Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 24



Khổ cho mẹ Mây là anh Hậu đang họp, phải ngồi đợi gần một tiếng nữa con trai cưng mới xong. Thư ký của anh nhìn bà hồi lâu rồi sửng sốt cảm thán.

-“Trời ơi sao mà bác trẻ thế ạ? Cháu lại cứ ngỡ như chị gái anh Hậu thôi ý ạ.”

Bà nghe cũng hơi mát lòng nhưng vẫn tỏ vẻ khiêm tốn.

-“Nào có, cô cứ nói quá rồi.”

-“Không cháu nói thật mà, nhìn bác toát lên vẻ quý phái sang trọng, khác hoàn toàn với những con mụ tầng lớp thấp.”

Chẳng hiểu sao mới chỉ gặp lần đầu thôi mà bà Mây thấy quý cô Điệp ghê gớm, bức xúc trong lòng mang hết ra chia sẻ. Cũng may cô là người có tấm lòng thiện lương, không những biết cảm thông cho nỗi lòng của bà mà còn thật lòng tâm tình.

-“Hình như bác cháu mình có duyên hay sao ấy, vừa gặp bác là con thấy thân thiết như mẹ ruột vậy. Mai sau con chỉ mong có mẹ chồng tốt bằng một phần nghìn của bác thôi con cũng thấy mừng lắm rồi…”

-“Ôi dào, ai cũng được như con thì thế giới hoà bình rồi.”

-“Có chuyện này con không biết có nên nói cho bác không ạ…”

-“Đừng ngại, cứ thoải mái con à.”

Ai đó trong bụng khấp khởi mừng thầm, tuy nhiên ngoài mặt lại giả bộ bất đắc dĩ thở dài.

-“Con sợ mang tiếng phá hoại hạnh phúc gia đình người khác lắm, nhưng mà con thương bác, thương anh Hậu nên thôi đành làm bà tám một lần vậy. Chị Hà không như những gì người ngoài nhìn đâu ạ, có lần anh Hậu bận, con thay sếp tới nhà đưa tài liệu, xong con thấy…con thấy…”

-“Thấy cái gì?”

-“Dạ…thấy…chị ấy ôm hôn một người đàn ông khác thắm thiết lắm ạ….”

Bà Mây nghe mà như có sét đánh ngang tai. Ôi chao ôi là cô Hà ơi, cái nhà này đã làm gì nên tội mà vớ phải một đứa con dâu mất nết như cô hả cô?

Không thể nào mà chấp nhận được.

-“Sao con không nói sớm, cho thằng Hậu sáng mắt ra?”

-“Người không hiểu người ta lại nghĩ con là loại hồ ly chuyên đi phá đám…xin bác đừng nói cho ai chuyện này là do con tiết lộ ạ, con sợ sếp Hậu tin vợ rồi con bị đuổi việc thì chết…”

-“Con yên tâm, bác biết phải làm như nào mà.”

Cô Điệp rơm rớm cảm ơn mẹ anh Hậu, không ngớt lời khen bà là người phụ nữ hoàn hảo hiếm có. Cô bịa thêm vài chuyện nữa, có người càng kể thì có người máu nóng càng dâng trào, hận chỉ muốn băm vằm con khốn nạn nào đó ra thành trăm ngàn mảnh.

Sự tình trớ trêu, bà Mây đợi con mãi mà vừa tan họp xong nó lại phải đưa đối tác đi tham quan một vài nơi trong thành phố, mẹ chỉ kịp tóm tắt qua sự tình với trai cưng, thêm mắm dặm muối rồi dặn mai mang cái loại yêu nghiệt đó về cho bà dạy dỗ.

Sếp Hậu bận bù lu một đống công việc, lúc đó chỉ dạ dạ vâng vâng cho qua, phải tới khi gần về nhà mới sực nhớ ra, trong lòng bắt đầu có lửa cháy âm ỉ.

Chị vẫn dịu dàng chạy ra đón chồng, nhưng các con thì lại không ôm vai bá cổ ba như thường ngày, mọi sự chú ý của chúng đều dồn hết lên cánh tay trầy xước của mẹ.

-“Để Hến cất cặp của ba Hậu cho.”

-“Ba ơi Sò tháo giày cho ba nha, mẹ bị đau đó ba à.”

Hai cục bông nhỏ chạy lăng xăng bên vợ, luôn mồm đòi giúp cái này cái kia, thi thoảng lại xót mẹ quay ra thơm chùn chụt vào tay.

Chồng chứng kiến mà ngứa ngáy bức bối không tả nổi, nếu các nàng biết mẹ mình vì đuổi theo trai nên mới ra nông nỗi đó thì chúng còn thương được nữa không?

-“Đi đứng kiểu gì thế? Mắt để sau gáy hả?”

Ông xã hỏi nhàn nhạt, bà xã chỉ còn biết ngậm đắng giải thích rằng không cẩn thận nên bị ngã. Dẫu sao mẹ cũng là mẹ anh, với lại chuyện cũng chẳng hay ho gì cả, tốt nhất qua rồi thì thôi.

Em Sò ôm chân chị theo vào trong bếp, chu môi phụng phịu.

-“Mẹ Hà bị ngã đấy ba Hậu à, thương mẹ Hà lắm…”

Nực cười, ngã cái con khỉ?

Cứ nghĩ bà xã thanh cao thế nào? Có gan làm mà không có gan nhận ư?

Chồng bế Hến dụ ngồi xem phim hoạt hình với ba mà bé nhất định không chịu, trườn xuống rồi hối hả chạy cùng mẹ với em, vừa đi vừa quay lại tỏ vẻ người lớn.

-“Ba Hậu ơi Hến vào nhặt rau đây ạ. Cô giáo bảo lúc nào mẹ ốm các con phải biết giúp đỡ thì cuối tuần cô mới phát phiếu bé ngoan ý.”

Thấy con mình khôn biết vâng lời thôi thì kẻ làm ba cũng mát lòng mát dạ, nhưng việc đó cũng chẳng thể nào mà xoa dịu được cơn hoả đang bốc lên ngùn ngụt. Có người vì con thơ mà phải kiềm nén giận giữ, đến lúc vợ dọn dẹp xong vào phòng thì uất hận đã dâng tới đỉnh đầu rồi.

-“Có mấy cái bát với vài ba bộ áo quần mà lâu vậy hả mình?”

Thái độ chồng khang khác khiến vợ hơi lành lạnh, chưa biết lý do ra làm sao nhưng ngày xưa trước khi đi lấy chồng những điều ông ngoại dạy Hà vẫn còn nhớ, trong nhà một người cương thì người còn lại phải nhu, có như thế hạnh phúc mới bền lâu. Bởi vậy nên chị cố gắng nhẹ nhàng hết sức có thể.

-“Em còn thái thịt ướp sẵn để sáng mai nướng ăn bánh cuốn mình à.”

-“Hôm nay mẹ có tới công ty tìm anh…”

Nói tới đó chồng liền dừng, cũng muốn cho vợ một cơ hội khai thật để còn xem xét nặng nhẹ. Chị Hà đâu phải đứa ngốc, tất nhiên biết tính thiệt hơn, trong trường hợp này trình bày sự thật chính là giải pháp hữu hiệu nhất.

-“À, sáng em đi chơi với bác Vân, rồi bác Đăng nhờ vào bar xử lý chuyện em Hương nên bác Vân rủ em đi cùng luôn. Ngồi được một lát thì nhớ ra Hến Sò tan học sớm liền vội vàng về đón con, tình cờ gặp thầy Thanh nên thầy cho đi nhờ. Mà chưa kịp lên xe thì mẹ tới rồi có chút hiểu nhầm. Nói thật với mình bao nhiêu người chứng kiến, lúc đó em cảm giác như thể diện của mình bị ném hết xuống sông rồi ấy. Chắc chồng bực vì chuyện này à, cho em xin lỗi nhé, em cũng không có ngờ được lại khiến mẹ giận tới mức đó, lần sau em sẽ hạn chế ra ngoài đi chơi…”

Giọng chị nghèn nghẹn.

Anh biết mẹ mình nóng tính hay thích làm ầm ĩ, chị Hà lại thuộc dạng phụ nữ coi trọng cái nhìn của người khác nên mất mặt là điều hiển nhiên thôi.

Chồng thấy lời của vợ đáng tin hơn, bởi lẽ còn liên quan tới bác Đăng bác Vân và nhiều người trong quán bar đó nữa, chỉ cần một cú điện thoại là có thể xác minh được rồi.

Ngẫm cũng lạ, anh và người đó tuy rất hợp tính nhưng những lúc cãi vã thì bùng nổ tưởng trời sập ấy. Anh một câu, cô một câu không bên nào nhường bên nào cả, có đợt giận tới cả tháng.

Vậy mà sống với vợ lại khác hẳn, chỉ cần nhìn thấy mắt chị ngân ngấn, mặc kệ đó tình huống như nào cũng khẩn khoản chân thành nhận lỗi về mình là khí thế gia trưởng của chồng giống như bóng bay bị kim châm vậy, từ từ bị rút hơi tới khi xịt lại chẳng còn gì cả.

Khổ nỗi đàn ông mà, giận hết nhưng sĩ diện thì vẫn còn chứ, có người mặc dù biết mình chưa nghe rõ đầu đuôi đã vô lý hậm hực dỗi vợ nhưng vẫn hắng giọng qua loa.

-“Nào có cấm mình ra ngoài đâu, nhưng đàn bà thì không so được với đàn ông, phụ nữ đã có chồng rồi thì hạn chế mấy cái mối quan hệ khác giới đi.”

-“Em biết mà.”

Chồng kéo vợ vào lòng, cũng dặn thêm lần sau nhìn đường cẩn thận, mẹ hai con rồi chứ có phải Hến Sò đâu mà ngã sượt hết cả da lên thế này. Chị Hà vâng dịu dàng, thở phào mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

Chị chắc không tưởng tượng được rằng, chuyện nó chẳng kết thúc ở đấy.

Chiều hôm sau hai vợ chồng về nhà nội, mặc anh Hậu hết lời giải thích giúp chị mẹ Mây vẫn một mực đay nghiến không tha.

-“Con ơi là con, con bị nó cho ăn bùa mê thuốc lú thành ra mờ cả mắt rồi, lên giám đốc để làm gì cơ chứ, giám đốc rồi mà vẫn còn ngu.”

-“Mẹ cứ ngồi xuống đi, có gì đợi bác Đăng bác Vân tới khắc rõ ràng.”

Chồng chị cáu, cũng may Hến Sò chơi trên gác với anh Khôi chứ người làm ba như anh chẳng mong con gái cưng phải nghe những lời độc địa từ mẹ mình chút nào.

Chị Thơm cô Thắm xỉa đểu bảo anh đừng có dại nghe người ngoài rồi về hỗn với mẹ. Ông Hải lườm hai cô rồi xua xua vợ.

-“Tôi không tin con Hà như vậy đâu, bà bớt chua ngoa đi.”

Ai đó nghe được lời chồng nói thì như bị muối xát vào tim, khóc lóc thống khổ.

-“Ôi chao ôi đi khắp cả thế gian này có ai khổ như tôi không hả? Tần tảo sớm hôm vất vả vì chồng vì con. Để rồi sao? Để rồi ngày hôm nay con tôi bênh đuỹ mà trở mặt với tôi, chồng tôi thương chó mà chửi tôi chua ngoa. Bớ bà con làng nước ơi, đến đây mà xem…ôi…tôi chết đi cho rồi…”

Chị Hà thấy tình hình căng quá, lại thêm nể ba Hải, nể anh Hậu nên nhịn xuống mà ngọt nhạt.

-“Mẹ à mẹ hiểu lầm con rồi, mẹ bớt giận đợi anh chị giùm con với mẹ.”

-“Cái thằng ôn dịch với cái con rắn độc đó thì tin được à? Đừng tưởng bà già rồi mà qua mắt nhé, không chỉ có chuyện ngày hôm nay đâu, tôi còn biết cô trốn chồng rủ trai về nhà đàn đúm cơ.”

Nghe mấy lời vu khống mà mẹ Sò sững sờ như bị hoá đá. Chồng chị cũng thấy chướng tai chẳng kém, toàn là những thứ hàm hồ, một người sợ bị đánh giá như bà xã thì giả sử có ngoại tình cũng nhất định giấu thật kín chứ chẳng ngang nhiên đến vậy đâu.

Sếp Hậu biết vợ giận lắm nhưng vì giữ chữ hiếu cho anh nên vẫn cố nén giữ hoà khí, tự dưng thấy cảm động, có ông chồng siết tay bà xã lên tiếng.

-“Mẹ bớt lời đi một chút được không? May mà vợ con hiền đấy, con mà lấy người khác giờ này chắc tan cửa nát nhà rồi.”

Bé Điệp nói đúng mà, thằng này nó tin con quỷ kia tới lú lẫn rồi. Bà Mây xót con trai nhưng chuyện ấy lại không có chứng cớ xác thực, khó lòng làm nó tin mình được, rốt cuộc chỉ biết vỗ ngực ai oán.

-“Con với cái, khổ công mẹ thương anh. Rồi có ngày đầu nhú thêm mấy cái sừng thì đừng có mà về ôm mẹ khóc nhé. Mẹ nói anh nghe, cái loại phụ nữ như nó mà sống ở xã hội phong kiến người ta chả cạo đầu bôi vôi thả bè trôi sông rồi ấy.”

-“Thôi mẹ, có gì con sai, con xin lỗi.”

Chị Hà cứ đinh ninh mình nhận sai là sẽ qua, khổ nỗi bà Mây chẳng phải dạng vừa, thấy chị xuống nước lại càng làm quá.

-“Gớm đời có chuyện dễ dàng vậy ư? Làm sai rồi nhơn nhơn một hai lời xin lỗi là xong à? Ngay bây giờ cô quỳ xuống trước bàn thờ nhận tội với tổ tông cho tôi, quỳ đến bao giờ tôi cho phép mới được đứng dậy.”

Bà Mây vừa dứt lời thì từ ngoài đã có tiếng lanh lảnh của bác Vân vọng vào.

-“Mẹ quá sáng suốt, con hoàn toàn đồng ý. Phải quỳ, nhưng người quỳ không phải thím Hà đâu, mà là mẹ đấy mẹ à.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.