Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 23



Sáng ra kể chuyện với bác Vân thì bị cười thối mũi. Bác bảo thím đúng là con ngốc, chồng đã có ý dỗ dành thì mình cũng phải cố mà làm kiêu thêm tý chứ.

-“Em cũng biết mình vô tích sự mà, nhưng tại nhìn cái mặt thôi là em đã thương lắm rồi ấy.”

-“Ôi dào, thế mới nói đàn bà chết vì mềm lòng mà.”

-“Dạ.”

-“Chuẩn bị xong chưa, tôi với thím đi shopping.”

-“Ơ em xong lâu rồi mà.”

Bác Vân nhìn áo quần của thím Hà nhưng cũng chỉ chẹp miệng chứ không nói gì. Thôi kệ vậy, tính cách thím như thế rồi, cứ thoải mái là tốt nhất chứ cố thay đổi lại thành gượng gạo khó chịu.

Hai chị em lượn qua lượn lại vui đáo để, công nhận bác Vân tính hay, chị còn hợp với bác hơn cả dì Hợi.

-“Đi shop mà thím không mua cái gì thì vui sao được? Lại đây thử bộ này đi.”

-“Ôi ngại lắm bác ạ, hở nhiều quá.”

-“Cái thím này đúng là cổ hủ, tôi già khắm khú ra còn mặc được nữa là thím…”

Bác phàn nàn hoài nên chị Hà đành phải nghe theo. Lượn được hai tầng trung tâm thương mại, đang định lên tầng thứ ba thì bác có điện thoại, của anh nhà. Bác mở loa ngoài nên chị cũng nghe thấy luôn.

-“Vợ ơi cứu anh với, cái con Hương nó bám riết quá chừng, không làm cách nào cắt đuôi được. Mà ra tay với phụ nữ thì lại không đáng mặt đàn ông, thôi trăm sự nhờ cả vào mình đấy. Con bé đang ở bar Duy Thanh đợi anh nhé.”

Mẹ em Sò suýt sặc, đời thủa nhà nào có cái sự vụ chồng chơi gái xong mặt dày gọi cho vợ nhờ giải quyết hộ như vậy không? Chuyện này mà kể cho mấy cô ở trường chắc chắn bọn chúng bảo chị bịa mất.

-“Ông cũng một vừa hai phải thôi chứ, bà đây còn chưa kịp mua phấn.”

-“Thôi mà, hôm nào anh đền sau…hay thế này đi, vụ làm ăn ở Đà Nẵng đó, anh sẽ thay vợ chịu trách nhiệm, tuần sau vợ tha hồ đi spa.”

-“Nhớ giữ lời.”

-“Rồi rồi, quân tử nhất ngôn.”

Mẹ Cún tắt máy, chị lục tung các túi, một hồi mới tìm được mảnh giấy nợ. Hà lúc đó chưa hiểu mô tê gì sất, mãi đến khi tới nơi mới thấy quả thật là phục bà chị dâu này sát cả đất.

Ba thằng đầu gấu quần đen áo đen được gọi đã đứng sẵn ở cổng đón bà chủ.

Hai chị nữa tổng cộng là năm người tiến tới phía đối tượng, em Hương rất chi là ức chế, nhưng vì còn giữ thể diện nên cố lên tiếng nhẹ nhàng.

-“Đề nghị mọi người tìm bàn khác được không ạ, bàn này có người rồi.”

-“Đợi anh Đăng hả cưng?”

Chị Hà xém cười, chất giọng của chị Vân, sao mà nó chua, nó khác thường ngày đến thế?

-“Thì sao? Mấy người là ai?”

Tên phục vụ vừa hay đi qua, bác lấy ly rượu trên khay, nhấp một ngụm rồi mới thản nhiên hỏi.

-“Thế cô em là ai? Tư cách gì mà ở đây đợi anh Đăng?”

-“Tôi là người yêu anh Đăng thì tất nhiên phải thừa tư cách rồi.”

Khá khen, bé này cũng cứng phết.

-“Vậy hả? Biết anh Đăng có vợ rồi chứ?”

Hương hơi tái mặt, nhìn người phụ nữ đối diện một lượt rồi cố bình tĩnh gằn giọng.

-“Thì sao? Chị là vợ anh ta hả? Có gì thì mời chị về nhà mà giải quyết với chồng còn bọn tôi yêu nhau là thật lòng, tình yêu vốn không có lỗi.”

-“Chắc không? Hai người…thân thiết tới mức độ nào rồi…”

Chưa gì đã thấy bác “đau lòng” tới mức suýt nhỏ nước mắt rồi, em bé kia được đà làm tới.

-“Chị nghĩ mà xem, nếu anh ấy không thương tôi thì làm sao mà có mối quan hệ này được chứ? Nên lỗi không phải ở tôi, tôi chẳng qua chỉ sống đúng với trái tim và cảm xúc của mình thôi. Bọn tôi hiện giờ rất tốt, như người một nhà, tuy hai mà là một.”

Hình như chỉ đợi có câu đấy, chị Vân tươi roi rói lấy tờ giấy nợ đã chuẩn bị sẵn để lên bàn, giọng điệu hớn hở vui vẻ.

-“May quá em ạ, cái tên này nó nợ chị hai chục tỷ, cầm cả sổ đỏ ba mảnh đất ở Hà Đông của mẹ chị mà mấy năm rồi chưa chịu trả. Chị đòi mãi không được, giờ thì tốt quá rồi, hai người tuy hai mà là một mà, em thay anh Đăng thanh toán cho chị với.”

Bé Hương mặt tái mét, run rẩy ấp úng.

-“Chị…chị…là ai?”

-“Chị là ai nữa, chị là chủ nợ của thằng đó.”

-“Sao có thể, anh Đăng…anh Đăng là đại gia mà…”

-“Ôi dồi ôi em ngây thơ quá em ơi, đại gia gì chứ, phá sản từ lâu rồi, toàn dùng cái mác đại gia để đi lừa tiền gái thôi. Lúc đầu hắn sẽ chi rất thoáng để cá cắn câu, sau là cuỗm toàn bộ tài sản rồi bặt vô âm tín. Em xem, chữ ký với dấu vân tay này của nó chứ còn ai nữa?”

Hương nhìn chăm chú vào tờ giấy nợ, xác nhận đúng là chữ anh Đăng thì sợ muốn xỉu.

-“Chị…chị tìm anh ấy đi…em không có tiền…”

-“Cô nói thế nào hay nhỉ? Đừng tưởng tôi không biết nhé, cô em là ca sĩ nổi tiếng một đêm hát vài bài là có cả trăm triệu ấy chứ.”

-“Em…nhưng em…em nói giỡn thôi…em và anh Đăng không có quan hệ gì cả…”

Bé đã sợ sun vòi rồi mà bác vẫn chưa tha, hùng hổ đứng dậy đập bàn tới rầm một phát, chỉ thẳng vào người đối diện quát lớn.

-“Rốt cuộc mày có chịu trả nợ hay không? Hay để đàn em của bà phải ra tay?”

Hôm đó có người khóc thảm thiết, quỳ lạy van nài đủ kiểu mới được tha. Hà đoán chắc chắn bé ấy lần sau nghe tới tên Đăng chắc chạy mất dép. Chị thấy bác Vân cười khẩy, nhìn qua thì tưởng là nụ cười đắc thắng, nhưng hơn ai hết, chị thấy có nét chua xót thoảng qua.

-“Em thấy bác khổ quá à, bác đã bao giờ nghĩ tới việc tìm niềm vui mới cho riêng mình chưa?”

Có người thở dài, giọng chị buồn buồn.

-“Ai mà không muốn được yêu thương hả thím? Tôi bảo thím bao nhiêu lần rồi mà, còn thằng Khôi đó, con bệnh tật lòng mẹ đau lắm thím à. Đợi nó trưởng thành lấy vợ sống với nhau hạnh phúc thì tôi mới tính tiếp được.”

-“Biết tới bao giờ hả chị? Hay là chị thử nghĩ lại đi, cũng có lúc bé Khôi đi học mà, chị tranh thủ tìm người tâm tình giải khuây…”

-“Ôi dào, đời chứ có phải phim đâu, ngần này tuổi rồi tìm được người hợp với mình cũng khó lắm ấy. Với lại tôi làm kinh doanh nó phức tạp chứ không như các thím ngày ngày đi dạy xong là về, nhiều khi mình đàn bà con gái tụi nó cứ thích gây sự ý chứ, có cái bóng đàn ông vẫn hơn. Nói chung cho tới khi con trai đủ khả năng quản lý được tất cả thì vẫn cần ông chồng hờ này thím ạ.”

Nghe chị dâu tâm sự mà mẹ Hến cũng não cả ruột theo. Một lúc thấy bác Đăng tới tươi cười cảm ơn bà xã, hai vợ chồng bác còn rủ nhau lên sàn khiêu vũ trông tình tứ lắm.

Nhìn thế nào cũng thấy anh chị rất đẹp đôi. Hai bác chắc là cặp vợ chồng độc và lạ nhất cái thành phố này mất, đúng là đời có lắm điều trái ngang.

Hà ngồi một lúc chợt nhớ ra cô giáo Hến Sò dặn hôm nay nhà trường có việc nên phụ huynh mười hai rưỡi tới đón các cháu. Chị liền vội vàng chào bác Vân rồi thu dọn đồ về trước. Run rủi kiểu gì vừa ra tới cửa lại gặp anh Thanh, hai thầy trò tay bắt mặt mừng trò chuyện xã giao với nhau vài câu.

Thầy bảo thầy cũng định về rồi, Hà có đi nhờ không, nghĩ tiện quá hai bé đỡ phải chờ mẹ nên chị đồng ý luôn. Nào có ngờ chưa lên được xe đã bị ai đó kéo lại, lưng chị bị người ta đập một cái đau điếng.

-“Á à, cháy nhà mới ra mặt chuột nhé. Thật không ngờ mà, tôi thì vất vả đi hẳn ra ngoại thành cắt thuốc bắc cho con dâu mà nó lại đú đởn với trai như này đây.”

Mẹ Mây lăn ra đường bù lu bù loa làm mọi người xúm lại ngày một đông, chị giải thích như nào mẹ cũng nhất định không chịu đứng dậy. Anh Thanh cực ghét những người hay ăn vạ kiểu này nhưng thấy bé Hà nháy mắt nên đành bất lực đứng tránh sang một bên không xen vào chuyện gia đình người khác.

-“Ôi chao ôi cô Hà ơi là cô Hà, ban ngày ban mặt không ở nhà nấu cơm dọn dẹp lại nhơn nhơn vào bar ăn vụng thế này hả? Cô đi cả trái đất này tìm thử xem có bà mẹ chồng nào tuyệt vời như tôi không? Vậy mà cô nỡ lòng nào bôi tro trát trấu vào mặt tôi thế hả cô?”

-“Mẹ ơi mẹ thương con với, mẹ hiểu nhầm rồi, con từ chiều tới giờ đi với mẹ bé Khôi tình cờ gặp thầy con nên về cùng thôi mà. Không tin mẹ vào trong mà xem, bác Đăng bác Vân vẫn còn ở đó.”

Cái con khốn nạn này, làm sai không nhận lỗi còn dám chối quanh. Bà Mây nóng hết cả máu, dùng hết lực tát con dâu đánh bốp một cái. Chị Hà bị bất ngờ nên trượt chân ngã xuống lòng đường, cả một cánh tay chỗ thì bầm tím chỗ thì rơm rớm máu.

Anh Thanh ban nãy thấy mẹ Sò nói vậy nên định vào gọi hai người tên Đăng với Vân ra làm chứng, ai dè vừa quay lưng đi đã nghe tiếng động, ngoảnh lại mà thót cả tim, cũng may cái xe đó phanh kịp chứ không thì chẳng tưởng tượng được học trò cưng của mình sẽ ra sao?

Có ông hiệu phó bốc hoả ngun ngút, ngay lập tức chạy ra vẫy taxi ép chị Hà lên xe về trước, xong xuôi đâu đó mới quay lại xử lý bà già đang đấm liên tục vào người mình.

-“Bác có thôi đi không?”

-“Bớ bà con làng nước ơi, lại đây mà xem này, xem thằng cướp vợ của người khác nó còn to miệng này. Cái loại gian phu dâm phụ nhà chúng mày kiểu gì cũng gặp quả báo, cứ đợi đó.”

Có người bất chấp chửi bới mà có người cũng chẳng hiền, vừa lườm bác già vừa doạ.

-“Bà mà dám hé răng thêm nửa lời thì tôi thề sẽ dẫn bà tới đồn công an và làm đơn kiện bà vì tội phỉ báng người khác, chuẩn bị ngồi tù mọt gông đi.”

Đời đúng là có những người như bà Mây, gặp người yếu hơn mình sồn sồn như hổ cái, tuy nhiên đối diện với kẻ mạnh thì lại sợ tè ra quần.

Rốt cuộc thì bà cũng chịu câm nín rút lui, nghĩ bụng nhất định lát nữa sẽ lên công ty thằng Hậu kể cho ra nhẽ, để thằng bé về tẩn con vợ mất nết ấy một trận cho nó chừa đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.