Vì Vợ Là Vợ Anh!

Chương 30



Trong quán trà có cô thư ký sụt sịt thút thít với sếp.

-“Chị Hà đi rồi anh à…anh không cần giả bộ nữa đâu…tình cảm của anh em biết cả mà…”

Ba Sò ngẩn ngơ nghe cô trình bày mãi mà chẳng hiểu gì sất.

-“Cô uống lộn thuốc hả?”

-“Anh đừng xấu hổ nữa…em cũng thương anh mà…”

Nói tới đây thì cô nức nở oà khóc.

-“Âu cháo anh mua cho em khi ốm, những cử chỉ quan tâm thường ngày, rồi cả chiếc vòng tay bằng vàng trắng nữa, em luôn trân trọng mà anh…em biết anh có gia đình rồi…nhưng tình yêu này em không thể dừng lại được…em tình nguyện làm người xấu…anh cũng thương em mà…chúng ta…thật khổ cho chúng ta…”

Anh Hậu chợt bật cười khanh khách, tự hỏi mình đã gây nghiệp chướng gì không biết?

Chẳng nhẽ lũ nhóc thời nay đứa nào cũng dễ ăn dưa bở như vậy?

Chồng nhấp ngụm trà từ chiếc chén của vợ rồi mới điềm tĩnh phân trần.

-“Em đi quá xa rồi Điệp à, tình yêu khỉ gì chứ? Hôm lâu rồi bà xã đi hội giảng dưới tỉnh nên anh mới phải mua cháo cho con, chú Thắng bảo cô ốm nên anh tiện tay lấy thêm một suất. Với cả chiếc vòng tay nữa, đợt đó anh đặt bộ trang sức kim cương cho Hà thì người ta khuyến mại, cái đó là bằng inox mạ bạc thôi, thấy cô thích nên anh cho luôn, chả nhẽ cô không phân biệt được vàng trắng với inox?”

Có người sốc nặng, nước mắt giàn giụa. Mặc cho cô van xin, ăn năn hối lỗi giám đốc vẫn cương quyết cho nghỉ làm.

Chẳng qua vì anh họ Điệp là bạn thân lâu năm của sếp chứ không thì làm sao một người không bằng cấp như cô có thể kiếm được công việc ngon tới thế?

Cuộc đời đúng là lạ, nhiều khi tính toán cẩn thận kỹ càng, cứ ngỡ sắp đạt được mục đích thì tất cả mọi thứ lại đùng một cái vỡ tan như bong bóng xà phòng.

Đôi lúc làm sai rồi, chẳng thể ước thời gian quay lại được nữa.

Anh Hậu vốn ghét loại đàn bà quỷ quyệt nên nhìn người trước mặt tức tưởi một chút thương cảm cũng chẳng có, cứ thế thở dài chán nản rời quán.

Ra tới xe thấy vợ đang chăm chú nhìn chiếc áo ấy thì có anh chồng mặt mũi đỏ như cà chua chín, ngập ngừng mãi mới thốt lên lời.

-“Mình…mình…mở quà rồi hả?”

Chị Hà giật nảy, chưa kịp thanh minh thì đã thấy chồng gãi đầu gãi tai.

-“Anh…đợt ở Đà Nẵng có đưa đối tác đi mua sắm, ông ấy mua liền hai bộ, một cho chị nhà, một thì bảo anh mang về tặng vợ…nhưng mà…anh thấy không hợp nên ngại chưa đưa cho mình…”

Bà xã nhìn ông xã ngượng tới mức bối ra bối rối thì hơi tin tin, cố tình đưa mắt xung quanh tìm kiếm, trông ngang ngó dọc mãi mới thấy đúng là có một chiếc hộp màu tím nho nhỏ dưới gầm ghế, nhặt lên thấy bên trong còn chứa thêm một mảnh tam giác ren rúa điệu đà chẳng kém.

-“Vợ không thích à…sao lại ném xuống đó?”

Anh hỏi bất ngờ, chị hơi chau mày nhưng rất nhanh liền tươi cười hiền hoà.

-“Nào có, em lúc nãy thấy cái áo rơi trên ghế nên xem thôi, không biết có cả hộp quà, còn tưởng của cô nào để lại đánh dấu lãnh thổ cơ…”

-“Mình nói gì nghe ghê vậy?”

-“Ôi dào đàn bà có chồng hào hoa phong độ quá nhiều khi hay nghĩ quẩn, mình đừng giận em nhé, là em sai mình ạ.”

Vợ chẳng trách lại còn ngọt ngào khen mình rồi chủ động nhận sai trước khiến chồng thấy bản thân hơi hèn hèn. Bức bối một hồi khó chịu quá có người đành khai thật.

-“Lúc nãy có chở bạn đi ăn sáng, chắc cô ấy nghịch ngợm.”

Mẹ Hến nghe mà nóng hết cả người, đến chín mươi chín phần trăm cô này và cô bạn tri kỉ hàng đêm là cùng một người rồi. Ở đâu có kiểu phụ nữ như vậy chứ?

Chị biết mỗi người đàn bà có quan điểm sống khác nhau.

Nhưng bởi vì anh là chồng chị, cũng bởi vì chị là vợ anh nên chị chẳng thể rộng lượng cũng như thông cảm nổi cái kiểu bạn bè tâm giao này.

Hình như người đó không có họ hàng thân thích hay công việc gì quan trọng phải lo hay sao ấy, ban ngày tìm chồng chị đã đành, ban đêm Hến Sò còn đang nghe chuyện cổ tích đã thấy điện thoại ba réo rắt rồi.

Hai nàng những ngày đầu còn nũng nịu chút chút, nhưng sau dần các bé như bị dị ứng cấp nặng, cứ nghe chuông kêu bắt đầu cau có xị mặt. Cũng may ba Hậu chiều con, mỗi lần như vậy đều thương lượng hẹn bạn đợi lũ nhóc ngủ đã.

Tiếc rằng thời khắc công chúa nhà anh say giấc nồng thì hoàng hậu lại râm ran bức bối. Chị thử đủ mọi cách, từ soạn giáo án, chấm bài tới lên mạng tìm phim xem mà không thể nguôi ngoai nổi.

Có người vợ bây giờ mới ngấm thế nào là tức nước vỡ bờ. Giây phút đó, việc giữ lòng tự trọng hay hình tượng nhu mì đoan chính cũng chỉ là con muỗi mà thôi.

Mẹ Sò vào nhà tắm, quyện mình nửa tiếng trong bồn nước sữa dê hoa hồng thơm ngát. Cảm thấy tâm trạng khá khẩm hơn một chút mới nhẹ nhàng đứng dậy thay bộ đồ sexy chồng mới tặng, còn không quên xịt thêm một tầng nước hoa ngọt ngào.

Cánh cửa mở ra mới là lúc khó khăn nhất, đúng là có những chuyện cần năng khiếu bẩm sinh thật. Chị ngượng đến mức chân tay luống cuống nên đành phải với thêm chiếc khăn quấn quanh mới dám mò ra phòng khách thủ thỉ với chồng.

-“Vào giường nói chuyện cho thoải mái mình ạ.”

Anh còn đang hăng say buôn dưa, mải cười nên bảo không cần rồi xua xua tay. Khổ nỗi xua hơi quá trớn, nhỡ gạt cả cái khăn lớn của vợ rơi xuống đất. Chồng nghe tiếng động, vô tình liếc qua thì sững sờ tới mức rơi cả điện thoại.

Lớp ren mỏng manh làm tôn lên đường nét quyến rũ lẫn nụ hoa nhỏ phập phồng kiều diễm. Eo thon cùng cánh sen e ấp thoắt ẩn thoắt hiện như lời mời gọi khó cưỡng, ai đó ngay lập tức cả người cứng ngắc, gấp gáp kéo vợ ngã nhào vào lòng, những nụ hôn từ trán dồn tới chóp mũi rồi nhẹ nhàng trượt xuống đôi môi đỏ mọng.

Chị không nghĩ được anh lại cuồng nhiệt như vậy, đang định véo nhẹ ông xã ý bảo vào phòng ngủ mà thấy màn hình phía dưới còn hiển thị cuộc gọi, chắc hẳn ai đó vẫn đang nghe thành ra ức chế dồn nén bao lâu nay lại trỗi dậy.

Nguy hiểm nhất là đàn bà khi ghen, ngẫm mà chuẩn.

Hiền thục coi trọng lễ tiết như chị Hà mà cũng có ngày nỉ non như mèo nhỏ bên tai chồng.

-“Làm…làm…ở đây…à…mình…”

Chồng nghe giọng bà xã mà như có tia điện chạy thẳng vào tim, da dẻ màu phấn hồng nõn nà trước mặt khiến anh như bị trúng tà, cơ thể khát khao trống rỗng khó tả, không ngừng mơn trớn rong ruổi thân mật.

Chị chưa từng như vậy, chưa từng cùng anh phiêu lưu trải nghiệm cảm giác mới mẻ, chưa từng ngoan ngoãn đến thế. Dù so với người ta cũng chẳng là gì nhưng sự tiến bộ vượt bậc này cũng đủ khiến chồng hoa mắt chóng mặt, ngẩn người say đắm vuốt ve, dịu dàng ngắm vợ như một kẻ ngốc.

Ai đó khẽ xoay người bao trọn bà xã, chiếc ghế sofa chặt chội khiến họ dính chặt vào nhau, những điểm nhạy cảm không ngừng cọ xát va chạm. Xúc cảm lạ lùng khiến người chị không tự chủ được mà run lên cầm cập, anh khẽ cười thoả mãn, tham lam náo loạn từng tấc.

Phòng khách ấm áp ngập tràn sắc xuân, ba Hến mải vui mãi tới tờ mờ sáng mới vội vàng ôm vợ rút quân, mẹ Sò trong lòng nơm nớp chỉ sợ hai nàng thức giấc bắt quả tang thì chẳng biết giấu mặt đi đâu cả.

Chồng luyến tiếc vùi mặt vào cổ vợ hít hà, còn chọc lần sau cố gắng phát huy hại chị cả người lại mềm nhũn. Sáng ra có ông sếp ngồi họp nhưng trộm cười tủm tỉm suốt, lại có cô giáo đối mặt với năm tiết dạy mà hưng phấn thấy lạ, chẳng giống người cả đêm mất ngủ gì cả.

Phải chăng sức mạnh của tình yêu lớn đến vậy?

Lớn tới mức cuối tuần cả nhà đã lên lịch đi sở thú chơi mà chồng nói có việc bận đột xuất vợ vẫn tươi cười dặn anh giữ gìn sức khoẻ.

Hai bé ở nhà chán quá cứ mè nheo nhõng nhẽo hoài. Tầm hai giờ chiều tiện có Tôm Cua nhà dì Hợi qua thế nên tất cả rủ nhau đi công viên nước. Lũ trẻ thích lắm, hò reo mãi thôi, chị Hà bên trên nhìn con mà thấy hạnh phúc theo.

Có dì Hợi là không vừa lòng.

-“Bác Hà đi thay đồ xuống đây chơi đi, lúc nãy em chuẩn bị hai bộ đồ bơi đó.”

-“Thôi kỳ quặc lắm dì à.”

-“Bác nói thế là bác xỉa đểu em kỳ quặc hả?”

-“Đâu có…mọi người chơi đi…chị không hợp…”

Chị từ chối mà em gái nhất mực rủ rê. Hai bé cũng bò lên làm nũng, năn nỉ chẳng được thành ra cả đám quyết định lôi cái người cổ hủ cố chấp nào đó xuống nước.

Mẹ Hến bị ướt nhẹp, ở bên dưới rồi mới thấy mát mát với cả vui lắm nên đắn đo mãi rốt cuộc đồng ý vào trong thay đồ bơi. Rẽ tắt hướng nhà gấu, vừa đi bộ qua chiếc cầu tre thì nghe tiếng trẻ con kêu ba Hậu khiến chị giật nảy. Nghĩ bụng cũng buồn cười, đàn bà có khác, hơi chút là lo sợ linh tinh.

-“Ba Hậu…ba Hậu…ba Hậu kiệu Bi…ba Hậu ơi…ba Hậu…”

Đi một lúc thấy tiếng gọi rõ dần, thanh âm háo hức rộn ràng lắm, có bà vợ theo phản xạ tự nhiên liền quay người, giọng của một cậu nhóc chừng ba bốn tuổi.

Quan trọng hơn, ba Hậu của bé, và ba Hậu của Hến Sò, là một người.

Sắc mặt chị dần tái mét, áo quần thấm nước ban nãy bám sát vào người khiến da thịt lạnh toát, trống ngực từng cơn nhức nhối.

Là cơn ác mộng thôi phải không?

Chồng chưa trông thấy vợ, nhưng người phụ nữ đó lại liếc chị rồi khẽ nhếch mép cười khẩy. Lẽ nào cô ấy biết rất rõ về chị?

Lời anh Sáu, lời cô Nguyệt bỗng dưng văng vẳng bên tai, chưa bao giờ chị thấy mình ngu ngốc đến vậy. Phải chăng đây cũng là lý do ông xã không cần con trai?

Cổ họng mẹ Sò nghẹn đắng, chị từng nghĩ, gia đình chị, bốn người rất hạnh phúc. Bây giờ mới nhận ra, gia đình ba người họ cũng viên mãn chẳng kém.

Lạnh.

Buốt.

Đau đớn đến nhói gan nhói ruột, xót xa như bị ai tra tấn rồi sát từng lớp muối vào tim.

Cảm giác này, có ai thấu?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.