Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 22



Ông xã nghe vậy chợt đơ cả người.

Thử tưởng tượng nếu cũng cùng cái áo như này rơi vào tay bác Đào hay bác Bích thì sao? Chắc chắn hai sếp tối nay vác gối ra ban công rồi.

Không thì chí ít cũng được ăn một trận tổng sỉ vả.

Thế nào mà vợ mình, vẫn có thể vừa hiền dịu nhẹ nhàng vừa khiến chồng thấy gai gai trong lòng.

-“Giặt…mình…giặt hộ anh với.”

Anh Hậu ngập ngừng ấp úng. Chị Hà bỏ vào nhà tắm, một câu cũng không nói thêm.

Nói thật lúc thay ra ném luôn vào giỏ đồ bẩn nên cũng chẳng phát hiện ra mấy vết son. Nhưng như vậy không có nghĩa là không đoán được thủ phạm. Thảo nào tối qua có người cứ loanh quanh đằng sau mình, tiếc là lúc đó anh đang tâm trạng, miệng thì tâm sự giải toả tay lại mải sửa cái giá sách cho thằng Bi nên không để ý.

Nghĩ ngợi một hồi ai đó liền lấy máy nhắn tin.

“Son trên áo anh là của em à?”

Rất nhanh đã nhận được hồi đáp.

“Nói linh tinh gì vậy, không hiểu gì hết á.”

“Đừng chối và đừng để anh cáu, không ai hiểu em bằng anh đâu.”

“Được rồi, là em đó. Giúp anh thôi mà, trêu một chút xem vợ có biết ghen không.”

“Lần sau đừng bao giờ chơi trò dại dột như thế, anh cảnh cáo luôn đấy.”

“Người ta đọc được lại tưởng anh yêu vợ lắm ấy.”

“Vợ là vợ anh em à.”

“Thôi em xin lỗi, bỏ qua nha. Em đang định cho bé Bi học tiếng anh một thầy một trò với người nước ngoài, nhưng cái lớp ấy đắt quá, 2500 đô một khoá, đang chẳng biết tính sao anh à. Mà không cho con đi học thân làm mẹ lại thấy có lỗi.”

“Đừng lo, mai anh chuyển em 3000.”

“Thôi, ngại chết.”

“Có gì mà ngại? Em còn giúp anh nhiều hơn thế, nếu không có em lắm lúc anh tưởng mình điên mất.”

“Được rồi, em nể anh lắm nên mới nhận đó.”

“Ừ, có chuyện này…”

“Sao cơ ạ?”

“Ngày cưới anh đã hứa trước họ hàng hai bên là sẽ cố gắng đem lại cho Hà một cuộc sống sung túc và thoải mái nhất có thể. Nên cho dù không yêu anh cũng chẳng bao giờ muốn thấy bà xã buồn. Hiểu cho anh, là thằng đàn ông mà không giữ được lời thì hèn lắm em à. Vậy thôi, ngủ ngon nhé.”

“Rồi, chúc anh ngủ ngon, mơ thấy em nữa thì càng tốt.”

Anh Hậu chợt nhớ lại một thời xa xưa, ngày đấy so với nhà anh thì nhà chị khá giả hơn rất nhiều, trường Hà dạy bây giờ là của ba chị mà. Khi ấy mới gặp nhau vài bận mà chẳng hiểu sao mẹ anh đã quý chị Hà lắm, chưa gì đã ngỏ lời thông gia, vì hai nhà có giao tình từ trước nên ba chị cũng chẳng phản đối.

Từ vụ mối tình đầu đổ vỡ khiến anh mất tin tưởng vào chuyện yêu đương, cảm thấy lấy vợ cũng chỉ là một việc mà thằng con trai cần thực hiện để hoàn thành trách nhiệm với cha mẹ thôi, đâm ra lấy ai chả thế.

Ấn tượng lần đầu với bà xã là anh thấy chị rất đẹp, đúng chuẩn con gái nhà lành da trắng môi đỏ tóc dài mượt mà thướt tha, tính cách thì nhẹ nhàng, ăn mặc giản dị nhưng cả người toát lên cái gì đó rất quý phái ấy.

Kiểu như khí chất riêng mà ít người có được, nhưng thực lòng ngẫm mình chỉ là thằng nhân viên quèn lương tháng ba cọc ba đồng nên hơi tự ti, ai đó kéo “vợ chưa cưới” ra ngoài gãi đầu gãi tay trình bày.

-“Công tâm mà nói là em rất hoàn hảo nhưng mà anh chưa yêu em, mai sau cũng chưa chắc đã cố để yêu được em. Nhà anh cũng nghèo nữa, có một anh trai bên trên nên chắc cưới nhau xong phải ra ngoài thuê nhà. Em giờ suy nghĩ lại vẫn còn kịp.”

Chẳng ngờ chị cũng bẽn lẽn tâm tình.

-“Anh à, ai cũng chê em nhàm chán lạc hậu. Trước anh em còn chưa yêu ai nên chẳng có kinh nghiệm gì cả. Anh giờ suy nghĩ lại vẫn còn kịp.”

Hai người ngẩn ngơ nhìn nhau rồi quyết định cho đối phương một ngày suy nghĩ, đúng tám giờ tối mai nói ra quyết định của mình. Hơi xấu hổ nhưng phải thừa nhận thời khắc soạn hai từ đồng ý anh có chút hồi hộp. May mà vừa nhấn send thì máy có tin nhắn mới, chị cũng ưng thuận.

Thoắt cái giờ đã tòi ra Hến Sò ríu rít suốt ngày rồi, nhanh thật mà. Nếu không có vợ tần tảo tháo vát chăm lo cho gia đình thì chưa chắc anh đã có được sự nghiệp như giờ. Nghĩ thấy việc vừa xong dù sao cũng có phần lỗi do mình nên ông chồng nào đó liền tắt tivi vào nhà tắm với vợ.

Bà xã rất cẩn thận, như người ta thì ném hết vào máy, nhưng nhà anh thì một số đồ chị vẫn tỉ mỉ giặt tay.

Anh tiến đến ngồi xổm cạnh chậu áo quần to bự, giọng đều đều.

-“Vợ ghen à?”

-“Có những lúc anh thích mình ghen, nhưng nhìn mình như này anh lại thấy khổ tâm lắm.”

-“Là bạn anh đùa dai, cho anh xin lỗi mình.”

Chị buồn.

Chị rối.

Chị không biết có nên tin chồng hay không?

Những lúc bực tức thì con người ta thường không khống chế được cảm xúc của mình nên hay nói những lời gây tổn thương. Chị biết rõ điều đó, thế cho nên chị lựa chọn im lặng.

Ai bảo con người chị chẳng giỏi gì cả, chỉ được mỗi cái nhịn tốt.

-“Mình vẫn giận anh à?”

Ông xã tay nắm tay, cúi đầu xuống thấp ép bà xã phải đối diện với mình, nỉ non nịnh nọt.

-“Làm sao để vợ hết bực anh đây?”

Vợ rụt tay lại, tiếp tục giặt áo quần khiến lòng chồng ngứa ngáy khó chịu. Anh thở dài nhặt cái quần nhỏ của ai đó ngồi vò cùng. Có người đỏ bừng bừng, để anh giặt quần áo đã là không phải phép lắm rồi, lại còn giặt cái đồ bẩn của chị nữa chứ?

Rốt cuộc đành thẹn thẹn mở lời.

-“Mình thật…trả em đây…mình vào đi…”

-“Vào một mình buồn lắm, vợ ghét anh mà.”

-“Em đâu có ghét mình đâu.”

Anh thấy ấm lòng hơn một chút, biết vợ ngượng nên không giặt nữa, rửa sạch tay rồi dựa vào vai chị trấn an.

-“Xưa nay tiếp khách nhiều, quan hệ cũng rộng nhưng anh chưa bao giờ đi quá giới hạn cả, mình tin anh không?”

Giá kể anh chỉ nói không thì chị chắc còn tiếp tục lạnh mặt được đấy, nhưng mà anh lại không như thế, cái tay hư hỗn kia đã đưa qua vạt áo nghịch nghịch rồi. Tim gan chị rối ren hết cả luôn à, đã vậy người ta lúc thì nhẹ nhàng ân cần lúc lại cuồng nhiệt say đắm, môi lả lướt hôn dọc cổ rồi lại trườn xuống bả vai, giọng thì thầm cợt nhả.

-“Mình bảo luôn tin anh cơ mà, mình nói mà không giữ lời.”

Ai đó bị trêu đến mức tưởng như tim rớt ra ngoài mất luôn rồi, vừa đẩy chồng ra vừa bối rối ấp úng.

-“Em tin…em tin là được chứ gì? Mình để yên cho em giặt áo quần đi mà.”

Anh bật cười tha cho bà xã, nhưng vẫn ngồi đó trìu mến ngắm vợ giặt đồ. Thực ra lấy một người mình không yêu cũng tốt đó chứ, người ta bảo càng yêu nhiều thì càng dễ sinh sự cãi nhau, cuộc sống như này đôi khi nhàm chán nhưng cũng khá nhẹ nhàng dễ thở.

Đêm đó ba Hến quyết giúp mẹ Sò phơi áo quần, cản mãi mà không được cơ. Sau rồi vào trong giường ông ấy cứ hít hà tình củm lắm, thú thật mặc dù xấu hổ nhưng chị phải thừa nhận rằng, một chút tức giận cũng chẳng còn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.