẳng vừa.

-“Có đấy, chị mà để em nghe thấy chị nói thím Hà một lần nữa thì đừng có trách em. Chẳng qua cô ấy nể chị và giữ thể diện cho chú Hậu thôi chứ chị đừng có nghĩ người ta trước giờ ngu không móc lại được chị nhé.”

-“Vãi thật, dâu nhà này hay nhỉ, hợp vào bắt nạt chị em chồng. Hai cái con cáo già cút về nhà mày đi.”

-“Này này, ăn nói cho cẩn thận. Nhà nào? Nhà này là vợ chồng tôi xây nhé, tôi chưa đuổi chị thì thôi đó. Còn nữa, hàng tháng tiền nó không có chân mà cứ thế chạy sang tài khoản của chị đâu, là con cáo này chuyển đấy. Biết điều thì im miệng đi.”

Không biết có phải khắc nhau không mà cứ động hai ba câu là thành to chuyện. Chị Hà ngăn chị dâu bảo thôi không chấp, bà Mây người lớn đáng nhẽ phải giảng hoà thì lại mở lời xỉa đểu.

-“Gớm cô vợ giám đốc và cô vợ đại gia, tôi sợ hai cô quá cơ. Cô Hà thì ăn đẫy mồm rồi cả ngày nằm ườn ra, đàn bà phụ nữ mà không chịu đẻ. Còn cô Vân…ôi chao ôi là cô Vân…”

Biết mẹ chồng sắp phát hoả, Hà định kéo bác Vân lên nhà mà bác một mực không chịu.

-“Sao, mẹ có gì khúc mắc mẹ nói con nghe xem nào?”

-“Có gì đâu, người đời người ta bảo đúng mà, cây độc thì không hoa, cái hạng mày đàn bà độc địa nên mới sinh ra thằng con câm đó. Mẹ mày cũng độc nên sinh ra mày, cả tổ cả tông nhà mày là đồ rắn độc…”

Chị thoáng rùng mình, ba Hải nhân từ phúc hậu bao nhiêu thì mẹ Mây ác khẩu bấy nhiêu. Bên cạnh chị dâu tức nước vỡ bờ, không thèm để ý lễ nghĩa mẹ con gì sất, bất cần xông lên chửi nhau luôn.

-“Bao nhiêu năm nay tôi nhịn bà thế là đủ rồi nhé. Thằng con tôi sinh ra năng động dễ thương, cớ gì ở với bà nội có ba tháng mà thành tự kỷ? Bà mới là loại hồ ly đấy, đến cháu ruột mình cũng ra tay được…”

-“Mày…loại mất dạy…mày đừng có mà vu oan giáo hoạ…”

-“Bà còn dám cãi à? Người thằng bé tím tái hết cả ra tôi nghĩ lại vẫn còn xót con muốn khóc đây này. Có làm hay không bà tự biết nhé, ông trời có mắt đấy. Con cái thiên vị ghét bỏ thì thôi, đến cả đời cháu mà vẫn cay nghiệt, cái loại bà mai sau mà có làm sao cũng méo ai thèm thương đâu mà.”

Bà Mây giận run người, tay với bát tiết canh hắt một phát nhằm vào chị Vân. May mà chị phản ứng nhanh tránh sang một bên, cứ ngỡ sẽ vào chị Hà.

Mà đúng là đời không ai nói được chữ ngờ, anh Hậu chẳng biết từ đâu xông ra, lãnh trọn bát tiết đỏ rói của mẹ yêu. Ông Hải bác Đăng cũng vừa hay xuống, Hến Sò thấy ba vậy khóc toán loạn, cả nhà không khác gì cái phường chèo.

Chị Hà vội vã lấy khăn cho chồng. Anh ban đầu tưởng ổn mà lát sau mắt cứ ngứa rồi xót không chịu được, thế là bác Đăng phải chở em đi bệnh viện. Chị Vân với chị Hà cũng ngồi cùng xe luôn.

Ông Hải tức tới mức không buồn nhìn mặt vợ, ông bế bé Sò dỗ dành, anh Khôi bồng Hến rồi bốn người lên tầng đóng chặt cửa. Cô Thắm bác Thơm ngúng nguẩy mở tivi coi phim tình cảm, bà Mây xót con trai, khóc lên bờ xuống ruộng.

Tóm lại là chỉ có một từ, rối.

Tới nơi hai ông đưa nhau vào khám, hai bà ngồi ngoài đợi cũng sốt ruột không kém, chị Hà cầm áo khoác ngoài của chồng mà tay run lẩy bẩy.

Được một lát thì điện thoại trong túi kêu liên tục, chị vốn tôn trọng ông xã nên hiếm khi tự nhấc máy, khổ nỗi vợ bác Đăng bên cạnh đang sẵn bực bội liền tức tối lục lấy rồi nhấn nghe luôn.

-“Cưng à, đi đâu làm gì từ sáng tới giờ mà em gọi không được vậy? Nhớ muốn chết à.”

Giọng nói ấy, sao mà điệu đà da diết? Người phụ nữ này và người bạn tâm tình hàng đêm của anh, rốt cuộc là một hay hai?

Thím Hà thở dài mệt mỏi, bác Vân cười khẩy, phán câu xanh rờn.

-“Anh Hậu đang ở trong toa lét em ạ, đi ị, còn đang rặn chưa ra.”

Đoạn bác ném điện thoại trả cho con em, mặt tỉnh bơ như chưa có chuyện gì xảy ra.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.