Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 28



Có người hầm hầm muốn choảng nhau lắm rồi mà lại bị chị gái cản đâm ra bực hết cả mình quát loạn xạ.

-“Chị hiền thì cũng vừa phải thôi chứ, hiền quá bọn nó lại tưởng mình đụt đấy.”

-“Dì nhỏ nhỏ cái mồm thôi, muốn cả thiên hạ họ biết để họ cười cho à.”

-“Biết thì mặc bố nhà biết chứ, mình có làm sai quái đâu mà sợ? Có cười thì cũng cười hai cái đứa trơ trẽn kia kìa chứ cười gì em? Ngày xưa em đã bảo cẩn thận rồi mà bác khăng khăng không nghe cơ, nào có chuyện hào hoa như ông Hậu lại đi cưới một người có vẻ bề ngoài giản dị nhạt nhoà như bác, chắc hồi đó tham nhà mình giàu chứ gì, bực cả mình.”

-“Thôi mà, chuyện nào ra chuyện đấy. Anh Hậu không phải loại hám tiền đâu.”

-“Bác còn bênh hả? Cái tội gái gú thế này còn tệ gấp mấy cái tội tham đó…mau buông em ra…đúng là bức bối không thể chịu được…”

-“Xin dì, còn thương con chị này thì đừng có vào đó làm loạn.”

Mẹ Sò làm cô Hợi cáu nhặng xị ngậu, bực anh rể đâm ra không kiềm được, lời qua tiếng lại với chị gái luôn. Bác Hà nhịn từ nãy cũng là quá sức chịu đựng rồi, gạt nước mắt giọng khản đặc.

-“Thế dì muốn chị phải làm sao? Nó đã nhắn tin thì chắc chắn muốn mình tới đây gây sự rồi, mình lại hùng hục hổ báo để mắc bẫy nó à?”

-“Nhưng…”

-“Nhưng cái gì? Sồn sồn lên hạ nhục người khác trước đám đông chị đã không thể làm được rồi, nữa là…nữa là…cái người ấy còn là ba ruột của con gái chị đó dì à…là ông bố vĩ đại nhất trong mắt Hến Sò…dì có hiểu không…hả dì…”

Cô Hợi điếng người, đúng là mình bốc đồng quá đôi khi chẳng nghĩ được nhiều như bác. Chị Hà giải toả một hồi xong thì thẫn thờ ngồi thụp xuống, dì thấy mắt chị đỏ hoe mà vẫn cố kiên cường không nức nở ra tiếng.

Mẹ Hến là thế, từ nhỏ đã vậy, cái gì cũng chịu đựng một mình không phiền ai cả. Em gái xót chị nên buồn buồn động viên.

-“Thôi em sai rồi, bác đứng lên em đưa về.”

-“Về thế nào được mà về, cái con Iphone chú Thìn mới mua cho dì đâu? Mang ra chụp lấy vài kiểu, nhớ chọn góc đẹp sắc nét vào, để sáng mai chị còn nói chuyện với ba Sò.”

Chị cả đã sai phận làm em đâu dám cãi. Cô Hợi móc túi tanh tách chục kiểu, ưng ý rồi mới bắt taxi dìu chị gái ra sân bay.

Cả quãng đường bác Hà lặng thinh đến phát sợ, về tới Hà Nội rồi dì mới dám nhỏ nhẹ mở lời xin bác cho em ngủ lại đây một đêm.

-“Thôi dì về đi, còn Tôm với Cua nữa mà…”

-“Bác quên à, Tôm Cua nhà em chả ở với ông bà ngoại từ thứ năm cơ mà, còn sang trước Hến Sò nhà bác một đêm đó. Mà thôi kệ bác, em cứ ở.”

Chị Hà chỉ muốn giải quyết chuyện gia đình trong khuôn khổ hai vợ chồng nên ra điều kiện sáng mai dì phải về sớm. Dì ngoài mặt vâng dạ đồng ý mà sau lưng lại lật kèo chạy vào nhà tắm nhắn tin cho lão anh rể khốn nạn, đại loại là bác Hà bị ngã vỡ mặt bác về gấp.

Dì cũng thử thế thôi, ai ngờ một giờ sáng thấy chuông cửa thật. Đời mấy ai được như ba Hến, cưng bồ hết mực mà thương vợ cũng hết lòng. Rốt cuộc ông ấy là tham chẳng bỏ được bên nào hay là diễn quá giỏi đây?

Mặc cho chị gái khuyên bảo thì có người vẫn nhảy bổ vào xả giận như đỉa phải vôi, chửi bới ầm ĩ tan hoang cửa nhà.

Anh Hậu ban nãy vội vội vàng vàng, về tới nơi biết bị cô em vợ lừa thì tức điên, giật lấy chiếc điện thoại dì đang cầm bực bội nhận luôn.

-“Đúng vậy, tôi và nhỏ Điệp ngoại tình, được hai tháng rồi, dì vừa lòng chưa?”

Có bà vợ chân tay mềm nhũn, chứng kiến đau một phần, nghe chồng thừa nhận còn đau gấp năm gấp bảy.

Cô Hợi chực lao vào xé xác cái thằng ăn cháo đá bát nào đó, tiếc rằng sức hèn lực mọn bị hắn kéo ra bên ngoài rồi cấm cửa. Cô khẩn thiết gọi mẹ Sò mà chị cũng chỉ nói dì yên tâm, chuyện vợ chồng tự chị lo được.

Dì gào thét đập phá một hồi không có tác dụng đành phải lầm lũi đi về. Anh Hậu ở trong tháo được cái cà vạt cũng phát hoả.

-“Đã biết tính dì ấy như thế thì mình phải cản chứ?”

-“Mình có biết anh phải bàn giao công việc rồi huỷ tiếp khách chỉ vì một trò đùa chả ra đâu vào đâu không?”

Chồng hầm hầm định giáo huấn vợ thêm mấy câu nữa mà thấy chị khóc nức nở nên không đành lòng. Mở tủ lạnh lấy chai nước, tu xong mới sực nhớ ra chuyện mấy tấm ảnh trong máy dì Hợi, có người chủ động lên tiếng.

-“Chuyện anh và bé Điệp…”

-“Thôi chồng không cần giải thích gì thêm đâu, em mệt rồi. Nếu hai người muốn tới với nhau thì em sẵn sàng tạo điều kiện.”

Vợ gạt nước mắt đứng dậy bỏ vào phòng ngủ hại chồng lửa giận ngùn ngụt, vừa đuổi theo vừa quát tháo.

-“Mình đứng lại cho anh. Mình xem khắp thế gian này có con vợ nào như mình không? Đi bắt gian không vào hỏi cho ra nhẽ lại chụp vài tấm ảnh rồi điệu đà ra về…”

-“Thế mình muốn em phải làm sao? Phải vào giật đầu túm tóc mình và người ta để thiên hạ cười chê hả? Rồi còn đối tác của mình nữa, phải chăng mình muốn mất hết mặt mũi để không còn đường làm ăn?”

Bà xã làm ông xã đuối lý, đành phải chuyển chủ đề.

-“Anh…hai đứa đâu rồi?”

-“Con về ngoại. Thôi là do em cổ hủ lạc hậu khiến chồng chán, đến đánh ghen cũng không biết cách, em sai rồi mình à.”

Chị Hà chốt câu cuối cùng rồi chui vào chăn trùm kín mít. Anh Hậu nghe vợ nhận lỗi mà não cả ruột, chủ động thò tay vào bên trong lau nước mắt cho bà xã, nhẹ lời an ủi.

-“Con bé Điệp cả tháng bị fan cuồng bám như đỉa, đến đi công tác mà thằng nhãi cũng chạy theo, chiều nay nhân lúc rảnh rỗi nó nhờ anh tình củm đóng giả làm người yêu để tên kia biết đường lui. Ban nãy tức dì Hợi quá nên anh trêu dì chút thôi.”

-“Em nghe giống phim quá mình à.”

Giọng vợ nghẹn ngào, chồng chán chẳng muốn giải thích liền bấm số gọi cho thư ký.

-“Cô Điệp này, fan cuồng còn bám theo cô nữa không?”

Ở đầu dây bên kia giọng bé ấy đon đả ỏn ẻn dễ sợ.

-“Dạ từ chiều tối tới giờ không thấy nhắn tin nữa, em mang ơn sếp nhiều lắm ạ. Thấy anh Thắng bảo ở nhà có việc gấp nên sếp phải về, sếp về tới nơi chưa? Có mệt lắm không ạ?”

Chị Hà giờ tuy trong lòng chưa yên tâm hoàn toàn nhưng chuyện đã tới nước này thì thôi đành lựa chọn tin chồng. Nếu xảy ra trường hợp xấu nhất thì với thư ký chắc anh chỉ chơi bời như bác Đăng, nếu ông xã thấy hối lỗi hứa không bao giờ như thế có lẽ chị vẫn tha thứ được.

Anh Hậu sau đấy có hỏi vì sao chị tự dưng lại qua Đà Nẵng. Vợ muốn lắm khai ra mấy tin nhắn trêu ngươi kia mà phải cố nén lại để dịp khác giải toả một thể. Dẫu sao chị cũng nể tình người ta trẻ con mà nhịn quá nhiều lần rồi, phen này xem ra không vùng dậy đấu tranh không được.

Mẹ Sò cười hiền bảo cùng dì Hợi về đó lấy bộ đồ cổ cho chú Thìn. Có vẻ chồng nhọc, anh chẳng hỏi gì thêm cả mà mệt mỏi vào nhà tắm thay đồ.

Hà gọi điện giải thích cho em gái rồi cũng nhắn hẹn gặp cô Điệp. Nàng rep lại đồng ý ngay. Một lát chị nghe tiếng loảng xoảng trong bếp thì bật dậy, thấy chồng đang hì hụi vét cơm nguội liền bật cười.

Cũng tội, bay về gấp như thế có khi chưa ăn gì.

Chị chải qua rồi búi vội mái tóc, nhỏ nhẹ bảo ông xã ngồi đợi, còn mình thì nhanh nhẹn tỉa ngô ngọt, thái nhỏ xúc xích lạp sườn với hành lá, đập quả trứng vào rang lại chỗ cơm cho chồng.

Có người đói quá và lấy và để, xong xuôi rồi mới dửng dưng phán.

-“Anh thích ăn cơm hơn ăn phở nhiều vợ à.”

Chẳng biết anh chỉ bâng quơ hay nói ý nữa? Chị bối rối dọn dẹp bát đũa để rửa. Căn nhà có hai vợ chồng tĩnh mịch lạ thường, anh đứng đằng sau vòng tay qua muốn làm cùng mà có người không cho, ngại ngại thủ thỉ.

-“Mình vào nghỉ trước đi.”

-“Thôi anh đứng với mình cơ.”

Chồng đè cằm lên vai vợ, trìu mến quan sát. Chưa bao giờ rửa bát mà chị thấy vụng về với run đến thế. Đã vậy vừa tắt nước đã bị ai đó bế phổng lên đưa vào giường, giọng điệu trêu đùa.

-“Vợ hay bị đỏ mặt nhỉ? Da còn mỏng hơn cả Hến Sò.”

-“Kệ em.”

-“Anh chẳng phải đồ vật mà để mình nhường với tạo điều kiện. Thú thật anh dẫu sao cũng là đàn ông, đi đường thấy gái đẹp tất nhiên không tránh khỏi việc liếc qua một phát, nhưng anh biết điểm dừng, mình hiểu không?”

Chị cười trừ.

Tất nhiên chị hiểu kiếm được người đàn ông cáng đáng toàn bộ kinh tế gia đình, hào phóng với vợ, thương con hết mực như chồng không phải chuyện dễ.

Chỉ có điều, chẳng biết điểm dừng anh nói nó là ở mức nào?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.