Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 19



Có lẽ bé Điệp còn sốc lắm, hôm đó cãi nhau ở đằng nhà nội bác Vân nói rất đúng, chị thường ngày là giữ sĩ diện cho chồng chứ chị không hiền đụt. Hà cũng chưa bao giờ tự nhận mình là loại phụ nữ ngây thơ ngốc nghếch.

Bao nhiêu năm trong nghề, học trò ương bướng đủ thể loại, chả nhẽ mỗi lần như vậy lại phải gọi giáo viên khác đến trị giùm? Đối với những bé nhẹ nhàng lần một không xong lần hai chẳng được, ắt lần ba sẽ phải có biện pháp khác.

Bé Điệp trong mắt chị Hà, suy cho cùng cũng là một trong những đứa trẻ ngang ngạnh, nhưng lũ nhóc của chị dù sao cũng có những nét đáng yêu của tuổi mới lớn, còn cô này, quả thật không làm sao mà ưa cho nổi.

Ai đó rời quán lâu rồi mà có người ngồi nốc cả ấm trà vẫn chưa hết giận.

Lần đầu tiên gặp sếp Hậu cô đã trúng tiếng sét ái tình. Đã vậy sếp lại còn trẻ, mà đã trẻ lại còn phong độ đẹp trai, nếu không có chút cảm xúc gì thì chắc cô bị vô cảm mất.

Ở anh có nét chững chạc cuốn hút của người đàn ông trưởng thành, hoàn toàn khác biệt với bọn bạn loai choai cô quen. Những việc vặt lăng xăng của thư ký từ khi nào đã trở thành niềm vui nhỏ nhoi mỗi ngày.

Buổi tiệc nào sếp cũng cho cô theo cùng, sếp với cô như hình với bóng, cô yêu sếp, mong sếp từ lúc nào không hay. Cái thời khắc phát hiện sếp có gia đình, lòng cô như bị hàng vạn mũi tên xuyên qua.

Người ta cho cô xem ảnh vợ sếp, cô lại càng không can tâm.

So với chị ấy, quả thật Điệp không thấy mình thua kém ở chỗ nào. Cô đẹp, cô có tuổi trẻ, cô hoạt bát cô năng động. Hơn thế nữa, điều quan trọng nhất là cô nghi ngờ, sếp cũng thầm yêu mình.

Nếu không yêu, cớ sao phải đích thân đi mua cháo, vì đâu quan tâm hỏi han những lúc cô đau ốm?

Nhiều khi cô cũng không chắc chắn lắm về tình cảm ấy, bởi lẽ anh không hề mượn chức vị để dồn ép lợi dụng hay chiếm đoạt cô. Đôi lúc Điệp ngẫm hay là giống lời anh Thắng nói, cháo là mua cho bé Sò thì bảo trợ lý lấy thêm một phần cho cô, anh Hậu tuy nóng tính nhưng tốt với tất cả mọi người.

Nhưng nghĩ suy tới lui lại thấy không hợp lý. Anh là đàn ông đã có gia đình, làm sao có thể công khai rõ ràng, chỉ đành mượn cớ mua cho con gái để lén lút chăm sóc yêu thương cô thôi.

Nhìn vào mắt anh, cô thấu được những tình cảm diết da anh dành cho mình. Cũng như sếp, cô hiểu cái cảm giác thương mà không thể nói, yêu mà không dám vượt lên rào cản định kiến của xã hội.

Thời gian trôi qua, mỗi ngày tim cô lại thêm xót xa khổ sở.

Cô đau cho cô, cô cũng đau cho anh.

Điệp mân mê chiếc lắc tay nhỏ xinh anh tặng, bật khóc nghẹn ngào. Cô nể anh cũng còn bởi vì cô biết anh không phải kẻ bỉ ổi mà vô cớ bỏ con ruồng vợ, nhưng cô nhất định, sẽ giúp anh tìm ra được cái cớ chính đáng.

Nhất định làm cho người ta hiểu rõ, rằng cuộc sống hôn nhân của anh là quá bức bối, rằng tình yêu của họ là không có tội.



Chị Hà trưa hôm đó cũng không cảm thấy ngon miệng. Tuy nhiên chị vẫn cố gắng ăn đủ hai bát cơm và thêm nhiều rau để giữ cho da dẻ hồng hào. Xưa kia anh còn là nhân viên, lương bổng thấp, nhà lại không có điều kiện thì anh hay tự trách bản thân lắm.

Ông xã thương chị không lấy được người chồng giỏi.

Tất nhiên có kinh tế là cái tốt, nhưng mà nghĩ bây giờ bận bịu công việc có khi hai vợ chồng xa cách hơn ngày đó. Chưa có chuyện gì mà lòng chị cứ bất an sao sao ấy, đột nhiên chị cảm thấy lo lắng cho mái nhà nhỏ của mình.

Nghĩ ngợi linh tinh, có bà vợ hâm dở thế nào lại dành cả buổi chiều lên mạng search về các phương pháp quyến rũ chồng, chăm chỉ tìm tòi, ra sức nghiên cứu.

Để rồi đêm xuống, lấy hết dũng khí mà thực hành.

Thứ đầu tiên Hà chuẩn bị là một bộ váy ngủ ren màu tím, chị hồi hộp mặc lên người, soi trong gương cũng cảm thấy mình rất đẹp.

Tiếc là, không có can đảm bước ra khỏi nhà tắm. Mẹ em Hến lại phải lục đục thay lại bộ áo quần kín cổng cao tường như thường ngày.

Thôi thì mất con hậu ta còn con xe, bà xã tự an ủi mình, chuyển sang chiến lược hai liếc mắt đưa tình. Chị làm y như mẹ Bống dặn trên diễn đàn, âu yếm nhìn chồng rồi chớp ba phát, liếc sang trái xong đảo qua bên phải, sau đó nở nụ cười đầy ma mị.

Hình như sai sai ở đâu à, ông xã không những không bị chinh phục mà ngược lại còn sốt sắng hỏi han.

-“Mắt mình sao thế? Hay bị dị ứng giống anh rồi? Lọ thuốc trong tủ vẫn còn đấy tra tạm đi em ạ, nếu không khỏi thì mai anh chở đi khám.”

Má chị đỏ bừng, ấp úng nói cũng chẳng rõ lời, ngượng mà chỉ muốn độn thổ ngay lập tức.

Tối đó, ở nhà nọ có chị vợ thẹn rón rén trốn vào chăn trùm kín mít. Chồng lại chẳng được tinh ý cho lắm, một mực kéo ra bắt tra thuốc. Hai anh chị giằng co một hồi, rốt cuộc anh Hậu quát rõ bực bội.

-“Mình hay nhỉ, đắng một lát là hết chứ có gì đâu.”

-“Trời ạ, mình ơi em nào có phải là Hến Sò mà sợ đắng, em không bị sao thật mà, mình đi ngủ sớm đi mình.”

Ông xã xem xét lại cũng thấy đúng, thường ngày cứ phải nịnh mãi các nàng mới chịu nhỏ thuốc nên hôm nay cũng theo thói quen nạt vợ luôn. Anh gãi đầu gãi tai cười cười.

-“Ừ bảo thế thôi, vợ không chịu mai đi dạy bụi phấn bay vào nó sưng vù lên thì anh cũng mặc đó.”

Thấy chồng lo lắng cho mình, vợ chợt cảm động chui ra mặc anh muốn làm gì thì làm. Xong xuôi đâu đấy nghe giọng người ta thủ thỉ nho nhỏ xin ý kiến mà thẹn chỉ biết gật đầu.

Từ dì Hợi bác Vân tới hội bỉm sữa trên mạng, ai ai cũng đồng quan điểm phụ nữ đêm đến là phải lẳng lơ với ỏn ẻn một chút. Cả ngày chăm chỉ lo toan cho gia đình có khi cũng không bằng mấy giây lúc đêm xuống đâu.

Không phải chị thấy mọi người vô lý, mà là ở cái tính của chị, cứ cảm thấy xấu hổ mất mặt ấy. Nhưng nghĩ đi ngẫm lại, thôi đã cố thì cố cho trót vậy. Có người hít một hơi thật sâu, đợi tới lúc cao trào nhất thì khẽ kêu lấy lòng chồng.

Cứ ngỡ ai đó sẽ thoả mãn lắm, nào ngờ anh lại hốt hoảng lay vợ hỏi han.

-“Mình….sao vậy mình…anh làm mình đau à?”

Chị một mực lắc đầu mà cũng không làm anh yên tâm được, rốt cuộc đành lí nhí tâm tình.

-“Không…em…em…thích…”

Vợ cố gắng là vậy, thế mà kết quả lại chẳng ra đâu vào đâu cả. Chẳng những không làm chồng vui mà còn khiến anh nổi giận ầm ầm.

-“Anh biết anh kém nhưng ít nhất anh cũng phân biệt được đâu là thật đâu là fake, mình không phải thương hại anh như thế.”

Chiếc giường rộng lớn, mỗi người một góc nằm quay lưng vào nhau. Chị thấy tội lỗi lắm, không ngừng tự trách bản thân mình. Cái việc bản năng của người phụ nữ mà với chị sao nó khó khăn đến thế?

Phải chăng chị bị bệnh?

Đầu óc đau buốt rối bời, trong lúc cùng quẫn bí bách, có bà vợ buột miệng nghẹn ngào.

-“Lỗi là ở em, nếu mình thấy nhu cầu chưa được giải quyết triệt để thì hay là mình tìm người khác…”

Anh Hậu tức đến mức đang đêm mà phải chồm dậy xả giận.

-“Hay, thử xem trên đời có con vợ nào phũ phàng với chồng như mình không? Mình cao cả quá nhỉ?”

-“Em…”

-“Anh cho mình cơ hội nói lại lần nữa đấy. Mình nhắc lại từng từ từng chữ cho anh xem, mình bảo gì anh cũng nghe, thậm chí giờ đi luôn cũng được…”

Hiếm khi thấy ông xã cáu như vậy, bà xã bất chợt run run. Không biết từ đâu mà nước mắt cứ chảy hoài, nức nở thổn thức chẳng thốt được lên lời. Anh thấy chị vậy thì lại thương thương, nằm xuống kéo vợ vào lòng vỗ về.

-“Anh có làm gì mình đâu mà tự dưng lại thế, nín đi không con nó lại cười cho giờ.”

Mà dường như vẫn chưa hết bực, có người vẫn cố kiết xỉa đểu thêm câu nữa.

-“Muộn rồi ngủ thôi, tối mai anh ra phố Vọng cho mình hài lòng.”

Lúc nãy rõ ràng thốt được ra câu ấy mà giờ chính miệng chồng khẳng định cớ sao lại chua xót đến thế? Chị chủ động nép sát hơn vào anh, ngập ngừng biết lỗi nỉ non.

-“Em sai rồi…mình đừng đi…”

-“Sao? Anh tưởng mình cao thượng không biết ghen?”

-“Không…em…biết ghen mà…”

Chồng nghe vợ ấp úng giải thích thì bật cười. Anh hỏi chị ghen như nào, chị bảo chị đau lòng chị khóc. Anh hỏi chỉ có vậy thôi à, chị bảo thế anh muốn sao?

Anh bảo ít nhất cũng phải đấm cho anh một trận chứ?

Chị nói không được, chồng đau thì vợ xót. Đột nhiên anh thấy ấm lòng, hai người trêu nhau qua lại rồi ngủ lúc nào không biết.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.