Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 21



Hôm ấy có ông chồng không nhịn được cơn hoả, cứ vậy bỏ đi, một cái ngoái đầu trở lại cũng chẳng có.

Để lại bà vợ già với hai đứa con thơ nước mắt nước mũi tèm nhem. Em Sò khóc lóc nức nở, chị Hến cũng tức tưởi cuống quít, luôn miệng hỏi mẹ ơi ba Hậu ghét con à?

Mẹ ơi hay là tại Hến chưa ngoan?

Sao ba Hậu lại hất đổ bát canh với đĩa thịt hả mẹ? Ba giận gì vậy mẹ? Ba không thương Hến Sò nữa rồi à mà ba còn đi đâu?

Ba Hậu chưa ăn xong ba Hậu có đói không?

Mấy giờ ba mới về?

Chị Hà lấy khăn lau mặt mũi cho hai đứa, dỗ mãi lũ nhóc mới chịu nín. Rồi các nàng bắt mẹ phải vào nằm cùng, đòi mẹ kể chuyện cổ tích. Tưởng rằng trẻ con thì nhanh quên, khổ nỗi không phải lúc nào cũng như vậy.

Cứ một lúc lại kéo nhau chạy ra ngoài cửa ngóng, ngóng mãi không thấy gì mới tiu ngỉu vào giường phụng phịu.

-“Mẹ Hà ơi ba Hậu chưa về mẹ Hà ạ.”

-“Ừ, ba bận công việc mà.”

Mẹ ngọt nhạt dỗ dành, bé em quay sang thì thầm với bé chị, ba bận đó, chắc xong việc ba về. Bé chị có vẻ không đồng tình, léo nhéo phản đối.

-“Mẹ Hà và em Sò ngốc lắm, ba Hậu giận nên bỏ nhà ra đi đấy. Hôm lâu rồi anh Khôi cũng giận bác Đăng xong anh Khôi bỏ nhà á, bác Vân khóc sưng húp cả mắt nha, xong mẹ Hà bảo là Hến với Sò không được học hư theo anh ấy.”

-“Đâu có, Hến nằm mơ rồi.”

-“Không phải, là thật đấy, mẹ quên mất rồi ý. Bây giờ phải đi tìm ba Hậu thôi không ba đi lạc rồi bị ông ba bị ông ấy bắt cóc mất thì khổ lắm đó mẹ Hà à…”

Trời đất cái con nhóc này, chuyện từ đời thủa nào mà nó vẫn cứ nhớ vanh vách vậy hả? Có con ranh quá nhiều khi cũng khổ, chị Hà đành cười trừ giải thích.

-“Chỉ có trẻ con mới bỏ đi thôi, ba Hậu lớn rồi là ba Hậu đi làm. Mọi khi ba vẫn đi làm về muộn đó thôi, Hến không thấy à?”

-“Thật ạ?”

-“Ừ, ngoan ngủ đi, ngủ dậy là thấy ba nha.”

-“Sò đợi ba Hậu gọi điện về chúc ngủ ngon rồi Sò mới ngủ mẹ Hà ạ.”

-“Hến cũng thế, mẹ Hà kể chuyện tiếp đi ạ.”

Anh nhà chị vậy đó, cưng con như cưng vàng, bận bịu thế nào cũng vẫn dành thời gian gọi về nói chuyện với con mấy câu. Bọn này bị chiều hư mất rồi, mẹ ngó đồng hồ thấy mười một giờ kém liền thở dài bất lực gọi ba, nhưng là cho hai con nói chuyện.

-“Cô ơi cho con gặp ba Hậu cô ạ.”

Nghe giọng con gái lớn mà chị giật mình. Muộn vậy rồi còn cô nào đây không biết?

-“Ba ơi ba giận rồi bỏ nhà ra đi giống anh Khôi hả ba…ba giận với ghét gì Hến thế….không phải à ba…thế ba ghét em Sò hay ghét mẹ Hà…cũng không phải ạ…vậy ba Hậu bận việc à…Hến nhớ ba quá ba à…ba ơi xong việc ba về với Hến nha…ba ơi lúc nãy ba ăn chưa hết bát cơm ba có đói không ba…”

Chị Hến chưa nhõng nhẹo xong thì em Sò đã hung hãn giật máy mếu máo.

-“Ba Hậu ơi Sò ra ngoài cửa…ra để đợi ba ý…nhưng không thấy… dạ…dạ…mẹ Hà kể chuyện cổ tích ạ… ba không về à…ba có về không…ba nhớ Sò không ba…Sò nhớ ba à…chị Hến cũng khóc nhớ ba…mẹ Hà ạ…mẹ Hà thì con không biết…mẹ Hà không khóc…”

Nũng nịu một thôi một hồi các nàng ấy mới trả máy, chị không nghe rõ đầu dây bên kia anh dặn con gì nữa, chỉ thấy lũ nhóc hí ha hí hửng bảo lát ba về.

Cứ ngỡ chồng hứa vui cho con ngủ, ai ngờ tầm ba mươi phút sau chuông cửa kêu thật. Hai đứa bật dậy như lò xo chạy ra ôm vai bá cổ ba. Chị Hà nhân tiện tranh thủ dọn dẹp đống hổ đốn trong bếp, ông xã thì vừa bồng các nàng vào phòng vừa ra sức nịnh nọt.

Anh Hậu lúc nãy nghe con gọi đã sốt hết cả ruột rồi, giờ về thấy bọn trẻ vẫn thức đón mình thì thương chẳng để đâu cho hết. Hai cục bông đáng yêu như này, thử hỏi làm sao mà không xót được đây?

Dỗ dành Hến Sò ngủ rồi tắm giặt xong xuôi anh mới phát hiện ra có vài cuộc gọi nhỡ và tin nhắn mới, liền lập tức mỉm cười rep lại.

“Muộn rồi sao chưa ngủ? Phải giữ da chứ.”

“Ngủ không nổi, lo cho đằng ấy. Em suy nghĩ rất kỹ vấn đề anh tâm sự lúc tối rồi. Chỉ có một đáp án thôi, vợ anh không phải thuộc dạng lãnh cảm ít nói mà người cô ấy yêu không phải là anh. Em nghĩ chắc mối tình đầu với cái anh hiệu phó gì đó sâu đậm quá rồi, em là phụ nữ nên hiểu rõ tâm lý đàn bà, tin em đi.”

“Anh không muốn nhắc lại chuyện đấy nữa.”

“Vâng. Nhưng không phải em nhiều chuyện mà em thật lòng quan tâm tới cảm xúc của anh. Hãy nhớ rằng dù bất cứ chuyện gì xảy ra anh vẫn còn có em, em sẽ luôn là điểm tựa cho anh.”

“Anh biết, em ngủ ngon.”

Anh cắm sạc điện thoại rồi mệt mỏi đặt lưng xuống giường. Vợ anh lau dọng xong cũng nhẹ nhàng kéo chăn chui vào cùng, chẳng biết chồng đã ngủ chưa nhưng vẫn dịu dàng mở lời.

-“Chồng bực những lời bé Hến nói lúc ăn cơm à?”

Đúng là thế thật.

Nhưng cảm thấy mất sĩ diện nên có người phủ nhận.

-“Lúc đó chợt nhớ ra có hẹn với bạn nên anh đi chơi thôi, bực bội quái gì đâu.”

-“Vậy ạ, thôi anh ngủ đi mai còn dậy đi làm, khuya rồi.”

Tưởng câu chuyện sẽ kết thúc ở đấy, ai dè tầm chục phút sau chị lại nghe tiếng trách nhẹ bên tai.

-“Ờ thì nhắc mới nhớ, anh cứ tưởng trước khi lấy anh mình không có kinh nghiệm yêu đương cơ. Hoá ra là làm màu à?”

Giọng ông xã lành lạnh, mà tình cờ bên dưới chân chạm chân còn thấy lạnh hơn. Vợ đành đổi đầu hà hơi matxa, thấy âm ấm rồi mới nhỏ nhẹ trình bày.

-“Có thì em bảo có, không thì không chứ làm màu làm gì hả mình? Hồi ấy thầy Thanh mới chia tay người yêu tinh thần sa sút lắm, còn định bỏ cả học bổng du học. Vì hai nhà thân với nhau với thầy Thanh lại là học trò cũ của ba nên ba mẹ anh ấy mới sang nhà em nhờ khuyên bảo động viên giúp. Ngày đó thầy còn trẻ chưa chính chắn, thầy cứ hỏi em hoài rằng là có phải do thầy xấu nên từ giờ sẽ ế không? Em cuống quá liền buột miệng bảo không phải…thầy cũng xấu vừa chứ không đến nỗi quá xấu…”

Nghe chị kể chuyện mà anh bật cười, trong lòng cũng nguôi ngoai phần nào.

-“Đó, xong thầy hỏi nhỡ thầy đi du học về không lấy được vợ thì sao? Em chẳng biết nói gì cả…thầy lại bảo hay là em đợi thầy cho thầy có động lực phấn đấu…em bị đơ luôn ấy…nhưng ba nháy mắt nên em gật đầu đại à…chuyện cũng chỉ có vậy thôi…”

-“Có gì khác nhưng giờ mình nói vậy thì anh cũng biết sao được?”

-“Ôi dào, em mà yêu thầy ấy thật thì làm sao mà em đồng ý lấy mình được…theo như luật nhân quả thì cái tội phản bội là nặng lắm mình à…em chẳng dám phạm đâu…”

Cái bà vợ này học thuyết trình ở đâu mà ăn nói nó dễ nghe với xuôi tai thế cơ chứ? Ai đó lúc nãy còn giận hừng hực mà giờ nghe người ta tâm tình có một chút mà tim gan cứ kiểu như có dòng nước mát chạy qua vậy.

Cũng không biết cái bà vợ này có học nghề xoa bóp không mà mỗi lần bà ấy chạm vào chân là cứ thấy thoải mái nhẹ nhàng hết cả người.

Có ông chồng nhắm hờ mắt hưởng thụ. Rõ ràng ngày xưa đến với chị chẳng phải do yêu đương say đắm gì, giờ thì nghĩ già rồi còn yêu gì nữa, thế nào mà thỉnh thoảng nhận thấy vợ không đúng mực phải phép một chút thôi là cứ gai gai khó chịu như bị cả đàn kiến đốt ấy.

Suy tư mãi mà chẳng hiểu nổi chính mình.

Hay giống như Hến Sò, hai con gái, là con của ba Hậu. Phải rồi, có lẽ chỉ đơn giản là, vợ anh, cũng phải thuộc quyền sở hữu của anh.

Đúng vậy, vì vợ là vợ anh mà, có phải vợ thằng khác đâu chứ?

Thông suốt rồi, ông xã cười cười vòng tay qua ôm lấy chân bà xã. Người này thật là, chỉ biết quan tâm tới người khác mà quên luôn cả bản thân mình, sờ thấy cóng cóng à.

Anh thì không biết matxa, chỉ thơm chụt một cái rồi tiện tay nhét vào bên trong áo. Chị Hà phía dưới tim tưởng chừng lạc mất mấy nhịp ấy, ngẫm mà thấy chẳng ra cái thể thống gì sất, đời thủa nào có hạng đàn bà chân đặt chân lên ngực ông xã hả?

Còn gì là quy củ thể diện nữa?

-“Mình buồn cười thế nhỉ? Có cái con vợ nào cứ đạp chồng bình bịch thế không?”

Giọng anh nửa đùa nửa thật trách cứ. Oan cho chị quá, nào có dám, chỉ là vẫn cố sức giãy giụa kịch liệt. Tiếc rằng người ta kiềm chặt quá chị không thoát nổi, còn bị nạt ngoan đừng phiền anh ngủ mới oái oăm chứ.

Xong rồi cũng chẳng biết sao cả đành nằm yên.

Nằm một lát thấy sao ấm áp dễ chịu quá, thế cho nên chồng lim dim tay lỏng rồi nhưng chị lại chẳng nỡ rút chân ra.

Đêm ấy, thật ngọt ngào.

Sáng hôm sau, cứ nghĩ sẽ là một ngày nắng dịu đẹp đẽ. Nào đâu ngờ, thế sự khôn lường, vừa mới dạy xong tiết hai cô giáo Hà đã được học sinh thông báo có mẹ chồng tìm.

Cũng chưa kịp rót chén nước mời mẹ uống đã được nghe bài ca tổng sỉ vả.

-“Chị Hà à, bây giờ chị nói rõ ràng tôi nghe nào, chị có đẻ hay không?”

Bà Mây quát ầm ầm khiến Hà có chút xấu hổ với đồng nghiệp gần đó, liền thủ thỉ bảo mẹ thông cảm nói nho nhỏ giùm con. Khổ nỗi có người không những không chiều lòng con dâu, chất giọng ngược lại tăng lên cao vút và chua loét.

-“Gớm cô giáo sĩ diện hão. Cô sợ tôi làm mất mặt cô à? Vậy sao cô không đặt mình vào tôi, nghĩ cho tôi. Cô có biết cái bà già này không có cháu trai cả ngày chẳng dám vác mặt ra đường không?”

-“Mẹ à mẹ đừng nói vậy tủi chị Vân, với lại có phải con muốn là được đâu, từ hồi đó tới giờ bọn con cũng không dùng biện pháp gì mà, có thể chưa có duyên. Mẹ bớt giận, mẹ tới đây rồi thì trưa qua nhà con ăn cơm nhé.”

Chị cố gắng xoa dịu không khí, mà càng xoa càng như đổ thêm dầu vào lửa.

-“Nhà nào là nhà cô? Bố láo bố toét nó quen à, cái nhà đó là thằng Hậu mua, nhà của con tôi thì cũng là của tôi, cô hiểu chưa?”

-“Dạ vâng con nhỡ lời, con mời mẹ trưa qua nhà mẹ ăn cơm ạ.”

So với những người quen biết thì Hà cũng thuộc dạng khéo ăn khéo nói, tiếc rằng ở trước mặt mẹ chồng cứ thốt câu nào là thành sai câu ấy.

-“Nhà mẹ cái mẹ nhà cô ấy, cô móc mỉa tôi phải không? Loại mất dạy, mang tiếng cô giáo học thức cao, chỉ có xỉa đểu là giỏi, tôi thèm vào mà ăn với chả uống.”

-“Con đâu dám, mẹ bớt nóng, thôi để con gọi nhà con có gì mẹ bảo anh nhé.”

-“Dở người à mà gọi, nó đang bận công việc gọi cái gì? Đàn bà con gái chẳng biết nghĩ cho chồng gì cả, thế hệ các cô giờ là hư hỗn hết cả, chẳng được một góc của chúng tôi ngày xưa, sướng quá dửng mở hết rồi.”

-“Dạ…”

-“Dạ dẫm cái gì, chỉ có giả bộ là giỏi thôi. Hôm nay tôi đến là muốn nhắc nhở cô rằng, cứ liệu liệu mà triển khai, từ giờ tới cuối năm mà không có tin vui là tôi tìm người đẻ thuê cho thằng Hậu. Ăn nằm với nhau có khi nó mê con đó rồi cô bị đuổi ra khỏi nhà lúc nào không hay đâu, tôi thương nên tôi cảnh báo trước thế thôi.”

Bà phán xong rồi đi thẳng, để lại con dâu sững sờ. Chuyện tày trời như vậy mà mẹ cứ làm đơn giản như đi chợ mua mớ rau vậy đấy, có gì chắc mấy hôm nữa chị phải thưa chuyện với ba mất thôi.

May mắn là sau đó không có tiết nữa chứ có chắc với tâm trạng này chị dạy dỗ bọn trẻ cũng chẳng thoải mái. Mẹ em Sò rẽ xuống siêu thị mua thức ăn rồi mới lên nhà dọn dẹp.

Bình thường chị luôn giặt đồ bẩn trong ngày, chỉ có đêm qua bận dỗ con nên mới để tới sáng nay. Hến Sò đợt này bớt nghịch ngợm, áo quần không có dính màu vẽ nữa, vì thế chị chẳng cần ngâm với vò qua làm gì.

Khổ nỗi được hôm con ngoan thì ba lại hư.

Áo sơ mi hôm qua ba mặc vương mùi nước hoa ngạt ngào lắm. Chỉ riêng mùi đó thì cũng không có gì nghiêm trọng vì anh hay đi tiếp khách, có hương thơm lạ là chuyện bình thường, điều đặc biệt chính là tùm lum một đống những dấu son môi đỏ rực rỡ.

Chị Hà nhìn mà nghèn nghẹn, cảm giác như vướng cái gì đó ở cổ không sao thốt lên lời.

-“Cô ơi cho con gặp ba Hậu cô ạ.”

Rốt cuộc là cô nào đây? Tình một đêm hay tri kỉ bao lâu nay?

Có bà vợ hôm đó vẫn cố điềm tĩnh hết sức trước mặt con cái. Đợi đến tối mịt hai nhóc đi ngủ, anh tắm xong đang xem tin tức xả stress chị mới nhẹ nhàng tiến đến ngồi cạnh đưa cho chồng cái áo, giọng nói vô cùng dịu dàng.

-“Mình à, cái này em nên giặt hay nên đóng khung kính treo lên tường làm kỉ niệm ạ?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.